(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 835:
Lão tổ tông cuối cùng chẳng thể dứt khoát, đành tự giam cầm bản thân trong bí cảnh, xa rời thế gian, hòng đạt được mục đích theo cách đó. Nhưng lão tổ tông sai rồi. Người có tài giống như đặt dùi trong túi, lúc nào cũng lộ ra. Kẻ giỏi giang nhất tự giam mình, thế mà thiên hạ vẫn không ngừng sản sinh ra những người như Khổng Tử, Tăng Tử, Trang Tử, Hàn Phi, Tả Khâu Minh. Những người này, cả đời dốc hết trí lực để đám ngu dân nhận ra rằng bản thân họ có thể đạt tới cảnh giới của thần thông qua học tập – thật quá ngu xuẩn.
Mùa hè mặc áo cộc, mùa đông mặc áo choàng, khát uống nước, đói ăn cơm. Tuy cách hành xử khác nhau, nhưng chính những hành vi nguyên thủy nhất ấy lại thúc đẩy trí tuệ. Từ nhỏ, Hàn Triệt đã đọc sách bàn về phương diện này. Ngay cả trong sách của Vân Diệp cũng có giải thích rằng: trăm sông đều đổ về một biển.
Cái Bạch Ngọc Kinh khốn kiếp ấy chắc chắn đã kế thừa những tính toán từ thời thượng cổ, nên với học vấn thô thiển của Vân Diệp, mới có thể biên soạn ra cuốn (Toán học sơ giai). Những học vấn đó đều đã bị phong ấn từ thời thượng cổ, Vân Diệp mang chúng tới thế gian chẳng khác nào phản bội thần linh.
Nguồn gốc của Vân Diệp chỉ có thể truy vết tới hoang nguyên Lũng Hữu, ngay cả Vượng Tài cũng chỉ truy tới đó. Nếu nói hoang nguyên ấy không hề có bất kỳ liên hệ nào với Bạch Ngọc Kinh, thì Hàn Triệt tuyệt đối không tin. Y vốn tưởng chỉ cần đợi ngư��i của Bạch Ngọc Kinh đến thanh lý môn hộ là xong. Nào ngờ đã gần mười năm trôi qua, Bạch Ngọc Kinh dường như quên bẵng y, chưa hề chủ động đến trừng phạt. Là thần tộc, tất nhiên phải giúp Bạch Ngọc Kinh sửa chữa sai lầm. Vân Diệp hãy tỉnh ngộ đi, chúng ta nên trở về chốn ẩn cư, tiếp tục nhìn thế gian phong vân biến ảo, nhìn lũ kiến tự tàn sát lẫn nhau. Hàn Triệt dám đánh cược với Vân Diệp, đánh cược sự hưng suy của một vương triều, há chẳng phải tốt hơn việc tự mình ra tay khiến đôi bàn tay nhuốm máu gấp trăm lần sao?
Đứng trên vách núi, nhìn từng chiếc thuyền nối nhau từ thủy trại tiến ra, lấp kín mặt hồ, Hàn Triệt đắc ý nghĩ: Số người này, Vân Diệp phải mất bao lâu mới giết hết được đây?
Y vô cùng mong đợi. Từ sâu bên trong thủy trại, một chiếc thuyền lớn hoa lệ từ từ tiến ra, trên phủ lụa trắng. Giữa thuyền là một hình nộm làm bằng vàng, với khuôn mặt phẫn nộ, nhe hàm răng trắng bóc như muốn lao vào cắn xé người khác. Hàng mi trắng dài, mọc ra sau khi chết, được cắt tỉa chỉnh tề, nhìn từ xa còn oai phong hơn cả Tam Phong Tử lúc sinh thời. Hai bàn tay đặt trên gối, tay trái thiếu hai ngón, chỗ bị gãy còn lộ cả xương trắng. Đây chính là món lễ vật Hàn Triệt đặc biệt chuẩn bị cho Vân Diệp.
