Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 934:

- Vân Diệp, ngươi đừng không phục. Tuy ngươi có trí kế vô song, thủ đoạn vô tận, thậm chí có bản lĩnh giết sạch Lĩnh Nam, nhưng ta không phục ngươi. Ngươi là kẻ tàn nhẫn nhất mà lão phu từng gặp. Người khác có giới hạn, còn ngươi thì không. Thứ nhất, việc ngươi dám lấy cả Lĩnh Nam ra uy hiếp lão phu; điều khiến lão phu sợ hãi nhất chính là ngọn lửa trong mắt ngươi. Nếu lão phu thực sự làm hại Lý Dung, ta tin ngươi sẽ thật sự khiến toàn bộ Lĩnh Nam phải chôn cùng.

- Dù vậy, lão phu vẫn coi thường ngươi. Ngươi chưa bao giờ tin tưởng bất kỳ ai, ha ha ha, e rằng ngay cả khi ở bên lão bà, ngươi cũng phải đề phòng.

- Lão phu đã nghe chuyện ở Trường An rồi, hành vi của ngươi càng khiến lão phu khinh thường. Thích thái tử thì đứng bên thái tử, lật đổ hoàng đế có gì ghê gớm đâu? Thấy không báo đáp được ân tình của hoàng đế thì cứ theo hoàng đế mà khống chế thái tử là xong. Thất bại thì cùng lắm cũng chỉ mất đầu, chạy trốn làm gì? Đại trượng phu ân oán phân minh, hành sự lỗi lạc, sao lại làm việc rườm rà, đâu ra dáng hán tử cao năm thước chứ?

- Ngươi làm thần lại bất trung, làm bạn lại bất nghĩa, tự tư tự lợi, nhỏ nhen toan tính người khác, đâu phải anh hùng hảo hán gì.

Vân Diệp mặt tái nhợt, y cảm thấy mình muốn hộc máu. Cảm giác bị người ta lột trần truồng ném ra đường Chu Tước chính là như vậy. Chẳng trách Lệnh Hồ Đức Phấn bị y làm cho tức đến hộc máu, quả thật, hộc máu đúng là cách hay để hóa giải sự hổ thẹn.

Vô tình liếc nhìn Phùng Trí Đái, y phát hiện hình như hắn rất hy vọng mình tức chết. Sự giận dữ, hổ thẹn rút đi như thủy triều, chớp mắt đã lấy lại được bình tĩnh. Mẹ nó, tất cả những chuyện diễn ra hôm nay đều nằm trong mưu kế của người khác, ngay cả phản ứng của tên chó má Lý Thái cũng đã được lường trước. Đúng là ghê gớm!

- Phùng Áng, vừa rồi ông mắng ta bao nhiêu câu, Phùng gia sẽ phải dùng bấy nhiêu mạng người để đền bù. Ta làm việc không đến lượt ông chỉ trích. Việc muốn ra biển phát triển đúng là một chủ ý rất hay, Phùng gia hưng vượng cũng là điều có thể dự đoán được. Nhưng cái kết cục cho sự lắm mồm ấy, ông cứ từ từ mà đếm đi. Con cháu Phùng gia vì cái sướng miệng nhất thời của ông mà phải trả giá đắt, có lẽ đó là một tấm hải đồ sai, có lẽ là một bãi đá ngầm, có lẽ là một hòn đảo có bộ tộc ăn thịt người.

- Biển khơi không đơn giản như ông nghĩ, không phải chỉ cần ông mang vài chiếc thuyền là có thể chạy khắp nơi. Bệnh vàng da, máu xấu sẽ từ từ lấy mạng con cháu Phùng gia. Hãy đợi đến khi chúng nộp đủ học phí rồi hãy nói chuyện tung hoành biển kh��i.

Con người sống trên đời này phải kiên trì con đường của mình. Nếu như mười tám tuổi quyết định làm người tốt, vậy cả đời hãy làm người tốt. Cuối cùng, ngươi sẽ nhận được báo ứng tốt. Nếu như quyết định làm người xấu, vậy hãy đi đến cùng. Người tốt biến thành xấu, người xấu biến thành tốt đều bị người ta coi thường.

