(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 938:
Vân Diệp vừa rời khỏi địa lao đã thấy Linh Đang dắt tay Lý Dung, định sang nhà Lý Thái đối diện chơi. Lý Dung vô cùng vui sướng khi sắp được gặp cữu cữu.
Cả nhà ba người tới chơi, Vân Diệp thắc mắc sao đã ba bốn ngày nay Lý Thái không lộ diện. Chẳng lẽ cô gái bị cướp đó lại khiến hắn mê mẩn đến vậy? Hắn mê mẩn đã đành, nhưng cớ gì lại khiến phủ mình gặp phải ám sát?
Vân Diệp vừa bước vào nhà, đã thấy Lý Thái cười vô cùng vui vẻ. Bởi lẽ, sau lưng hắn là một nữ tử kiều diễm như hoa, và chỉ cần nhìn những châu báu lấp lánh trên người nàng cũng đủ biết nàng rất được Lý Thái sủng ái.
Nữ tử này da trắng trẻo, dáng vẻ yếu đuối, khi hành lễ với Vân Diệp, hương thơm nồng nặc lan tỏa, không biết đã xức bao nhiêu nước hoa. Nàng đẹp tựa tranh vẽ, nhưng Vân Diệp càng nhìn lại càng thấy khó ưa. Không phải vì tướng mạo, không phải vì nước hoa quá nồng, cũng không phải vì nàng ta cứ quấn quýt Lý Thái mà làm nũng. Mà là vì nàng ta nói với Vân Diệp rằng nhà mình đời đời ở Hợp Phố, tổ tiên là huân quý Tiền Tùy, vì đắc tội hoàng đế nên bị đày tới đây, may mắn gặp được vương gia nên mới thoát khỏi bể khổ.
Khi vào cửa, Vân Diệp đã nắm rõ: nữ nhân từ Hợp Phố đưa tới Ung Châu chỉ có một người. Thị vệ trưởng đã chỉ tay lên trời thề thốt rằng tuyệt đối không có chuyện cướp đoạt dân nữ. Khi Phùng gia đưa đến, nữ tử này tỏ ra rất vui mừng, mấy ngày qua càng tìm đủ mọi cách để lấy lòng vương gia, chẳng khác gì những nữ nhân trong Ngụy vương phủ, chỉ có điều nàng ta đẹp hơn mà thôi.
Vùng Hợp Phố có mấy ai biết nói tiếng Quan Thoại chứ? Vân Diệp thậm chí đã đoán được đại khái câu chuyện: người tỷ tỷ kiên cường vì nuôi muội muội mà biến mình thành thải châu nữ, xem ra còn là một cao thủ đỉnh cấp trong đám thải châu nữ. Bản thân khổ cực, nhưng lại chăm sóc muội muội như một đại gia khuê tú, khiến nàng không phải lo lắng miếng ăn, manh áo.
Khi người tỷ tỷ ra biển mò ngọc, thám tử Phùng gia biết trong thôn cá có một mỹ nhân hiếm có, vì thế liền cướp mỹ nhân đi. Khi mỹ nhân khóc lóc thút thít biết mình sẽ được hầu hạ vương gia, nàng lập tức không còn vẻ bi thương, ngược lại một lòng muốn bám lấy cái cây lớn này. Đó là tình huống đại khái của câu chuyện, chắc hẳn không sai lệch là bao. Đáng thương cho người tỷ tỷ kia vẫn liều mạng đi cứu muội muội.
– Tối qua có nữ thích khách tới phủ, thân thủ nhanh nhẹn, có điều đã bị hộ vệ bắt được. Đợi đến giờ ngọ ba khắc sẽ chặt đầu. Nói là đến cứu muội muội của mình, phủ lãnh chúa ta đâu có chuyện cướp đoạt dân nữ, đúng là hoang đường. Cứng đầu không chịu nói ra kẻ sai phái, đành phải giết để dứt điểm chuyện này.
– Lĩnh Nam từ xưa đã là vùng loạn lạc, thích khách xuất hiện không ngớt. Đồ Tuy thống lĩnh bốn mươi vạn quân Tần không phải cũng bị thích khách giết mất nhi tử sao? Nếu trong phủ thiếu thị vệ, cứ điều từ chỗ ta một ít. Huynh đệ chúng ta thân quý thịt mềm, lỡ chết dưới tay thích khách thì sao mà tìm lại được nữa.
