Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 861:

Trong đoàn tạp kỹ, chỉ hắn và tiểu nương tử là người Đường với tóc đen, mắt đen, còn lại đều là người Ba Tư tóc vàng, mắt xanh. Không hiểu sao, dường như những người Ba Tư ấy lại rất e ngại tiểu nương tử và tên lùn.

Tiểu nương tử với tóc đen như mây, da trắng như tuyết, má phớt hồng như hoa đào, lông mày cong tựa lá liễu, vóc dáng mỹ miều cùng nụ cười quyến rũ làm say đắm bao nam nhân. Thấy tên lùn bị bắt nạt, nàng liền cười khúc khích, thoăn thoắt lộn người tới, dễ dàng bế hắn lên. Gã đại hán ngây ngẩn ngắm nhìn mỹ nhân, để mặc tên lùn nhân cơ hội thu gom tiền bạc.

Cảnh tượng ấy lập tức khiến tiền bạc được ném tới như mưa. Tên lùn kêu la thảm thiết như thể bị tiền đồng ném chết, nằm co giật trên mặt đất, một mắt lén mở ra tinh quái nhìn đám đông. Tiểu nương tử cũng bắt đầu than khóc cho trượng phu mình. Đợi khi mọi người đã ném tiền xong xuôi, tên lùn mới bò dậy, đi vòng quanh cúi chào, cảm tạ sự hào phóng của người dân Trường An.

- Tiểu nương tử, diễn lại trò vừa rồi cho đại gia xem nào, chỉ cần đại gia hài lòng, đồng ngân tệ này sẽ là của nàng.

Toàn thân Lý Hoài Nhân khoác lục bào, đội mũ xanh, cuối thu mà vẫn phe phẩy chiếc quạt xanh. Vân Diệp đang vướng vào phiền toái lớn, chưa thoát ra được. Trường Tôn Xung thì ở Nhạc Châu giám sát bọn thủy tặc xây nhà, còn Trình Xử Mặc phải vào cung trực ban. Chỉ riêng Lý Hoài Nhân là rảnh rỗi, dẫn theo hộ vệ đi dạo lung tung.

Lý Hoài Nhân đã để mắt đến tiểu nương diễn tạp kỹ này từ lâu, trong lòng thèm khát nàng. Nhất là vừa rồi, khi tiểu nương tử lộn nhào, cái bụng trắng ngần của nàng lộ ra, nhìn rõ cả rốn, khiến hắn càng thêm ngứa ngáy trong lòng, bất chấp đây là nơi phố xá sầm uất của Trường An.

Tên lùn bước tới, vái chào liên hồi, nhưng trong mắt Lý Hoài Nhân lúc này chỉ có mỹ nhân, nào thèm để ý đến gã lùn. Hắn giơ chân đá tên lùn như đá một quả bóng, rồi cười nham nhở đặt đồng ngân tệ vào bàn tay trắng nõn của tiểu nương tử. Làn da nàng mịn màng như bông, chỉ chạm khẽ thôi cũng đủ khiến người ta bủn rủn. Hắn nắm chặt tay nàng không buông. Tiểu nương tử làm sao có thể là đối thủ của Lý Hoài Nhân, kẻ từng trải chốn sa trường? Nàng dù có dùng sức thế nào cũng không thoát được, bàn tay nhỏ bị hắn nắm chặt đến mức biến thành màu phấn hồng.

Tiểu vương gia đã nhìn trúng tiểu nương tử rồi. Gã quản sự liền xách cổ áo tên lùn lên, nói:

- Tiểu tử, ngươi có phúc lớn đấy! Tiểu chủ nhân nhà ta đã nhìn trúng nương tử của ngươi. Ra giá đi, chỉ cần không quá đáng, lão tử đây sẽ không mặc cả. Số tiền này đủ để ngươi kiếm thêm tám bà vợ khác, còn tiểu nương tử đây sẽ thuộc về tiểu chủ nhân nhà ta. Nghe rõ chưa?

- Thê tử của ta không bán! Tên lùn nói chém đinh chặt sắt, nhưng cổ áo bị siết chặt nên giọng hắn không nghe rõ lắm.

- Cái gì? Mười kim tệ ư? Tên này nhỏ con mà tham lam thật! Ở Trường An, mua một nha đầu chỉ tốn năm ngân tệ, loại xinh đẹp mọng nước lắm cũng chỉ sáu ngân tệ thôi. Ngươi dám mở miệng đòi tới mười kim tệ sao?

