Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 840:

Thấy Na Mộ Nhật, cô bé ôm lấy đùi bà khóc nức nở, vai run lên bần bật, kể trong nước mắt chuyện mình bị Lộc Đông Tán ức hiếp ra sao. Tân Nguyệt mặt tím tái, còn lão nãi nãi thì khó coi vô cùng. Bà ôm Vân Mộ, vuốt mái tóc bù xù của cháu gái, không ngừng nói: – Đứa cháu đáng thương của ta, đứa cháu đáng thương của ta.

Lẩm bẩm một hồi rồi nổi giận với Tân Nguyệt: – Viết thư cho phu quân ngươi đi! Hắn ở Động Đình Hồ giết giặc mà không biết khuê nữ của mình bị người ta ức hiếp phải bỏ nhà chạy suốt đêm ngày. Hỏi hắn xem hắn làm cha kiểu gì mà nhẫn tâm vứt bỏ con gái ở thảo nguyên, không hề ngó ngàng tới?

Tân Nguyệt bối rối: – Nãi nãi, phu quân đang đại chiến đến thời khắc quan trọng, lúc này không tiện gây thêm rắc rối cho chàng. Nãi nãi cứ yên tâm, con ở đây sẽ không để ai động vào một sợi tóc của Vân Mộ nhà ta đâu.

Lão nãi nãi càng nổi giận hơn: – Lão già này không cần biết chuyện quốc gia đại sự! Ta chỉ biết đứa cháu yêu quý của ta bị người ta ức hiếp. Đáng thương cho cháu ta, còn chưa tròn bốn tuổi đã có kẻ dám sinh lòng độc ác với nó. Ta mặc kệ, ta phải gọi cái người cha vô lương tâm của nó về!

Tân Nguyệt khó xử đành viết thư ngay trước mặt lão nãi nãi. Đọc xong một lượt, lão nãi nãi liền gọi quản gia, muốn lập tức phái người tới Nhạc Châu nói với Vân Diệp, rằng nếu còn muốn thấy bà sống thì mau chóng trở về, bằng không bà sẽ tức chết mất thôi.

Vân lão nãi nãi không bận tâm cháu trai mình có bao nhiêu tiền, cũng chẳng bận tâm cháu trai làm quan lớn đến đâu. Bà tuyệt đối không muốn cháu trai mình trở thành kẻ bạc tình bạc nghĩa. Gia đình là trên hết, gia đình là tất cả. Sống bao năm nhìn thấu thói đời, lão nãi nãi hiểu rằng chỉ có người nhà mình mới là cột trụ quan trọng nhất.

Thư đưa đi rồi, lão nãi nãi quay sang mắng Na Mộ Nhật. Mới mắng được hai câu thì Vân Mộ, sau thời gian bỡ ngỡ, đã hiểu đại khái tình hình. Cô bé êm ái gọi “tổ nãi nãi”, lão nãi nãi tức thì quên hết, dẫn cô bé đi tắm rửa, thay y phục.

Vân Bảo Bảo vừa mới tiễn Lý Dung ca ca đi Lĩnh Nam thì phát hiện trong nhà lại có thêm một muội muội, làm nó rất nghi hoặc: vì sao những anh chị em của mình cứ ở bên ngoài rồi đột nhiên xuất hiện, không như mấy đứa em đang bú sữa ở nhà? Nó cứ vươn cổ ra nhìn về phía cổng, lo lắng lại có thêm anh trai hay chị gái nào đó bước vào, vì nó phát hiện mình thất sủng rồi…

Vân nãi nãi bảo dẫn nha đầu đi tắm, chẳng rõ hai bà cháu thương lượng thế nào mà lại dắt díu nhau xuống bếp. Đã hai ba năm nay bà chưa từng đặt chân đến đó một lần, đầu bếp thấy lão tổ tông đến, vội vã ra đón.

– Làm tất cả những món ngon nhất trong nhà cho lão thân, tiểu nương tử về nhà rồi muốn xem có gì ngon. Nhanh lên kẻo tiểu nương tử tắm xong sẽ đòi ăn ngay đấy.

Đang nói thì thấy cô bé đang nỗ lực xé đùi gà trên con gà quay, hai tay đầy mỡ. Bà gõ mạnh cây trượng xuống đất, quát đầu bếp: – Mù mắt hết rồi à? Không thấy bảo bối muốn ăn đùi gà mà không ai ra giúp sao?

Con gà quay tội nghiệp kia dưới tay đầu bếp liền biến thành từng miếng nhỏ, xương được lọc sạch. Bởi lão tổ tông đã dặn, nếu tiểu nương tử bị hóc xương, bà sẽ đánh gãy chân tất cả bọn họ.

Ăn được hai miếng đùi gà, Vân Mộ lại phát hiện ra cái móng giò trông có vẻ rất ngon, thế là nhảy ngay tới. Tới gần nhìn thấy con vịt quay, chưa từng ăn món này bao giờ, không biết cứ cắn thử một miếng xem sao…

Lão nãi nãi cao hứng nhìn đứa cháu gái cưng làm bếp bừa bộn, thấy chỗ nào thú vị còn cất tiếng hò reo cổ vũ. Cuối cùng, khi bụng cô bé đã no tròn, bà mới dẫn Vân Mộ, tay vẫn cầm chiếc bánh trắng to đùng, tới nhà tắm. Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Vân, không thể để toàn thân dơ bẩn thế này được.

