Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 887:

Thị vệ vốn không dám đắc tội với Vân Diệp, nên cầm tay y một cách lơ là. Nào ngờ, Vân Diệp nghe Viên Thiên Cương nói vậy thì nổi cơn lôi đình, vùng tay thoát ra, lao thẳng đến trước mặt Viên Thiên Cương, không nói một lời mà giáng luôn một đấm vào mũi ông ta. Viên Thiên Cương võ công không tệ, nhưng ngay cả trong mơ ông ta cũng không thể ngờ Vân Diệp dám đánh mình trước mặt ho��ng đế. Chưa kịp phản ứng thì mũi đã túa máu. Vân Diệp bị thị vệ giữ lại vẫn gầm lên:

– Lão già ngu xuẩn khốn kiếp! Bản thân ngu dốt chỉ biết bịa đặt lừa người, một ngôi sao tốt mà ngươi lại dám nói thành ra cái gì! Ngươi không biết mọi sinh mệnh trên mặt đất này đều do nó ban tặng hay sao? Ngươi dám xúc phạm nó!

Lý Nhị lần này thực sự nổi giận, quát thị vệ lôi Vân Diệp đi, lệnh phải trừng phạt gấp đôi. Lý Thừa Càn cầu xin cũng vô ích. Lý Thái đang cười hả hê, nào ngờ Lý Nhị liền chỉ thẳng mặt hắn, phán xử tương tự. Lý Thái lập tức cứng họng.

– Bệ hạ, vi thần bị đánh chẳng hề hấn gì. Vân hầu tâm tính thiếu niên bồng bột, nóng nảy là điều khó tránh. Vi thần chỉ muốn hỏi, mình đã vô tri ở điểm nào? Từ xưa tới nay, sao chổi xuất hiện luôn mang tới tai họa, việc này cần được làm rõ thì hơn.

Lý Nhị không kiên nhẫn nổi nữa, ra hiệu cho Viên Thiên Cương hỏi, nhưng chưa kịp mở lời thì Vân Diệp đã nhanh chóng lên tiếng trước:

– Sao chổi được ghi chép lần đầu tiên đại khái là trong (Thượng Thư). Khi đó Vũ Vương phạt Trụ. Thời đó, việc tác chiến hành quân thường phải dựa vào bói quẻ, nên việc ghi chép thiên tượng trong hành quân không có gì đáng ngạc nhiên. Ta chỉ ngạc nhiên là câu "phụ nhân loạn chính" do kẻ nào đã thêm thắt vào? Lão Viên, đừng nói là ông đã thêm vào đó, nếu không ta nhất định sẽ giết chết ông! Ngôi sao Cáp Lôi được Bạch Ngọc Kinh đặt tên để kỷ niệm tiên sư của ta. Ông mà dám làm ô uế ngôi sao này, sẽ trở thành tử địch của ta!

Viên Thiên Cương kinh hồn bạt vía. Vân Diệp nghiến răng nói ra hai chữ "tử địch", nếu ông ta còn nói thêm lời nào, nhất định sẽ gặp họa sát thân. Ông ta đột nhiên phát hiện trong mắt Lý Thừa Càn cũng lóe sát khí, Lý Thái nhìn chằm chằm mình không chớp mắt. Suy nghĩ kỹ hơn, ông ta tức thì rụng rời chân tay. Thông thường, nếu Vân Diệp bị hoàng đế xử phạt, Hoàng hậu sẽ đứng ra can thiệp, nhưng lần này thì không. Cung điện của Hoàng hậu vẫn im lìm, không một động tĩnh.

Mồ hôi tức thì túa ra như tắm, run run nói:

– Bần đạo cũng không rõ xuất xứ chính xác của câu nói này. Sao chổi xuất hiện không theo quy luật nhất định. Có lẽ, trong một lần xuất hiện nào đó, nó trùng hợp với sự việc phụ nữ can thiệp chính sự gây loạn, nên tiền nhân đã tiện thể ghi chép lại.

Ngụy Trưng bước tới, cất lời:

– Từ xưa tới nay, thiên nhân cảm ứng tuy không phải lúc nào cũng chuẩn xác, nhưng vẫn có đạo lý riêng của nó. Nếu không, vì sao sao chổi sớm không thấy, muộn không thấy, lại đúng vào lúc phụ nhân can thiệp chính sự gây loạn mà xuất hiện? Có thể nói đây là một điềm báo.

