Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 888:

Trường Tôn thị khẽ nép mình vào lòng Lý Nhị, đầu ngả lên vai trượng phu, cảm thấy vô cùng vui mừng. Rốt cuộc thì, nàng vẫn chưa mất đi trượng phu.

– Hoàng hậu, nàng nhìn xem, ba đứa trẻ ấy hôm nay làm việc thật dứt khoát. Giữa tiết xuân mà dám thực hiện kế hoạch này, trẫm thấy chúng chẳng hề bàn bạc trước, hành động vội vàng, khiến trẫm trở tay không kịp. Nhưng bọn chúng đã thành công rồi, biến sao họa thành một cuộc tranh luận học thuật. Dù ai đúng ai sai, thì nàng vẫn an toàn. Đúng là phi phàm.

– Nàng xem khí thế hôm nay Thừa Càn tỏa ra cũng khiến trẫm phải kinh ngạc. Nhưng như thế mới đúng là con trai của trẫm, chỉ có thế mới trấn áp được đám kiêu binh hãn tướng lừng danh kia.

– Thực ra, khi Vân Diệp nói với thiếp ba ngày sau sao họa sẽ xuất hiện, lòng thiếp vẫn cực kỳ bình tĩnh. Thiếp biết có phu quân che chở, giống như hai mươi ba năm trước, ở phủ của cậu Cao Sĩ Liêm, thiếp ngã từ xích đu xuống, chính chàng đã ôm lấy thiếp. Khi đó thiếp không biết chàng là ai, quên cả sợ hãi, chỉ muốn thoát khỏi vòng tay chàng.

– Ha ha ha, nữ nhân mà trẫm đã nhìn trúng thì làm sao có thể thoát khỏi lòng bàn tay trẫm được? Chúng ta đã yêu thương nhau hai mươi ba năm, và sẽ còn yêu thương nhau lâu hơn nữa.

Nói tới đó Lý Nhị cười khổ:

– Trẫm phát hiện ra rằng, giờ trẫm chẳng thể không tương thân tương ái với nàng được nữa. Nàng có biết hôm nay trẫm đã phát hiện ra điều gì không?

Trường Tôn thị nghi hoặc lắc đầu, Lý Nhị vỗ lan can:

– Từ trong mắt ba đứa trẻ đó, trẫm nhìn thấy sự phẫn nộ. Nàng có biết không, năm xưa khi trẫm và phụ thân nói thời thế của triều Tùy đã suy tàn, chúng ta nên lập tức khởi binh làm phản, trẫm cũng nhìn thấy sự phẫn nộ y hệt trong mắt ba đứa chúng. Nếu như trẫm phế truất nàng, trẫm dám cá ba tên tiểu tử kia sẽ đưa nàng đi thật xa, nói không chừng mười năm sau, sẽ có đại quân tới thảo phạt trẫm.

– Không đâu, Nhị lang!

Trường Tôn thị thét lên, tựa như vô cùng hoảng sợ:

– Nếu có ngày đó, thiếp thà chết chứ không muốn thấy quân thần, phụ tử của chàng tương tàn. Nếu để chuyện đó xảy ra, chính thiếp mới là sao họa.

– Quan Âm tỷ, trẫm nói cho nàng biết, thực ra trẫm rất muốn nhìn thấy cảnh đó: Thừa Càn làm thống soái, Thanh Tước làm quân sư, Vân Diệp hỗ trợ phía sau. Trình Xử Mặc làm tiên phong, Ngưu Kiến Hổ là tả quân, Trường Tôn Xung là hữu quân, dẫn mười vạn quân được Vân Diệp vũ trang tới tận răng, cùng trẫm đại chiến trên bình nguyên. Một bên giáp đen, giống núi cao sừng sững, một bên mặc giáp trắng như sóng cả vỗ bờ. Đó mới là đối thủ mà trẫm mơ ước, còn những kẻ khác thì không đáng để nhắc tới.

