(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 839:
Vân Diệp ngồi trên Duyệt Quân lâu, nhìn hai ngôi sao băng sáng rực từ trong thành bay lên, rồi gật đầu nói với Vô Thiệt: – Đại sự đã định, Tiểu Ưng đã bắt được tên kia, chỉ cần tìm được mật thất ta chuẩn bị cho bọn họ, ở lại đó vài ngày là xong chuyện.
Vô Thiệt đặt chén trà xuống, thong thả nói: – Ta uống trà với ngươi suốt cả ngày rồi, giờ đã có thể đổi sang rượu được rồi. Ngươi còn trẻ thì chịu đói được, chứ lão già như ta đây thì không kham nổi nữa đâu.
Lão Tiền lập tức mang rượu thịt đã chuẩn bị sẵn lên. Ông ta đã già thành tinh, lẽ nào không hiểu lần này hầu gia lại đại thắng? Nhớ tới mấy mảnh đất tốt của nhà mình, lão cứ như đang dẫm trên mây bồng bềnh. Thấy Tiểu Linh Đang bận rộn nấu cháo đằng sau, khuôn mặt lão giờ đây nở nụ cười rạng rỡ.
Trường Tôn Xung cưỡi chiến mã, tay cầm một cây kích lớn, áo choàng đỏ rực bị gió thổi căng, oai phong lẫm liệt lao lên ngọn núi. Nhìn thành Nhạc Châu đang bốc khói tứ phía như một đống đổ nát, y cầm roi ngựa chỉ Dương Nguyệt Minh: – Một thành trì thế này, ta chỉ cần một trận là hạ được ngay.
Dương Nguyệt Minh lắc đầu: – Đại soái nhà mỗ không cho tiến công, chỉ cần giữ cổng thành, không cho lũ thủy tặc chạy thoát ra ngoài là được. Trong thành không có lấy một hạt gạo, đói ba ngày thì hảo hán dù sắt đá cũng phải mềm oặt như bùn. Đến lúc đó, chúng ta cứ việc vào thu dọn tàn cuộc, không cần hi sinh tính mạng huynh đệ một cách vô ích.
– Đánh trận với đại soái của các ngươi đúng là chán ngắt thật. Chỉ là lũ thủy tặc mà thôi, giết vài tên để huynh đệ lập chút quân công chứ?
Trường Tôn Xung không vui. – Trường Tôn tướng quân, đại soái nhà mỗ đã hạ lệnh, chúng ta cứ tuân theo thì hơn. Đám thủy tặc này còn có tác dụng đấy. Sắp xây tân thành rồi, vật liệu đã chuẩn bị xong, chỉ cần bớt đi khoản nhân công, chẳng phải là phát tài lớn hay sao? Chuyện kiếm tiền, cứ theo lời đại soái nhà mỗ thì không bao giờ sai được.
Lúc này, Trường Tôn Xung mới mỉm cười. Cùng lắm ba ngày nữa là mình có một khoản lớn. Nghe nói địa khế đã bị đám thương nhân trả hết cho Vân Diệp, Trường Tôn Xung nể tình huynh đệ cũng đã mua một ít. Hiện giờ, thủy tặc trên hồ đã sắp bị giết sạch, còn lại mấy con cá nhỏ đang bị Lưu Nhân Nguyện đuổi riết khắp hồ, đoán chừng chẳng bao lâu nữa đầu bọn chúng sẽ phải treo trên cột cờ thôi. Còn đám thủy tặc trên bờ thì đã chui cả vào thành, mấy ngày nữa thôi là sẽ đói nhũn cả ra, chẳng cần mình phải bận tâm.
Khi Quan Đình Lung, Hàn Thành, Tiền Thăng và Thôi Cửu, những quan phụ mẫu mới, vài ngày tới nơi, h�� sẽ nhìn thấy một cảnh tượng kỳ quái. Trên tường thành, luôn có những tên thủy tặc tóm dây thừng trèo xuống, chưa kịp chạm đất đã bị nỏ tám trâu ghim chặt vào tường. Những kẻ chưa chết thì bị đóng đinh ngay trên tường thành, khóc lóc van xin thảm thiết nhưng chẳng ai thèm để ý tới chúng.
