(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 853:
Tới Trình gia với Vân Diệp chẳng khác nào về nhà. Trong trạch viện của Trình gia, một tiểu viện nhỏ được dành riêng cho chàng. Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật, Tiểu Linh Đang cùng các con tới tiểu viện gần hoa viên đó, cứ như thể con cháu từ phương xa trở về, sau khi kính cẩn vấn an trưởng bối liền chạy đi chơi khắp nơi.
Lão Trình quý mến nhà họ Vân cũng chính vì điểm này, thế nên khi thấy Vân Mộ cưỡi chó lớn rượt đuổi phó dịch, ông chẳng những không bận tâm mà còn cười phá lên.
Thanh Hà công chúa sau khi gặp Vân Diệp liền tới tiểu viện tìm Tân Nguyệt, trên tay còn cầm một chồng sổ dày. Thấy Vân Diệp ngạc nhiên, Trình phu nhân bèn nói:
– Chuyện làm ăn trong nhà thiếp giao hết cho Đức Hiền xử lý. Nó vừa mới tiếp nhận, còn chưa quen, xem ra muốn tìm Tân Nguyệt bàn bạc. Thôi, mọi người cứ nói chuyện của đàn ông, thiếp đi xem hai đứa bé đây.
Trình phu nhân vừa bước ra cửa, Lão Trình đã đuổi Xử Lượng, Xử Bật đi, rồi nhỏ giọng hỏi:
– Tiểu tử, lần này ngươi bắt được cá lớn, vì sao lại thả đi? Đừng hòng giấu diếm lão phu. Nếu không có nguyên nhân khác, ngươi nhất định sẽ hạ sát thủ ngay lập tức, làm gì có chuyện cho hắn cơ hội chạy trốn. Nói xem nào, rốt cuộc là vì sao?
Trình Xử Mặc cũng ghé đầu tới, Vân Diệp nói nhỏ:
– Tiểu chất vốn tưởng bọn chúng chỉ là một nhóm nhỏ thôi, định truy lùng bắt hết. Ai ngờ giao thủ rồi mới biết thế lực của bọn chúng cực kỳ to lớn, chúng ta không chọc vào nổi. Trong nhà còn bao nhiêu người, đắc tội đến mức đó chẳng có lợi lộc gì cả. Bá bá, ngàn vạn lần đừng xem thường bọn chúng. Chúng thủ đoạn tàn độc, hành sự không theo bất cứ quy tắc nào. Nếu như không phải tiểu chất buộc chúng phải đối đầu trên sở trường của mình thì thắng thua thế nào còn chưa biết.
– Dùng sở trường đấu sở đoản, thế nên Hàn Triệt mới thất bại. Bọn chúng giỏi nhất là nấp trong bóng tối gây sóng gió, chứ không phải ra tranh đấu với tiểu chất ở Đạo Thương Cổ. Buồn cười nhất là còn tự ý tổ chức quân đội, so tài với tướng quân chuyên nghiệp như tiểu chất, đúng là chuốc lấy cái chết.
Lão Trình bĩu môi, trong mắt ông thì Vân Diệp chỉ là quân nhân nửa mùa, nhưng ông không nói gì, chỉ lắng nghe y kể tiếp.
– Hai kẻ đó từng khiến mãnh tướng như Trường Tôn Xung suýt mất mạng. Thủ đoạn như vậy không dùng, lại tự tìm đường chết. Bá bá, khi tiểu chất phát hiện thế lực của bọn chúng cực kỳ hùng mạnh, liền quyết đoán bỏ tranh đấu vũ lực, lại mời Hàn Triệt một bữa sủi cảo, dùng lễ đối xử với hắn, chôn cất huynh đệ của hắn. Mục đích là muốn giới hạn cuộc chiến ở mức quân tử giao phong. Hàn Triệt đã lộ mặt rồi, là kẻ địch chúng ta hiểu nhất. Nếu giết chết hắn, địch sẽ phái người khác tới mà chúng ta không hay biết gì, như thế mới là đáng sợ nhất.