Chử Toại Lương, vừa trở về từ Tùy Châu, cũng tiếp lời:

– Sao chổi được coi là sao tai họa, Vân hầu. Cho dù tiền bối của ngài có thờ phụng nó, thì nay cũng phải thay đổi. Chẳng lẽ vì riêng một mình ngài mà muốn toàn thể thiên hạ đều phải thờ phụng ngôi sao đó hay sao?

– Mấy năm trước, các vị đều say mê uống đan dược, cho rằng đó là phương pháp kéo dài tuổi thọ, sao giờ lại không còn uống nữa? Ta nhớ, khi ấy chỉ có riêng ta cho rằng thứ đó là độc dược, chẳng phải sau cùng các vị đều phải sửa lại nhận định của mình đó sao?

Vân Di���p hừ lạnh một tiếng:

– Vân Diệp, hai chuyện này làm sao có thể so sánh với nhau được? Chuyện đan dược, ngươi được chứng minh là chính xác cũng là nhờ có Tôn đạo trưởng nghiệm chứng. Còn tinh tượng thì hư vô xa xăm, tới lúc nó nên xuất hiện thì ắt sẽ xuất hiện. Nói nó là sao họa cũng không phải là quá đáng, trừ phi ngươi có thể triệu hồi nó ra cho mọi người cùng chứng kiến. Nếu sao họa xuất hiện mà vẫn quốc thái dân an, thì lời đồn đại ắt sẽ tan biến.

Phòng Huyền Linh đứng ra tổng kết ý kiến mọi người, giọng điệu đầy mỉa mai. Những đại thần vốn cho rằng sao chổi là tai họa đều bật cười vang. Nhìn thấy Vân Diệp bị bêu riếu đúng là khiến lòng người khoan khoái. Ai bảo y quá thông minh, giành hết phần của người khác? Nho quân tử chỉ là quân tử khi đứng trên đầu người ta mà thôi.

– Thiên nhân cảm ứng? Các vị cho rằng có loại chuyện này ư? Bạch Ngọc Kinh coi thứ này là trò hề. Sư phụ ta nói cho ta biết chân lý trên đời vĩnh viễn chỉ nằm trong tay một số ít người, đừng vì số đông ngu xuẩn mà vứt bỏ nó. Nhận thức là một quá trình. Một người nếu thông minh hơn kẻ khác quá nhiều sẽ bị coi là dị loại trên đời, người khác sẽ tránh xa ngươi.

– Cho nên, xưa nay ta chưa bao giờ tự cho rằng mình thông minh. Thế nhưng, các vị vẫn luôn cho rằng ta là người thông minh nhất Đại Đường. Vì tránh thành dị loại, ta dạy bảo học sinh, đem những điều ta biết truyền thụ cho chúng, để chúng cùng nhau trở nên thông minh.

– Ta xin bệ hạ thành lập Ngọc Sơn thư viện, nỗ lực nâng cao dân trí. Kỳ thực chẳng cao thượng như ta vẫn nói. Ta chỉ muốn mọi người thông minh hơn, ánh mắt có thể nhìn thấu những điều chưa biết. Như vậy, ta sẽ không còn quá nổi bật nữa. Chư vị thấy ta chỉ đơn thuần là một vãn bối thông minh, sẽ yêu quý ta nhiều hơn là đề phòng.

– Không cần phải nghiên cứu tấu chương của ta hết lần này tới lần khác, sau đó đưa ra đáp án tưởng là đúng nhưng thực chất không đúng. Nếu các vị muốn ta thể hiện những tri thức ta ẩn giấu, vậy được, ta sẽ cho các vị thấy, trên vòm trời này, tất cả đều có thể tính toán được cả.

– Các vị chắc không biết, trên mặt đất, mỗi năm xảy ra ba đến năm lần nhật thực, còn nguyệt thực thì nhiều không kể xiết? Các vị cho rằng trên tầng mây có thiên cung huy hoàng chăng? Vậy ta cho các vị biết, trừ hơi nước ra, thì chẳng có gì cả!