Cảnh tượng máu me chẳng làm những hương thân phụ lão ở Nhạc Châu sợ hãi, trong lòng họ chỉ còn lại thù hận. Khói đen ngùn ngụt bốc lên suốt hai ngày qua, đám thủy tặc hỗn loạn không những không tiến hành đột phá vòng vây hay phòng ngự, mà lại lao vào tranh giành quyền lực. Sau khi toàn bộ thủy lĩnh biến mất, bọn chúng chỉ nghi hoặc trong chốc lát rồi đã bắt đầu bầu chọn đầu lĩnh mới, chỉ vì một vị trí tiểu đầu mục nhỏ nhoi cũng sống mái với nhau.
Chờ đến khi đánh nhau chán chê, bụng đói cồn cào, bọn chúng mới bàng hoàng phát hiện ra tìm khắp thành chẳng còn lấy một hạt lương thực nào. Quan khố đã trống rỗng đến mức chuột cũng chết đói. Lật tung nhà dân cũng chẳng tìm thấy thứ gì ăn được, trừ mấy trái quả còn xanh trên cây thì chẳng còn gì nuốt nổi.
Khi định đột phá vòng vây từ cổng thành, chúng lại phát hiện ra quan quân đã lấp kín mọi cổng thành từ bên ngoài. Vô số nỏ tiễn được bố trí dày đặc quanh tường thành kéo dài chưa tới mười dặm, muốn đánh ra chỉ có nước chết.
– Bốn ngày là giới hạn cuối cùng, nếu không sẽ xảy ra chuyện ăn thịt người mất. Tuyệt đối không được để chuyện này xảy ra. Sáng mai chúng ta phải vào thành, nhớ kỹ phải xử tử tất cả thủ lĩnh mới được bầu, bởi đám đó là những kẻ không chịu hối cải.
…
Vân Diệp thị sát trận địa xong, căn dặn nhiệm vụ cho đám Lại Truyền Phong rồi mới quay về Duyệt Quân lâu. Hôm nay, thủy sư đã hoàn thành gần như toàn bộ kế hoạch của mình, đám thủy tặc cuối cùng đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Mấy ngày qua, thi thể trôi dạt ngang Duyệt Quân lâu không ngớt, bị cá rỉa lởm chởm. Chính vì thế, từ đó Vân Diệp không còn ăn cháo cá do Đông Ngư làm nữa.
Trường An chưa bao giờ vì chuyện của Vân Diệp mà thay đổi tiết tấu vốn có của mình, vẫn cứ bắt đầu một ngày mới sau khi tiếng chuông vang lên. Thương nhân tấp nập vây quanh cổng thành, lục tục kéo vào thành, bắt đầu một ngày với may mắn hoặc xui xẻo của riêng mình.
Trên quan đạo đằng xa, một đội kỵ binh bụi bặm đang hộ tống ba cỗ xe ngựa, men theo thành Trường An thẳng tiến Ngọc Sơn. Nón của những kỵ sĩ phủ một lớp bụi dày đặc. Mặc dù mệt mỏi rã rời, nhưng bọn họ vẫn giữ sự cảnh giác cực kỳ cao độ, chỉ cần thấy có người nhìn xe ngựa quá lâu một chút là lập tức hung dữ tra hỏi.
Na Mộ Nhật đã an vị trong xe ngựa. Mấy năm qua sống an nhàn sung sướng, giờ đây chuyến bôn ba nghìn dặm này đã hao mòn hết sức lực của nàng. Sau khi chứng kiến sự ngang ngược của người Thổ Phồn, nàng không còn dám chắc có thể bảo vệ được nữ nhi của mình, đành phải ngày đêm bôn ba về nhà. Sâu trong thâm tâm, nàng chỉ cảm thấy yên lòng khi về tới Vân gia trang. Vân Mộ thì lại có chút tủi thân, ngay cả Hoạn Nương nãi nãi, người yêu quý mình nhất, cũng không cho phép mình cưỡi Vượng Tài chạy lung tung trên đường. Suốt ngày chỉ bị nhốt trong xe ngựa, nhìn cây cối chạy ngược ngoài cửa sổ một cách buồn chán.