Hai quân giao chiến không chém sứ giả. Dù là sứ giả của thủy tặc, Vân Diệp vẫn tiếp đón. Hai sĩ tốt toàn thân trọng giáp phải tốn công lắm mới rút được trường đao của hình nộm đó. Hình nộm với vẻ mặt phẫn nộ ấy, dù đã bị lột trần truồng, chẳng hề tỏ vẻ sợ hãi hay xấu hổ, vẫn trừng mắt hung tợn nhìn Vân Diệp.
Dù đặt thế nào, đôi mắt của hình nộm vẫn cứ trừng trừng nhìn Vân Diệp. Cuối cùng, người ta phải xoay lưng nó lại thì lòng mới dễ chịu hơn một chút.
Vóc người cao lớn, cơ bắp hoàn mỹ, quả là một món đồ mỹ nghệ tuyệt vời, đáng lẽ phải đặt trong triển lãm cho học sinh chiêm ngưỡng. Vân Diệp gõ vào thân thể cứng như cá muối của hình nộm, rồi hạ lệnh cho đội thuyền nhổ neo, tiến lên nghênh chiến. Hồ Động Đình tức thì sặc mùi chiến tranh.
– Công tử, chúng ta phải cử một bộ phận quân lính vây chặt thủy sư Lĩnh Nam, để các huynh đệ tinh nhuệ có thời gian công phá phủ thành Nhạc Châu. Lão nô nghe ngóng được rằng, thủy sư của Vân Diệp là đội hùng binh bách chiến của Quân Trung, đánh đâu thắng đó. Nếu chúng ta muốn giành thắng lợi và hoàn thành kế hoạch của thiếu gia, thì không thể tránh khỏi những hy sinh cần thiết.
Lưu Phương nhỏ giọng kiến nghị. Đây không phải một cuộc chiến đặt thắng lợi làm mục tiêu. Hàn Triệt chỉ cần hủy diệt thành Nhạc Châu, hủy hoại công sức hơn nửa năm qua là đủ. Còn thắng lợi có hay không thì cũng chẳng thành vấn đề. Đương nhiên, Hàn Triệt chưa bao giờ tin rằng đám ô hợp này có thể làm gì nổi đội hùng binh bách chiến của Vân Diệp.
– Lời Hàn tiên sinh nói rất hợp ý ta. Chỉ cần phá hủy hoàn toàn thành Nhạc Châu, công việc của ông coi như đã hoàn thành. Còn về việc chết bao nhiêu, phái ai đi chết, thì ông cứ tự mình an bài là được.
– Đa tạ công tử đã coi trọng, lão nô cảm kích vô vàn. Theo lão nô thấy, những huynh đệ trẻ tuổi kia đủ sức đảm đương trọng trách đeo bám thủy sư, để huynh đệ công tử phái tới th���a cơ đoạt thành. Dù sao, người của mình vẫn cần được chiếu cố một chút. Chúng ta tất nhiên không thể kháng cự nổi thủy sư, nhưng trên lục địa, Vân Diệp lại không đủ người. Với hơn nghìn phủ binh trong thành, lão nô cho rằng đánh một trận là xong.
Hàn tiên sinh vẫn không sao thoát khỏi lối tư duy phàm tục. Hàn Triệt thấy thật nực cười. Đám thần nô thì khác gì thủy tặc? Thủy tặc khi chiến sự bất lợi còn có thể bỏ chạy, nhưng thần nô thì không. Đám người đó chính là tử sĩ tốt nhất, không dùng chúng thì dùng ai? Nực cười thay, Hàn tiên sinh còn cho rằng mình làm việc thỏa đáng, rằng những người đã theo mình lâu ngày không cần phải chết, lại chẳng hay tử sĩ chính là để dùng vào những lúc như thế này.