Vân Diệp và Lý Thái thấp giọng cười đùa, một sinh mạng cứ thế bị định đoạt. Khóe mắt Vân Diệp phát hiện mỹ nhân kia khẽ run lên, sắc mặt cứng đờ, có điều chỉ chốc lát sau đã khôi phục bình thường. Nàng bưng ấm trà, mỉm cười lắng nghe hai người họ tán gẫu, bộ dạng điềm tĩnh và lạnh nhạt.
Cứ nhìn trộm cơ thiếp của người ta mãi cũng không tiện, Vân Diệp liền đưa mắt nhìn ra sân. Lý Dung đang hò hét đuổi theo một con vẹt cực lớn, khó khăn lắm mới bắt được con vẹt không nhỏ hơn gà là bao. Thằng bé xách cổ mang tới trước mặt Linh Đang khoe, cho rằng mình vừa bắt được một con chim đẹp, có thể nhổ lông làm quạt cho mẫu thân. Lý Thái vỗ bàn cười lớn, nói con vẹt đó là thú cưng của mỹ nhân, nay bị Lý Dung nhổ lông làm quạt cho mẫu thân cũng coi như tận dụng triệt để. Mỹ nhân tuy không đành lòng, nhưng vẫn cười nói tán thành.
Linh Đang khuyên mãi, Lý Dung mới hiểu ra rằng con chim này do người ta nuôi, không phải chim hoang. Trẻ con vẫn có quan niệm thị phi đúng đắn, thằng bé quyến luyến buông con vẹt ra. Nhìn con vẹt chui tọt vào dưới váy của nữ tử kia không chịu ra nữa, mặt thằng bé không giấu nổi vẻ thất vọng.
Mỹ nhân bắt lấy con vẹt đặt lên giá, tiện tay buộc chân nó lại, rồi đưa hai tay cho Lý Dung: – Nếu thế tử thích, vậy tỳ thiếp xin hiến tặng thế tử. Con vẹt này tên là Lục Nô, rất thú vị, mong nó có thể làm thế tử vui vẻ.
Lý Dung cao hứng nhận lấy con vẹt, bất chấp con vẹt kêu khiếp đảm, rồi kéo tay di nương trở về nhà, tự mình dạy con vẹt nói chuyện.
Vân Diệp trầm tư nhìn mỹ nhân, thấy mắt nàng ánh lên vẻ khẩn cầu. Nàng ta đâu phải là một tiểu nhân đơn thuần. Lý Thái khi tận hưởng cơ thể mỹ nhân, nào biết mỹ nhân cũng đang tận hưởng vinh hoa phú quý? Vốn dĩ đây là một vụ trao đổi, chẳng thể nói ai chiếm đoạt của ai. Mỹ nữ vứt bỏ tỷ tỷ, lại còn muốn lấy thú cưng để bịt miệng mình. Hi sinh nhiều như thế chỉ vì muốn sống cuộc sống quý phu nhân. Chỉ cần không hại gì ai, thì ai thèm quản.
Thương lượng với Lý Thái chuyện đón thiên sứ, người tới Lĩnh Nam lại là Chử Toại Lương, thật không ngờ. Không biết hắn mang theo sứ mệnh gì, Phùng Áng không thăm dò được, vì hắn rất kín miệng. Nếu Lý Thái trở về đất phong của mình, trong triều có lẽ sẽ có tin đồn hắn chuẩn bị tạo phản. Còn tới Lĩnh Nam thì chỉ là làm bừa, bởi nơi này Lý Thái không hề có đất để cát cứ xưng vương.
Cho nên không ai rõ hoàng đế có ý định gì. Lệnh Lý Thái trở về ư? Dường như không cần tới trọng thần như Chử Toại Lương. Có điều chỉ năm ngày nữa, chân tướng sẽ sáng tỏ thôi.
Thải châu nữ kia nghỉ ngơi một buổi sáng, cuối cùng đã phục hồi sức lực. Tựa hồ biết vận mệnh của mình, nàng liền lấy một vòng ngọc trên cổ ra, đưa cho Lưu Tiến Bảo, nói chỉ cần vòng ngọc này được đưa cho muội muội, ả sẵn sàng hi sinh bất cứ điều gì, kể cả tấm thân xử nữ của mình.
– Hầu gia, chuỗi ngọc đó là vật bản mệnh của thải châu nữ, không thể tùy tiện đưa cho người khác, cho dù chết cũng phải mang theo, ngài xem...
– Không tồi, Lưu Phúc Lộc ngươi cũng biết thương hương tiếc ngọc rồi đấy. Nàng ta lấy phu nhân ra uy hiếp ta, có chút nào do dự không? Huống hồ phu nhân còn đang mang thai. Phạm lỗi như vậy, sao có thể không bị trừng phạt?
