(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 878:
Chuyển quặng là một việc rất phiền phức, từng chiếc xe bò kéo thế này thì đến bao giờ mới xong. Nhìn đoàn xe bò lầm lũi, Vân Diệp chợt nhớ đến đường ray đơn giản, bèn tiện tay cầm cành cây vẽ phác một giản đồ thô sơ, hỏi quản sự:
– Nếu chúng ta không thiếu sắt thép, vậy năm nay cứ báo lên triều đình xin giảm bớt một chút, phần còn lại sẽ để chúng ta dùng. Ngươi xem, chỉ cần làm thế này, chúng ta đóng chúng lên những thanh gỗ, hai thanh song song, thẳng từ cửa xưởng vào tận mỏ, chờ quặng đào ra là có thể đổ thẳng vào thiết xa. Bốn bánh xe của thiết xa sẽ vừa khít nằm gọn trên hai đường ray, ta tin rằng tốc độ vận chuyển quặng sẽ tăng lên không chỉ gấp mười lần.
Quản sự và lão Chu ngồi xổm trên mặt đất mà nghiên cứu hồi lâu, lão Chu chợt vỗ đùi nói:
– Hầu gia anh minh, quả là một biện pháp tuyệt vời. Đến cái tời long môn còn chạy được trên đó, thì cớ gì lại không cho thiết xa chạy trên đó chứ? Chúng ta có thể tận dụng sắt thép thừa để hoàn thành con đường này, chỉ cần làm xong, thì vấn đề sản lượng sẽ chẳng còn đáng ngại nữa.
Vân Diệp ném cành cây đi, khẽ thở dài đầy bùi ngùi, rất muốn nhìn thấy cảnh thiết xa chạy tới chạy lui trên đường ray. Việc này ở hậu thế xem chừng rất đỗi quen thuộc, nhưng ở thời đại này lại chưa hề có, chính vì vậy mà sản lượng sắt thép vẫn còn rất thấp. Sản lượng 500 vạn cân nghe thì thật hoành tráng, tương đương sản lượng cả toàn quốc thời Tiền Tùy, thế nhưng quy đổi ra cũng chỉ vỏn vẹn 500 tấn. Ở hậu thế, ngay cả một xưởng thép lậu thô sơ cũng sản xuất được nhiều hơn thế, vậy mà giờ đây, xưởng thép này lại đang được ca ngợi là đệ nhất thế giới.
Ba nghìn công tượng, vậy mà cả năm trời không làm nổi đến một nghìn tấn thép. Tính từ khâu tuyển quặng cho đến khi luyện xong, ba nghìn người phải quần quật làm ròng rã suốt ngày đêm mới mong tạo ra được.
Vân Diệp cảm thấy chua chát, thế nhưng từ hoàng đế cho đến tầng lớp công tượng Đại Đường đều đang hết mực bội phục nhà xưởng này. Thậm chí Hoàng đế còn xem đây là một trong những mệnh mạch của đế quốc, lúc nào cũng cắt cử đến một nghìn phủ binh đồn trú canh gác. Chỉ cần xưởng thép có biến cố, thì những phủ binh này sẽ chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ nhà xưởng bằng mọi giá.
Giữa các Ngũ lễ Tư Mã, một vị Tư Mã với dải mũ hồng phai đã lên tiếng:
– Vân hầu hà tất phải quá thương cảm làm gì, chúng ta đây với tác phường này vẫn còn vô cùng kinh ngạc cơ mà. Những binh khí sắc bén trong tay bách chiến hùng binh Đại Đường ta đều phải nhờ vào sắt thép nơi đây cung cấp. Lão phu năm nay đã năm mươi ba tuổi, nhưng chưa từng thấy nhiều sắt thép đến thế, chứ đừng nói là thép tốt. Dù còn chút tiếc nuối, nhưng cũng chẳng có gì đáng kể. Hầu gia còn trẻ, thời gian còn dài lắm. Chờ hùng binh Đại Đường tiêu di���t hết thảy mọi uy hiếp trên thế gian, khi ấy Vân hầu muốn làm gì ắt sẽ thành công. Lão phu đây cũng mong ngóng được chiêm ngưỡng cảnh xe chạy trên đường sắt rốt cuộc sẽ trông như thế nào.
Vân Diệp nheo mắt nhìn lão già, thấy lão ta đối với một quốc hầu mà không có chút kính ý nào, rất có thể là tâm phúc của Lý Nhị. Những người này vô cùng thần bí, nếu chỉ xét về công tích, có lẽ họ làm đến hầu tước cũng chẳng có gì lạ. Lão Ngưu cũng từng nói, trong tay Hoàng đế có vô số nhân tài kiệt xuất, có điều đại bộ phận đều thuộc về quân đội.
– Hiện tại quốc gia còn chưa thái bình, tự nhiên cần phải ưu tiên quân chính trước, hạng mục dân sinh tất nhiên phải để sau. Có đôi khi chúng ta có tiền cũng chẳng thể nào hoàn thành mộng tưởng, nguyên do đầu tiên chính là thế nhân chưa tán đồng, có điều đó cũng chẳng phải là vấn đề quá lớn. Bản hầu làm việc chỉ cần Bệ hạ tán thành, những việc khác không cần quá để ý.
Vị lão già này lập tức vỗ ngực nói:
– Vân hầu thật uy vũ!
Những lão già này đều đã thành tinh cả rồi, những lời Vân Diệp vừa nói chắc chắn sẽ chẳng mảy may để tâm. Những câu tán dương chẳng mất gì nên họ nói ra rất thuận miệng. Vân Diệp thấy vị Tư Mã này cũng biết điều như vậy, tâm trạng buồn bực nhất thời cũng dịu đi phần nào.
