Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 848:

Người xưa nói chim Đỗ Quyên kêu đầu hè như tiếng khóc than ứa máu, chính là hình ảnh ẩn dụ cho bức thư của Trường Tôn thị. Trong thư, không có ngữ khí cao cao tại thượng, chỉ là lời thỉnh cầu của một người mẹ gửi đến học trò mình để giúp con trai bà. Bức thư này hẳn được viết khi Ngụy Thiên Ngọc còn chưa gặp chuyện, Trường Tôn thị muốn Vân Diệp cảnh cáo hắn phải làm việc cẩn thận, vạn lần không được kiêu căng khinh địch. Nếu Vân Diệp có thể đưa Ngụy Thiên Ngọc về kinh cùng thì càng tốt.

Vân Diệp gập thư lại, hỏi tín sứ:

– Ngươi còn đi được chứ? Cưỡi ngựa từ đây sẽ nhanh hơn thuyền lớn ngược dòng.

– Bẩm hầu gia, mạt tướng đi được. Chỉ cần để nương nương sớm ngày an tâm, mạt tướng có chết cũng cam lòng.

Vân Diệp gật đầu, về khoang thuyền viết một phong thư, cho vào ống da trâu, đưa tín sứ lên bờ. Đồng bạn của hắn đã dắt ngựa đợi sẵn.

Dõi theo bóng tín sứ khuất dần, Vân Diệp nói với Vô Thiệt:

– Có phải ta mềm lòng quá không? Họ đã không tin mình, vậy mà mình còn bày mưu tính kế giúp đỡ, thật là…

– Ngươi chỉ có mỗi điểm này là khiến người khác yêu mến thôi. Khi đối diện với tình nghĩa lại sẵn lòng cúi mình. Biết bao hào kiệt muốn làm việc này, kết quả đều bị dục vọng mê hoặc, trở thành kẻ bạc tình vô nghĩa. Ngươi cứ thử hỏi những người xung quanh mà xem, có ai từng nghi ngờ tình nghĩa của ngươi không? Dù nguy hiểm đến đâu, họ vẫn nguyện theo ngươi, vì lẽ gì? Những năm qua Vân gia kiếm được vô số tiền tài, nhưng sao không một ai tham ô? Ngươi trải qua bao phen thăng trầm, nhưng có ai từng phản bội không? Những người như lão phu, Lão Lưu, Tiểu Ưng, một hầu phủ nhỏ nhoi như của ngươi làm sao giữ chân được bọn ta? Chẳng phải là tình nghĩa níu giữ bọn ta đó sao? Ngươi thông minh, nhưng người thông minh đa phần bạc tình. Ngươi làm rất tốt, chưa bao giờ dùng sự thông minh với người của mình. Một người thông minh lại cam lòng vì tình nghĩa mà làm những chuyện ngốc nghếch. Lão phu thích gia phong của Vân gia, bình hòa điềm đạm. Ở nhà ngươi dưỡng lão quả không tệ, ít nhất khi tuổi già sức yếu sẽ không bị đuổi ra khỏi nhà. Tiểu tử, cứ làm việc của mình, sống theo cách của mình. Khi nào cần đến bọn ta, bọn ta nhất định sẽ dốc toàn lực giúp ngươi. Con phải giữ vững bản tính này.

Vô Thiệt mới đầu nói còn cười, nhưng về sau sắc mặt vô cùng trang trọng.

Nếu đã quyết định rồi thì Vân Diệp cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa. Người nhà, bằng hữu đều ủng hộ, còn phí tâm trí làm gì nữa? Thay vì phí thời gian nghĩ ngợi, chi bằng đánh cờ năm quân với Tiểu Linh Đang.

Ba ngày sau đội thuyền về tới Trường An. Lúc này, sông Bá Hà thật đáng ghét, lại kẹt thuyền. Khi cách Trường An mười dặm, mặt nước bị vô số thuyền lớn nhỏ lấp kín.

Toàn là thương thuyền, tiếng quát tháo từ khắp nơi vang vọng. Vân Diệp cười vui vẻ, cuối cùng cũng được trải nghiệm sự chật chội này của đời sau. Quá tốt! Kiếp trước chưa từng có cơ hội dùng đặc quyền, giờ thì có rồi! Lão tử là Hầu gia của quân hạm, phải được ưu tiên!

