(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 937:
- Phu quân đi mau!
Tiểu Linh Đang vừa mở mắt ra đã hét toáng lên. Vân Diệp vội vàng ôm lấy nàng, vuốt lưng trấn an:
- Không sao, không sao, kẻ xấu đã bị bắt rồi, không sao nữa đâu.
Tiểu Linh Đang nhìn quanh, nhận ra mình đang ở trong phòng ngủ, sau lưng không có người phụ nữ đáng sợ kia. Lúc này nàng mới thực sự biết sợ, òa khóc nức nở. Nàng khóc được như vậy thì Vân Di���p mới yên tâm phần nào, bằng không, chàng sẽ vô cùng lo lắng cho sự an toàn của nàng và con.
Đại phu trong phủ vội vàng chạy tới, sau khi bắt mạch, ông nói với Vân Diệp:
- Hầu gia, thai nhi không sao, phu nhân chỉ bị hoảng sợ. Lão phu kê đơn an thần dưỡng thai, uống ba ngày sẽ không còn đáng lo ngại nữa.
Tiểu Linh Đang ngây người nhìn Vân Diệp đang mồ hôi túa ra như tắm, nhỏ giọng nói:
- Phu quân, thiếp không sao cả, chàng đừng lo.
- Nàng không sao, nhưng hồn phách ta còn chưa hoàn hồn hết. Hộ vệ tối nay đi đâu cả rồi? Có kẻ nào lơ là chức trách không?
Vân Diệp nhìn chằm chằm vào Lưu Tiến Bảo vừa bước vào, gằn giọng hỏi:
- Công tử sao rồi? Có việc gì không?
- Bẩm Hầu gia, năm hộ vệ trong phủ bị đánh ngất, đều do bị đá cuội ném trúng. Thiếu gia thì không sao, hiện đang ở cùng Hà gia đại nương tử. Chúng tôi đã xác định, chỉ có một thích khách lẻn vào phủ.
Nói xong, Lưu Tiến Bảo xòe tay ra, chỉ thấy một hòn đá to bằng quả trứng ngỗng, suýt nữa bị hắn bóp nát.
Vân Diệp bực mình xua tay. Năm gã đàn ông lực lưỡng lại bị một nữ nhân dùng đá ném ngất xỉu, thật đúng là chuyện lạ đời. Hộ vệ của Vân gia toàn là những hảo thủ từ chiến trường trở về, không ngờ lại yếu ớt đến vậy.
Tất cả đều do cái lão già khốn nạn Phùng Áng gây ra. Lý Thái dù có bị lửa dục thiêu đốt tâm can cũng không đời nào làm cái chuyện cướp dân nữ. Loại việc này chỉ có hạng thổ hào như Phùng Áng mới làm, kẻ vốn đã quen thói hoành hành bá đạo ở Lĩnh Nam. Đối với hắn, cướp dân nữ ở Trường An còn chẳng phải chuyện to tát, huống hồ là một nơi xa xôi hẻo lánh như Hợp Phố.
Phủ Lý Thái bị năm sáu trăm người vây kín mít, muốn đột nhập vào đó hành hung còn khó hơn lên trời. Phủ công chúa thì vì Lý An Lan dẫn cả nhà đi Quế Lâm nên lực lượng hộ vệ thiếu thốn bảy phần, khó tránh khỏi có sơ hở để thích khách lẻn vào. Xem ra nữ nhân này không hề đơn giản, ngay cả Vô Thiệt còn không phát hiện ra thì năm hộ vệ kia càng không thể hay biết gì.
Có điều lúc này Vân Diệp không rảnh bận tâm đến chuyện đó. Vỗ về Linh Đang mới là việc trọng yếu. Còn lại, cứ để mai hẵng tính. Vân Diệp cũng không định bỏ qua cho bất kỳ kẻ nào liên quan đến vụ ám sát này.
Đỡ Tiểu Linh Đang nằm xuống, nàng nắm lấy tay chàng. Thấy vẻ cầu khẩn của nàng, Vân Diệp vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng rồi nói:
- Được được, tối nay ta không đi đâu cả, sẽ ở bên nàng. Vừa rồi nàng bị hoảng sợ, cứ ngủ ngoan đi, phu quân sẽ quạt mát cho.
