Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 844:

Vui vẻ nhất phải kể đến lão Tiền, suốt ngày ông ta ưỡn ngực đi cùng mấy quản sự của các gia đình thân cận trong nội thành, vỗ vào cột đá sót lại nói đây là của nhà ta, Trình lão quản gia chỉ vào bia đá cách đó không xa nói đó là của nhà ông ta. Quản gia nhà họ Ngưu thì há hốc mồm không khép lại được vì kinh ngạc. Quản gia nhà họ Úy Trì thì sớm đã để ý đến rừng trúc nọ, vì lão gia nhà mình gần đây tu tâm dưỡng tính, theo các đạo sĩ học đạo, một khu rừng trúc yên tĩnh thế này sẽ là nơi rất tốt để tịnh dưỡng. Hơn nữa, lần này họ đến để chi viện cho Vân Diệp, nên mang theo rất nhiều tiền, muốn mua gì cũng được.

Quản gia nhà họ Tần thì trong lòng rối bời, qua chuyện lần này, ông ta mới nhận ra lão gia nhà mình là người sáng suốt, còn những kẻ khác đều là hạng vô dụng, ngoài mặt tỏ vẻ tinh ranh lắm, nhưng thực chất lại ngu như lợn. Nghĩ đến chuyện nhà mình không có ai nối dõi, ông ta lại càng thêm đau lòng.

Thái tử tẩy mã và nội thị Ngụy phủ cho rằng chuyến đi này đã đủ để thăng quan tiến chức rồi, bị giam trên thuyền nửa tháng thì có đáng gì, lại còn được ăn ngon uống đủ. Huống hồ chuyện liên quan đến cơ mật quân sự, hầu gia làm vậy không hề sai chút nào. Nghĩ đến vinh quang khi trở về, tiếng cười của họ lại càng vang lớn hơn vài phần.

Có người vui thì phải có người buồn. Những kẻ năm xưa nâng chén ăn mừng khi giặc cướp tràn vào nay biết mình đã đắc tội với Vân Diệp, đành trơ mắt nhìn người khác mua nhà tậu đất, còn nhà mình thì chỉ biết đứng nhìn mà thèm muốn.

Ngay lập tức, đủ các loại tin đồn lan truyền khắp Trường An, nào là chuyện Vân Diệp tham ô, phạm pháp, vơ vét của cải bỏ túi riêng. Loại tin đồn này có sức lan tỏa mạnh mẽ ở Trường An, khiến trên triều đình cũng dấy lên những tiếng xì xào bàn tán. Một số ngôn quan đã nhất trí yêu cầu triều đình phái một vị quan lớn đến Nhạc Châu trấn giữ, sắp xếp lại việc mua bán đất đai ở tân thành. Tất nhiên, ai dám đắc tội với Vân hầu, người đang được thánh sủng vô song, nên chỉ mượn danh nghĩa là để tránh cho một bậc kỳ tài tuyệt thế bị hủy hoại danh tiếng chỉ vì mấy đồng tiền dơ bẩn.

Tiết Vạn Triệt vô cùng vui vẻ, bởi quản sự do công chúa phái đi mua đất đã bị Vân Diệp mắng chửi đuổi về, thế nhưng số tiền hắn âm thầm đưa cho Vân Diệp thì đã biến thành những mảnh đất giá trị của hắn rồi.

Nghĩ đến người nha hoàn đã vì mình mà chịu bao khổ cực, nay sắp được đưa con cái tới tân thành sinh sống, từ nay không còn phải lo lắng về cuộc sống nữa, tảng đá đè nặng trong lòng hắn đã được cất đi.

Nụ cười luôn là điều dễ lay động lòng người nhất. Hàn Triệt tỉnh giấc sau cơn mê, làm xong vệ sinh cá nhân, ăn một bát mì lớn, thì thấy Vân Diệp bước vào. Để không bị bắt đi ngủ nữa, hắn cố gắng mỉm cười để lấy lòng Vân Diệp, mong y sẽ không cho mình u���ng thứ thuốc đáng sợ kia. Ai mà ngờ được, ngủ cũng có thể mang đến nỗi sợ hãi kinh hoàng đến vậy. Nhất là trước khi ngủ, cứ nghĩ đến việc liệu mình có vì thế mà ngủ mãi không tỉnh hay không, ý nghĩ đó có thể dày vò người ta đến phát điên, mỗi giấc ngủ giống như một lần chết đi vậy.

