Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 920:

Vô lượng thọ phật, không biết quý thí chủ tìm gì, liệu có thể nói cho bần tăng, để bần tăng tìm giúp chăng?

Lạ thay, vị lão hòa thượng này dường như không chút tức giận, ngài nhìn ba người như nhìn ba đứa trẻ nghịch ngợm, ánh mắt tràn đầy từ bi.

– Lão hòa thượng, bọn ta đang tìm hải đồ, ông có thấy không, nếu thấy thì mau đưa cho bọn ta.

Cẩu Tử đứng trên giá sách, chẳng hề khách khí.

Vị tăng nhân từ tốn đáp: – Nếu thí chủ tìm kinh Phật thì bần tăng sẵn lòng phụng mệnh, nhưng hải đồ là gì? Đại Minh tự là chốn thiền môn tu tâm, đâu phải nơi ẩn náu của hải tặc, cần hải đồ làm chi?

– Lão hòa thượng, mấy lời đó miễn nói đi. Bản công tử gần đây đang học làm người tốt, vậy nên ngươi cứ giúp ta tìm hải đồ, đừng rước tai họa cho Đại Minh tự.

Hàn Triệt ném một cuộn da dê đi, phủi tay nói.

– Người xuất gia không nói dối. Bần tăng thật sự không biết Tàng Kinh Các có hải đồ, e rằng thí chủ đã hiểu lầm chăng?

Lão tăng dường như không chút giận dữ, dù sách bị vứt vung vãi, vẫn lễ độ nói:

– Nhìn tuổi của ngươi hẳn là bậc tiền bối đồng bối phận với Đạo Pháp. Trước mặt người ngay thì không nói lời ám muội, đưa hải đồ đây mọi chuyện sẽ kết thúc. Nếu không đưa, lão hòa thượng, ngươi đành lòng nhìn Đại Minh tự bị hủy trong chốc lát sao?

– Nếu không có được thứ thí chủ muốn mà thí chủ lại hủy Đại Minh tự, chẳng lẽ không sợ Phật Tổ giáng tội sao? Lệnh tổ hiện đang ở Đại Hùng Bảo Điện hỏi Phật pháp, một người trong ngoài bất nhất như vậy mà lại mong Phật Tổ che chở. Vân hầu, ngài không sợ miệng lưỡi thiên hạ chê cười ư?

Vân Diệp bị vị hòa thượng mặt đen hỏi cho xấu hổ, đành sờ mũi nói:

– Gia tổ tin Phật nên thành tâm lễ bái, còn Vân Diệp không tin nên làm bừa làm bậy. Một ngôi chùa hương hỏa hưng thịnh, lại là nơi hải tặc tu tập, đám hải tặc mạnh nhất ở Nam Hải cũng có liên quan sâu xa với quý tự. Hòa thượng, bản hầu là thống lĩnh thủy sư, bảo vệ đất nước là thiên chức. Nay chỉ lấy hải đồ là đã nể Phật Tổ lắm rồi, nếu không thì đại quân sẽ tới đây.

Hàn Triệt nhỏ giọng nói:

– Chúng ta đi làm hải tặc mà, sao ngươi lại lôi triều đình ra nói? Ta biết ngươi rất vô sỉ, nhưng không ngờ lại vô sỉ đến độ này.

Khuôn mặt bình tĩnh của vị hòa thượng mặt đen cuối cùng cũng có gợn sóng, thở dài:

– Bần tăng sớm biết sẽ không ổn, thiện ác tự có quả báo. Cuồng Nguyệt tăng tuy xuất thân từ bản tự, nhưng đã bị trục xuất khỏi sư môn, nay việc hắn làm không liên quan tới bản tự. Trong Đại Minh tự thật sự không có bất cứ bản đồ nào hết.