Mười mấy nha hoàn bà tử hầu hạ tiểu nương tử tắm. Vì tiểu nương tử quá thích vẫy đạp nước, nên cả vòng tròn người tranh thủ lúc cô bé vẫy đạp để kỳ cọ vài cái. Hoạn Nương khuôn mặt đầy ưu sầu, vốn tưởng mình đã chiều hư tiểu nương tử rồi, không ngờ trong nhà còn có một người chiều chuộng quá đáng hơn. Nghĩ tới hầu gia sắp về nhà còn hoang đường hơn nữa, Hoạn Nương không mấy tin tưởng rằng đại tiểu thư nhà họ Vân có thể trở thành một tiểu thư khuê các đúng nghĩa.

Lão nãi nãi cực kỳ thỏa mãn, bên cạnh mình có bốn đứa cháu nội ngoại: hai trai hai gái. Nếu không phải vì Lý An Lan đưa Lý Dung đi Lĩnh Nam thì bà đã có năm đứa cháu cưng rồi. Vân Bảo Bảo hồi nhỏ được quá nhiều người ôm ấp, cưng nựng, thành ra đến giờ vẫn còn chảy nước dãi. Đó là lý giải của lão nãi nãi. Bà đổ lỗi đều tại đám nữ nhân vô dụng trong nhà, thấy Bảo Bảo là không buông tay, khiến đứa bé đến giờ vẫn chưa thể tự lập được. Con trai mà cứ lớn lên trong vòng tay phụ nữ thì khó mà nên người, lão nãi nãi hiểu đạo lý này, nhưng lòng bà lại không nỡ.

Vân Mộ đang đùa giỡn với Vượng Tài của mình. Vừa rồi Vượng Tài thè lưỡi liếm Vân Thọ một cái, vì nó thấy nước dãi của thằng bé mũm mĩm này rất ngon miệng. Nhưng hành động này làm Vân Thọ hãi hùng. Con chó lớn cứ quanh quẩn bên cạnh, nó sợ đến không dám khóc, đành cầu cứu muội muội. Còn hai đứa nhỏ khác thì đã bị mẹ bế đi xa tít tắp rồi.

Cứ thấy người Thổ Phồn là bắt ngay, đánh gãy chân. Đó là quy củ mới của Vân gia trang, lão nãi nãi đích thân ra lệnh cho Lão Giang. Cho nên hai ngày qua, chỉ cần ai trông giống người Hồ là bị tra hỏi mấy bận. Người có ánh mắt đói vàng cũng bị hỏi là có phải người Thổ Phồn không. Đó là hậu quả của việc chưa từng gặp mặt người Thổ Phồn bao giờ. Nhị quản gia Lão Phương nói nhỏ với Lão Giang rằng người Thổ Phồn cũng có mắt đen, tóc đen, chứ người tóc vàng, tóc đỏ thì không phải Thổ Phồn.

Vân Mộ thích cưỡi Vượng Tài chạy khắp sân. Vân Thọ cũng muốn cưỡi, nhưng hễ nó leo lên lưng chó là Vượng Tài lập tức nằm bẹp xuống, không chịu cho cưỡi. Lấy đồ ngon ra hối lộ cũng không được.

Tới bữa cơm thì Vân Mộ là người tích cực nhất trong nhà. Nha hoàn gọi một tiếng, bất kể đang làm gì, cô bé cũng cao hứng chạy đi rửa tay, đeo yếm cổ, tay cầm dĩa, ngồi vào chiếc ghế cao của mình đợi ăn cơm.

Vì chuyện này, l��o nãi nãi lại mắng Na Mộ Nhật một trận. Một đại tiểu thư khuê các đường đường là thế mà lại bị đối xử như nạn dân. Bởi vậy, hai ngày qua bà làm đủ mọi món ngon cho Vân Mộ ăn, khiến khuôn mặt vốn bầu bĩnh của cô bé lại càng thêm tròn trịa.

Người Vân gia bị ức hiếp, tất nhiên phải cáo trạng. Huyện nha Trường An, Đại Lý tự đều nhận được cáo trạng do quản sự Vân phủ đệ lên. Trước tiên phải nói rõ ràng, nhằm tránh việc khi Vân gia đánh gãy chân người Thổ Phồn, chúng sẽ lại đổ lỗi cho người Trường An ức hiếp họ.

Lý Nhị đang cầm cáo trạng của Vân gia xem. Người của Đại Lý tự quả thực không phán xử nổi vụ án này, đành dâng lên cho hoàng đế. Đoàn sứ giả của đại tướng Thổ Phồn đang trên đường tới Trường An. Nếu không phải đi nhầm đường qua Lạc Dương thì nói không chừng đã vào kinh rồi.

Lý Nhị cực kỳ coi trọng quan hệ với người Thổ Phồn. Từ xưa đến nay, dân tộc trên cao nguyên này nổi tiếng dũng mãnh, từ lâu đã thiết lập một con đường để hai bên thương lượng khi có biến cố. Nhưng sau trận chiến Tùng Châu, người Thổ Phồn rút về cao nguyên không xuống nữa. Giờ thì hay rồi, nhân vật quyền lực thứ hai của Thổ Phồn từ cao nguyên xuống, vốn dĩ đây là chuyện cực tốt. Đáng tiếc vừa xuống núi đã đắc tội sạch với Vân gia. Với sự hiểu biết của Lý Nhị về Vân Diệp, chuyện này tuyệt đối không dễ dàng bỏ qua được. Cái tên Lộc Đông Tán xui xẻo đó tự dưng lại đi trêu chọc người ta làm gì không biết?

Mọi chi tiết trong bản dịch này đều thuộc sở hữu của truyen.free, không thể sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free