– Xử Mặc nhớ lấy, nếu phát hiện kẻ địch của con l�� đám người kia, lập tức rút lui. Ngàn vạn lần đừng đối đầu với chúng. Lời này, huynh đệ ta chỉ nói với ngươi thôi, ngươi chơi không lại bọn chúng đâu.
Lão Trình trầm ngâm gật gù, thấy con trai vẫn không phục, ông tát luôn một cái, quát:
– Câu này ngay cả Tiểu Diệp hay Trường Tôn Xung cũng chưa nói đâu, ngươi không nghe còn không phục cái gì? Bằng cái đầu của ngươi mà đòi đối đầu với bọn chúng ư? Trước tiên cứ đẻ cho ta mấy đứa cháu đã rồi tính!
Vân Diệp thấy Trình Xử Mặc gật đầu rồi mới kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Lão Trình nghe mà rùng mình, khi Vân Diệp kể chuyện dùng cầu gỗ dụ giết hai tên hàm nô, ông vừa lau trán vừa nói:
– Đó chính là Hoàng Cân lực sĩ. Những kẻ như vậy tổng cộng xuất hiện bốn lần. Lần thứ nhất là dùng chùy giết đại tướng Tấn Bỉ nước Ngụy, lần thứ hai là tại Bác Lãng Sa dùng chùy đánh Tần Thủy Hoàng, lần thứ ba là trên tửu yến Đồ Tuy, hắn bị người ta dùng chùy đập thành thịt nát ngay trước mặt khách khứa. Lần thứ tư, hừ, Tiểu Diệp, lại xuất hiện ở chỗ nhà ngươi. Ba lần trước mỗi lần xuất hiện là thiên hạ đại loạn, chỉ lần này là không gây ra bất kỳ tiếng vang nào.
– Lão phu biết Ngụy Thiên Ngọc, là kẻ có tài nhất trong đại tộc Tấn Dương, thường khoe khoang về sức mạnh của mình, lời đồn hắn đọc thuộc binh thư chiến sách, trong quân cũng có chút công tích, ai ngờ kết cục lại thế này. Sửu Ngưu, con đừng xem thường, Tiểu Diệp không được tự mãn. Cẩn thận mới là thượng sách, có thể không kết thù với chúng thì đừng kết.
– Bệ hạ năm xưa phá trận ở thành Lạc Dương nghe nói được dị nhân tương trợ, không biết có liên quan tới chúng không, bệ hạ chưa bao giờ nói tới. Khi đó chúng ta vừa mới đầu hàng, chỉ nghe loáng thoáng. Ông lão Ngưu thì khác, ngươi thử đến nhà ông ấy hỏi xem, có điều đoán chừng ông ta cũng không nói đâu, với lão phu mà ông ta cũng chẳng kể.
Ánh mắt mong đợi của Trình Xử Mặc chẳng thể nào che giấu được. Lực sĩ giết Tấn Bỉ, Trương Lương và một chùy kinh thiên ở Bác Lãng Sa, những câu chuyện anh hùng như thế khiến gân cốt hắn như căng phồng. Chỉ là lần này người lực sĩ muốn giết lại là huynh đệ mình, không khỏi có chút nuối tiếc. Là một võ nhân, Trình Xử Mặc thích nhất mấy câu chuyện như vậy.
– Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta. Ta không làm chuyện thương thiên hại lý để bị người ta nhắm vào. Bá bá vừa rồi nói mấy kẻ đó chưa chắc là người xấu, nhưng vừa rồi họ cũng mới ra tay giết người đó thôi.
Trình Xử Mặc thu ánh mắt lại, huých Vân Diệp:
– Lần sau có gặp những lực sĩ đó nhớ gọi ta. Ta muốn xem rốt cuộc là loại dũng sĩ gì mới có thể làm ra chuyện kích động lòng người như thế.
– Đừng có mơ. Ta nhìn thấy loại người đó là chạy ngay. Nghe Lưu Phương nói, những kẻ đó dũng mãnh tuyệt luân, hơn nữa rất dễ làm bị thương người khác.
