Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 849:

Trường Tôn thị bất ngờ xuất hiện. Nghe nói Vân Diệp ngang ngược là một chuyện, tận mắt chứng kiến cái sự ngang ngược ấy lại là chuyện khác. Lúc này, tốt hơn hết là nên ngoan ngoãn một chút.

Trường Tôn thị lại khiến người ta bất ngờ lần nữa, chưa nói được mấy câu đã rút khăn tay ra khóc nức nở. Bà vừa khóc vừa kể lể mình đối xử tốt với Vân Diệp thế nào, rồi lại trách móc Vân Diệp lòng lang dạ sói ra sao, bắt được thần nhân Hàn Triệt mà không chém đầu ngay lập tức, cứ nhất định phải đưa về Trường An, giờ bị đồng bọn cướp đi, để lại hậu họa khôn lường, Thái tử, Ngụy Vương, Ngô Vương sẽ chẳng còn yên ổn. Càng nói càng bi thương, cuối cùng bà tự mắng bản thân đã lầm, sao lại dạy dỗ ra loại khốn kiếp như Vân Diệp.

Trường Tôn thị mà chỉ chửi mắng thì Vân Diệp còn có thể chống cự được đôi chút, nhưng giờ người ta vừa khóc vừa mắng thì quả thực chẳng dễ ứng phó chút nào. Đầu y đau như búa bổ, vô số sao vàng lấp lánh trước mắt. Y rất muốn hét lớn một tiếng, nhưng lại không dám, bởi lão thái giám kia đang nhìn gườm gườm. Nếu y dám làm càn, nhất định sẽ bị lão ta tóm lấy treo lên cột cờ ngay.

– Nương nương, người có thể nói lý lẽ một chút được không? Lúc đó, thần không thể chặt đầu Hàn Triệt ngay. Bọn chúng không phải một người, mà là cả một đám, thế lực lớn hơn sự tưởng tượng của người nhiều. Mãi đến giờ thần mới biết, ngay cả Thương Ưởng, Tôn Tẫn, Bàng Quyên cũng đều có bóng dáng của bọn chúng phía sau. Nếu không hỏi cho rõ ràng, sao có thể được chứ? Có những chuyện thần không tiện hỏi, phải do Bệ hạ hỏi. Thần vẫn muốn giữ lại cái đầu để ăn cơm, không muốn chết non đâu.

– Cái tên Ngụy Thiên Ngọc đó tự tin đảm bảo với thần rằng không có vấn đề gì, hắn còn nói có trăm vạn tặc khấu tới cũng có thể đối phó được. Ai ngờ, chỉ mấy trăm người đã dễ dàng xử lý hắn rồi. Người do Bệ hạ phái tới, thần sao dám nói là vô dụng được chứ? Vả lại, thần cũng đã viết thư cho nương nương rồi, sao nương nương vẫn không bỏ qua cho thần?

– Nương nương cũng quá xem thường con trai mình rồi. Thừa Càn tâm địa quang minh, làm việc lỗi lạc, dương mưu xuất thần nhập hóa. Lần trước hắn dùng tình cảm với bách tính để trói thần vào chiến xa, dâng lên đạo 'lưu dân nhập thành sớ' khiến đến giờ thần vẫn chưa thể tha thứ cho bản thân, chẳng muốn gặp lại hắn nữa. Lòng hắn đã sắt đá đến thế rồi, còn ai có thể xúi bẩy được chứ?

– Thanh Tước bây giờ lại thích chơi đòn hiểm nhất. Chuyện này có liên quan đến việc hắn ở dưới lòng đất quá lâu, một lòng muốn trở thành nhân vật như Khổng Phu Tử, coi thường quyền thế thế tục. Nếu như hắn không muốn rời phòng thí nghiệm, thần dù có muốn dụ hắn ra cũng chẳng được.

– Tiểu Khác ư? Tên này giờ trơn như chạch! Lần trước bốn đứa bọn thần bị Bệ hạ dọa một trận, hắn lập tức chạy vào Thục Sơn tu tiên rồi. Thần dám đảm bảo, chỉ cần nương nương lộ ra một chút ý định thôi, hắn sẽ chạy xa ba nghìn dặm. Hắn luôn cho rằng cả đời hạnh phúc an khang mới là đáng sống.

