(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 94:
- Tiểu tử về rồi sao? Cả nhà có khỏe không? Lão phu nhân vẫn mạnh khỏe chứ?
Lão Ngưu tiện miệng hỏi thăm lão phu nhân vài câu.
- Ngưu bá bá, bọn học sinh này mới đến, chưa rõ uy danh của ngài, có lỡ lầm cũng mong ngài thông cảm. Hiện tại bọn chúng đã biết lỗi rồi, mong ngài rộng lượng khoan hồng, tha cho chúng đi thôi.
Mạnh Bất Đồng nằm sấp dưới chân Vân Diệp, gã công tử này ôm chặt lấy chân Vân Diệp mà nước mắt chảy thành sông.
- Đám tiểu tử thối các ngươi nghe đây! Bệ hạ giao các ngươi vào tay lão phu, chính là không muốn các ngươi trở thành lũ phế vật chỉ biết ăn bám. Lão phu đây tung hoành khắp đại giang nam bắc, số mạng đã đoạn dưới tay ta cũng không dưới ngàn người. Các ngươi nếu không muốn chết, thì hãy ngoan ngoãn học hành cho lão phu. Mỗi tuần thi nhỏ một lần, mỗi tháng thi học kỳ một lần. Nếu có ai lười biếng, hay bất kính sư trưởng, lão phu sẽ khiến các ngươi hối hận không thôi. Bắt đầu từ ngày mai, nghe tiếng chuông là phải dậy, nghe tiếng trống là phải ngủ, không được làm trái. Lão phu sẽ ăn ở cùng các ngươi, dù các ngươi có là bùn, lão phu cũng biến các ngươi thành thép!
Dù lời này có phần khoa trương, nhưng cũng cho thấy quyết tâm sắt đá của lão Ngưu, không đạt mục đích quyết không bỏ qua. Lão hy vọng trong số những người này sẽ xuất hiện vài kẻ như Vân Diệp, có thể ra sức vì Đại Đường. Ngoài ra, việc này còn giúp san sẻ áp lực cho Vân Diệp, vì chỉ cần có người đạt được trình độ như Vân Diệp, thì sẽ chứng minh rằng Vân Diệp cũng chẳng phải kỳ dị đến thế. Tài năng thần kỳ của hắn chẳng qua là do học vấn hơn người, tuyệt nhiên không dính dáng gì đến thần tiên yêu quái.
Lời này Vân Diệp đã nghe lão Ngưu nói qua ở Trường An, thế nên lão Ngưu mới giả bộ không biết bệ hạ muốn giao đám công tử bột của Trường An cho mình, giả vờ như mới hay tin trên đường đi, để tạo điều kiện cho mình và đám hoàn khố này. Sau đó ở thư viện, lão nghiêm khắc, chấp nhận làm kẻ ác. Vân Diệp không khỏi thầm khâm phục tấm lòng của lão.
Nhìn lão Ngưu thao thao bất tuyệt, Vân Diệp mắt đỏ hoe, trong lòng điên cuồng gào thét: “Ta có tài đức gì mà lại khiến một lão nhân phải vất vả vì ta đến vậy?”
**********
Điển lễ khai giảng của Ngọc Sơn thư viện có phần độc đáo, không giống các nơi khác, đó là để 59 học sinh được khai giảng với cặp mông sưng vù.
May mắn là lần này bọn họ còn nhận được đồ do Vân gia tặng miễn phí: một bộ bàn ghế và một bộ dụng cụ học tập. Trong đó có com-pa, thước kẻ, ê-ke, thước đo góc, những thứ cần thiết cho các môn học liên quan đến hình học. Vân Diệp dự định nhân ti��n phát dụng cụ toán học, còn mở thêm một số chương trình học đơn giản. Dù sao bọn họ cũng đều 17, 18 tuổi, người nhỏ nhất cũng 14, 15 tuổi, chắc chắn có thể tiếp thu chương trình học cường độ cao.
Thực tế Vân Diệp hơi lạc quan, điều duy nhất hắn quên bẵng một điều, đó là chỉ số thông minh của học sinh. Tiết đầu tiên sẽ dạy từ 1 đến 9. Vân Diệp nghĩ số Ả Rập đơn giản đến nỗi không thể đơn giản hơn, nhưng cũng có người hiểu được, người thì không. 11 bàng thính sinh đã bắt đầu sử dụng thuần thục rồi, nhưng Úy Trì đại ngốc vẫn còn đang loay hoay chưa rõ. Vân Diệp miệt mài chỉ dạy hắn, lật sách chỉ dẫn đến tê cả ngón tay, nhưng cũng không thể mắng chửi. Hắn chỉ cần đổi sắc mặt một cái, là gã đại hán cao chín thước sẽ khóc òa lên ngay lập tức. Vân Diệp hận không thể tự mình kết liễu nỗi thống khổ này.
