(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 935:
Lý Thái khựng người, nhìn Vân Diệp nói: “Ta kìm nén ham muốn của mình, ngươi cũng vậy. Xem ra chúng ta là cùng một giuộc. Ngươi lo rằng ở lại Trường An sẽ không nhịn được mà hành động sao?”
Vân Diệp vừa nhổ lông vừa đáp: “Ta nói cho ngươi biết, cho dù Thừa Càn có làm gì thì cũng không phải đối thủ của cha ngươi. Dù có thêm ta vào cũng chẳng thay đổi được gì, trừ phi ra tay sát hại. Mà chuyện đó, bất kể thế nào, ta cũng không làm. Thừa Càn cũng vậy, nên hắn chắc chắn sẽ thất bại.”
“Ngươi nghĩ xem, nếu đại ca ta thất bại sẽ bị xử phạt như thế nào?”
Lý Thái thích thú hỏi: “Việc đó phụ thuộc vào thái độ của ngươi. Cho dù bệ hạ có không xử lý Thừa Càn thì sao Thừa Càn còn có thể giữ ghế thái tử được nữa? Triều thần sẽ không chấp nhận. Bởi đám cỏ đầu tường này sẽ nghiêng hẳn về phía bệ hạ, ngay cả cữu cữu của ngươi cũng vậy. Bất kể hiện giờ họ ủng hộ Thừa Càn đến mức nào, vào lúc quan trọng, họ đều sẽ trở giáo.”
“Khi họ làm điều gì có lỗi với Thừa Càn, lòng họ sẽ áy náy. Ha ha ha, Thanh Tước, một khi ai đó làm chuyện có lỗi với người khác, họ sẽ mong muốn người khiến mình áy náy kia biến mất. Như vậy bản thân họ sẽ được giải thoát, ít nhất là họ tự cho rằng như vậy. Vì thế, ta sợ nhất khi có người xin lỗi mình, bởi lẽ nói như vậy có nghĩa là họ định tiếp tục làm điều có lỗi với mình.”
“Thanh Tước, ngươi là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của Thừa Càn. Ngươi có biết ta vui thế nào khi ngươi tới Lĩnh Nam không? Ít nhất ta không phải một mình tử chiến với đám vương bát đản đó suốt ba năm trời.”
Lý Thái vươn dài cổ chờ xem phản ứng của Vân Diệp: “Ngươi chắc chắn ta sẽ không tranh đoạt hoàng vị sao? Nói không chừng ta cũng muốn làm hoàng đế thì ngươi tính sao?”
“Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì đâu có cảnh gió thu ai oán quạt lạnh lùng; Bỗng chốc cố nhân đổi lòng, lại nói tình người tựa nước trôi. Thanh Tước, ta không dám chắc, lòng người là thứ khó dò nhất. Ngươi nghĩ ta đưa cả nhà bỏ chạy là vì lẽ gì? Hạng ngu xuẩn như Phùng Áng mà cũng xứng đáng dò xét tâm tư của ta sao? Nếu ngươi tham gia, ta sẽ mang cả nhà biến mất. Hàn Triệt đã chuẩn bị đường lui cho ta rồi, không làm được người thì ta đi làm thần.”
“Ngươi vẫn cái tính đó! Sao không nói là khi tình thế lưỡng nan, cuối cùng quay đầu về Trường An, vung kiếm tự sát? Khảng khái như thế mới xứng với tình cảm của chúng ta, nghĩa cử ấy mới được thiên cổ truyền tụng chứ! Ngươi làm ta thất vọng quá.”
“Ngươi ngu hay ta ngu vậy? Cầm kiếm cắt cổ không đau sao? Triệu thị cô nhi chỉ là một truyền thuyết, hành động ngu xuẩn trong câu chuyện đó ngươi cho rằng sẽ lặp lại với ta ư? Còn quay mặt về Trường An tự sát thì... quá ngu!”
