Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 852:

Tân Nguyệt cả ngày bận rộn tính toán sổ sách. Phu quân vừa về, gia đình lại có thêm một khoản thu nhập. Thu nhập từ thảo nguyên năm nay chắc chắn sẽ giảm sút, nên có khoản tiền này bù đắp vào chỗ trống cũng tốt. Na Mộ Nhật chạy về nhà, không có chủ nhân. Quân biên ải nể mặt phu nhân Vân hầu, chứ không hẳn nể mặt quản sự nhà họ Vân.

Na Mộ Nhật dành cả ngày để làm m��nh thơm tho quyến rũ, bởi tối nay phu quân sẽ đến phòng nàng ngủ. Nàng có thể bỏ thể diện mà đến giành giường với Tân Nguyệt, nhưng Tân Nguyệt thì không thèm tranh giường với nàng. Nghĩ đến đó, nàng liền vui vẻ, bởi làm tiểu thiếp cũng có cái lợi riêng của tiểu thiếp.

Đã muộn lắm rồi, Vân Mộ cũng đã ngủ say, vậy mà phu quân vẫn chưa tới. Nước rửa chân đã lạnh ngắt, chàng đi đâu mất rồi chứ? Na Mộ Nhật lén lút ghé vào cửa sổ phòng Tân Nguyệt nhìn trộm, chẳng thấy phu quân đâu, chỉ có Tân Nguyệt đang bận rộn với sổ sách. Nàng không nhịn được bèn bước vào phòng hỏi:

- Tỷ tỷ, phu quân đi đâu rồi? Sao cả tối chưa về.

Tân Nguyệt mỉm cười tiến lại gần Na Mộ Nhật, ngửi nhẹ vào cổ nàng một cái, rồi cười đến gập cả người, đập bàn nói:

- Đúng là oán phụ mà! Đêm nay muội lại phải canh phòng trống rồi. Đám Lão Giang có chuyện tìm phu quân, nên trời vừa tối chàng đã cưỡi ngựa ra ngoài, để lại lời dặn rằng đêm nay chưa chắc đã về. Ha ha ha, cười chết mất thôi! Ai bảo muội thích bày mưu tính kế làm gì, tối nay cứ ôm gối mà ngủ đi nhé!

Nói xong, nàng đẩy Na Mộ Nhật ra ngoài, rồi đóng sầm cửa lại. Na Mộ Nhật ra đến cổng vòm vẫn còn nghe thấy tiếng cười của Tân Nguyệt vọng ra.

Hoạn Nương vừa dỗ Vân Mộ ngủ xong thì thấy Na Mộ Nhật ỉu xìu quay về một mình, không có hầu gia đi cùng. Lại có chuyện gì nữa đây, chẳng lẽ cô gái ngốc nghếch này lại chọc giận hầu gia rồi sao?

Nghe Na Mộ Nhật giải thích xong, Hoạn Nương mới thở phào nhẹ nhõm. Bà mong Na Mộ Nhật sinh một bé trai để sau này kế thừa thảo nguyên, chứ để một khuê nữ như Vân Mộ ở đó thật quá tàn nhẫn. Hầu gia có việc phải đi không phải là ghét bỏ Na Mộ Nhật, mà vì hầu gia là người trọng tình trọng nghĩa. Vừa rồi bà đã quá lo lắng rồi.

Đoàn người trên bảy tuấn mã phi nước kiệu trên quan đạo, chẳng bao lâu đã tới Tế Liễu Doanh. Từ xa, họ nhìn thấy doanh trại của người Thổ Phồn được dựng trên một mảnh đất nhiều cây cối, là nơi mát mẻ nhất quanh đây. Dù đã là mùa thu, khí hậu Trường An vẫn khiến những người Thổ Phồn vốn quen với cái lạnh giá ở cao nguyên cảm thấy nóng bức khó chịu.

Ra sau ngọn đồi, Lão Giang bới cỏ để lộ ra một cửa động, rồi hướng vào trong hắng giọng gọi. Chẳng bao lâu, một bóng người xách đèn lưu ly bước ra. Bóng đen lay động, khiến người ta sởn gai ốc. Vân Diệp cố nhịn để không bỏ chạy, đợi bóng người tới gần mới phát hiện ra đó là Hoàng Thử. Cái mặt xấu xí của tên khốn này bị ánh đèn chiếu trắng bệch, trông hắn cứ như vừa chui lên từ lòng đất, đủ sức dọa chết bất cứ ai.