– Các vị cho rằng sao họa không thể tính toán được? Ta cho các vị biết, ba ngày nữa, nó sẽ xuất hiện ở chân trời. Vì sao ta biết? Vì cứ bảy mươi sáu năm nó lại xuất hiện một lần. Không tin, các vị cứ lật hết sử sách mà xem, các vị sẽ rõ.

– Nếu các vị cho rằng một số năm tháng trong lịch sử không thể xác nhận được ư? Vậy thì cứ lấy cái gọi là sao họa này làm chuẩn đi. Ba ngày nữa, những người thuộc mạch Bạch Ngọc Kinh sẽ cung nghênh sao Cáp Lôi giáng lâm.

Mọi người đều im lặng nhìn nhau. Vân Diệp không phải kẻ nói năng tùy tiện, càng hiếm khi thấy y kích động đến mức độ này. Nếu giờ y nói sai, ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ.

Lý Nhị phất tay bảo thị vệ đưa hai người họ đi, buổi triều xuân cũng kết thúc.

Vân Diệp đang bị đánh, Lý Thái đang bị đánh. Bất kể có lý do to lớn đến đâu, việc bị đánh là điều chắc chắn. Nghe tiếng gậy quất vào mông, Lý Thừa Càn nghiến răng ken két, mắt đỏ ngầu như một con sư tử đang nổi giận lồng lộn dưới mái hiên. Tông chính của Phủ Tông nhân tuy địa vị cao, nhưng cũng không dám cản nổi cơn lửa giận bốc ra từ Thái tử.

Vì cái thứ sao chó má đó mà đệ đệ và huynh trưởng của mình bị xỉ nhục, hai người có công lớn với quốc gia, nay lại bị nhục hình bởi đám nô tài. Lý Thừa Càn làm sao có thể cam tâm cho được?

Trong Điện Lưỡng Nghi, Lý Nhị ngẩng đầu nhìn bầu trời rất lâu mà không nói một lời. Hành vi của Vân Diệp và Lý Thái làm sao thoát khỏi mắt ông ta? Ban đầu còn chưa hiểu rõ, nhưng đến khi Vân Diệp nói ba ngày nữa sao họa sẽ xuất hiện, thì còn gì để không hiểu nữa? Trong lòng ông ta vừa chua chát lại dâng trào xúc động.

Trường Tôn thị mang ấm trà của Lý Nhị đến, mỉm cười:

– Nhị lang, chàng thấy con của thiếp và các học trò của thiếp thế nào?

Lý Nhị lúc này mới phát hiện khuôn mặt rạng rỡ như hoa nở của Trường Tôn thị lại đẫm lệ. Tuy khóc, nhưng nàng vẫn ngẩng cao đầu, ánh mắt cố chấp nhìn thẳng vào ông.

– Nàng thành công hơn ta, Quan Âm tỷ. Bất kể lúc nào cũng có người bảo vệ nàng khỏi tổn thương, còn ta? Phụ thân ta hận ta, huynh đệ ta muốn giết ta, bằng hữu của ta muốn giết ta, con cái sợ ta. Tính đi tính lại, ta chỉ còn lại một mình nàng mà thôi.

– Nhị lang, cả đời này, nhìn chúng ta được định sẵn phải nương tựa vào nhau. Nếu mạng thiếp tốt hơn, thiếp tình nguyện hiến dâng nó cho chàng, để chàng hoàn thành mộng tưởng xưng bá thiên cổ của chàng.

Lý Nhị chỉ thoáng chút thương cảm, rồi kiêu hãnh cất lời:

– Không cần! Trẫm đã định sẵn sẽ là thiên cổ nhất đế. Ba ngày nữa tai họa sẽ giáng xuống, mười ngày nữa nhật thực sẽ xảy ra. Trẫm sẽ ngự trên điện Vạn Dân ngắm nhìn, xem chúng có thể làm gì được Trẫm. Trẫm nhận mệnh từ trời, có chư thần phù hộ, chẳng có gì phải sợ hãi.

– Con của nàng cũng là con của Trẫm. Trẫm muốn chúng biết, lão bà của Lý Thế Dân này không cần đến chúng lo toan. Chúng chỉ là một đám hủ nho bé tí mà thôi, dám ức hiếp cả Trẫm. Trẫm ��t sẽ cho chúng biết tay!

Tất cả bản quyền đối với văn bản chỉnh sửa này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free