Phía sau có bốn vị lão đầu đang quan sát, cố gắng nhìn chữ trên bảng đen, nghiêm túc hơn cả học sinh. Sau khi tất cả học sinh giải tán, Vân Diệp định một mình dạy bù cho Úy Trì Bảo Lâm.
- Bảo Lâm, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?
- 18.
- Tốt, trả lời rất chính xác. Giờ, ngươi có thể viết tuổi của mình bằng hai con số được không?
Úy Trì Bảo Lâm nhanh chóng viết ra hai con số, nhưng dù Vân Diệp có cố gắng thế nào cũng không thể ghép chúng thành số 18, trái lại, nó lại thành tuổi của Lý Cương. Vân Diệp suýt nữa thì bốc hỏa, nhưng đột nhiên hắn không tức giận nữa. Hắn phát hiện Úy Trì Bảo Lâm biết chữ, viết còn đẹp hơn cả hắn. Hắn không ngốc, chỉ là hắn chưa tìm ra phương pháp mà thôi.
- Bảo Lâm, chữ này ai dạy cho ngươi? Viết rất đẹp.
- Mẹ ta dạy, thầy giáo không muốn dạy ta.
Úy Trì Bảo Lâm rất tự hào.
- Phu nhân dạy ngươi nhận mặt chữ thế nào?
- Mẹ ta viết chữ lên những tấm thẻ nhỏ, rồi treo lên cổ ta. Mỗi ngày ta học vài chữ, ba năm sau thì nhận biết được hết.
Vân Diệp đã hiểu, mẫu thân hắn đã nỗ lực hết sức vì hắn, và sự thật chứng minh nỗ lực của bà đã được đền đáp. Hiện tại, đưa Úy Trì Bảo Lâm đến đây, có lẽ bà cũng hy vọng con trai có thể khai trí. E rằng cũng chỉ có Vân Diệp mới tận tâm dạy dỗ đứa con có phần khờ khạo của họ.
Vân Diệp liền đem những thứ muốn dạy vẽ thành hình rồi xâu vào sợi dây để Bảo Lâm đeo cổ, lại gọi một bàng thính sinh thông minh nhất đến. Hắn tên là Hỏa Trụ. Vân Diệp rất thích tiểu tử này, vì muội muội mà chấp nhận chịu đựng mọi khổ sở, đúng là một đứa trẻ kiên cường.
- Hỏa Trụ, từ nay về sau, ngươi được miễn mọi việc lao dịch. Ngươi hãy tập trung hướng dẫn học trưởng Bảo Lâm vượt qua kỳ thi số học, rõ chưa?
- Tiểu nhân đã rõ. Sau này mỗi khi có thời gian rảnh rỗi sẽ hướng dẫn Úy Trì học trưởng.
Hỏa Trụ trả lời rất kiên quyết, chỉ là trước khi ra khỏi cửa, hắn còn do dự nhìn Vân Diệp.
- Ta biết dạy hắn không dễ dàng, ngươi có gì thì cứ nói.
Vân Diệp không ngại cho đứa trẻ này chút ưu đãi.
- Tiên sinh, tiểu nhân có thể nhân tiện dạy cho muội muội tiểu nhân một chút không? Tiểu nhân đảm bảo sẽ không làm lỡ việc học của Úy Trì học trưởng.
Vân Diệp không nói gì, chỉ lấy từ bàn học ra một bộ dụng cụ đưa cho Hỏa Trụ, vỗ nhẹ gáy hắn, sau đó chắp tay sau lưng rời đi...
Đồ dùng học tập mới được các vị đại nho hoan nghênh. Sự xuất hiện của bảng đen khiến cho bài giảng của các vị lão sư thêm sinh động, giúp giảm bớt sự dài dòng trong việc giảng giải, rất thích hợp với các lão nhân cao tuổi. Lý Cương hết sức thích thú với những thứ này, mấy đêm liền nóng lòng muốn đề cử Vân Diệp vào Quốc Tử Giám, Sùng Văn Quán.
Vân Diệp thở dài một tiếng, xem ra lại khổ sở đến nơi rồi.