Vân Diệp kiên quyết lắc đầu, cho một viên thuốc vào miệng hắn, rồi dùng bát nước lớn ép hắn nuốt xuống, đoạn nói:

– Cuộc sống hiện tại của ngươi là điều ta nằm mơ cũng muốn có, được ngủ trên chiếc giường êm ái nhất, ăn những món mình thích nhất, lại có nha hoàn chăm sóc ngày đêm, ngươi còn gì chưa hài lòng? Theo như lời ngươi nói, mọi người đều là thần, ta không cần phải sỉ nhục ngươi. Hiện giờ ta rất bận, đợi khi ta làm xong chuyện thế tục này, hai ta sẽ nói chuyện kỹ lưỡng.

Hàn Triệt muốn nói gì đó, nhưng cơn buồn ngủ quen thuộc lại ập đến như thủy triều, giọng nói của Vân Diệp dần trở nên mơ hồ, hắn lại một lần nữa thiếp đi.

Vô Thiệt từ sau tấm rèm bước ra, hỏi:

– Vì sao ngươi không muốn nói chuyện với hắn? Ta rất muốn nghe xem rốt cuộc thần thánh là gì. Lão phu sắp tám mươi rồi, muốn sống thêm vài năm nữa. Ngươi có cách nào thì nói cho lão phu, đừng có giấu riêng.

– Muốn trường thọ thật ra rất đơn giản, đó là ăn chay, năng vận động. Ở tuổi như ông mà vẫn còn sức mạnh đến năm trăm cân, có thể vặn đứt một cuộn vải ướt, ta hâm mộ chết đi được. Ông không tự hỏi bản thân mình, lại đi hỏi kẻ chẳng biết gì như ta, đúng là chẳng ra làm sao.

Câu nói này đúng là gãi đúng chỗ ngứa của Vô Thiệt. Sức khỏe của ông ta luôn là tốt nhất trong số các lão già ở học viện. Hiện giờ ông ta không còn ra tay nữa, nhưng một khi đã ra tay thì ở Trường An chẳng có mấy đối thủ. Lý Cương cùng tuổi nhưng giờ đã phải dựa vào xe lăn, thường ngày đi vài bước đã thở hổn hển. Công Thâu Mộc tuy vẫn đi lại thoăn thoắt, nhưng mặt đã chi chít đồi mồi. Chỉ có mình ông ta, tuy tóc đã bạc phơ, nhưng tinh thần vẫn khỏe khoắn, võ công dù chỉ còn chưa đến bảy thành thời đỉnh cao, nhưng Vô Thiệt đã cảm thấy vô cùng kiêu ngạo rồi.

Với lòng hư vinh dâng trào, Vô Thiệt lùi vào sau tấm rèm, đả tọa luyện khí. Ông ta có thể duy trì tư thế này rất lâu, hai ba ngày cũng chẳng hề hấn gì.

Vân Diệp không phải là không muốn nói chuyện với Hàn Triệt, mà là chưa chuẩn bị sẵn sàng, không biết nên bắt đầu từ đâu. Hắn vô tình biết được một bí mật lớn của lịch sử, rằng hình như những nhân vật kiệt xuất đều xuất thân từ những người ẩn cư kia?

Không thể nào! Nhưng Hoàng Thạch Công lại tặng binh pháp cho Trương Lương. Thủy Kính tiên sinh dạy Gia Cát Lượng, Từ Thứ, Bàng Thống đều là những người vô cùng thần bí. Những ví dụ như vậy kể ra thì vô số kể. Nhưng mình đâu phải đệ tử thần tiên gì cả, chỉ là một người bình thường do hệ thống giáo dục theo dây chuyền của đời sau đào tạo ra, chẳng dính líu gì tới những người kia cả, vậy vì sao lại nói mình là thần nhân? Chẳng lẽ chỉ cần xuất hiện một người tài ba một chút là bọn họ tự động cho rằng đó là thần nhân?