Tiếng tù và trầm hùng vang vọng, tiếng trống trận cũng rầm rập vang lên. Quân hạm chẳng chút ngần ngại lao thẳng vào con đường sông chật hẹp. Viên tuần kiểm trên mặt nước liền xoay ngang thuyền như muốn chặn quân hạm, ra sức xua tay, miệng không ngừng la hét điều gì đó. Vân Diệp nổi hứng hung ác, đâu thèm bận tâm. Thấy quân hạm sắp va phải thuyền nhỏ, viên tuần kiểm liền hét lớn rồi nhảy xuống nước. Lâu thuyền cao lớn lập tức nghiến qua chiếc thuyền nhỏ. Khi thuyền đi qua, trên mặt nước chỉ còn lại vài t��m ván gỗ và viên tuần kiểm đang cố sức quạt nước bơi đi.

– Đại soái, sao thế?

Lại Truyền Phong nhỏ giọng hỏi Lưu Tiến Bảo. Cả hai kẻ này đều thuộc dạng thô lỗ, nên rất hợp cạ.

– Đại soái thấy mình bị thiệt thòi lớn, nên phải đòi lại chút thể diện. Lần nào cũng thế, chỉ cần bản thân vừa làm chuyện ngốc nghếch là liền phát tiết lung tung. Ngươi theo hầu gia lâu rồi ắt sẽ không còn lấy làm lạ nữa.

Lại Truyền Phong gật đầu tán đồng. Đại soái mà không vui thì toàn quân trên dưới cũng chẳng thể vui vẻ gì, thế nên phải cùng nhau trút giận, không thể để Đại soái một mình sướng khoái được.

Dọc đường sông, khắp nơi vang lên tiếng kêu than thất thanh, đương nhiên xen lẫn cả những tiếng chửi rủa không ngớt. Tất cả thuyền bè lũ lượt dạt sang hai bên, đã có vài chiếc thuyền bị mắc cạn. Nhìn thấy quân sĩ hung ác trên thuyền, họ chỉ đành nuốt lời chửi bới vào bụng, ngước cổ ra nhìn xem phía trước còn kẻ xúi quẩy nào không, không thể để mỗi mình chịu họa được.

Trên một chiếc thuyền hoa cao lớn, Lộc Đông Tán đang tiếp nhận lễ tẩy trần từ quan viên Hồng Lư Tự. Trên đường về bị kẹt ở đây, nghe bên ngoài huyên náo, lại còn có tiếng trống trận, hắn liền vén rèm nhìn ra. Chỉ thấy một đội thuyền lớn đang ngang ngược tiến tới. Ngẩng đầu lên, thấy cờ soái viết chữ Vân, hắn liền biết Vân hầu mà mình đã đắc tội đã quay về rồi, bèn hỏi:

– Trương thiếu khanh, đội thuyền treo cờ chữ Vân kia có phải là Lam Điền hầu Vân Diệp không?

Trương thiếu khanh của Hồng Lư Tự vội nhìn ra ngoài, mặt tái mét, vội hạ rèm xuống, dặn dò thuyền phu mau mau cập bờ, có mắc cạn cũng không sao.

– Thiếu khanh việc gì phải sợ hãi? Chẳng qua cũng chỉ là một tên nhãi ranh phù phiếm mà thôi.

Lộc Đông Tán nhìn Vân Diệp đang đứng ở mũi thuyền, vừa nhảy nhót vừa hò hét. Đội mũ tử kim ấy, ngoài Vân Diệp ra thì không thể là ai khác được.

– Đại tướng chớ cười chê. Vân hầu từ Động Đình Hồ khải hoàn trở về, đang lúc kiêu ngạo. Mười vạn thủy tặc bị đánh một trận là tan rã, công cho xã tắc, lợi ích cho quốc gia. Chỉ cần tướng sĩ toàn vẹn trở về, chút quấy nhiễu nhỏ này thấm vào đâu?

