(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 915:
Vân Diệp không ngờ tên Hàn Triệt khốn kiếp này lại biết thổi tiêu. Tất cả nữ nhân đều ghé vào cửa sổ, ngắm Hàn Triệt một thân áo trắng đứng trong gió, phiêu dật như thần tiên. Khúc nhạc trầm bổng ai oán vang vọng trong không gian, ánh mặt trời đỏ au chiếu xiên xuống, để lại cái bóng dài. Quả nhiên, tên khốn này luôn biết cách phô bày mặt đẹp nhất của mình.
– Phu quân, hắn làm cái quái gì thế? Tiếng tiêu nghe như quạ kêu, khó nghe chết đi được.
Tân Nguyệt, vốn rất hiểu ý phu quân, liền kịp thời nói ra điều chàng muốn nghe: – Hắn là thần tiên mà, nàng không cho người ta biểu diễn chút khí chất xuất trần sao? Nếu lúc này mà hất một thùng phân tới, đảm bảo hắn hết làm thần tiên ngay.
– Phu quân đừng mà! Hàn Triệt công tử thổi tiêu rất hay. Đây là khúc “Vãn Tình” trứ danh đó, chàng không cảm nhận được ý cảnh vầng trăng sáng xuyên mây sao? Trước kia công chúa thường thổi khúc này, thiếp thích nghe lắm. Tiểu Linh Đang ngây thơ cuống quýt lên tiếng.
– Sau này không được nghe mấy thứ vớ vẩn này! Tối nay phu quân sẽ hát cho nàng nghe bài “Sói Tây Bắc”, đảm bảo nàng mê mẩn cho mà xem. Bớt nghe thể loại này đi, cái kiểu vờ vịt làm màu trông thật buồn nôn.
Tân Nguyệt khúc khích cười, kéo Linh Đang đang vui vẻ đi, vừa đi vừa giảng giải “Sói Tây Bắc” là khúc ca gì. Na Mộ Nhật thì nhảy cẫng lên reo hò, vì nàng thích “Sói Tây Bắc” nhất.
Con thuyền của Vân gia rất lớn, phải nói là cực kỳ đồ sộ, khi neo trên vận hà trông vô cùng hùng vĩ. Nhân Hùng quát lớn một tiếng, mỏ neo nặng ba trăm cân được thả xuống. Tối nay, Vân gia sẽ nghỉ lại ở đây, bởi lẽ có quá nhiều phụ nữ và trẻ nhỏ, Vân Diệp chưa bao giờ cho thuyền đi đêm.
Tiểu Miêu mau chóng leo lên cột buồm, đi chân trần trên xà ngang. Cậu ta như thể trượt chân sắp ngã xuống, khiến mọi người thốt lên kinh hãi, nhưng không ngờ lại đột ngột khựng lại, xoay vòng quanh cột rồi vững vàng đứng đó, chống hông cười đắc ý.
Tiểu Nha cũng leo lên cột buồm, nhưng vừa leo được một chút thì trượt xuống. Nàng đá Cẩu Tử một phát vì dám cười nhạo mình, rồi về phòng thăm nãi nãi và Đại Nha. Con của Đại Nha cực kỳ đáng yêu, nãi nãi thích nhất đứa cháu ngoại này. Bà chưa bao giờ bế con của Nhuận Nương và Nhất Nương, chẳng biết vì sao, hay là vì chúng xấu quá chăng?
Tiểu Nha soi gương không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng biết mình bị đại ca lừa dối bấy lâu. Khi còn nhỏ, đại ca từng nói Tiểu Nha sau này sẽ là đại mỹ nữ, nhưng giờ đây, nữ nhân trong nhà ai cũng xinh đẹp hơn nàng, nhất là cái mũi kia sao lại to như mũi ca ca. Nàng than vãn với nãi nãi, kết quả nãi nãi cười híp mắt đáp: “Đương nhiên rồi, cháu và ca ca là ruột thịt, giống nhau là lẽ thường. Không giống mới khiến người ta đau lòng chứ.”
