(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 945:
Vân Diệp gói lại mớ giá đỗ, cho vào nước ngâm rồi nói: - Cẩu Tử không phải người nhà ta, hắn tự có gia đình riêng. Ngươi muốn dùng hắn thì thương lượng với hắn, rồi nói với Vô Thiệt một tiếng, đoán chừng vấn đề không lớn. Hồng Thành cứ ép hắn làm quan, đến phủ ngươi làm cấm vệ ít nhất cũng là một chức quan.
Nhìn thương thuyền dần cập bờ, Vân Diệp nhìn ra ngoài, bảo Lý Thái: - Đây là nước Trảo Oa, nghe nói bọn họ rất hung dữ, sao giờ trông hiền lành như thế?
- Trong Địa Chí Lý thì người Trảo Oa đúng là rất hung hãn, nhưng ngươi phái Hi Đồng, Lại Truyền Phong mang giáp sĩ công phá vương thành của họ, ngươi nói họ dám không hiền lành sao?
- Ta đã treo cờ xương đầu lâu lên, nói rõ ta là hải tặc. Bọn chúng còn dám tấn công, không phải tìm chết thì là gì? Tên quốc vương còn chổng mông về phía chúng ta, tưởng có hai con voi là ghê gớm lắm à?
Đợi tới khi cầu ván dài đặt xong, Vân Diệp và Lý Thái xuống thuyền. Dù sao cũng phải tới vương thành xem sao, nghe Lại Truyền Phong nói ở đó chất đầy đá quý và gỗ quý.
Người Trảo Oa không thích mặc y phục, mái tóc xoăn tít như lông cừu. Vân Diệp rất tò mò, đám thương nhân giao dịch gì với họ, dường như họ chẳng có gì đáng giá để trao đổi cả?
- Ha ha ha, Vân hầu, sa trường tranh hùng là sở trường của ngài, nhưng lấy vật đổi vật lại là sở trường của đám lão hủ.
Lão chưởng quầy Phùng gia cười híp cả mắt, đi trước dẫn đường cho Vân Diệp và Lý Thái. Tới vương thành, ông chỉ vào cổng lớn và nói: - Vương gia, hầu gia, mời xem. Cánh cửa này dùng gỗ đàn đen loại tốt nhất làm ra, ngài xem, dày nửa xích, chặt từ thân cây đàn hàng trăm năm tuổi xuống đấy. Chất gỗ rắn chắc, nước lửa không thể xâm hại, gõ vào phát ra tiếng như kim loại. Chỉ cần vận chuyển về, giá trị sẽ sánh ngang với vàng.
Lý Thái lấy đao gõ mấy cái, quả nhiên là thế, chắp tay nhận lời chỉ giáo.
Lão chưởng quầy càng đắc ý, lấy từ trong lòng ra một cái búa nhỏ, gõ vào góc tường mấy cái, một góc đã mẻ ra. Ông chỉ cho Lý Thái xem phần lõi lấp lánh bên trong: - Vương gia, ngài xem màu sắc của ngọc này, tuy hơi lẫn tạp chất, nhưng mang về làm trang sức cũng cực tốt. Năm xưa Vân hầu tặng nương nương Trái tim của biển, tặng bệ hạ Vua toàn thạch, đều lấy từ đây ra. Nghe nói đi tiếp sẽ tới Sư Tử quốc, bảo thạch ở đó mới là loại tốt nhất.
Ông lại chỉ tòa lâu đài chính xiêu vẹo: - Vương gia xin ngàn vạn lần đừng xem thường tòa lầu đó. Ngài biết làm bằng gì không? Trời ạ, nó được làm từ gỗ đàn hương đ���, chống được sâu mọt. Sàn nhà bằng gỗ son, trần nhà bằng trầm hương, ruồi muỗi phải tránh xa. Ở trong một căn nhà như thế này, không chỉ rắn chuột phải trốn chạy mà còn giúp kéo dài tuổi thọ. Vương gia, nói thực, nhà cửa của Đại Đường ta dù đẹp đến mấy, nhưng gom một trăm căn lại cũng chẳng đổi được một căn nhà như thế này.
Đi vào phòng chỉ thấy da thú và lông thú chất đống, một nhóm phụ nữ da đen sì nép vào góc tường. Lão chưởng quầy đuổi họ đi, nhưng lại lấy những chiếc lông vũ cài trên đầu họ xuống, xòe trước mặt Vân Diệp: - Vân hầu xem, đây là lông phượng hoàng, giá trị vô cùng.
Mắt Lý Thái sắp lồi cả tròng ra. Vân Diệp vỗ trán mình, lão già này đúng là giỏi phét lác, làm gì có phượng hoàng trên đời chứ.
Lão chưởng quầy chẳng để tâm đến vẻ cười nhạo của Vân Diệp, lấy một sợi lông đặt lên lửa đốt. Vân Diệp kinh ngạc phát hiện ra, lửa đốt không hề cháy. Chuyện gì thế này? Vân Diệp giật lấy sợi lông, rút diêm của mình ra thử. Mẹ kiếp, đúng là không cháy thật. Chẳng lẽ đúng là lông phượng hoàng?
- Vương gia, hơi thối một chút, đều do mấy ả nữ nhân kia gây ra mùi. Mang về xông hương, treo nửa tháng thì đảm bảo sẽ hết mùi. Thứ này giá trị không hề nhỏ đâu.
- Thứ này cho mẫu hậu ta, khi nào đại thọ ta sẽ dùng tới.
Lý Thái không chút khách khí thu tất cả lông vũ vào túi của mình, còn cảnh giác nhìn Vân Diệp.