Vân Diệp bước mấy bước, đặt tinh đồ xuống:

– Phúc họa vô thường đều do con người chuốc lấy. Chuyện hủy chùa diệt môn thì Vân Diệp đúng là không làm được. Ông đã nói không có, vậy thì ta tin là không. Lần này ta tới thử vận may, nói chuyện đạo lý rõ ràng, nhưng các ngươi lại cho rằng ta đang làm ác. Lão hòa thượng, tuy thủ đoạn của ta đáng ghét, nhưng là đang cứu Đại Minh tự đấy.

Nói xong, Vân Diệp quay lưng rời đi. Hàn Triệt và Cẩu Tử nhìn nhau rồi đi theo, bỏ lại lão hòa thượng với nét mặt biến đổi không ngừng.

Rời Tàng Thư Lâu, Vân Diệp như quên mất mục đích đến đây, đi dạo quanh chùa. Cách đó không xa có một cái đình, trong đình có một nguồn suối. Suối không lớn, nước róc rách từ khe đá chảy ra, làm đầy miệng giếng rồi theo vách đá chảy xuống núi. Vân Diệp biết đây chính là suối Đệ Ngũ trứ danh, phàm là người thích trà, không ai tới đây mà không pha một ấm trà.

Lưu Tiến Bảo luôn đi bên cạnh Vân Diệp. Buổi sáng rời nhà, Vân Diệp đã chuẩn bị đầy đủ dụng cụ pha trà. Đám Hàn Triệt không biết đến con suối này, nhưng Vân Diệp, vốn là người yêu trà từ kiếp trước, làm sao có thể không biết đến con suối trứ danh này.

Suối Bác Đột là thiên hạ đệ nhất, suối Huệ của Huệ Sơn Vô Tích là thứ hai, suối Hổ Báo của Hàng Châu thứ ba, suối Lục Vũ của Quảng Giáo tự Thượng Nhiêu là thứ tư, đây là suối thứ năm. Tương truyền, con suối này mới thích hợp pha trà nhất. Có nước tốt mà không pha một ấm trà thì thật có lỗi với bản thân.

Các phó dịch mau chóng bày bếp lò. Cẩu Tử hái mấy quả thông khô, Vân Diệp ném vào lò. Chẳng mấy chốc, lửa màu xanh lam bốc lên, một cái ấm có hình dạng kỳ lạ được bắc lên. Vân Diệp nói với Hàn Triệt:

– Trước kia ta từng nghe người ta nói con suối này rất thích hợp pha trà, nay chúng ta thử xem. Tiếc là có nước tốt, trà ngon, lại không có người biết thưởng thức thì thật uổng phí.

Hàn Triệt ngồi xuống đối diện:

– Ngươi làm việc đầu voi đuôi chuột khiến người ta khinh, giờ lại lấy trà ra để lừa gạt. Ai bảo ngươi nước ở đây thích hợp nấu trà, nước nào mà chẳng như nước nào?

Vân Diệp lắc đầu:

– Giờ ta làm việc không còn tuyệt tình như trước. Tuổi trẻ ngông cuồng, luôn cho mình đúng, người khác đều sai. Hiện giờ ta dần nhận ra ai làm việc gì cũng có cái lý của họ. Trưởng thành rồi phải học cách nhìn vấn đề ở góc độ người khác, vì vậy khó tránh khỏi sự chậm trễ.

Hàn Triệt lờ mờ cảm thấy Vân Diệp không nói thật, e rằng y còn có chiêu gì chưa dùng, nhưng bản tính kiêu ngạo khiến y không nghĩ ra và cũng không hỏi.

Vị sư mặt đen từ phía sau đình viện đi tới:

– Sớm nghe nói Vân hầu giỏi pha trà, không biết bần tăng có được may mắn xin một chén trà thơm thấm nhuần trái tim khô cạn chăng?

– Ha ha ha, vừa rồi ta còn nói thiếu người biết thưởng thức trà. Mời đại sư ngồi, nước đã sôi, trà thơm trước mắt, nhất định sẽ không làm đại sư thất vọng.