Việc mua bán nhân khẩu ở Trường An không phải là chuyện hiếm thấy, nhưng bán vợ thì lại là chuyện hiếm hoi. Rất nhiều người khi cùng đường phải đem vợ mình thế chấp cho người khác, và một khi không trả được tiền, người vợ ấy sẽ trở thành của người ta. Tuy nhiên, việc này tuyệt đối không thể để quan phủ hay biết, chỉ cần bị phát hiện, bất kể là người mua hay người bán đều sẽ bị đày đi nghìn dặm.

- Thê tử của ta không bán. Tên lùn quẫy đạp nói.

- Thế mới đúng chứ, ngươi không thể cứ nhất quyết gi�� một giá như vậy! Lão bà của ngươi đúng là mỹ nhân hiếm có, năm kim tệ coi như cũng xứng đáng rồi. Thiếu gia, tiểu nương tử đã là người nhà ta rồi. Thiếu gia cứ đưa nàng lên xe ngựa đi.

Lý Hoài Nhân giơ ngón cái khen ngợi gã quản sự, rồi giật mạnh cổ tay nàng, tiểu nương tử liền bật lên vai hắn. Hắn vác nàng tiểu nương tử về phía xe ngựa của mình.

- Thê tử của ta không bán! Tên lùn dùng hết sức bình sinh gào thét, nhưng tiếng nói của hắn bị nhấn chìm trong tiếng hò reo của đám đông. Một người phụ nữ đã có chồng mà bán được năm kim tệ, trong khi lần đầu tiên của tiểu nương tử đẹp nhất Yến Lai Lâu cũng chỉ một kim tệ, vậy thì tên lùn này đúng là đã phát tài lớn rồi!

Hộ vệ nhanh chóng tới cửa hiệu bên cạnh để làm khế ước, rồi ép tên lùn điểm chỉ, thậm chí là ấn cả bàn tay hắn vào khế ước. Gã quản sự cười ha hả, lấy ra năm kim tệ, đặt vào tay tên lùn trước mặt mọi người, rồi nói 'tiền trao cháo múc' và vội vã đuổi theo xe ngựa.

- Thê tử của ta không bán! Tên lùn cuối cùng gào lên xé lòng. Mọi người đều yên lặng. Một viên võ hầu tuần tra đi tới, đá tên lùn lộn nhào và quát:

- Rõ ràng là ngươi đã bán vợ, nhận tiền của người ta rồi. Lúc nãy mặc cả sao không nói, giờ lại gào thét cái gì? Còn gào nữa, ta sẽ tống ngươi vào đại lao, cho ngươi gào đến khi nào đã đời thì thôi!

Người dân Trường An chỉ nhìn thấy năm đồng kim tệ. Nhiều người còn thầm nghĩ, nếu mình được bằng đó tiền thì liệu có bán vợ không? Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, họ liền xấu hổ nhìn quanh rồi vội vàng chui vào đám đông.

Toàn thân nhớp nháp bùn đất, tên lùn ngã vật ra trên mặt đất. Đợi khi mọi người tản đi hết, hắn cầm năm kim tệ cất vào người, rồi đứng dậy phủi bùn đất, nhìn theo hướng Lý Hoài Nhân, lẩm bẩm:

- Phúc họa tự mình chuốc lấy. Nếu ngươi chịu mang nữ nhân đó đi mãi mãi, ta sẽ trả cho ngươi một nghìn kim tệ.

Lý Hoài Nhân từ đầu tới chân tím bầm, cả người sưng phù như bị thổi phồng, trên ngực còn có hình vẽ một cái đầu quỷ trẻ con. Hắn thoi thóp nằm trên giường rên rỉ, chỉ cần Tôn đạo trưởng chạm vào người một cái là hắn gào thét thảm thiết. Toàn thân hắn, trừ lòng bàn tay và bàn chân ra, thì không thể đụng vào bất cứ chỗ nào khác. Tôn Tư Mặc tỉ mỉ kiểm tra lưỡi và mạch của hắn, rồi nói với Lý Hiếu Cung rằng Lý Hoài Nhân không trúng độc, lục phủ ngũ tạng đều không sao. Còn về phần vì sao toàn thân sưng lên, đau đớn tột độ như vậy thì không rõ, ông ấy hành y bao năm mà chưa từng thấy qua trường hợp nào như thế.