- Trông cái bộ dạng kém cỏi của ngươi kìa. Lông vũ thì tính là gì, mang mấy con phượng hoàng sống về mới gọi là có thể diện.
Hai người rời vương cung, lệnh Lại Truyền Phong tháo dỡ toàn bộ gỗ trong nhà một cách hoàn chỉnh. Về Ngọc Sơn, Vân Diệp định xây một căn nhà như thế. Bên ngoài trông bình dị, ai mà ngờ một căn nhà như thế giá trị liên thành.
Quốc vương Trảo Oa bị dẫn tới, người phiên dịch vô cùng ân cần lau mồ hôi cho quốc vương Trảo Oa, nói líu lo một tràng, còn lấy hai xấp gấm Thục tinh xảo ra giũ trước mặt. Gấm sáng bóng, cực đẹp, nhưng quốc vương Trảo Oa kinh hãi không ngừng lùi lại phía sau, cho rằng người ta muốn thắt cổ mình.
Người phiên dịch khuyên bảo mãi, quốc vương Trảo Oa mới yên tâm, giơ một bàn tay ra, ý muốn năm sấp gấm. Chắc là thấy ít, lại xòe năm ngón nữa. Lý Thái một lòng muốn phượng hoàng, mười sấp lụa thấm vào đâu, vội vàng đồng ý.
Nhưng quốc vương Trảo Oa rất thông minh, nhận ra sự nôn nóng của Lý Thái, đưa ra yêu cầu mới, muốn Vân Diệp giúp giết một quốc vương Trảo Oa khác, thì hắn mới giúp bắt phượng hoàng.
Vân Diệp kéo người phiên dịch lại nói: - Ngươi nói cho ta biết, Trảo Oa có bao nhiêu vương? Nghe ý thì hình như không chỉ có một hai người, rốt cuộc có bao nhiêu?
- Hầu gia, đếm không xuể. Chỉ cần có một tòa thành, dưới trướng có một đám người là có thể xưng vương Trảo Oa. Ngài cứ hình dung như lý trưởng vậy, ai mà nói được Đại Đường có bao nhiêu lý trưởng chứ.
Lưu Phương chẳng xa lạ gì vùng đông nam. Khi Lý Thái lấy lông phượng hoàng ra khoe, ông ta đặt đồ vật đang cầm sang một bên, cầm xem kỹ, sau đó đặt xuống lau tay: - Phượng hoàng gì chứ, đây là lông chim Cực Lạc. Năm xưa lão phu từng thấy rồi, đúng là rất đẹp. Lông vũ của nó không sợ lửa, vì nó lấy nước bọt bôi lên lông, khi có sét đánh, nó lăn mình vào đống lửa để đốt chết bọ trên người. Một vị đại tế ti nói cho ta, không sai đâu. Phượng hoàng gì chứ, đừng mang ra làm trò cười.
- Dù sao Ngụy vương mang vài con về hiếu kính Hoàng hậu nương nương cũng không tệ. Đây đích xác là lông chim đẹp nhất mà lão phu thấy, không phải do những nữ nhân kia làm thối, mà là do nước dãi của chim gây ra đó.
- Tòa cung điện kia ta muốn một cái.
Lý Thái xấu hổ chuyển đề tài sang cung điện: - Tùy, ngươi có nhiều thủ hạ, cứ tự đi cướp lấy một cái là được. Người phiên dịch nói ở đây có rất nhiều, cứ tháo mang về.
Lý Thái như trẻ con nhảy cẫng lên vì sung sướng, lớn tiếng gọi đám Lưu Nhân Nguyện, chuẩn bị bày binh bố trận.
Vân Diệp thì uể oải về thương thuyền, cảm thấy vô vị.
Hàn Triệt phe phẩy quạt từ trên boong thuyền xuống, nhìn Vân Diệp nhắm mắt trầm tư: - Đây thực ra là cướp bóc trắng trợn. Ngươi dựa vào thuyền to nỏ mạnh, đánh tan tuyến phòng thủ của họ, bắt sống thổ vương. Vân Diệp, trước kia ta hành tẩu nhân gian cũng có cảm giác giống ngươi, thấy toàn kẻ ngu xuẩn, ức hiếp chúng rất vô vị. Theo ta về núi đi, cái trần thế ô trọc này có gì đáng để lưu luyến, chúng ta tuy không thể trường sinh bất lão, nhưng đổi lại được sự yên tĩnh.
- Ài, ngươi suốt ngày vất vả vì cái gì? Ngươi nỗ lực kiến thiết, bọn chúng ra sức phá hoại. Khi thế gian chỉ còn mình ngươi là kẻ kiến thiết, loạn thế ắt sẽ tới, hủy đi toàn bộ tâm huyết của ngươi.
- Tổ tiên ta không phải chưa từng thử khiến người đời theo kịp bước chân mình, kết quả phát hiện uổng công vô ích. Ngươi muốn tìm đạo lý từ những nơi nguyên thủy nhất sẽ không thành công đâu. Ngươi cũng thấy đấy, một quốc vương man rợ cũng có dã tâm khống chế tất cả, huống hồ là Đại Đường đã phồn hoa như vậy, ngươi sẽ thất bại thôi.
Vân Diệp lấy ngọc thô đặt trên bàn: - Hàn Triệt, việc ta có thể làm là bóc đi lớp vỏ thô bên ngoài, để lộ ra viên ngọc quý, đặt trước mặt mọi người. Hàn Triệt, chúng ta khác nhau, ta thực sự yêu Đại Đường.
Tất cả quyền đối với bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi khơi nguồn cảm hứng cho những tâm hồn yêu truyện.