“Ai ai cũng nhiệt huyết sôi trào vì hành động của họ. Người người đọc đến nghĩa cử của bậc hiền nhân mà rơi lệ, sao ngươi không có chút tiết tháo nào của quân tử vậy?”
“Thanh Tước, ngươi có chắc là khi đọc câu chuyện này, trong lòng ngươi không hiện lên hai chữ ‘ngu xuẩn’ chứ? Ta đọc câu chuyện này, chỉ thấy hai chữ ‘ngu xuẩn’ mà thôi. Thế nên ta không kỳ vọng quá nhiều. Ta cho rằng các ngươi chết rồi, ta sẽ nuốt nước mắt mà sống tiếp, như vậy mới hợp với tính cách của ta.”
Lý Thái giật lấy con gà, bực tức nhổ nốt số lông còn lại, chỉ Vân Diệp tức tối nói: “Nhìn khắp sử sách mà xem, trong những sự kiện lớn luôn có một hai người tuẫn đạo. Vì họ mà sử sách chỉ viết vài trang nhưng nặng tựa nghìn cân. Ngươi là tên ngụy văn nhân, ngụy quân tử! Ta không thèm làm bạn với ngươi.”
“Thôi đi! Ngươi cũng nghĩ như vậy chứ gì, đừng tưởng ta không biết! Con người mà bị nói trúng tim đen thì sẽ nổi khùng, nhà họ Lý các ngươi đều thế, ngay cả mẹ ngươi cũng vậy. Ta đã chịu thiệt thòi nhiều lần rồi, cũng đến lượt ta sống vài ngày sung sướng, đương nhiên là sau khi các ngươi đồng quy vu tận. Cứ tưởng tượng ta đứng trên đỉnh núi cao, gào lên vài câu bi thương, tay cầm bầu rượu ngon, mấy cái bánh, tế vong linh bằng hữu… Chậc chậc, một tâm cảnh như thế chắc chắn sẽ cho ra đời một bài thơ tuyệt diệu!”
Với kiểu mặt dày như vậy, Lý Thái quả thực không còn lời nào để nói.
Lý Dung mang lá sen cùng các nguyên liệu ra, ở bên cạnh cẩn thận học cữu cữu cách làm gà ngon. Lý Thái quả nhiên rất thuần thục, khiến Vân Diệp thầm khẳng định tên khốn này chắc chắn đã trộm gà nhà mình không ít lần rồi.
Ngồi bên đống lửa, nghe tiếng sói tru, bầu rượu đã cạn một vòng. Đương nhiên, Lý Dung sau khi bê gà nướng thể hiện sự cung kính với Vô Thiệt xong thì hớn hở mang gà về, chỉ đưa cho các trưởng bối vài phần nhỏ không đáng kể để tỏ lòng hiếu thảo, còn mình thì bẻ hai cái đùi ăn ngon lành.
Bất kể mọi câu chuyện đều bị gió núi cuốn đi, chỉ có núi đá là vĩnh hằng. Các hiền nhân thường nói khắc tên lên đá, nhưng bia đá mòn còn nhanh hơn xác người tan rữa, thế nên Vân Diệp chẳng hề có ý định làm chuyện lưu danh thiên cổ.
Bất kể là ai phải quay lại đều sinh lòng oán hận, huống hồ bị người ta áp giải về thì càng phẫn nộ. Mấy ngày qua, Lý Dung chịu nhiều ảnh hưởng xấu, chẳng hạn như thói nói tục. Trong đội ngũ, cha nó là người nói tục nhiều nhất, khiến Lý Dung khi còn nhỏ đã cho rằng nói tục cũng là một loại bản lĩnh. Người nó sùng bái nhất là cha, cha nó nói tục, cớ gì nó lại không thể?
Khi Lý Dung dẫm chết một con châu chấu, thuận miệng chửi thề một câu, liền bị cữu cữu nổi giận đè lên đùi mà đét đít. Người phụ thân bất lương của nó đứng bên cạnh cười phá lên, cữu cữu giáo huấn cháu ngoại, còn y thì chẳng thể nói được lời nào.