Quạt mát cho nàng được một lúc, chàng lại lo lắng cho Lý Dung. Chàng bảo Lưu Tiến Bảo bế Lý Dung đang ngủ say đến giường Tiểu Linh Đang, tự mình trông nom mới thấy yên tâm.
Ngồi bên giường suốt cả đêm, chàng không biết tựa vào giường ngủ thiếp đi lúc nào. Tỉnh dậy đã thấy trời sáng. Thấy Tiểu Linh Đang và Lý Dung vẫn còn ngủ say, chàng vươn vai, chuẩn bị đi rửa mặt. Chàng cần tỉnh táo, giữ cho tinh thần phấn chấn rồi mới làm rõ chuyện tối qua. Tuy đã đoán được tám phần nhưng vẫn phải xác minh lại.
Tiểu Linh Đang tỉnh dậy, thấy Lý Dung ngủ bên cạnh, liền đắp lại chăn cho con, rồi áp vào lưng Vân Diệp làm nũng.
- Trời sáng rồi, ngoan ngoãn đi ăn sáng nhé, gọi Dung Nhi dậy. Phải ngoan, ta đi xem rốt cuộc kẻ nào to gan đến thế, dám lẻn vào đây hành thích.
- Phu quân, xin chàng đừng giết nữ nhân đó. Muội muội của nàng ta bị bắt, rất đáng thương, xin chàng đừng làm khó người ta.
- Nàng đừng nói lung tung. Tối qua nếu chúng ta sơ sẩy, nàng và con có mệnh hệ gì thì ta mới là người đáng thương nhất. Thứ họa hại này tuyệt đối không thể giữ lại. Đây là chuyện của đàn ông, nàng cứ ngoan ngoãn dẫn Dung Nhi đi ăn cơm đi.
Vân Diệp đánh thức Lý Dung, bảo Hà gia đại nương tử chuẩn bị bữa sáng cho họ, bản thân chàng không có thời gian để ăn. Chàng khoác áo xuống địa lao.
Chỉ sau một đêm, người phụ nữ kia đã thoi thóp rồi, toàn thân trên dưới đầy những vết roi. Lưu Tiến Bảo vô cùng phẫn nộ, ra tay không chút dung thứ. Nếu không phải Hầu gia dặn dò hôm nay muốn tra hỏi thì người phụ nữ này có lẽ đã bị băm vằm cho chó ăn rồi.
Vân Diệp đến bên cây cột trói người phụ nữ, quan sát một lượt. Hóa ra, những vệt xanh xanh đỏ đỏ kia vốn là màu của một bộ áo trắng. Vì để tiện cho việc hành động ban đêm, người đó đã dùng dịch cây cỏ bôi lên, nên màu sắc không đều ở nhiều chỗ.
Ấn tượng đầu tiên của Vân Diệp là chân người phụ nữ này rất dài, cực dài, phải nói là đôi chân dài miên man, gần như chạm đến nách. Eo nàng nhỏ, vai rộng, cơ bắp hai cánh tay rất phát triển. Nàng đi chân trần, tóc không dài, làn da rám nắng toát lên một vẻ khỏe mạnh.
Đây hẳn là thải châu nữ trong truyền thuyết rồi. Có điều, người ta chỉ nghe nói đến vẻ đẹp của họ, chứ chưa từng nghe đến sự hung dữ. Nhưng nghĩ lại thì cũng phải thôi, một nữ nhân quanh năm vật lộn với cá mập thì làm sao có thể nhu nhược được chứ?
- Trả muội tử cho ta!
Người phụ nữ kia trong lúc hoảng loạn cứ lặp đi lặp lại câu nói ấy.
- Bẩm Hầu gia, từ tối qua đến giờ ả ta chỉ nói đúng câu đó. Dùng đủ mọi hình phạt mà ả vẫn không chịu nói. Chi bằng chặt phăng cánh tay đã dám làm hại phu nhân của ả, xem ả có mở miệng không?