Xem ra thần cũng không ngừng đổi mới. Hàn Triệt nói thần không giết thần, nhưng Thương Ưởng bị ngũ mã phanh th��y, Triều Thác bị chém đầu, đều là sự thật. Chẳng lẽ nói bọn họ không chết thật sao? Mà là bị thần khác mang đi? Không thể nào! Nếu đám người đó không chết mà lựa chọn sống ẩn dật cùng cây cỏ thì quốc gia sẽ chịu tổn thất lớn. Một đám người trí tuệ cao đứng trên bờ nhìn dòng sông lịch sử cuồn cuộn trôi, không ai chỉ cho những người vật lộn trên dòng sông biết cách vào bờ. Hơn nữa, thấy một vài người bơi giỏi, lại còn kéo họ lên bờ, bắt họ không được nhìn, không được cứu giúp người khác. Cần phải biến thái đến mức nào mới làm được điều ấy?

Đây đúng là có chuông mà chẳng thèm gõ, lại mang ngói ra đập chơi. Một đám người nhàn rỗi lấy thế gian ra làm trò đùa.

Lại nghĩ đến câu nói vô cùng khốn kiếp kia: "Ta có ba nghìn đại đạo, giấu ở Nam Sơn, truyền lại cho hậu thế." Con mẹ nó, giờ không thể lấy ra được sao? Để cho người ta biết ba nghìn đại đạo là gì, nhất định phải để người ta vất vả đi tìm mới thỏa mãn lòng hư vinh của ngươi sao?

Chẳng may đời sau tìm thấy chỉ là một đống sách bị sâu mọt cắn nát, bản thân trở thành u hồn nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của hậu thế, thế ngươi mới thỏa mãn sao? Đờ mờ!

Học vấn cũng có tính thời điểm. Giống như Âm Phù kinh của Khương Tử Nha nay chỉ là trò cười. Hà Đồ Lạc Thư là cái gì, các triết gia không đích thân giải thích rõ ràng mà lại phải lấy Long Mã ra tính toán sao? Nhất định muốn hậu bối phải quỳ trên lưng rùa mà nghiên cứu mới gọi là tôn kính học vấn sao?

Sướng chưa? Giờ người ta chỉ biết Hà Đồ là những chấm đen chấm trắng xếp thành, vô cùng bí ẩn. Trên Lạc Thư, các con số cộng theo chiều ngang, dọc, chéo đều bằng mười lăm, cực kỳ kỳ diệu.

Trời đất ơi, mấy thứ huyền bí vô cùng đó rốt cuộc là cái gì vậy? Thứ kỳ diệu đó ở đâu?

Vân Diệp bực tức ngồi trên sàn thuyền, lẩm bẩm:

– Không thể nói rõ cho người ta biết à? Bắt người ta đi đoán? Có biết các tiên sinh trong học viện đã vì thứ đó mà bạc trắng cả đầu không?

Học viện dứt khoát không giấu giếm thành quả nghiên cứu được, phải đem học vấn truyền bá khắp Đại Đường. Học vấn phải khắc sâu trong đầu óc chứ không phải chỉ nằm trên bia đá. Thần nhân gì chứ, toàn là một đám tiểu nhân vô sỉ, tự tư tự lợi mà thôi. Các ngươi chính là đám sâu mọt đáng ghét nhất trên đời.

Tiểu Linh Đang thấy trượng phu nổi giận, nhẹ nhàng đi đến, nép vào lòng Vân Diệp, đặt tay hắn lên bầu ngực no tròn của mình. Bị hắn bóp đau, nhưng Linh Đang không hề kêu lên, chỉ nhẹ nhàng lấy tay vuốt ve khuôn mặt hắn mà vỗ về.

Truyen.free xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã đọc bản biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free