(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 932:
Không ngờ khỉ hai bên vách núi lại biết ném đá vào người. Một hai con thì không đáng kể, nhưng cả trăm con cùng ném thì quả thật kinh khủng. Cuống cuồng tháo chạy khỏi đường núi, Vân Diệp còn chưa kịp đặt nhi tử trong lòng xuống thì đã nghe tiếng cung nỏ vang liên hồi. Những con khỉ đang đuổi theo trên vách núi bị bắn gục. Số còn lại hoảng hốt bám vào cành cây, đung đưa và kêu gào thảm thiết.
– Ngụy vương điện hạ, lão phu đã đợi ở đây từ lâu.
Một lão hán mặt đen, tay cầm cung, đang cưỡi trên ngựa, quát lớn:
– Phùng Áng? Lão già này sao lại có mặt ở đây?
Vân Diệp hỏi nhỏ:
– Còn phải nói sao, người có thể sai khiến lão ta chỉ có phụ hoàng thôi. Chuyến này phiền toái lớn rồi, ta không muốn về kinh chịu tội. Mau nghĩ cách đi!
Lý Thái khẽ nói với Vân Diệp, đoạn tự mình bước tới, cất tiếng lớn nói:
– Tiểu vương mới đặt chân đến Lĩnh Nam, vốn định tới Quảng Châu bái phỏng Việt công. Không ngờ lại hữu duyên gặp mặt giữa đường, quả thực khiến tiểu vương vô cùng vui mừng.
Phùng Áng xuống ngựa, cắm cây cung lớn sau lưng rồi thi lễ:
– Ha ha ha, Ngụy vương quá khách sáo rồi. Lão phu vốn không định quấy rầy chuyến du ngoạn của Ngụy vương, nhưng vì mang trọng trách hoàng mệnh, mong điện hạ hãy theo lão phu về Quảng Châu. Sẽ có thiên sứ hộ tống điện hạ hồi kinh.
Vân Diệp kéo Lý Dung lại gần rồi thi lễ:
– Vân Diệp bái kiến Phùng công. Mấy củ nhân sâm năm ngoái tặng ngài vẫn hữu dụng chứ?
– Lão phu không dám nhận đại lễ của Vân gia. Hai củ sâm đó, lão phu đã trả tiền rồi, hai nghìn ngân tệ, vậy nên Vân hầu không cần phải bận tâm.
Chỉ cần nhìn thấy Vân Diệp là Phùng Áng liền trở nên bất lịch sự. Lĩnh Nam đang yên bình bị y làm cho chia năm xẻ bảy, Phùng gia cũng không còn là hào tộc thống lĩnh hai mươi châu năm nào nữa.
– Làm gì có chuyện đó. Đã nói là lễ vật, sao lại có chuyện nhận tiền của ngài được? Chắc chắn là có sự nhầm lẫn. Vãn bối sẽ sai người đi tra xét, nhất định sẽ cho Phùng công một câu trả lời thỏa đáng.
– Không dám làm phiền Vân hầu. Ăn nhân sâm mà đã trả tiền rồi thì lòng lão phu mới thấy thoải mái. Hôm nay, lão phu đặc biệt đến đón Ngụy vương điện hạ. Hy vọng Vân hầu đừng làm thêm chuyện gì. Ngày nào Ngụy vương còn ở Lĩnh Nam, lão phu còn ăn không ngon ngủ không yên, ngày ngày lo lắng cho sự an nguy của điện hạ. Cứ sớm tiễn ngài ấy đi thì hơn.
Lý Thái định lên tiếng thì đám khỉ trên vách núi càng lúc càng kêu to hơn. Anh ta bực mình nhìn lên vách núi nhưng cũng đành chịu, chẳng biết làm thế nào.
Phùng Áng khẽ quát một tiếng, rút cây cung lớn ra. Ông ta liên tiếp bắn ba phát, chớp mắt đã có bốn con khỉ rơi xuống. Đám còn lại vội vàng chạy trốn vào sâu trong sơn cốc.
– Chà chà chà, Phùng công đúng là gừng càng già càng cay. Ba mũi tên mà hạ được bốn con khỉ. Vân Diệp xin bội phục, bội phục!
Quả thật kinh người. Từ khoảng cách hơn trăm mét mà lão già này bắn không trượt phát nào, thậm chí có một mũi tên còn xuyên qua hai con.