– Ba người đó bây giờ, ai là kẻ tầm thường chứ? Ai cũng biết rõ mình muốn gì. Thừa Càn đợi Bệ hạ trăm năm để kế nghiệp, Thanh Tước thì muốn khắc tên mình vào sử sách, thậm chí còn muốn chiếm hẳn một chương lớn. Tiểu Khác tuy kém hơn một chút, nhưng cũng chỉ mê tiền tài. Các hoàng tử khác mà muốn đấu với ba người bọn họ thì khác gì muốn tìm chết? Thanh Tước và Tiểu Khác thừa nhận Thừa Càn, nhưng không có nghĩa là họ sẽ thừa nhận bất kỳ ai khác.

– Hiện giờ nương nương cứ yên tâm đi, về cung mà an dưỡng hưởng phúc. Thần muốn về nhà thăm khuê nữ, sau đó đi xem xem cái tên khốn kiếp Lộc Đông Tán kia mặt ngang mũi dọc ra sao mà dám cướp khuê nữ của thần đi.

Trường Tôn thị nghe Vân Diệp than vãn một thôi một hồi, thấy những gì y nói có vẻ rất có lý, liền yên tâm phần nào. Ở Đại Đường, người hiểu rõ ba huynh đệ Thừa Càn nhất chính là Vân Diệp. Nếu y đã nói ly gián vô dụng thì bà cũng an tâm. Đôi mày nhíu chặt của bà vừa giãn ra, lại lập tức dựng đứng lên, vì bà chợt nhận ra vừa rồi Vân Diệp nói chuyện với mình không hề có chút tôn kính nào.

Bà liền tóm lấy cái chuyện ngang ngược vừa rồi mà răn dạy y, rằng suốt ngày y chỉ biết làm bừa làm bậy, may mà không có ai chết, nếu không đã bị ngôn quan đàn hặc, Hình bộ tra hỏi rồi. Bà đã phải gánh vác giúp Vân Diệp bao nhiêu lần rồi, ở trong cung cũng giật mình thon thót, chẳng được yên thân chút nào.

Chửi mắng xong, bà toàn thân khoan khoái, rồi dẫn theo đám cận vệ rời đi. Đám ca kỹ Giáo Phường ti cũng bị mang đi hết, chẳng để lại một ai an ủi trái tim cô tịch của tướng sĩ.

Khi về đến địa bàn của mình, Vân Diệp chợt thấy thân xác rã rời. Lại thêm một trận chiến nữa. Bất kể Thủy sư Lĩnh Nam hùng mạnh đến đâu, tổn thất vẫn khó tránh khỏi. Hậu sự phải xử lý thỏa đáng, còn phải viết báo cáo gửi Hoàng đế. Thứ này Binh bộ cũng cần, phải cho vào hồ sơ. Sử quan sẽ tới hỏi tỉ mỉ về chiến sự, chuẩn bị dùng một ánh mắt khác để viết cuộc chiến này vào sử sách.

Thăng quan tiến chức là quyền lực của Hoàng đế, còn muốn phát tài thì phải dựa vào Đại soái rồi. Hoàng hậu đã mang ca kỹ đi hết, không còn mỹ nhân nào để xem, mọi người liền vươn cổ nhìn về lều soái. Thấy Tư mã, Tham quân, Chủ bạ ra vào không ngớt, ai nấy đều đoán xem lần này mọi người sẽ được thưởng bao nhiêu, vì vàng bạc lấy từ hang ổ thủy tặc không hề ít.

– Đại soái, không biết lần này tiền phong doanh của ti chức được bao nhiêu đây? Trong doanh có bảy mươi sáu huynh đệ đã tử trận. Đại soái không thể chỉ vì chúng tôi không phải là đơn vị chủ lực trong đại chiến mà lại phân tiền tài thiên vị đám thủy quân được.

