Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 95:

Vân Diệp ra hiệu cho người thả tráng hán, đoạn quay sang nói với y:

“Vốn dĩ ta không muốn làm khó ngươi, nhưng suy nghĩ của ngươi quá đỗi hoang đường, nên ta mới muốn cho ngươi nhớ đời, để sau này hễ làm việc gì cũng phải biết suy nghĩ. Trong thư viện này toàn những bậc quý nhân, sao có thể để ngươi ăn nói hồ đồ? Dân thường mà dám kiện quan, kết cục ra sao lẽ nào ngươi không biết?”

“Lão gia không biết đó thôi, hiện tại vừa qua vụ xuân, đúng lúc giáp hạt, Tôn Cẩu Nhi thân thể gầy yếu, cả nhà chỉ trông vào con lừa đen này để làm thuê ruộng người khác mà sống qua ngày. Giờ lừa đã mất, ngài bảo cả nhà sáu người họ sống ra sao đây? Bởi vậy tiểu nhân mới cuống quýt, lầm tưởng là do học sinh trong thư viện gây ra nên mới hồ đồ chạy tới đây. Tiểu nhân giờ đã biết lỗi, sau này sẽ không dám hấp tấp nữa.”

Nói rồi vái lia lịa hai cái, toan quay lưng đi.

“Khoan đã! Chuyện còn chưa dứt, ngươi định đi đâu đấy? Nếu nhà hắn mất lừa, chẳng còn kế sinh nhai, ta lại có một cách. Ngươi có thấy mảnh đất trống trước thư viện kia không?”

Vân Diệp chỉ tay vào bãi đất mọc đầy cỏ dại phía trước thư viện, nghĩ rằng để đám huyết khí phương cương kia được thỏa sức phát tiết, chẳng gì tốt hơn môn bóng bầu dục hoặc bóng đá. Môn mã cầu thì quá tốn kém, chỉ có bóng đá là dễ thực hiện. Dù sao nhân lực cũng sẵn có, chỉ cần dọn cỏ, sau đó thuê vài hương dân chăm sóc mặt cỏ thường xuyên, chẳng phải sẽ có một sân vận động sao? Lão Ngưu vẫn còn bực bội vì chưa có chỗ thao luyện đám tiểu tử này, có được nơi đây thì tốt biết mấy.

“Hãy gọi những người nhàn rỗi trong thôn trang các ngươi đến đây, dọn dẹp mảnh đất kia cho ta, sau đó tìm loại cỏ mềm nào đó mà trồng lên. Tôn Cẩu Nhi chẳng phải không có đường sống sao? Sau này cứ chuyên tâm chăm sóc mặt cỏ cho thư viện là được, còn tiền công thì các ngươi hãy đi thương lượng với quản gia, ta không can thiệp.”

Nói đoạn, Vân Diệp không thèm để ý đám hương dân vẫn đang quỳ phía sau, liền cùng Lý Cương bước vào thư viện.

“Tiểu tử, việc này ngươi xử lý rất tốt, lão phu càng ngày càng thấy ngươi vừa mắt.”

Hai lão tiên sinh Ngọc Sơn và Nguyên Chương đứng trước cửa thư viện, nhỏ giọng trò chuyện. Rõ ràng, cảnh tượng vừa rồi khiến cả hai rất vừa ý, vô cùng tán thành cách xử lý của Vân Diệp.

“Manh mối về kẻ giết lừa còn chưa có, có gì mà đáng khen?”

Lý Cương vẫn nghi ngờ rằng có kẻ nào đó trong số học sinh đã gây ra chuyện này.

“Lão Lý à! Ngươi bận tâm làm gì cho mệt? Ngươi xem có việc gì mà tên tiểu tử này không tính toán trước không? Có khi trong lòng hắn đã biết rõ mười mươi rồi cũng nên. Lớn tuổi rồi thì nên tu thân dưỡng tính, mấy việc vặt vãnh khác bớt quản đi. Được rồi, tiểu tử, bình rượu trong phòng ta đã cạn rồi, nhớ dặn quản gia rót đầy cho ta nhé. Mấy hôm nay không có rượu uống, lão phu cảm thấy khó chịu vô cùng. Rượu nhà Vân gia ngươi rất mạnh, uống một ngụm mà toàn thân ấm áp, khoan khoái, so với Tam Lặc Tương, Ngọc Đống Xuân còn nồng hơn nhiều, ngươi nhớ đấy.”

“Tiểu tử, ngươi đã biết ai giết con lừa rồi sao?”

Lý Cương có chút giật mình.

“Mới có chút manh mối, còn chưa xác định được. Đêm nay sẽ rõ. Tiên sinh, ta định tìm một kẻ bất hảo nhưng có tài về cho thư viện, ngài thấy sao?”

“Vậy phải xem hắn bất hảo tới mức nào.”

“Đầu lở loét, chân chảy mủ.”

“Thế còn bản lĩnh thì sao?”

“Đào tường, khoét đất dễ như không, nhìn núi biết địa thế, nhìn nước biết rõ nguồn.”

“Tài cán lớn đến vậy, xem ra cũng có thể dùng được phần nào.”

“Nhưng hắn lại rất xấu.”

“Không sao, kỳ tài đâu phải để trưng bày.”

“Vậy để tiểu tử đi sắp xếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đêm nay ngài sẽ được diện kiến hắn.”

Dưới ánh trăng vằng vặc, giữa khu rừng thưa, một mộ bia trơ trọi sừng sững giữa vùng hoang vu. Đây là phần mộ của một quý nhân thời Tiền Tùy. Nhìn những thạch thú ngổn ngang, có thể đoán được khi còn sống, người này có địa vị hiển hách đến nhường nào.