“Làm vấy bẩn huyết thống hoàng gia.”
Đó là đánh giá của Lý Thái dành cho Vân Diệp, và Phùng Áng cực kỳ tán thưởng. Đồng thời, ông ta còn định gả tôn nữ xinh đẹp nhất của mình cho Lý Dung, với lời lẽ không thể từ chối.
Vân Diệp chẳng phản đối, cũng không buông lời xúc phạm. Ngược lại, hắn nói rằng hôn sự của Lý Dung cần đợi thương lượng với mẫu thân nó. Đây là một sự thật hiển nhiên, và Phùng Áng chỉ cười nói sẽ đợi tin lành.
Đây vốn là cơ hội tốt nhất để chế nhạo Phùng Áng, nhưng Lý Thái không cho rằng lòng dạ Vân Diệp bỗng dưng trở nên rộng lượng. Có điều, hắn thấy Lý Dung cưới tôn nữ Phùng Áng chỉ có lợi chứ không có hại. Thế nhưng, xét từ việc Thôi gia muốn gả viên minh châu trong nhà cho Vân Thọ lại bị từ chối dứt khoát, Vân Diệp dường như không thích kết thân với các đại tộc. Không hiểu hàm ý trong đó, khi cắm trại, Lý Thái bèn hỏi Vân Diệp: “Vì sao thái độ lần này lại khác với Thôi gia?”
“Huyết mạch của Tiền phu nhân xứng đáng với bất kỳ chàng trai nào, kể cả con ta. Có những người cần được tôn kính. Ta có thể xỉ nhục Phùng Áng, nhưng tuyệt đối không xỉ nhục tổ tiên ông ta. Đây là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Đợi An Lan về, ta sẽ cùng nàng trao đổi, dù thành hay không, ta cũng sẽ đến Phùng gia tạ ơn.”
Vân Diệp nói rất trịnh trọng: có nhận quả tú cầu này hay không là do Lý An Lan quyết định, chứ không phải bản thân hắn. Nói cho cùng, Lý Dung là con của nàng ấy, tuy hắn cũng có phần trách nhiệm, nhưng chuyện lớn thế này hãy để nàng ấy tự quyết.
Phùng Áng rất hài lòng với thái độ của Vân Diệp. Hắn càng thận trọng như vậy, càng chứng tỏ không hề coi thường Phùng gia. Nếu như có thể dùng tôn nữ của mình để đổi lấy sự tha thứ của Vân gia thì quả là quá hời. Chỉ là, khi nghĩ đến việc mình vì ham sướng miệng nhất thời mà chuốc lấy họa, giờ phải hạ mình cầu thân, ông ta lại thấy thương tâm. “Chó má! Ngươi thông minh thì ghê gớm lắm sao?!”
Lĩnh Nam núi non trùng điệp, dọc đường hổ gầm vượn hú. Địa thế hiểm trở như thế này không hề phù hợp cho nhân loại cư trú. Nhớ lại năm xưa, một thân một mình vượt núi, nhìn thấy cái hố trời khổng lồ, Vân Diệp tràn ngập lòng kính sợ đối với rặng núi này. Địa hình núi đá vôi, trời mới biết nghìn năm nước chảy sẽ tạo ra những biến hóa gì. Mình sống sót được đến giờ quả là cực kỳ may mắn. Đầu lâu của Tham Qua nữ vương đã được cung phụng trong miếu tổ của Vân gia suốt bốn năm rồi, còn mình thì vẫn bôn ba nơi nhân gian, sống vất vả, lo sợ, chẳng có ngày nào được yên tâm. Chẳng trách bao nhiêu cổ nhân ẩn mình vào núi sâu chứ không muốn lăn lộn hồng trần. Làm người thật khó! Nếu được vô ưu vô lo như hai con khỉ đang thoải mái giao phối với nhau trên vách núi thì tốt biết mấy, chứ sống mà cứ suy trước tính sau thế này thì chẳng thống khoái chút nào.
Nội dung dịch thuật này là thành quả lao động của truyen.free.