- Gọi Lưu Phúc Lộc tới đây. Ông ta là chức quan của phủ công chúa, hẳn hiện tại đã rất thông thạo Lĩnh Nam rồi. Ta muốn biết người phụ nữ này thu���c trại nào, và vì sao lại có thể nói tiếng quan thoại lưu loát đến vậy?
Vân Diệp vừa rồi nghe rất rõ, quả nhiên là tiếng quan thoại của Trường An. Một thải châu nữ lại biết nói tiếng quan thoại, nhất là ở vùng Lĩnh Nam "ba dặm không đồng âm, mười dặm không cùng tục" như thế này, quả là một hiện tượng kỳ lạ. Nếu ả chỉ là một thải châu nữ thông thường, Vân Diệp sẽ hạ lệnh giết ngay không chút do dự. Kẻ làm hại đến người nhà y sẽ bị xử lý lập tức, bất kể oan khuất đến đâu. Ả đã tìm nhầm người thì phải bị trừng phạt.
Chẳng mấy chốc Lưu Phúc Lộc đã đến. Ông ta đã biết về sự kiện thích khách tối qua, và lo lắng mình sẽ bị liên lụy. Giờ đây ông ta hô mưa gọi gió ở Lĩnh Nam đều nhờ vào sự ủng hộ của Hầu gia. Chỉ cần Hầu gia vứt bỏ, kết cục sẽ vô cùng thê thảm. Ai cũng vậy, thứ đã có được không dễ gì vứt bỏ.
- Ông đã từng nghe nói đến thải châu nữ biết nói tiếng quan thoại chưa?
Vân Diệp nghi hoặc hỏi.
- Tuyệt đối không thể nào, Hầu gia. Thải châu nữ là người địa phương, tính cách hung d��. Họ dám đấu với cá mập dưới nước toàn là những người phụ nữ thô kệch, dại dột, làm sao biết chữ mà nói được tiếng quan thoại chứ? Điều đó là không có khả năng.
Lưu Phúc Lộc nghe vậy thì buồn cười lắm, vội đính chính:
- Chưa chắc đâu, Lưu Phúc Lộc. Thích khách ngay trước mặt ông đây là một thải châu nữ, mà cũng biết nói tiếng quan thoại đấy. Ông nghe kỹ xem có phải không?
Vân Diệp ra hiệu cho ông ta im lặng, rồi ghé tai lại gần thải châu nữ để nghe.
Lưu Phúc Lộc đặt tai sát bên miệng người phụ nữ kia. Ả ta vẫn lẩm bẩm như đang mê sảng:
- Trả muội muội ta cho ta!
Kinh hãi, Lưu Phúc Lộc lại ghé tai gần hơn.
Lưu Phúc Lộc rõ ràng không có kinh nghiệm thẩm vấn phạm nhân. Khi tai ông ta suýt gặp họa thì Vân Diệp lập tức kéo ông ta lại. Lưu Phúc Lộc kinh hoàng nhìn hàm răng trắng nhởn của người phụ nữ kia, rồi cuống quýt lùi lại mấy bước.
Ông ta tái mặt nói với Vân Diệp:
- Bẩm Hầu gia, người phụ nữ này đúng là biết nói tiếng quan thoại. Theo hạ quan thấy, ả hẳn là hậu duệ của phạm quan nào đó. Thải châu nữ tuy hung dữ nhưng chưa bao giờ rời Hợp Phố. Bởi vì quanh năm lặn dưới nước, thân thể họ bị tổn thương, khó sinh con cái nên cả đời thường cô độc.
- Hậu duệ của phạm quan ư? Có tìm được xuất thân xác thực không? Quan viên phạm tội đầy rẫy, nhưng nếu ngay cả hậu nhân cũng bị trừng phạt thì quá đáng thật. Sống không ra người, chết không ra quỷ. Lưu Tiến Bảo, thả ả ra, cho ả ăn uống đầy đủ. Khi nào ả tỉnh lại thì báo ta biết.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.