Lộc Đông Tán cười khẩy nói:

– Thì ra là đi tiễu phỉ. Có hạm thuyền như thế này, diệt mười vạn phỉ tặc đâu có gì khó khăn. Chỉ chút công lao ấy mà đã khiến thằng nhãi này quên hết trời đất rồi sao?

Trương Khắc Kỳ nghiêm mặt lại:

– Đại tướng nói vậy là sai rồi. Vân hầu chính là mãnh tướng của triều ta. Trước kia ở Liêu Đông, trong vòng một tháng đã diệt địch mạnh, hạ được kiên thành, đơn độc một quân xâm nhập Cao Ly, mang về thi cốt tướng sĩ tiền triều. Công tích ấy, cả Đại Đường đều thuộc nằm lòng, sao có thể xem thường được chứ?

Thấy Trương Khắc Kỳ nổi giận, Lộc Đông Tán chỉ cười mà không đáp lời, lòng thầm nghĩ: Một tên ngu xuẩn như vậy mà cũng xứng làm đối thủ của ta sao? Thật uổng công mình suốt thời gian qua còn lo lắng Vân Diệp đến hỏi tội mình thì sao. Loại hoàn khố này, chỉ cần dũng sĩ Thổ Phồn ta quát một tiếng là đã sợ đến đái ra quần. Đem hạng người này so với mình, đúng là một sự sỉ nhục suốt đời!

Quân hạm rẽ một con đường giữa đo��n thuyền, húc đổ trạm kiểm tra của tuần kiểm ty, rồi nghênh ngang giương buồm đi xa, thẳng tiến về quân doanh thủy quân cách Bá Hà không xa.

Người đến nghênh tiếp giật mình. Một đội hạm thuyền buồm giăng chi chít, lấp kín mặt nước, ùn ùn kéo tới. Trường Tôn thị ngồi trên loan giá, nghiến răng ken két. Sao bà lại không hiểu Vân Diệp cố tình làm thế chứ?

Lần khải hoàn này thật vô cùng có thể diện. Mỹ nữ của Giáo Phường Ty trong cung vung ống tay áo dài nhảy múa, lễ quan vấn đáp từng tiếng đúng quy củ. Hỏi một câu, tướng sĩ hô vang một hồi, mỹ nữ càng múa hăng say. Nhìn những chiếc eo nhỏ uốn éo, những ánh mắt lả lơi, đám thô hán trong quân tên nào tên nấy đều há hốc mồm đờ đẫn, nước dãi chảy dài.

Đáng tiếc, Vân Diệp lại không được thưởng thức màn trình diễn ấy trọn vẹn. Vừa cười cuồng ngạo bước xuống thuyền, hắn đã bị hai kiện phụ khỏe như trâu đẩy vào loan giá. Không được! Đây là loan giá của Hoàng hậu, có đánh chết Vân Diệp cũng không dám hành động bừa bãi. Vừa định leo qua lan can loan giá để xuống thì một bàn tay ngọc thon dài vươn ra nhéo tai lôi hắn vào trong.

Loan giá rất lớn, tựa như một căn phòng nhỏ. Bên trong, có một lão hoạn quan và một lão tỳ nữ đang mỉm cười với hắn. Hắn cứ ngỡ người véo tai mình là Trường Tôn thị, hóa ra lại là thị nữ thiếp thân của bà ta. Đang định nổi giận thì nghe thấy một tiếng hừ khẽ. Vân Diệp liền cúi đầu xuống. Từ tiếng hừ ấy, hắn nghe ra Trường Tôn thị đang rất tức giận.

– Hay lắm, hay lắm, vị đại tướng quân oai phong đây rồi! À phải rồi, ngươi chưa phải là Đại tướng quân, cùng lắm thì cũng chỉ là Tiểu tướng quân thôi. Sao? Tung hoành ở Động Đình Hồ vẫn chưa đủ, giờ lại muốn làm một chuyến nữa ở Trường An sao? Sao ngươi không dùng máy ném đá và nỏ tám trâu đó luôn đi? Nói không chừng có thể tái lập chiến công ở Động Đình Hồ đấy, oai phong biết chừng nào!

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free