Trường Tôn thị ngây người nhìn, thấy Lý Nhị vừa múa tay vừa hình dung ảo tưởng của mình. Nói tới chỗ kịch liệt, ông còn cười lớn, vô cùng điên cuồng. Nàng tin rằng, Lý Nhị thực sự muốn giao chiến với con trai mình và Vân Diệp.

Hết cơn điên cuồng, Lý Nhị chán nản ngồi xuống, vỗ vỗ tấm thảm ra hiệu Trường Tôn thị cũng ngồi, rồi thô bạo kéo nàng vào lòng:

– Những năm qua, trẫm ngày càng uể oải. Trừ lúc nhìn Hiệt Lợi khiêu vũ còn vui vẻ chốc lát, thực sự chẳng còn mấy chuyện vui.

– Các đại thần rất đắc lực, tuy luôn chống đối trẫm, nhưng cũng không sao. Bọn họ vẫn làm việc cần mẫn. Cao Ly nội chiến, chỉ cần đại quân tới là sẽ giải quyết xong. Thổ Cốc Hồn hiện chưa thể xử lý được. Người Thổ Phồn từ cao nguyên đánh xuống, luôn có cách để hòa hoãn. Tiết Duyên Đà ư? Hiện chẳng cần phái binh tới. Vốn trẫm còn mong đợi người Thổ Phồn, ai ngờ Lộc Đông Tán lại tới cầu thân. Giờ thế giới này lại buồn chán đến vậy, trẫm có tài mà chẳng thể thi triển.

Trường Tôn thị vuốt ve lồng ngực Lý Nhị:

– Trái tim anh hùng của chàng nên nghỉ ngơi rồi chứ? Đối thủ của chàng đều đã chết hết, tất cả đều bại dưới kiếm của chàng. Chàng đừng cố ý ép con mình tạo phản. Đại Đường sẽ bình an giao lại, bách tính sẽ được sống vài năm yên ổn.

– Trẫm không mong vậy. Vương Thế Sung, Đậu Kiến Đức, Tiết Cử, Mạnh Công Hải, Cao Đàm Thánh, những anh kiệt này mà sống lại để quyết tử chiến với trẫm thì tốt biết mấy.

Những lời này làm Trường Tôn thị rùng mình, nàng hét lên:

– Bệ hạ, không thể nào! Năm xưa đại chiến cuối triều Tùy khiến vạn dặm không có bóng người, đó là thảm cảnh chốn nhân gian. Sao đột nhiên chàng lại muốn binh đao trỗi dậy?

– Nàng không biết đâu, Quan Âm tỷ. Đôi khi máu trong người trẫm lại sôi trào. Nửa đêm tỉnh giấc, bên tai trẫm luôn vang lên tiếng đao kiếm va chạm, tiếng chiến mã hí vang, tiếng móng sắt dẫm nát đầu lâu, tiếng kêu thảm của thương binh trước khi chết. Cho nên trẫm cho rằng nơi trú thân tốt nhất của trẫm chính là chiến trường, chỉ có mùi máu tanh tràn ngập ở đó mới khiến trẫm bình tĩnh.

Nhìn mạch máu nổi gân xanh trên trán Lý Nhị, Trường Tôn thị vội vàng ôm lấy ông, khẽ vuốt lưng ông. Lý Nhị cười dài, bế xốc nàng lên, sải bước đi vào sau tấm màn. Chốc lát sau, truyền tới tiếng thở dốc nặng nề của Lý Nhị, cùng tiếng rên khẽ của Trường Tôn thị...

Vân Diệp cắn răng chịu ba mươi gậy, lần này không hề chảy nước mắt như lần trước. Hắn kéo quần lên rồi nhẹ nhàng đi ra, thấy Lý Thừa Càn thì liền nói:

– Thấy lợi hại không? Lão tử không kêu lấy một tiếng, xem như ta là một hảo hán rồi chứ?