Khu công nghiệp thường chẳng mấy khi sạch sẽ gọn gàng, nhất là loại khu công nghiệp sơ khai nhất dưới thời Đại Đường.
Phế thải chất đầy chân núi. Hán Nguyên tính ra cũng thuộc loại bình nguyên tương đối phì nhiêu, đất đai nơi đây kỳ thực vẫn có thể canh tác. Chẳng qua lợi nhuận công nghiệp trước mắt lại lớn hơn nhiều, thế nên mọi người đều bỏ qua việc canh tác, kể cả những người thông minh như quân vương hay tể tướng.
Trên đống than lộ thiên, mười mấy hài tử đen nhẻm đang xách giỏ bới tìm. Hình ảnh này cũng thật quen thuộc với Vân Diệp, bởi y cũng từng làm công việc này. Đốt bằng than rất tốt, ít khói, lửa mạnh, nhưng có một khuyết điểm lớn, đó chính là dễ bị trúng khói độc. Chẳng biết những hài tử này có hay không biết điều đó.
Người Quan Trung, nếu có thể đốt cỏ thì sẽ không bao giờ đốt củi, nếu có thể đốt than thì sẽ không bao giờ đốn cây. Nếu như không phải để dựng nhà phải cần cây làm xà, làm cột, thì họ tuyệt đối sẽ không động đến bất kỳ một thân cây nào. Nhưng dù có tiết kiệm đến vậy, trải qua trăm ngàn năm dân số tăng lên, núi Quan Trung cũng đã trọc lóc từng quả một, và điều đó cũng khiến cho Hoàng Hà dần dần lộ nguyên hình một con ác long.
Bây giờ Quan Trung bắt đầu đốt than đá, dân cư cũng bắt đầu di chuyển dần về các vùng biên. Chẳng biết làm như vậy có thể tạm hoãn bớt tốc độ xói mòn của cao nguyên hoàng thổ hay không.
Viễn Cổ phong, ngày ngày được vận chuyển hoàng thổ từ xa đến, tạo thành một lớp đất vừa dày vừa nặng. Vân Diệp không muốn dòng sông hung dữ lại cuốn trôi nó đi. Không phải Vân Diệp đa cảm, mà là y đã uống say, bởi những hán tử Quan Trung quá đỗi nhiệt tình khi gặp được Hầu gia. Không có rượu mạnh, chỉ có thứ trù tửu người Quan Trung tự cất. Thứ rượu này uống một hai chén thì giải khát, ba bốn chén thì đầy bụng, năm sáu chén là nhất định phải đi vệ sinh. Nhà vệ sinh của các công tượng thì Vân Diệp không dám vào, không thể làm gì khác hơn là phi ra đống cỏ dại mà thoải mái tè bậy. Nước đi rồi chỉ còn cồn ở lại, thế nên dù rượu có nhẹ thì uống nhiều cũng vẫn say.
Vân Diệp cảm thấy đầu óc quay cuồng, cố tránh để khỏi bị ngã vào bãi nước tiểu, rồi y ngã ngửa người ra sau. Trong khoảnh khắc đó, y chợt phát hiện ra rằng, bầu trời Hán Nguyên vẫn xanh ngắt như ngọc lam...
Trù tửu uống xong hôm sau tỉnh dậy không bị đau đầu, quả là một hiện tượng tốt.
– Hầu gia, ngài đã đồng ý giúp bọn họ xây một học đường ở đây.
Lưu Tiến Bảo vừa hầu hạ Vân Diệp rửa mặt, vừa cẩn thận thuật lại những lời y đã nói trong cơn say hôm qua.
– Như vậy cũng tốt, xây một khu học đường cũng đâu tốn công sức gì, chỉ là đắp mấy gian nhà mà thôi, mời thêm hai vị tiên sinh nữa là được.
– Ngài còn nói để cho nhà xưởng bỏ tiền ra là tốt nhất, gọi là Tử đệ tiểu học. Như vậy, nhà xưởng chẳng những phải nuôi mọi người, mà cả con cái của họ cũng phải thay mọi người mà nuôi dưỡng. Điều này nhất định phải tính toán lại.
Vân Diệp đấm đấm đầu, không khỏi tự hỏi hôm qua mình đã uống say thế nào mà ngay cả chuyện đào góc tường quốc gia như vậy cũng dám nói ra?
– Ngài còn nói trên triều đình toàn là một đám ngu như heo, chỉ chiếm giữ chức vị mà chẳng chịu làm việc, lãng phí công quỹ, thật sự là đại họa nhân gian, sâu mọt của quốc gia. Vậy nên, cần nhường lại vị trí cho nhân tài như Hầu gia.
– Cái này thì không sai, dù đứng giữa triều đình ta cũng dám nói thẳng như vậy. Những kẻ đó đã bị bách tính mắng không bằng heo chó rồi, thêm ta nữa cũng chẳng thành vấn đề gì. Chẳng phải có người còn từng đứng trên Chu Tước Đại Nhai mà mắng chửi đó sao? Bệ hạ còn cho quan viên ghi chép lại lời người ta nói, cuối cùng vì chửi rất đúng mà còn được ban thưởng nữa là.
– Cuối cùng, ngài còn nói, lương thực công tượng trồng không nên tự mình ăn, bởi vì nơi này bẩn, lương thực không được sạch sẽ, dùng nước rửa cũng chẳng sạch, ăn nhiều sẽ sinh bệnh. Tốt nhất là mang vào thành Trường An mà bán đi, rồi đổi lấy lương thực sạch sẽ hơn để ăn. Ngài còn nói người trong thành mệnh cứng, một chút độc dược như vậy ăn vào chẳng chết được đâu.
Độc quyền bản dịch tại truyen.free, kính mời quý độc giả đón đọc trọn vẹn câu chuyện.