Lão Trình thở dài, vỗ vai Trình Xử Mặc:
– Trình gia không có đứa con nào như Tiểu Diệp, chỉ có loại như ta và ngươi, biết rõ là nguy hiểm vẫn muốn thử xem. Đừng nói là Xử Mặc, lão phu cũng muốn gặp hào kiệt như thế.
Tức thì ba người trầm mặc, ìm lặng với những suy nghĩ riêng.
Chuyện thần bí thì có thể nói với Lão Trình, còn chuyện đi ăn trộm thì không đời nào. Một khi Lão Trình biết là chắc chắn bị mắng một trận. Nếu xách đao đi "nói chuyện" với Lộc Đông Tán nhất định sẽ được Lão Trình ủng hộ hết mình, nhưng núp dưới lòng đất để trộm tiền của người khác thì dứt khoát Lão Trình sẽ phản đối, dù năm xưa ông ta cũng từng làm cướp.
Ở nơi cách phía đông Tế Liễu doanh chưa tới trăm trượng, người Thổ Phồn đang vui vẻ cười đùa ầm ĩ bên rừng cây. Có hai người đang vật nhau, xung quanh hò reo cổ vũ. Vò rượu chất đầy đất, nhiều người đã sắn tay áo da lên, lộ ra cái bụng trần, lớn tiếng cổ vũ.
Hoàng Thử lúc này ở dưới đất vô cùng bận rộn. Người Thổ Phồn mang theo thật nhiều tài bảo, hiếm có nhất đều là vàng, bạc thiên nhiên, còn mã não với ngọc thạch. Đôi mắt lão luyện của hắn trải qua nhiều năm rèn luyện nhìn ra đều là hàng thượng hạng. Những thứ này đều tùy tiện bỏ trong túi da, lấy dễ như trở bàn tay.
Lão Giang và bảy tám lão binh đã chạy năm sáu chuyến rồi, chẳng những mang tài bảo về, còn phải chất đầy đá vào túi da. Một chút bận rộn đó chẳng thấm vào đâu, nhưng khắp nơi là đầu lâu mở to mắt nhìn làm toàn thân người ta sởn gai ốc. Nếu ở trên mặt đất, các lão binh chẳng sợ người chết, nhưng ở đây là dưới đất có thể nói là âm phủ, lại là địa bàn của kẻ khác, tất nhiên là sợ. Chỉ có mỗi Hoàng Thử là vô cùng hưởng thụ, mùi tanh thối trong mộ làm hắn nhớ tới năm tháng huy hoàng xưa cũ.
Đã vét sạch bảo bối trong túi, hiện giờ chỉ còn lại vài cái rương. Khỏi phải nói cũng biết lễ vật trân quý nhất nằm trong đó, nói không chừng là cống phẩm dâng lên bệ hạ, nhưng Hầu gia nói không để lại cho bọn chúng bất kỳ thứ gì. Hoàng Thử cực thích câu này, cẩn thận chui ra khỏi động. Ngoài cửa có hộ vệ, căn phòng tối om. Hắn sờ soạng chiếc rương, thấy có khóa, nhưng điều đó chẳng làm khó được Hoàng Thử, chỉ cần một cây sắt là có thể mở. Vừa mở rương ra thì có một cái đầu người thò ra từ trong động, còn bịt mặt, làm Hoàng Thử kinh hãi suýt kêu ra tiếng. Nhưng bị người kia bịt miệng lại, kéo khăn che mặt xuống thì ra là Cẩu Tử.
Hai người ra hiệu rồi mỗi người làm việc của mình. Ngọc bích chất đầy rương, còn có rất nhiều tranh vẽ, giờ chẳng kịp xem xét, mang hết đi. Bạch ngọc được cho vào giỏ nhìn thế nào cũng thấy thích. Trên những bức tranh khắc đầy hình cổ quái, như ác quỷ nhe nanh múa vuốt.
Bản dịch này là công sức biên tập của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.