Tên nội thị vừa mới đánh Vân Diệp xong khinh bỉ cầm một cái đệm rất dày từ trong đi ra, hành lễ với Lý Thừa Càn rồi đi ngay, chẳng thèm nhìn Vân Diệp khoác lác nữa.

Lý Thái vừa thắt đai lưng vừa nói lớn:

– Chúng ta tới Ngọc Sơn, xem rốt cuộc cái sao họa đó thế nào. Phải rồi Tiểu Diệp, cái sao Cáp Lôi gì đó thực sự cứ bảy mươi sáu năm lại tới Đại Đường một lần sao?

– Ngươi cứ cố mà sống đi, chỉ cần ngươi sống thêm bảy mươi sáu năm nữa, nhất định sẽ nhìn thấy sao Cáp Lôi. Nó tới rất đúng giờ, chính xác hơn cả đồng hồ cát. Các ngươi cứ lật sử sách mà xem, tìm học sinh thư viện giúp, nhất định sẽ tìm thấy. Tập hợp chúng lại, đó chính là vũ khí của chúng ta để chống lại đám hủ nho.

Lý Thái thắc mắc:

– Hai huynh đệ ta đi làm việc rồi, còn ngươi làm gì? Đừng để như trước kia, người ta thì chết mệt, còn ngươi lại đi ngủ. Không phải ta hẹp hòi, mà là ngươi có tiền án vô cùng nghiêm trọng.

– Ngươi đánh ta thâm tím mặt mày thế này mà còn dám nói sao? Nói tới đánh nhau, ngươi thấy giờ ta còn mặt mũi nào mà gặp ai không? Thế nào cũng phải đợi vết bầm tan đi mới được. Ba ngày sau khi sao Cáp Lôi xuất hiện, ta còn phải đưa Thì Thì, Tiểu Vũ, Tiểu Kiệt, Vân Thọ, Vân Mộ đi bái tế tiên sư. Đây là điển lễ lớn nhất của Bạch Ngọc Kinh, cần phải tiến hành long trọng.

– Ngươi đừng có nói với ta về cái Bạch Ngọc Kinh đó. Ngươi đúng là có ân sư, có truyền thừa, thậm chí tiên sư Cáp Lôi chắc cũng không sai. Nhưng ta chưa bao giờ tin có cái Bạch Ngọc Kinh vớ vẩn gì đó, dù ngươi tìm thấy ba tấm ngọc bài, ta cũng không tin.

Lý Thái xoa chỗ sưng trên đầu nói:

Kiến thức của Vân Diệp đến từ các tiền nhân, nói Cáp Lôi là tiên sư của hắn cũng chẳng sai:

– Ta cũng không tin, vì ta chưa tận mắt nhìn thấy. Nhưng sư phụ ta nói có, ngọc bài cũng có, cả thế giới đều tin, nói không chừng là có thật. Bất kể có hay không, ta cũng phải lấy nó để tăng cường độ đáng tin cho lời nói của mình. Chỉ cần đám hủ nho tin là được, còn ngươi tin hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Lý Thừa Càn giục hai người họ đi. Thời gian không còn sớm nữa, tới Ngọc Sơn thì trời cũng đã tối rồi. Từ Ngọc Sơn tới quan tinh đài còn phải đi tiếp một quãng đường nữa, thời gian không còn dư dả.

Vân Diệp mặt mày bầm dập khiến Lưu Tiến Bảo đang gác ở cửa phải giật mình, rút đao ra định tìm hung thủ liều mạng. Lý Thái liền cho hắn một cước:

– Hung thủ là ta, vết thương trên mặt ta là kiệt tác của hầu gia nhà ngươi đó. Đừng có giả bộ trung thành nữa, trông phát tởm!

Lưu Tiến Bảo đành mời hầu gia và vương gia lên xe. Chưa kịp khởi hành đã thấy xe ngựa của thái tử lao vút đi.

Truyen.free giữ quyền sở hữu bản dịch này, mong bạn đọc thưởng thức tại địa chỉ chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free