Những lời nãi nãi nói thật kỳ quái, Tiểu Nha nghe mà chẳng hiểu gì. Thi thoảng, nàng còn nghe các thẩm thẩm nói rằng chỉ có Đại Nha xuất giá mới thực sự là tiểu thư Hầu phủ xuất giá, còn những người khác chẳng qua là làm theo nghi lễ của con gái thiếp thất mà thôi.
Tóm lại, những chuyện đó rất lạ lùng, nhưng Tiểu Nha chẳng thèm bận tâm. Nàng biết trong số các tỷ muội, ca ca thương mình nhất, như vậy là đủ rồi. Nãi nãi cũng cho nàng rất nhiều tiền. Có lần, tẩu tử còn nói trong bảo khố có một phần là của hồi môn của nàng. Nghĩ tới việc mình chỉ cần xuất giá là sẽ trở thành tiểu phú bà, Tiểu Nha vô cùng vui vẻ, chỉ không biết mình sẽ gả cho ai.
Hỏi Tiểu Vũ, nàng ấy nói có rất nhiều người để chọn, trừ Địch Nhân Kiệt ra thì ai cũng được, vì có thể nàng sẽ dùng tới Địch Nhân Kiệt. Hỏi dùng làm gì, thì nàng ấy lại không nói. Toàn những người kỳ quái, chẳng lẽ Tiểu Vũ muốn Địch Nhân Kiệt nâng váy cho mình sao?
Thôi kệ đi, chuyến này đi chơi thật là thích! Đông Tây Nam Bắc thì chỉ nằm bẹp trên giường mà nôn ọe. Còn mình, nãi nãi, Đại Nha thì chẳng sao cả. Các tẩu tử đều khỏe mạnh, Tiểu Vũ, Tiểu Miêu cũng như không, hai đứa cháu mới chập chững biết đi cũng chẳng hề hấn gì. Ca ca nói say sóng vài ngày là ổn, nhưng nãi nãi chỉ lẩm bẩm vài câu rồi chẳng thèm đi thăm Đông Tây Nam Bắc.
Nhìn thấy ca ca, Vô Thiệt gia gia, Lưu Phương gia gia, Đơn Ưng tỷ phu, Cẩu Tử, cùng với nam tử xinh đẹp mặc đồ trắng đang ngồi húp cháo cá với nhau. Cháo do Đông Ngư nấu, nghe nói thơm ngon tuyệt vời. Tiểu Nha nuốt nước bọt ừng ực, nhưng vẫn quyết định đi thăm nãi nãi và Đại Nha, vì nàng đã là đại cô nương rồi, không tiện tranh ăn với ca ca nữa.
Lão Triệu là người bận rộn nhất trên thuyền, mọi chuyện ăn uống, ngủ nghỉ đều do ông ta chăm lo chu đáo. Lần này cả nhà đều cùng đi, ông ta không dám để xảy ra bất kỳ sự cố nào. Tuy nói thủy tặc đã bị hầu gia bắt hết rồi, nhưng lỡ may xuất hiện mấy tên trộm vặt, kinh động tới các phu nhân, tiểu nương tử thì không hay chút nào.
Chuyến này, toàn bộ gia thần đều đi theo. Lão Giang cầm nỏ bố trí canh gác trên thuyền. Xung quanh thuyền lớn còn có bốn chiếc thuyền nhỏ khác, trên đó đều là hộ vệ trong nhà cùng các cựu binh thủy sư giải ngũ, nghe nói có đến năm mươi người. Số còn lại đã được phái tới Lĩnh Nam an cư lạc nghiệp. Lão Triệu cũng biết ở Lĩnh Nam nhà mình có một xưởng đóng thuyền rất lớn.
Hầu gia không hề vội vã, nên đi ròng rã hai tháng rồi mà mới tới Sơn Dương. Dọc đường đi, có thể nói là gặp thần bái thần, thấy Phật bái Phật. Khi đến Lạc Dương đón Đại nương tử về, cô gia cũng đi theo. Nhuận Nương muốn đi lắm, tiếc là bụng đã lớn, đành phải cùng phu quân ở lại Lạc Dương.