Lại Truyền Phong nghe nói Đại soái triệu kiến liền lập tức tiến vào lều. Vừa thấy Lưu Nhân Nguyện đã tới trước, hắn liền cuống quýt lên hỏi:

Lưu Nhân Nguyện tay phải phe phẩy một tờ giấy trước mặt Lại Truyền Phong. Con số trên đó khiến miệng Lại Truyền Phong khô khốc. Hắn đang định nói thì Vân Diệp ném cho hắn một tờ giấy, cắt ngang lời. Hắn vội nhặt lên, may quá, con số không nhỏ chút nào. Giờ mới yên tâm uống trà, rồi phe phẩy tờ giấy của mình với Lưu Nhân Nguyện.

– Đại soái, hiện giờ chúng ta chưa được phép chia tiền, làm thế này liệu có ổn không? Theo luật, chúng ta phải nộp cho quốc khố, sau đó Binh bộ mới phát lại cho chúng ta.

Ngũ Lễ Tư mã cũng có một tờ giấy, đó là phần chia cho tướng sĩ thủ doanh. Tên này chưa bao giờ rời kho dầu nửa bước, cứ vài ngày lại kiểm tra một lượt, khiến toàn thân hắn lúc nào cũng nồng nặc mùi dầu. Huynh đệ trong quân doanh không ai muốn qua lại với hắn, nhưng hắn vẫn cứ vác cái mặt người chết mà tự vui vẻ một mình.

– Nếu là biên quân, tất nhiên sẽ làm thế. Đáng tiếc, chúng ta là thân quân của Bệ hạ, Binh bộ không quản chúng ta. Cho nên tiền tài thu được chúng ta cứ tự mình dùng. Đương nhiên, Bệ hạ và Nương nương cũng sẽ có một phần. Ngươi cứ yên tâm mà thu tiền đi. Trong Thủy sư Lĩnh Nam, e rằng ngươi là người nghèo nhất đó.

Miệng Ngũ Lễ Tư mã co giật, do dự rất lâu, rồi mới đứng lên đa tạ Đại soái ban thưởng. Cơ hội được chia chác với Hoàng đế, Hoàng hậu đâu có nhiều.

Thủy sư Lĩnh Nam là một chỉnh thể thống nhất. Vân Diệp làm bất cứ chuyện gì cũng không để ai bị thiếu phần, dù là chia cá khô, mỗi người cũng đều có một phần. Ngũ Lễ Tư mã biết rõ truyền thống này. Đại soái đã nói thế rồi, nếu không lấy thì coi như không xem mình là thành viên của hạm đội.

Tướng sĩ đã vất vả hơn nửa năm trời, giờ được nghỉ ngơi một tháng. Vân Diệp chỉ mặt Lưu Nhân Nguyện bảo hắn "xéo về nhà", chuyện quân doanh giao hết cho Ngũ Lễ Tư mã quản hạt. Tướng sĩ về nhà thăm thân, đó là phúc lợi mà chỉ Thủy sư Lĩnh Nam mới có.

Vân Diệp cũng phải về nhà. Y phong đại ấn, giao lại cho Ngũ Lễ Tư mã, rồi cưỡi Vượng Tài trở về. Cứ mỗi lần đánh trận xong, y đều phải mặc khải giáp về nhà. Hương thân của Vân Gia trang rất thích cảnh này; chỉ cần thấy Hầu gia mặc khải giáp trở về, không cần hỏi cũng biết y lại vừa thắng trận. Ai mà chẳng mong gia chủ của mình là công thần với chiến công lừng lẫy chứ?

Tất cả mọi người đều tới bái kiến Hầu gia, chúc mừng Hầu gia trở về. Sau đó, họ giải tán, ai nấy lại làm việc của mình. Người bán thịt lợn tiếp tục xẻ thịt, người bán hoa quả tiếp tục rao bán. Vừa nãy, nhân lúc bái kiến Hầu gia, họ đã bán được một miếng da, giờ lại tiếp tục mặc cả với vị khách khó tính kia. Dù vẫn cúi gập người, họ vẫn tới đòi Hầu gia một đồng, vì vừa rồi Vượng Tài đã uống hết một vò rượu lớn.

Bản chuyển ngữ này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những cuộc phiêu lưu hấp dẫn luôn chờ đón bạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free