Lưu Phúc Lộc thấy hầu gia không vui, liền quỳ sụp xuống, cúi đầu không nói lời nào.
– Nếu ngươi thương nàng ta, hãy nói với nàng ta rằng muội muội nàng ta sống rất tốt, gấm vóc lụa là, lại được người ta yêu thích. Mấy năm nữa nói không chừng còn có thể trở thành phi tử, không cần lo lắng gì nữa.
Lưu Phúc Lộc ủ rũ nhận lệnh rời đi. Hầu gia muốn phá vỡ ảo tưởng cuối cùng của thải châu nữ, bởi nàng ta biết rõ sắp chết, nếu lòng còn lưu luyến thì sẽ dễ chịu hơn. Vì muội muội mà hi sinh tính mạng của mình, như thế khi xuống suối vàng mới có thể ăn nói với cha mẹ. Nhưng khi biết mình hi sinh vô ích, nàng ta sẽ sống không bằng chết, đây đúng là xát muối vào tim.
Thấy Lưu Phúc Lộc xuống địa lao, Vân Diệp khẽ cười. Muốn sống lại lần nữa đâu phải dễ dàng, lòng không chết thì đâu ra trùng sinh? Trong phủ cần có một người bảo vệ phụ nữ trẻ nhỏ, nhưng nam nhân lại không tiện. Lần này Linh Đang bị bắt đã chạm vào thần kinh của Vân Diệp. Thải châu nữ đánh gục được năm tráng hán kinh nghiệm sa trường, tuyệt đối là một nhân tuyển thích hợp. Vân gia vốn thích thu nhận những người kỳ quái, còn thích hơn cả giữ vàng.
Tiếng thét điên cuồng trong địa lao, Vân Diệp vẫn nghe thấy rõ ràng. Người trọng tình trọng nghĩa đều là người tốt. Ngay cả tội phạm giết người mà trọng tình nghĩa cũng được người ta đánh giá cao hơn một bậc. Lấy mạng mình nuôi một muội muội lòng lang dạ sói coi như ngươi xui xẻo. May mà bản hầu gia gặp được ngươi. Với bộ dạng họa quốc ương dân của muội muội ngươi, sớm muộn cũng sẽ có chuyện. Kẻ thèm khát mỹ sắc sẽ giết ngươi trước tiên. Tuy ngươi tổn hại Tiểu Linh Đang, nhưng bản hầu gia vẫn cứu ngươi một mạng.
Khi đem suy nghĩ của mình nói với Linh Đang, nàng cười rất vui vẻ: "Phu quân, làm như vậy là đúng. Chàng là người tốt. Khi chàng phát hiện thiếp ăn vụng trong cung, thiếp đã biết chàng là người tốt rồi. Người tốt sẽ chịu thiệt, những người bị phạt trong cung đại đa số là người tốt. Hiện giờ thiếp sống rất tốt, được chàng chăm lo. Chân thiếp sưng phù, chàng xoa bóp cả đêm, thiếp đều biết cả."
– Phu quân, thiếp chỉ mong con chúng ta bình yên sinh ra. Ông trời đã ban cho thiếp mọi thứ rồi. Phu quân, chàng thả thích khách đó, thiếp rất vui, coi như là tích đức cho con trong bụng.
Vân Diệp cũng cao hứng, thấy nữ nhân của mình cũng không quá tệ. Mặc dù không giống thần tiên cầm sắt hòa minh trong ảo tưởng của hắn, nhưng ít nhất nàng ấy cũng là con người đầy đủ hỉ nộ ái ố. Nếu từ sáng sớm thức dậy đã ngâm thơ làm phú thì chẳng bằng chết quách cho xong, vì lúc đó đi nhà xí quan trọng hơn nhiều so với làm thơ.
Thật tốt, mọi thứ cứ diễn ra theo tự nhiên. Lý Thừa Càn đồ mưu hoàng vị, Lý Thái chìm đắm trong nữ sắc, còn mình thì hưởng thụ tự do. Phùng Áng chuẩn bị gả cháu gái qua, lão nãi nãi, đại lão bà đi du lịch, tiểu nữ bà thì đang đợi sinh con. Nghe nói đại nhi tử đốt chuồng ngựa Đông Cung, vài vị quốc công cao tuổi bị thương, đang đợi mình về xin lỗi. Có điều chẳng sao, đợi lão tử về Trư��ng An thì các ngươi đã chết sạch cả rồi.
Toàn bộ nội dung biên tập này được thực hiện dưới sự ủy quyền của truyen.free.