Lão Trình đi từ Trường An tới Ngọc Sơn, mang đến khúc viên lê (lưỡi cày cong), còn cả lâu xa (máy gieo hạt). Lão nói sau khi Lý Nhị sử dụng thì vua rất hài lòng, liền tăng một phẩm cấp cho lão phu nhân Vân gia, ban thưởng 15 con trâu. Lý Nhị biết Vân Diệp không quan tâm tiền tài, quan lại thì không thể thăng cho hắn vì mới 16 tuổi đã là hầu tước. Giờ nếu thăng quan không phải là vinh hiển, mà ngược lại còn làm hại hắn. Ban thưởng như vậy là tốt nhất, có thể thỏa mãn chút hư vinh.
Lão phu nhân hiện tại ngày ngày đều ngồi xe đi vòng quanh lãnh địa Vân gia một vòng, tựa như hổ chúa đi tuần lãnh địa. Nghỉ ngơi một hai hôm lại không chịu nổi, đành phải đi.
Vân Diệp cũng chẳng buồn quản. Người ta có chê cười thì cứ chê cười đi, chỉ cần lão phu nhân thân thể khỏe mạnh, thì để bà đi như vậy cũng là một cách rèn luyện. Không thấy bà mỗi lần đi về đều vẻ mặt tươi rói đấy sao?
Thư viện cũng dần dần đi vào nề nếp, có bốn vị đại nho giảng bài, nên thường có một số thư sinh bần hàn đến nghe giảng. Các vị lão tiên sinh cũng không xua đuổi bất kỳ ai, chỉ cần họ nghiêm chỉnh lắng nghe thì các lão cũng không để tâm. Còn việc họ nghe được đến đâu, hiểu được chừng nào thì các lão cũng không quá để ý.
Dưới sự kiểm soát chặt chẽ của lão Ngưu, toàn bộ cuộc sống xa hoa sớm đã không còn xuất hiện trong Ngọc Sơn thư viện.
Sáng sớm khi tiếng chuông vang lên, từng tên hoàn khố mang theo thùng tới nhà bếp xách nước nóng về rửa mặt, kể cả hai vương gia cũng không ngoại lệ. Mỗi người đều tự mang thùng của mình, vừa bàn tán chuyện hôm nay, vừa toan tính làm sao được đến Vân phủ ăn một bữa cho đã miệng. Từ cổ chí kim, cơm canh trong trường chẳng khi nào ngon miệng, Ngọc Sơn cũng không phải ngoại lệ. Tuy món thịt kho tàu trong trường khá nổi tiếng, ít nhất thư sinh bần hàn có thể dùng hai văn tiền mua một khẩu phần ăn, đều là mỹ vị tuyệt đỉnh khiến họ phải kinh ngạc. Có người còn không nỡ ăn hết mà mang về cho cả nhà cùng thưởng thức.
Vân Diệp không vì họ không phải học sinh của thư viện mà tăng giá bán. Thật ra, hắn rất thích cái cảm giác khi tưởng tượng miếng thịt đó vào miệng thư sinh nghèo khó, niềm vui ấy còn lớn hơn cả khi nó vào miệng Lý Nhị.
Úy Trì Bảo Lâm hiện tại dường như đã được khai trí, cũng không biết Hỏa Trụ chỉ dạy thế nào. Dù không thể so được với Lý Thái, Lý Khác, cũng kém cả Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, nhưng so với đám bại hoại như Mạnh Bất Đồng thì cũng đã đủ sức vượt qua. Bảo Lâm thích nhất ăn thịt kho tàu của thư viện, mỗi lần đều mang phần về cho hai huynh muội Hỏa Trụ. Cảnh tượng ba người vui vẻ quây quần bên bàn đá dùng bữa đã trở nên quen thuộc, đây có thể chính là hạnh phúc nhỏ nhoi của bọn họ, Vân Diệp cũng không làm phiền.
Có phụ huynh của đám hoàn khố tới thăm, đều không ngoại lệ bị lão Ngưu thẳng thừng từ chối. Trước mặt lão Ngưu, đúng là không mấy ai dám làm loạn. Quản lý theo kiểu quân sự vẫn là điều lão Ngưu đang làm. Lão cho rằng tất cả người trong thư viện đều là con em nhà tướng, ít nhất cũng phải hiểu kiến thức quân sự cơ bản. Cho nên mỗi khi lão nhàn rỗi là lại chỉ dạy kiến thức quân sự cơ bản cho học sinh. Khổ nỗi, số người được lão chỉ dạy lại đông đảo, khiến cho Lý Cương tức đến nghiến răng.
