Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 843:

Không ai nói gì nữa, mắt Đơn Ưng lóe hung quang, tay nắm chặt chuôi kiếm nổi đầy gân xanh. Hắn đang định động thủ thì Lưu Phương cất lời: – Sớm đã dự liệu được rồi, có gì lạ đâu. Vân hầu cũng là một thành viên của thần nhân, nếu không chẳng thể giải thích vì sao y trẻ như thế lại làm được bao nhiêu chuyện lớn. Nhưng lão phu dám đảm bảo, bản thân y không hề biết mình là thần nhân, bởi y rất xa lạ với đám người này, càng không hề hay biết gì về thủ đoạn của chúng.

– Tiểu Ưng đừng khẩn trương. Trình Phong, Tần Chiến cùng mấy vị này đều là người bệ hạ tin cậy, nhất định sẽ không nói lung tung. Dù ngươi có giết họ cũng chẳng ích gì, e rằng Vân hầu cũng không cảm kích ngươi đâu. Giết người của mình là một nỗi thống khổ không gì sánh được. Tiểu Ưng, tin lão phu đi, ngươi sẽ không muốn nếm trải cảm giác đó đâu. Vân hầu sẽ có cách.

Trình Phong đặt đao xuống: – Bí mật này ta nhất định sẽ bẩm báo lên bệ hạ, đó là điều chắc chắn. Nhưng nếu Tiểu Ưng ngươi muốn giết, ta sẽ không phản kháng. Ta là thành viên của Cấm Vệ quân, trung nghĩa xưa nay vốn khó vẹn toàn, ngươi giết ta cũng vừa lúc không phụ lòng ai cả.

Tần Chiến cũng đặt đao xuống, ngồi xoay mặt vào tường chẳng nói chẳng rằng. Mấy người khác nhìn nhau rồi cũng buông đao. Khi đã không còn đao trong tay, nếu Đơn Ưng muốn giết họ, sẽ không một ai sống sót. Từ khoảnh khắc này, sinh tử của họ đã nằm trong tay Đơn Ưng.

– Kế ly gián quả thật đáng sợ.

Lưu Phương đột nhiên vỗ đầu, chợt bừng tỉnh. Vừa rồi mọi người đã bị những lời của Hàn Triệt làm cho mất khả năng tư duy. Đơn Ưng chỉ muốn giữ bí mật thay Vân Diệp, không ngại ra tay với đám Trình Phong. Còn đám Trình Phong thì đang đấu tranh nội tâm, phân vân liệu có nên báo bí mật này cho hoàng đế hay không, mà không hề suy nghĩ vì sao Hàn Triệt lại nói ra những lời như vậy.

Trán Đơn Ưng đẫm mồ hôi lạnh, hắn suy sụp vứt kiếm xuống đất, quỳ một gối, khấu đầu ba cái với đám Trình Phong. Lúc này, toàn thân hắn mới hoàn toàn thả lỏng.

Đám Trình Phong kinh hãi nhìn Hàn Triệt đang hôn mê. Chỉ một câu nói của hắn thiếu chút nữa đã khiến họ đánh giết lẫn nhau. Kẻ này rốt cuộc là loại người gì, dù ở vào đường cùng vẫn có thể nắm giữ sinh tử của những người xung quanh mình trong tay.

Thám tử Cấm Vệ quân lớn tuổi nhất nói: – Chuyện này xin Vân hầu định đoạt. Trí tuệ của chúng ta không đủ để ứng phó. Nếu Vân hầu muốn bọn ta giữ bí mật, dù có chết bọn ta cũng sẽ không hé răng nửa lời.

Vân Diệp rất bận rộn, ngồi trên đồi nhìn dân phu dọn dẹp cổng thành từng chút một. Khi bao cát cuối cùng được mang đi, tất cả mọi người phát hiện trong thành trống trơn, dưới đất, đám thủy tặc nằm ngổn ngang, tên nào tên nấy thoi thóp. Đám Hàn Thành mang theo rất nhiều xe, thấy thủy tặc là lập tức quăng lên xe như quăng đá, toàn bộ đem ra hàng rào ngoài thành đợi đóng gông. Nếu chẳng phải thứ sử đại nhân muốn đám thủy tặc này làm lao dịch, sửa sang lại nhà cửa bị chúng phá hoại, nói không chừng chúng đã sớm bị bách tính xé xác rồi.

Trong thành gần như không còn kiến trúc nào nguyên vẹn, mọi thứ cháy nham nhở. Dân phu nghiến răng ken két, động tác càng thêm thô bạo. Đến nước này, không thể nào đối xử với đám thủy tặc như những con người được nữa.

Từ mấy gian phòng còn kiên cố một chút, đột nhiên một số kẻ xông ra, vung đao kêu gào tuyệt vọng mà đánh tới. Vân Diệp không chút do dự, hạ lệnh dùng loạn tiễn bắn chết. Nhìn đám người đó ngã xuống dưới mưa tên, Quan Đình Lung định mở miệng nói thì Vân Diệp đã ngăn lại:

– Thủy tặc vào thành vì thuận tiện tác chiến nên không mang theo một hạt lương thực nào. Hiện giờ chúng bị vây trong thành năm ngày, năm ngày không ăn gì mà vẫn còn sức chém giết. Ông nghĩ xem chúng đã ăn cái gì?