Chúng ta thường nói lãng tử quay đầu quý hơn vàng, vứt bỏ đồ đao lập địa thành Phật. Vấn đề là, ai sẽ tin ngươi đã trở thành người tốt? Người tốt biến thành kẻ xấu thì người ta dễ tin hơn, vì chúng ta sống trong một thời đại mà con người không ngại dùng những tâm tư ác độc nhất để suy đoán người khác. Trong thời đại đó, pháp luật là tiêu chuẩn đánh giá duy nhất.

Vân Diệp vẫn chưa quen với hoàn cảnh Đại Đường, dù đã đến đây mười năm rồi. Y vẫn là người ngoài, vẫn làm theo những quy tắc của hậu thế, xem ra những quy tắc ấy không thể áp dụng ở đây được.

Thanh danh tốt đẹp của Vân gia là do Vân nãi nãi, Tân Nguyệt cùng đám Tiểu Nha gây dựng được, còn Vân Diệp lại là tên bại gia tử, là kẻ ác ôn sùng bái lợi ích. Toàn bộ Trường An đều đánh giá y như vậy.

Tâm thái "tri ngã giả vị ngã tâm ưu, bất tri ngã giả vị ngã hà cầu" (Người thấu hiểu tâm tình ta thì nói ta phiền muộn, người không thấu tâm tình ta thì nói ta còn mong cầu điều gì?) chỉ có thánh nhân mới có được, hiện thực thì chẳng làm được điều đó. Một kẻ chẳng liên quan gì, xa lạ như Phùng Áng, cũng có thể chỉ mặt mình chửi mắng, chẳng phải vì ông ta cao thượng, mà vì ông ta nắm giữ cái lý lẽ đại nghĩa. Vân Diệp chỉ có thể lắng nghe mà không thể phản bác. Nếu muốn phản kích, y chỉ có một cách là tiếp tục làm kẻ hẹp hòi trả thù: ngươi chửi ta, ta báo thù, không thèm giải thích, không thèm tha thứ. Bức tường đại nghĩa ấy chỉ có kẻ vô sỉ mới có thể khoét thủng.

Phùng Trí Đái rất muốn đàm phán với Vân Diệp, vì giữa các đại gia tộc với nhau, không thể vì ân oán cá nhân mà làm hỏng chuyện. Hắn cho rằng Vân Diệp suy nghĩ giống mình, ai ngờ Vân Diệp lại là người cảm tính, dùng tâm tình cá nhân mà kéo theo cả hành vi của gia tộc.

- Trí Đái, Phùng gia muốn ra biển không thành vấn đề. Học được đến đâu thì xem bản lĩnh của các ngươi đến đó. Bản hầu không hứng thú dạy dỗ, nhưng cũng sẽ không ngăn cản con cháu Phùng gia. Ngươi đã làm ta mất hết hứng thú rồi, phụ thân ngươi đã xác định bản tính con người ta như vậy, vậy ta cứ theo đó mà làm, xem có thể đi được đến bước nào.

Nói xong, y bế Lý Dung vào trướng nghỉ ngơi, vì mai phải về. Phùng Áng cũng sững sờ trước phản ứng của Vân Diệp. Lúc trước ông ta khóc lóc cáo trạng há chẳng phải mang theo một hàm ý đe dọa sao? Giờ đây, Vân Diệp có thể coi là kẻ địch chung của các đại lão Trường An, nếu có bản tấu đàn hặc y từ một nhân vật có trọng lượng ở địa phương như ông ta, có lẽ hoàng đế cũng không thể không cân nhắc đến. Ngờ đâu, Vân Diệp lại quật cường đến thế, khiến chuyện sắp thành rồi lại đổ vỡ, không khéo còn gây ra hậu quả khôn lường. Nhưng ông ta là bậc kiêu hùng, chẳng bận tâm. Bất kể Lý Thái muốn đến quận Quế Lâm đến mức nào, ông ta vẫn kiên trì phải đến Ung Châu, nghe thiên sứ sai bảo.