Khi đoàn xe đi qua tấm bia đá, Hoạn Nương và Na Mộ Nhật cùng lúc thở phào nhẹ nhõm, họ biết rằng qua khỏi nơi đây là đã an toàn rồi.
Lão Tôn thì thầm bên tai một kỵ sĩ vài câu, kỵ sĩ đó liền vội vã đi theo con đường lát đá dẫn tới xưởng rượu. Đường phố lúc này vô cùng náo nhiệt, Vân Mộ thèm thuồng nhìn những món ăn ngon lành bày bán, không ngừng chảy nước dãi.
Nhìn bộ dạng của Vân Mộ, Hoạn Nương không khỏi chảy nước mắt, rồi hung dữ trừng mắt nhìn Na Mộ Nhật: – Sau này cô thích thảo nguyên thì cứ việc đi một mình, lão thân này đi cùng cũng được, nhưng bảo bối của ta thì nhất quyết sẽ không đi nữa. Cô nhìn xem, có tiểu thư khuê các nhà nào lại thèm thuồng nhìn mấy món hàng rong đến mức chảy nước dãi thế không? Tất cả đều là do cô mà ra đấy!
Na Mộ Nhật nhìn cuộc sống ở Vân gia trang, trong lòng không khỏi hoang mang. Cuộc sống khổ cực ở thảo nguyên làm sao có thể sánh bằng. Cả thế giới e rằng khó tìm được nơi nào khuê nữ được chăm sóc tốt hơn nơi đây. Chưa kể nãi nãi và phu quân yêu thương khuê nữ vô cùng, ngay cả Tân Nguyệt cũng sẽ nhất định hết lòng chăm sóc nàng. Khiến nàng tưởng tượng cảnh mình thui thủi một thân một mình chăn cừu trên thảo nguyên, nỗi bi thương bỗng dâng tràn trong lòng.
Việc Nhị phu nhân mang theo tiểu nương tử từ thảo nguyên về khiến cả Vân gia xôn xao. Hoạn Nương trên đường đi đã cố ý không cho thương hiệu của Vân gia truyền tin về Ngọc Sơn, cốt là để tạo bất ngờ.
Tân Nguyệt vội vã từ hậu trạch chạy ra. Nhìn thấy Na Mộ Nhật bơ phờ, nàng giật mình, ngỡ mục trường ở thảo nguyên xảy ra đại sự. Trông là biết Na Mộ Nhật đã đi vô cùng gấp gáp, đến cả nghi thái của một cáo mệnh phu nhân cũng không còn để ý tới. Nghe Na Mộ Nhật kể rõ ngọn nguồn, Tân Nguyệt liền cảm thấy đau đầu. Nay phu quân đang bắt đầu thu lưới ở Nhạc Châu, không thể để phu quân biết được lúc này. Cần phải phong tỏa tin tức cho đến khi phu quân đánh trận xong xuôi rồi hẵng nói.
Tân Nguyệt nói cho Na Mộ Nhật biết những khó khăn của phu quân, muốn nàng tuyệt đối không được nói cho lão nãi nãi hay. Hai năm qua, lão nãi nãi không được khỏe lắm, tính khí ngày càng nóng nảy hơn, tuổi càng cao thì càng hành động theo cảm tính.
Tân Nguyệt còn chưa kịp dặn dò hết, thì đã nghe thấy một loạt tiếng thỉnh an vang lên. Khỏi phải nói cũng biết lão nãi nãi đã xuất hiện rồi. Không nói được gì thêm nữa, nàng chỉ đành phó mặc cho số trời.
Lão nãi nãi chẳng thèm nhìn Na Mộ Nhật lấy một cái, ôm tôn nữ của mình vào lòng mà hôn hít tới tấp. Thấy tôn nữ đầu tóc rối bù, lão hít sâu mấy hơi để bản thân trấn tĩnh lại, rồi mới hỏi Na Mộ Nhật vì sao lại thành ra nông nỗi này.
Nội dung này được biên tập cẩn thận và thuộc bản quyền của truyen.free.