Vị sư mặt đen lãnh đạm ngồi xuống, lấy từ ống tay áo ra mấy quả quýt xanh, đặt lên bàn rồi chắp tay nói:

– Sơn tự thanh bần không có gì đãi khách. Vừa qua rừng quýt, thuận tay hái vài quả, mời Vân hầu nếm thử.

Vân Diệp nhìn quả quýt xanh chỉ to bằng nắm đấm trẻ con, loại quýt thế này làm sao ăn được. Hắn thở dài:

– Đại sư đừng thăm dò nữa. Vân Diệp tới đây có hai tâm nguyện. Một là cùng gia tổ dâng hương, được Đạo Pháp đại sư đích thân chủ trì lễ thì tất nhiên là vinh quang vô thượng. Thứ hai đúng là vì hải đồ. Đại Minh tự mang bảo vật, khiến các thế lực thèm muốn. Giờ còn may, chư tăng vẫn đối phó được, nhưng một khi quyền lực quốc gia chú ý, Đại Minh tự muốn giữ mình e rằng rất khó.

Vân Diệp không hiểu, hải đồ với Đại Minh tự trăm hại vô lợi, sao lại phải liều mạng giữ thứ vô dụng đó?

Vị sư mặt đen cười không nói, nhưng lần này ngài không phủ nhận sự tồn tại của hải đồ nữa. Vừa rồi lấy quýt xanh là để cảnh cáo Vân Diệp, rằng nếu muốn ăn Đại Minh tự thì sẽ ê răng. Thấy Vân Diệp đã hiểu, ngài càng bình tĩnh hơn.

Tuy là thế ngoại cao nhân, nhưng họ biết những biến động triều chính không ít hơn người khác. Vân Diệp rời kinh trong vội vã tuy nghi vấn trùng trùng, nhưng chuyến này Vân Diệp đấu tranh thất bại là chuyện mười mươi. Ông ta cược Vân Diệp không dám làm càn.

Trong lúc chờ nước sôi, Vân Diệp rửa chén trà, tráng trà, bỏ nước đầu. Nước trà xanh nhạt đổ vào chén sứ trắng muốt, hương thơm ngào ngạt. Vân Diệp chia trà xong, mời mọi người uống.

Vị sư mặt đen đưa chén trà lên mũi ngửi khẽ, nét mặt đầy thán phục, rồi thong thả nhấp một ngụm. Đặt chén xuống, ngài chắp tay nói:

– Đúng là vô song.

Trà uống ba chén là vừa, uống nữa người ta sẽ nói là trâu uống nước. Phó dịch mang dụng cụ đi rửa, Vân Diệp nói:

– Nếu quý tự muốn đông độ hoặc tây độ truyền pháp thì Vân Diệp không có gì để nói. Nhưng đường biển phải không ngừng tu sửa, không ngừng hoàn thiện. Liều mạng vượt biển một lần mà không có gì đảm bảo thì khác nào đùa giỡn với sinh mạng. Nếu quý tự đã có suy tính của mình thì chúc các vị thuận buồm xuôi gió.

Vốn Vân Diệp không hiểu Đại Minh tự muốn hải đồ làm gì, nhưng vừa rồi pha trà hắn đột nhiên nhớ ra. Đời sau, Đại Minh tự thờ phụng ai? Hắn chợt choàng tỉnh. Đó chính là Giám Chân hòa thượng lừng danh. Công tích lớn nhất của vị hòa thượng này là vượt biển truyền pháp, đem Phật giáo truyền tới Nhật Bản.

Vượt biển một lần không thành, ngài liền vượt biển sáu lần. Lần cuối cùng, bất chấp tuổi cao mắt mờ vẫn ra biển và mới thành công. Người như thế Vân Diệp không phục cũng không được. Đại Minh tự hiển nhiên đã bắt đầu chuẩn bị rồi.

Mọi quyền lợi đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc của nó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free