Lý Thái tránh mặt Vân Diệp, hắn thấy lời mình nói đã làm tổn thương Vân Diệp, lại còn để Phùng Áng lợi dụng, thật xấu hổ với bằng hữu. Xuất phát từ sự kiêu ngạo của Lý gia, hắn lại không thể xin lỗi. Nếu trước kia Vân Diệp có thể coi là lão sư của mình, thì giờ đây đã là bằng hữu thực sự. Khuyết điểm của bằng hữu, không chỉ ra thì còn là bằng hữu sao?

Người phá vỡ cảnh xấu hổ chính là Lý Dung. Lý Dung xin Vô Thiệt gia gia bắt cho mình một con gà núi có cái đuôi thật dài và xinh đẹp. Nó muốn dùng mấy sợi lông đẹp đẽ nhất để làm quạt cho mẫu thân, vì thế mà nó đã thu thập rất nhiều lông vũ.

Phụ thân đang viết thư nên không giúp được. Lưu Tiến Bảo là tên ăn hại, không làm được những việc tinh tế, đó là lời cha nó nói. Hiện giờ, người có thể dùng được chỉ có Thanh Tước cữu cữu. Lý Thái vui vẻ nhận lời thỉnh cầu của cháu ngoại, hai người ngồi bên suối cẩn thận nhổ lông, vì nếu không may làm đứt lông thì sẽ không thể làm quạt được nữa.

Vân Diệp viết thư xong sai gia tướng đem thư tới dịch trạm Liễu Châu, họ sẽ chuyển thư cho những người nhận khác nhau. Y đi quá bất ngờ, cần phải nói cho mọi người biết.

- Thanh Tước, nhổ lông cho sạch, lát nữa dùng bùn đắp lên. Nướng xong thì mang đưa Vô Thiệt tiên sinh. Nếu đã mời tiên sinh ra tay, thì không thể thiếu lễ số. Cha nó đã vô lễ rồi, con không thể đi theo con đường đó.

Vân Diệp đến bên suối, ngồi xuống xem họ nhổ lông gà. Thấy con gà núi rất béo, y định làm món gà ăn mày, đưa cho Vô Thiệt nhắm rượu.

- Không vấn đề. Ở thư viện có gì mà không học được? Còn việc trộm gà làm gà ăn mày thì ta đã làm không ít rồi. Gà của trang hộ không tiện ra tay, toàn là trộm gà nhà ngươi thôi. Cứ giao cho ta, mùi vị tuyệt đối sẽ không tệ.

Lý Dung cũng thích gà ăn mày, nghe cha và cữu cữu thảo luận chuyện đó, nó cũng rất muốn ăn. Nhưng hôm nay chỉ có một con gà, cha lại nói muốn đưa cho Vô Thiệt gia gia, đành nhịn thèm thuồng, chấp nhận lát nữa đem tới.

- Diệp Tử, hôm nay ta đã nặng lời, ngươi đừng để bụng. Lời này ta chỉ nói một lần, sau này sẽ không nói nữa. Mẹ nó, giữa rừng hoang núi thẳm mà còn bị người ta tính kế, thật uất ức!

Vân Diệp bảo Lý Dung về lều lấy lá sen. Đợi con đi xa rồi, y mới nói:

- Ngươi nói không sai, là cách cục của ta quá thấp. Câu này không chỉ mỗi ngươi nói, Nhan Chi Thôi lão tiên sinh, Lý Cương tiên sinh, cả cha ngươi cũng đều từng nói. Lưu Phương tiên sinh còn oán hận ta 'sắt không rèn thành thép'. Nhưng Thanh Tước à, ta không định thay đổi điều đó.

- Trong lòng mỗi người đều có một con quỷ, lòng dạ lớn thì chí khí lớn, con quỷ đó cũng sẽ lớn hơn. Ta biết mình muốn gì, chỉ muốn bản thân và Vân gia sống thật bình an, vui vẻ. Ham muốn nhiều hơn nữa sẽ đem lại uy hiếp cho họ. Ta không phải loại hào kiệt máu lạnh như Phùng Áng, nếu không có bọn họ, dù chí hướng ta lớn đến đâu cũng chẳng thể vui vẻ được. Cho nên, ta không cần sửa. Sửa đi sửa lại, ta còn là Vân Bất Khí sao?

Bản dịch văn học này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free