– Chỉ là mấy con khỉ thôi mà, làm sao chịu nổi mũi tên của lão phu. Giết vài con cũng chẳng có gì đáng để khoe khoang.
Phùng Áng liếc xéo Vân Diệp, buông lời cực kỳ ác độc.
Ai mà chẳng nghe ra lời nói của Phùng Áng có ngụ ý sâu xa. Chỉ là nể mặt Vân Diệp mà không cười. Không chỉ những người bên cạnh Vân Diệp mà ngay cả thuộc hạ của Phùng Áng cũng không dám châm chọc.
Vân Diệp hơi ngạc nhiên. Tuy Phùng gia ở Lĩnh Nam đã kiềm chế hơn rất nhiều, nhưng họ chưa từng hạ mình đến mức ngay cả chế nhạo cũng không dám. Phải biết rằng, lần trước Phùng Áng còn ngang nhiên mang cung vào phủ công chúa để thị uy, đó là sự kiêu ngạo của người Lĩnh Nam. Chuyện mới chỉ qua vài năm, Phùng gia không thể nào thay đổi lớn đến vậy được.
Thế nhưng, khi nhìn thấy Phùng Trí Đái, Vân Diệp liền hiểu ra. Nhất định là tên này đã quản thúc nghiêm ngặt thuộc hạ của mình. Xem ra, hắn sắp trở thành người phát ngôn của Phùng gia rồi.
Gặp nhau giữa đường, tất nhiên phải uống một chén rượu. Phùng Trí Đái nhanh chóng dựng lều, bày biện bàn ghế. Phùng Áng ngồi ở chủ vị, nâng chén nói với Lý Thái:
– Điện hạ không quản ngại ngàn dặm đến Lĩnh Nam, quý nhân giáng lâm đất hèn là phúc lớn của Lĩnh Nam. Lão phu cũng vô cùng vinh dự. Một chén rượu dở này xin biểu thị chút tâm ý, cạn!
Đêm nay không uống thì không được. Không uống là coi thường người ta. Vân Diệp cố gắng uống cạn chén rượu mạnh rồi đặt xuống, nói:
– Bọn vãn bối đã nhận tấm lòng của Phùng công. Cứ tưởng ngài nói chén rượu dở là lời khách sáo, không ngờ ngài lại mang rượu dở ra thật. Ngụy vương thân thể quý giá, e rằng không chịu nổi thứ rượu dở có tính sát phạt này đâu.
Lý Thái không hiểu vì sao hai người này vừa gặp đã xung đột. Những năm qua, hắn ít khi quan tâm đến chuyện triều chính, đặc biệt là vùng man hoang như Lĩnh Nam lại càng xa lạ. Hắn khó hiểu nhìn bọn họ đấu võ mồm.
Phùng Áng quay đầu nhìn mọi người đang đứng bên ngoài lều. Ông ta đặt hai tay lên bàn, trầm giọng nói:
– Vân Diệp, ngươi có hiểu vì sao ta đường đường là Việt quốc công lại phải uống rượu dở không? Đến nỗi chiêu đãi khách quý như Ngụy vương cũng không có rượu ngon.
Lý Thái nhìn vào chén rượu. Quả thật, chén rượu vừa rồi cực kỳ khó uống. Đường đường là Việt quốc công, giàu có nhất vùng, nếu đến chút rượu ngon cũng không có để chiêu đãi thì thật là vô lý. Phùng Áng bề ngoài hỏi Vân Diệp, nhưng thực chất là muốn mình đưa ra quyết định. Bất kể mình có thể định đoạt được hay không, một người như Phùng Áng vẫn cần được vỗ về. Vì thế, hắn chắp tay nói:
– Không ngờ Việt công lại nghèo đến vậy, rốt cuộc nguyên nhân là do đâu?
Phùng Áng cười thê lương, đoạn chỉ tay về phía Vân Diệp:
– Hẳn điện hạ không biết. Những chuyện ác Vân Diệp đã gây ra ở Lĩnh Nam thì không bút nào tả xiết. Xin hãy nghe lão phu kể từng điều một.
Thấy Phùng Áng bắt đầu màn kịch của mình, Vân Diệp liền giương tai lắng nghe xem tội ác của mình kinh khủng đến mức nào. Kiểu cáo trạng trực diện thế này, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì sẽ không làm đâu.