– Hàn tiên sinh nghĩ nhiều rồi. Đã là người của mình thì lúc này càng phải gắng sức hơn nữa. Thủy sư Lĩnh Nam là cường binh, không thể để người trẻ tuổi đi chịu chết được. Những kẻ do người ta phái tới, có vài tên biết đánh, tất nhiên phải cử chúng đi. Chứ nếu là trận đánh dễ dàng thì còn cần gì đến chúng nữa?
Lưu Phương lập tức lùi lại vài bước dài. Hàn Triệt nói: – Kim Giáp sứ giả mặt giận đã được đưa tới cho Vân Diệp. Đây là tín hiệu ra tay. Ông hãy chuẩn bị đi, cấp cho chúng những chiến thuyền tốt nhất. Nếu chúng cầm cự được ba ngày, ta sẽ cho chúng rút lui. Hàn tiên sinh cũng không cần tự mình chỉ huy thủy sư. Hãy phái số người còn lại đi đánh Nhạc Châu. Chỉ cần vào được thành là lập tức tiến hành phá hoại. Ta muốn Nhạc Châu không còn lại một căn nhà nào.
Hàn Triệt ngồi trên chiếc giường thấp trải da hổ, nghe Lưu Phương điều phối quân lực. Đám thần nô, khi nghe thấy mình phải đi tác chiến với thủy sư cường đại, nhất tề quay sang nhìn Hàn Triệt. Y mỉm cười không nói gì, còn cả đám thì cúi gằm gương mặt trắng nhợt xuống, không dám nhìn thẳng vào y nữa.
Sau khi tuyên bố mệnh lệnh xong, Lưu Phương rời chỗ ngồi, không cẩn thận làm rơi một quả cầu gỗ nhiều màu sắc từ trong ống tay áo. Quả cầu nảy tưng tưng trên sàn đá, phát ra tiếng động vang vang, tức thì thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. Đó là một quả cầu gỗ rất bình th��ờng, bên trên đầy vết đao khắc, màu sơn cũng rất vụng về, với những đường xanh, đường vàng, và cả một đường đen uốn éo thành hình số 8 kỳ quái. Khi lăn trên mặt đất, số 8 ấy không ngừng quay tròn, trông rất đẹp mắt.
Cuối cùng, quả cầu lăn tới chân hàm nô. Chỉ nghe tiếng xích sắt loảng xoảng. Trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hàm nô cúi xuống, vươn bàn tay to như cái quạt cầm lấy quả cầu, đặt lên mũi ngửi ngửi, rồi lắc đầu lia lịa, dường như vì cho rằng làm thế sẽ khiến màu sắc trên quả cầu chuyển động. Còn vì sao hàm nô không lắc quả cầu mà lại lắc đầu, thì Lưu Phương cũng gãi đầu, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
– Không ngờ Hàn tiên sinh lại có nhã hứng này. Quả cầu này hẳn là ông chuẩn bị cho tôn tử, tôn nữ của mình? Hàn Triệt quay đầu nhìn Lưu Phương, cũng lộ vẻ vô cùng nghi hoặc:
– Mỗi năm vào thời điểm này, lão nô đều tự tay gọt một quả cầu gỗ, vì hai ngày nữa là ngày giỗ của nhi tử, nhi tức lão nô đã táng mạng. Mười bốn năm rồi, lão nô đã gọt mười bốn cái, và cũng chôn mười bốn cái. Hàm nô thích thì cứ cho hắn thôi.
Nói xong, Lưu Phương thi lễ với Hàn Triệt, rồi cúi đầu rời đại sảnh, để lại bóng lưng cô quạnh thê lương. Hàn Triệt nhìn hai tên hàm nô, chúng lắc đầu. Không nói gì cả, y để chúng rời đi. Ai cũng có bí mật của riêng mình, và việc Hàn tiên sinh có bí mật cũng là điều hết sức bình thường.
Bản chuyển ngữ này được thực hiện với tình yêu và sự tận tâm bởi truyen.free, kính mời quý độc giả đón đọc.