Thấy lão Tôn đành bó tay, cả Lý gia tức thì vang lên tiếng khóc than, cảnh tượng vô cùng tang thương. Thế nhưng, Vân Diệp lại có vẻ dửng dưng. Y lấy kính lúp ra, cẩn thận quan sát cơ thể Lý Hoài Nhân, từ ngực tới lưng, ngay cả lòng bàn chân cũng không bỏ qua. Vân Diệp vừa nhìn qua đã biết Lý Hoài Nhân bị làm sao rồi. Triệu chứng toàn thân sưng ngứa này, Vân Bảo cũng từng bị một lần vào năm ngoái. Trẻ con ham chơi, cởi truồng chạy lung tung, bị lông gai của cây tạo giác (một loại cây họ đậu?) dính vào khắp người, chui qua lỗ chân lông. Vân Bảo Bảo không đau, nhưng ngứa ngáy vô cùng, chỉ cần mặc y phục vào là khóc lóc thảm thiết. Cuối cùng, Vân Diệp nhớ tới lần dùng nắm cơm nếp trị bệnh cho Tiểu Nha, liền dùng cơm nếp lăn trên người nhi tử mình. Kết quả rất hiệu quả, chỉ lăn ba lần là Vân Bảo Bảo đã không sao nữa.

Bệnh trạng của Lý Hoài Nhân nghiêm trọng hơn của Vân Bảo Bảo cả trăm lần. Vừa rồi, dùng kính lúp quan sát, trên người hắn toàn những sợi nhỏ li ti, không biết là thứ gì. Vân Diệp dùng nhíp gắp ra một sợi, thấy nó cực mảnh, đâm rất sâu, e rằng dùng cơm nếp sẽ vô dụng. Có điều không sao, cái chứng sưng viêm da này chẳng thể chết người được. Y liền gọi quản gia nấu một nồi nhựa thông loãng mang tới, cùng với một chiếc bàn chải.

Lý Hoài Nhân vội hỏi: - Diệp Tử, ca ca còn cứu được không? Nếu không cứu được thì ngươi cứ nói thẳng, ca ca chịu đựng được.

- Không sao, cứu được. Chỉ cần ngươi cầm cự được vài ba ngày là xong thôi, chuyện này không vội. À mà, nghe nói ngươi mới nạp một tiểu thiếp, là tuyệt sắc giai nhân đúng không? Có thể mời nàng ra cho tiểu đệ đây xem mặt được không?

Sau khi Vân Diệp nói không sao, cả nhà Lý Hiếu Cung đều yên tâm. Lý Hiếu Cung cung kính mời Tôn đạo trưởng ra tiền sảnh dùng trà. Còn bệnh tình của nhi tử, có Vân Diệp ở đây thì sẽ không sao. Việc trị bệnh thế nào là chuyện giữa hai huynh đệ bọn chúng, không cần mình phải quản.

- Ngươi đúng là tên khốn kiếp! Ta sắp chết đến nơi rồi mà ngươi còn nói mát mẻ! Rốt cuộc ngươi tới cứu ta hay là tới dụ dỗ tẩu tẩu của ta? Tiểu thiếp của ta xinh đẹp hay không thì liên quan chó gì tới ngươi chứ?

Vân Diệp thở dài: - Ngươi không trêu chọc ai, lại cứ đi trêu vào lũ điên. Chính vì ta từng đụng vào bọn chúng nên mới bị người ta làm cho phải trốn trong nhà không dám đi đâu. Ta tránh còn không kịp, ngươi lại cứ sán đến. Cứ đi mà xem, tiểu thiếp của ngươi nhất định không còn nữa rồi.

- Đương nhiên ta biết rồi! Ngay tối hôm đó nàng ta đã mất tích rồi. Trong lúc ta tắm rửa thì đã không thấy đâu nữa. Sau đó thì toàn thân ta ngứa ngáy thế này, còn tâm trí đâu mà đi tìm nữa! Ngươi bớt lải nhải đi, mau chữa cho ta. Xong xuôi, chúng ta sẽ đi tìm ả ta tính sổ. Nếu không lột da ả, lão tử đây nguyện làm con rùa!

Toàn bộ câu chuyện này được biên tập và phát hành bởi truyen.free, kính mời quý độc giả tìm đọc tại nguồn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free