– Điện hạ còn chưa hay. Từ khi Vân Diệp thèm muốn tài sản ở Lĩnh Nam cho đến nay đã là năm năm. Điện hạ có biết bách tính Lĩnh Nam đã sống ra sao trong suốt năm năm này không? Từ ngày y đặt chân đến đây, chiến tranh, bệnh tật, ôn dịch liên miên không dứt. Bách tính Lĩnh Nam phải bỏ xứ mà đi, thương nhân ở Quảng Châu thì run rẩy lo sợ, chỉ sợ đắc tội với Vân Diệp mà gặp phải đại họa.
– Thủy sư Lĩnh Nam cấm biển, cổ đạo Mai Lĩnh thì chim bay cũng không lọt. Điện hạ có biết mỗi thuyền lương thực mà bọn chúng vận chuyển tới Trường An đều là mồ hôi nước mắt của bách tính Lĩnh Nam không? Mỗi thuyền trân châu đều dính đầy máu tươi. Tên đồ tể này chém giết, phá thành hủy trại, không việc ác nào mà y chưa từng làm. Cái tên Vân Diệp ở Lĩnh Nam có thể khiến trẻ con nín khóc.
– Ha ha ha, ngay cả lão phu, một Việt quốc công, cũng không tránh khỏi độc thủ. Hai đứa con trai vô tri vì ái mộ công chúa mà bị tên ác tặc này mưu hại, đến nỗi xương cốt chẳng còn, khiến lão phu đau thấu tận tâm can.
Phùng Áng nói rất thống khổ, muốn nặn ra vài giọt nước mắt mà không sao nặn nổi. Thật khó cho một hán tử thô kệch phải nói ra những lời này. Đoán chừng là do Phùng Trí Đái đạo diễn vở kịch này.
Mưu đồ gì đây? Vân Diệp vừa ăn quả vừa xem kịch, chỉ không hiểu rốt cuộc ông ta muốn làm gì. Mấy lời vô vị nhạt nhẽo này rốt cuộc có mục đích gì? Tính chất diễn kịch quá rõ ràng. Vân Diệp không tin Phùng gia lại không có nổi chút rượu ngon để chiêu đãi Lý Thái.
Vân Diệp thấy Lý Thái nhỏ giọng an ủi Phùng Áng, liền thở dài. Anh bảo Lưu Tiến Bảo mang rượu ngon của mình tới rót cho mọi người, còn bản thân thì chui vào một góc tiếp tục suy ngẫm.
Thấy Lý Thái nháy mắt, ý bảo mình nên giải thích với Lão Phùng. Vân Diệp liền đứng dậy thi lễ. Việc ép một vị quốc công phải uống rượu dở, tạ lỗi cũng không có gì là quá đáng.
– Thưa Phùng công, khi mưu tính Lĩnh Nam, hình như đó là việc ngài đã làm mà? Ngài cướp bóc còn nhiều hơn cả ta. Các trận đánh ở Lĩnh Nam, hình như ngài vẫn đang tiến hành đó thôi? Tám châu Can, Cao, La, Xuân, Bạch, Nhai, Đam, Lâm, Chấn, có những nơi là do tổ tiên ngài truyền xuống, có những nơi là do ngài cướp đoạt. Người Liêu ở các động La Đậu làm loạn đã khiến ngài được phong Thượng Trụ Quốc, sao giờ lại thành chuyện ác của vãn bối?
– Ngài có đến ba mươi người con trai, nô tỳ phục dịch thì lên đến vạn người. Có thể nói là thêu hoa trên gấm, rang mỡ trên lửa. Vãn bối chỉ e Phùng gia đang cực thịnh sẽ hóa thành suy vong. Cổ đạo Mai Lĩnh chỉ làm chút cấm chế, lại không cho thủy sư Lĩnh Nam chở kèm hàng hóa của Phùng gia, cũng là vì nghĩ cho Phùng gia mà thôi. Đạo trung dung mới là chỗ dựa cho một gia tộc phát triển lâu dài.
– Ài, nói đi. Ngụy vương điện hạ cũng không phải người ngoài, ngài muốn gì thì cứ nói thẳng. Chỉ c���n không quá đáng, nể mặt Ngụy vương, vãn bối sẽ tận lực thỏa mãn.
Bản quyền của những câu chữ này hoàn toàn thuộc về truyen.free, xin quý độc giả thông cảm nếu bắt gặp ở nơi khác.