- Hầu gia, tiểu nhân đã tìm thấy nơi người Thổ Phồn giấu kho báu. Tối mai chúng ta có thể ra tay.

Hoàng Thử thấy Vân Diệp đến thì vô cùng kích động, biết hầu gia đã đến tức là đồng ý làm việc này rồi.

- Làm thì cũng được thôi, nhưng có sạch sẽ không? Nếu để quan phủ bắt được thì sẽ khó xử lắm.

Vân Diệp nhỏ giọng hỏi Hoàng Thử, tên này là một lão tặc, nên cần ý kiến của chuyên gia:

- Hầu gia, hai ngày qua tiểu nhân luôn ở dưới lòng đất, phát hiện người Thổ Phồn chỉ kiểm tra một lượt vào sáng tối, còn những lúc khác thì không cho ai tới gần hai gian phòng đó. Bọn chúng không thích ở trong nhà, mà chỉ thích ở trong lều, một số tên thậm chí ngủ luôn trên cỏ. Tiểu nhân có nửa buổi tối là đủ để xóa dấu vết rồi.

- Không được, cao thủ của Bách Kỵ Ti rất nhiều, một số thuật truy tung của bọn họ rất đáng sợ. Muốn thần không biết quỷ không hay thì chỉ có cách phá hủy hiện trường. Trước đây ngươi từng nói có thể làm sập mảnh đất này phải không? Cứ làm đi, ai đến cũng chỉ cho là thiên tai chứ không phải nhân họa.

- Hầu gia, nếu muốn làm sập nơi này thì một mình tiểu nhân không đủ sức. Nếu chẳng may người Thổ Phồn chuyển kho báu vào thành, thì chúng ta sẽ tốn công vô ích.

- Ngươi cho ta biết, nếu đổ đầy nước vào cái động này thì sẽ có kết quả gì?

- Hầu gia, ở đây toàn là đất vàng, bản thân nó đã rất nguy hiểm rồi, chỉ dựa vào hai cây trụ đá lớn để chống đỡ. Nếu trút đầy nước vào, vách hầm sẽ nhũn ra, chỉ cần tiểu nhân làm sập hai cây trụ đá, cả vùng đất lớn sẽ sụp xuống, người Thổ Phồn sẽ chẳng còn mấy ai sống sót.

- Sau ngọn đồi là một con suối nhỏ, lượng nước không ít, chỉ cần dẫn vào là được.

- Không được hầu gia! Nếu chúng ta chuyển dòng nước, há chẳng phải để mọi người biết có kẻ cố ý làm hại chúng sao? Cả Trường An chỉ có nhà ta là có thù với người Thổ Phồn, kẻ ngốc cũng biết là ai làm.

- Cứ làm tốt việc của ngươi đi! Ai nói phải chuyển dòng nước? Ngươi cách một ngọn đồi, chẳng lẽ ta không có cách dẫn nước tới sao? Ngươi chỉ cần ngụy trang thật tốt cửa hầm là được. Cỏ đổ phải dựng lại, chỗ nào gãy phải xử lý, chẳng may không kịp xử lý thì lấy vài con dê gần đó đến làm loạn hiện trường.

Hoàng Thử mặc dù không biết làm sao mới có thể dẫn nước tới được, nhưng xưa nay hắn luôn tin vào hầu gia. Hầu gia đã nói được thì chắc chắn sẽ làm được.

Dặn dò Hoàng Thử vạn sự phải cẩn trọng, còn cấp cho hắn một gia tướng, rồi Vân Diệp vội vàng trở về. Đêm nay, chàng còn một việc rất quan trọng phải làm.

Về đến nhà, chàng liền bảo Lão Tiền lấy ngay da trâu trong nhà ra, mời các lão binh may ngay trong đêm thành từng miếng hình chữ nhật. Cuối cùng, chúng được cuộn lại thành những thùng da, dùng nan trúc chống đỡ ở giữa. Nối liền với nhau, rồi dùng sơn bịt kín hết chỗ lọt khí. Đến khi trời sáng, một ống da dài bảy, tám trượng đã hoàn thành. Một ống to thế này, chỉ một ngày là đủ đổ đầy nước vào lăng mộ.