Quan Đình Lung thất kinh: – Hầu gia nói bọn chúng ăn…

Không đợi ông ta nói ra từ khủng khiếp đó, Vân Diệp gật đầu. Lão phu tử thấy trời đất quay cuồng, gục đầu vào đoạn tường đổ nôn rất lâu. Khi không còn gì để nôn nữa, ông ta mới nhũn người tựa vào tường mà rống lên:

– Giết sạch bọn chúng!

Kẻ ăn thịt người đương nhiên phải giết sạch, điều này không cần xin chỉ thị của bất cứ ai. Quân đội gặp loại người này chỉ có giết, có một giết một, có hai giết hai. Cả thành ăn thịt người thì đồ thành. Khi ăn miếng thịt người đầu tiên, chúng đã tự loại mình ra khỏi phạm trù con người.

Chu Kiệt lấy thịt người làm lương khô, cho nên sau khi binh bại, thủ hạ của hắn bị nhổ tận gốc, không còn một ai sống sót. Mệnh lệnh này do đích thân Lý Nhị ban ra, không hề có chút thương xót nào.

May là số thủy tặc ăn thịt người không nhiều. Sau khi đồng loạt thanh trừ, số còn lại bị kéo ra ngoài thành cho ăn cháo loãng. Ngay cả khi đã húp cháo loãng xong, vẫn phải tìm ra những thủ lĩnh mới của chúng để tiêu diệt. Những kẻ này nhất định phải giết, đặc biệt là những thủy tặc có uy vọng, bởi để lại chúng sẽ trở thành mầm họa.

Đơn Ưng đẩy ván gỗ ra, nghe ngóng bốn phía, phát hiện trong thành rất náo nhiệt. Hắn liền đốt một đống củi, vẩy nước vào cho khói bốc lên.

Hầm ngầm mà Vân Diệp chuẩn bị cho đám Lưu Phương không ai tìm được. Mấy người đang nóng ruột bỗng thấy khói đen bay lên mới yên tâm. Họ lập tức tiến đến chỗ phóng hỏa, chẳng mấy chốc liền phát hiện hai tấm gỗ. Sau khi gõ nhẹ, tấm gỗ mở ra, họ liền thấy Đơn Ưng đang cười với mình.

Phủ binh trên mặt đất bận rộn đóng gông cho thủy tặc. Hạm đội trong hồ cũng đi mò tử thi khắp nơi, cuối cùng tập trung lại đổ dầu đốt hết. Đám Quan phu tử thì chỉ huy dân phu dọn dẹp gạch đá trên mặt đất. Dưới sự uy hiếp của đám Hàn Thành, tường thành được giữ lại.

Nhạc Châu biến thành một tòa thành trong lòng một tòa thành khác, bên trong và bên ngoài khác biệt một trời một vực. Vân Diệp nhìn thấy công dụng này nên mới đồng ý giữ lại. Khi đám Hàn Thành thấy tường thành bị mở đến mười mấy cổng, thì thiếu chút nữa tức chết, bởi một bức tường thành như thế này còn chút tác dụng phòng ngự nào nữa chứ.

Chỉ trong một đêm, thành Nhạc Châu biến thành một công trường cực lớn. Lương công và đám thương nhân đấm ngực dậm chân hối tiếc. Nếu biết thủy tặc yếu như thế thì ai còn trả lại địa khế cơ chứ? Hiện giờ tình thế đã rõ ràng, trở ngại cuối cùng của tân thành đã bị loại bỏ. Nhìn thấy các loại vật liệu không ngừng được chiến hạm vận chuyển tới, bọn họ mới chợt phát hiện, Vân hầu chưa bao giờ ngừng tiến độ xây thành.

– Hầu gia, bọn lão phu tầm nhìn hạn hẹp, đã không tin hầu gia có thể tiêu diệt thủy tặc trong thời gian ngắn. Bị tổn thất là đáng đời, ngài không cần thương hại. Lão phu chỉ đến hỏi, có thể mua lại được không? Ngài xem, trạch viện của lão phu đã bị chúng thiêu rụi, không ở được nữa. Hàn xá này muốn mở rộng nhà cửa một chút, muốn mua thêm đất đai, không biết hầu gia thấy sao ạ?

Khi thủy tặc ập đến, lòng Lương công như tro tàn. Mãi đến khi thấy quan quân dùng thế sét đánh không kịp bưng tai để diệt địch, ông ta mới sống lại tinh thần. Ông liền đẩy các lão đại trong nhà xuống nông thôn canh mộ tổ, nắm lại đại quyền trong tay. Việc đầu tiên là tranh thủ quyền lợi mua đất cho thương nhân.

Vân Diệp rất dễ nói chuyện, đáp lại có tình có lý: – Tất nhiên là được rồi. Đến nay ta vẫn nhớ lời công tử nhà ngươi nói khi đó, rằng thương nhân làm ăn không dễ dàng, đều phải vất vả kiếm sống mà còn phải thấp hơn người một bậc. Khi đó là vì tình thế bức ép nên ta không trách. Nhưng mọi người cũng đều biết, lần này đất đai bán ra không nhiều. Bách tính Nhạc Châu bị binh tai cần phải bồi thường, cho nên giá đất sẽ cao. Các vị phải chuẩn bị trước tinh thần đi, lần này nếu còn trả lại đất thì sẽ không có một xu đền bù nào đâu.

Lương công nghe vậy cười toét miệng. Có ngốc cũng biết để lại sản nghiệp cho con cháu ở tân thành quan trọng đến mức nào. Hiện giờ, chỉ cần mua được đất là đã thắp hương vái tạ rồi, còn ai dám mặc cả nữa chứ.

Nội dung chuyển ngữ này độc quyền thuộc về truyen.free, mong độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free