Thời gian là lưỡi dao bén nhất giết chết mọi thứ, bất kể ngươi là vạn đời tướng quân hay tuyệt thế mỹ nhân, kết cục cũng chẳng thoát khỏi lưỡi dao nghiệt ngã này. Xương khô mộ hoang tàn, có ai còn nhớ rõ khi sống ngươi xấu hay đẹp?

Thực ra vẫn có người nhớ đến, nhưng không phải nhớ nhan sắc của ngươi, cũng chẳng bận tâm ngươi trung hay gian, hắn chỉ muốn biết rốt cuộc trước khi chết, ngươi đã chôn bao nhiêu châu báu theo mình.

Vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ ấy, hắn chẳng ngại ngần cẩn thận đào mộ ngươi lên.

Bọn họ cũng là một đám người rất chân chất, có tín ngưỡng, có nguy��n tắc. Với móng lừa đen và gạo nếp trắng trong tay, họ tuân thủ triệt để nguyên tắc "gà gáy nến tắt, không Mô Kim".

Từ khi Tào Tháo lập ra Phát Khưu trung lang tướng và Mô Kim giáo úy, các phần mộ khắp Quan Trung đều bị trộm sạch không còn gì. Thiểm Tây có câu danh ngôn: Hà Nam chôn tài tử, Hà Bắc chôn danh tướng, còn Quan Trung chỉ để chôn hoàng thượng. Bởi vậy, mảnh đất này đã mai táng vô số vương công quý thích, tạo điều kiện thuận lợi cho Tào Tháo. Đây chỉ là kế sách nhất thời của Tào lão đại, không ngờ lại gieo họa vạn năm. Sau đó để tránh bị báo ứng, tương truyền Tào Tháo lập 36 tòa mộ giả, còn mộ thật đến cả nghìn năm sau vẫn chưa bị phát hiện.

Hoàng Thử hôm nay rất thuận lợi, từ trong quan tài mò được hai hạt châu. Trong phần mộ tối như mực ấy, chúng phát ra thứ ánh sáng lục sắc mờ ảo. Nếu Vân Diệp thấy được, hẳn hắn sẽ quay đầu chạy bán sống bán chết mà thốt lên rằng: "Mẹ kiếp! Cầm khoáng chất phóng xạ như báu vật, chán sống rồi hay sao?"

Mão vàng trên đầu thi thể nặng chừng một cân, còn đồ ngọc thì h���n không dám lấy. Nếu để người khác biết đây là đồ trong mộ táng, thì hắn còn giữ được mạng hay không cũng là chuyện khác.

Thế là cũng đủ rồi, hôm nay thu hoạch cũng khá. Ngọn nến ở góc Đông Nam vẫn đang cháy, xem ra chủ nhân ngôi mộ này chẳng có ý kiến gì với việc hắn lấy đồ. Tổ tiên tám đời đều làm cái nghề này, nên việc thấy người chết nhiều cũng thành chuyện thường tình. Hắn cẩn thận mặc lại y phục cho thi thể, rồi thắp một nén nhang, chậm rãi rời khỏi phần mộ.

Khi vừa ló đầu ra khỏi mộ táng, hắn còn chưa kịp hít thở chút không khí đã phát hiện một đôi mắt sáng đang hiếu kỳ nhìn mình chằm chằm.

“Ha, ngươi chính là thợ bậc nhất của ta, cuối cùng thì ta cũng tìm thấy ngươi rồi.”

**********

Hoàng Thử chẳng thoát được khỏi tay Vân Diệp, bị Uất Trì Bảo Lâm đang hưng phấn dùng dây gân bò trói gô lại thành một cục, sau đó hai hộ vệ đặt vào gậy gỗ mà khiêng đi.

Vân Diệp lục lọi khắp người hắn, tìm được vài thứ. Móng lừa đen? Vẫn còn mới, hẳn là từ con lừa của hương dân. Còn cả gạo nếp nữa? Chẳng phải đồ trừ tà tốt nhất là gạo nếp sao?

Mão vàng? Tay nghề chế tác xem ra còn non kém, nấu chảy đúc thành thỏi có lẽ sẽ dễ sử dụng hơn.

Dạ minh châu? Trời ạ! Vân Diệp run bắn người, làm rơi đánh bịch viên minh châu xuống đất. Trong bóng đêm, viên minh châu phát ra thứ ánh sáng lục sắc mờ ảo. Phản ứng đầu tiên của hắn chính là muốn bỏ chạy, nhưng nhìn kỹ lại mới thấy yên tâm.

Mẹ kiếp, hóa ra đó là huỳnh thạch, không phải nguyên tố phóng xạ. Hồi trước trong phòng thí nghiệm khoáng vật, hắn đã bị phóng xạ ám ảnh. Lão giáo sư chết tiệt muốn chứng minh sự tồn tại của phóng xạ, đã dùng phóng xạ chiếu vào huỳnh thạch bình thường, kết quả là ngay cả huỳnh thạch bình thường cũng có thể phát quang trong đêm tối. Dạ minh châu giả mạo như thế này, không biết là kẻ nào tán tận lương tâm làm ra, ai sở hữu đều gặp điều không may.

Trưởng Tôn Xung và Lý Hoài Nhân nước dãi chảy ròng, lộ rõ vẻ thèm muốn.

“Đừng nhìn nữa, thứ này chẳng có gì hay ho cả. Nhìn như bảo bối vậy thôi, thực tế chỉ là một hòn đá bình thường. Các ngươi đã từng nghe về huỳnh thạch chưa?”

Mọi người đều lắc đầu quầy quậy.

Truyen.free hân hạnh mang đến bạn bản biên tập này, và mọi quyền sở hữu đều thuộc về chúng tôi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free