Chọn một chỗ làm thí nghiệm, kết quả rất tốt: vừa tháo nút bịt ở đầu ống ra là nước chảy ào ào. Mọi chuyện đã được chuẩn bị đầy đủ, chỉ còn đợi đêm nay hành động: đợi sau khi người Thổ Phồn kiểm tra kho báu lần thứ hai, sẽ lập tức đổ nước vào lăng mộ.

Lão Giang không cho phép đích thân Vân Diệp làm chuyện này. Một khi gia chủ bị bắt thì chút đường xoay chuyển nào cũng không còn. Đường đường là một quốc hầu mà lại đi làm trộm, đúng là điều chưa từng có.

Lão Giang thì không có vấn đề gì. Cùng lắm là ông ta sẽ nói rằng nhất thời nảy ý, giấu gia chủ mà làm việc này, rồi gánh hết trách nhiệm. Hầu gia chỉ có tội dạy dỗ kẻ dưới không nghiêm, cũng chẳng có gì to tát. Trong các hào môn đại hộ ở Trường An, có gia thần nào mà không gánh vác vài tội danh cho gia chủ đâu chứ? Sạch sẽ như mình thì hiếm có lắm.

Vân Diệp rất tán đồng với Lão Giang. Chàng đường đường là một vị truyền mệnh hầu, mà lại đi làm cái chuyện chỉ Hoàng Thử mới làm thì quá mất mặt. Bị bắt thì coi như nổi danh rồi, chẳng biết sử sách sẽ mỉa mai chàng ra sao, khó thoát cái danh "hầu gia ăn trộm". Lý Nhị chẳng qua chỉ nạp tẩu tẩu, đệ muội của mình vào cung mà đã bị sử sách viết thành cực kỳ ô uế. Hán kinh học, Tấn thanh đạm, Đường ô quy, Tống lánh đời, Nguyên hồ đồ, Thanh nhếch nhác – đó là Tam Tự Kinh tổng kết lịch sử. Nói tới nhà Lý Nhị là nói tới con rùa đen cực lớn, mũ của nam nhân Lý gia đều xanh rì.

Đến lượt mình, đám sử gia kia mà không múa bút bôi nhọ thì mới là lạ. Chàng phải tránh đi, không thể hồ đồ mà hỏng việc ở chuyện này được.

Thấy trời còn sớm, chàng liền ngủ ở xưởng rượu một canh giờ. Đến khi mặt trời lên tới ba sào mới tỉnh ngủ, mở mắt ra thì chẳng thấy các lão binh đâu nữa. Vân Diệp không hỏi han gì mà về thẳng nhà. Lưu Tiến Bảo rất muốn cùng các tiền bối đi trộm một chuyến, nhưng đã bị Lão Giang chửi mắng té tát.

Trong nhà, mọi thứ đã được chuẩn bị xong. Na Mộ Nhật bĩu môi tủi thân khi thay y phục cho phu quân, nhưng Vân Diệp chỉ cần dỗ dành chút là nàng lại nguôi ngoai. Na Mộ Nhật xưa nay vốn vô tư, là nữ nhi thảo nguyên chưa biết cách làm mình làm mẩy với nam nhân của mình.

B��n cỗ xe ngựa mang toàn bộ gia đình Vân Diệp rầm rộ kéo đến Trình Gia Trang Tử. Hai canh giờ sau thì tới nơi, thấy Trình Giảo Kim đứng vuốt râu, lòng Vân Diệp liền ấm áp hẳn. Trình Xử Mặc hiện cũng để râu ria rậm rạp, ôm chầm lấy huynh đệ mình, rồi vỗ mạnh vào lưng.

Dẫn hai đứa bé đã biết đi tới hành lễ với vợ chồng Lão Trình. Vân Bảo Bảo thì hay gặp rồi, nhưng Vân Mộ mặc giáp da, cưỡi ngựa lớn được Lão Trình thích lắm. Ông ta thích nhất những đứa bé có chí khí ngang tàng, tính tình như kẻ cướp, chứ ngoan ngoãn như Vân Bảo Bảo thì chẳng giống con nhà tướng chút nào.

Nội dung đã qua biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free