Ngày mai là họ sẽ tới Dương Châu rồi. Tân Nguyệt đã muốn tới Dương Châu từ lâu, nhưng tiếc là đã qua mùa hoa Quỳnh nở rộ. Hoa Quỳnh nở vào tháng ba, giờ đã là tháng bảy, chỉ còn có thể ngắm lá, chứ không còn hoa để chiêm ngưỡng. Tân Nguyệt định mua sắm ở Dương Châu, nghe nói hàng hóa ở đây khác hẳn so với Trường An, Lạc Dương. Nổi tiếng nhất là đồ son phấn, phụ nữ nào mà chẳng thích thứ này, nhất là Na Mộ Nhật còn thích trang điểm để mình trông thật yêu khí.
Mỗi người đều có nguyện vọng riêng. Nãi nãi thì muốn bái Phật, vì Dương Châu có rất nhiều chùa miếu. Tiểu Nha muốn ăn hết tất cả món ngon ở Dương Châu. Thiên Ma Cơ hy vọng có thể về cố hương bái tế tổ tông. Hi Mạt Đế Á thì tìm kiếm những thương nhân Ai Cập ở Dương Châu.
Nhưng cũng có những người tới đây với ý đồ bất lương.
– Đại Minh tự bất kể lúc nào cũng canh phòng nghiêm ngặt. Năm xưa ta tới tham quan một lần, kết quả chỉ vừa vào đến sân thứ hai đã bị phát hiện. Chậc, thật là... Nghe nói bên trong đó không chỉ cung phụng xá lợi của Phật tổ, mà quan trọng nhất là các loại hải đồ. Nghe đồn bọn hải tặc chuyên giấu trong chùa, sợ mình chết rồi con cháu đời sau không có cái ăn. Cho nên, chúng ta muốn ra biển thì nhất định phải có hải đồ của bọn hải tặc, như vậy mới có thể tung hoành tứ hải.
– Vừa rồi ta có ghé Đại Minh tự một chuyến, phát hiện tăng nhân nơi đó vô cùng căng thẳng, không biết là đang đề phòng ai. Ta nói muốn vào bái Phật cũng bị từ chối. Diệp Tử này, ở Đại Minh tự có một thứ ta nhất định phải tìm thấy. Nói trước, thứ này ta tuyệt đối phải có, nhưng không có gì ghê gớm, chỉ là một hạt châu thôi. Đó là vật của nương tử ta, ta đã hứa với nàng sẽ tìm về. Sau khi mang về nhà cho Tiểu Thiết, chúng ta có thể ra biển.
Khi Vân Diệp viết thư cho Hi Đồng, hỏi hắn có hứng thú đi làm hải tặc không, ai ngờ tên này không trả lời thư mà lại dẫn đại nhi tử tới Dương Châu. Xem chừng hắn cũng có việc cần làm, không ngờ lại là tìm về bảo vật gia truyền. Đến giờ, Vân Diệp vẫn không rõ đó là vật của người vợ nào của hắn.
– Lão Hi này, huynh nhiều vợ như thế, nếu mỗi người đều có việc thì huynh khỏi cần làm gì nữa, cứ đi chạy vặt cho các nàng là đủ rồi. Cần hải đồ thì ta đi lấy cho. Ta nghĩ bọn họ không dám không đưa đâu, cần gì phải làm trộm. Còn cả hạt châu của huynh, ta sẽ đòi lại giúp. Hạm đội Lĩnh Nam cũng phải có chỗ trú chân chứ?
– Hầu gia, huynh đệ thủy sư Lĩnh Nam vẫn một lòng với ngài. Chỉ cần là chuyện của hầu gia, dù có vào sinh ra tử cũng không một lời oán thán. Nhân Hùng ở sau lưng ồm ồm nói, bởi lẽ giờ đây hắn đã là gia thần của Vân gia, sau khi hầu gia đã giải quyết ổn thỏa mọi chuyện liên quan đến gia thần.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.