Toàn thư viện đều mặc trang phục thống nhất có màu xanh thẫm. Trang phục rất tiện lợi, thuốc nhuộm loại này cũng vô cùng đắt đỏ. Chính vì điều này mà Lý Cương luôn miệng trách móc, nói không cần thiết phải nhuộm y phục thành màu xanh thẫm, chỉ cần màu xanh là đủ rồi, như vậy ít nhất cũng tiết kiệm được một nửa tiền. Lão không muốn thấy Vân Diệp tiêu xài hoang phí, vẫn thường lấy gương sống giản dị của người xưa ra răn dạy Vân Diệp.
"Trời ạ, lão nhân gia ngài ngày ngày muốn thức ngon vật lạ của Vân gia, rượu quý của Vân gia, ăn đến no căng bụng, uống đến mức say bí tỉ, bình thường còn nói: 'Lão phu tuổi đã thất tuần, có thể tùy ý làm điều mình thích, nhưng cũng không vượt quá khuôn khổ phép tắc.' Ngài bảo ta cho đám tiểu tử đó mặc y phục lam tối của hạ nhân, bọn chúng không làm loạn mới là lạ. Màu xanh thẫm này khiến cho bọn chúng khác biệt với nông phu, mặc lên người có thể coi là mốt thịnh hành, chẳng phải thứ mà nhà nghèo có thể mặc được."
Vân Diệp đang tính mua đất trước cửa thư viện làm sân bóng, vì các bài thao luyện quân sự hàng ngày quá khô khan. Một đám tiểu tử suốt ngày đóng cửa trong sân, hắn có thể nhận thấy sự bức bách của bọn chúng. Nếu không giải quyết tốt, e rằng sẽ phát sinh vấn đề.
Hỏa Trụ vội vã chạy tới: - Tiên sinh, không hay rồi! Có hương dân tới cầm theo cuốc, đòn gánh, nói là muốn tìm "súc sinh" trong thư viện tính sổ!
Chết tiệt rồi! Điều Vân Diệp lo lắng nhất đã xảy ra rồi. Là tên khốn nào trêu chọc nữ nhi nhà người ta để họ tìm đến tận cửa không biết?
Hắn vội vã chạy ra ngoài cửa lớn thư viện, thấy khoảng 40, 50 người nông dân ăn mặc tả tơi đang vây lấy lão Lý nói chuyện gì đó. Sắc mặt lão Lý đã xám ngoét, xem ra không ít tức giận.
- Ai là người bị hại? Có chuyện gì cứ nói với ta, đừng động vào lão nhân gia. Lão nhân gia mà bị thương một chút, thì tính mạng của các ngươi không đủ để đền đâu.
Lời này vừa nói ra thì cảnh tượng nhất thời lặng như tờ.
Bọn hương dân không dám nói tiếp nữa, nhưng Lý Cương chỉ vào Vân Diệp nói: - Ngươi dạy đệ tử tốt lắm!
Vân Diệp mặt mày ủ rũ, thầm nghĩ: "Đệ tử là của ta sao? Ngài mới là hiệu trưởng chứ?"
- Một con lừa của bà con lương thiện, bị đệ tử tốt của ngươi giết mất. Nếu lấy thịt thì đã đành, đằng này lại chỉ lấy mỗi cái móng lừa là sao?
Lão Lý lòng đầy căm phẫn.
Vân Diệp suýt chút nữa ngã khuỵu trên bậc thềm, thì ra là một con lừa, không phải là con gái nhà người ta.
Hắn cười xòa nói với Lý Cương: - Lão đại nhân bớt giận, tiểu tử sẽ bồi thường lại con lừa này. Ngài ngàn vạn lần giữ gìn sức khỏe.
- Đây không phải chỉ là chuyện một con lừa, mà là trong đám học sinh có kẻ đạo đức suy đồi, không thương xót sinh linh, coi thường bách tính, tùy tiện làm điều xằng bậy. Lão phu ở đây xem ngươi xử trí thế nào.
Lời lão Lý nói rất đúng, đây đích xác không còn là chuyện một con lừa, chuyện này có liên quan đến vấn đề đạo đức.
Hắn xoay người hỏi học sinh thư viện phía sau: - Trong các ngươi ai làm chuyện này, tự mình nhận lỗi sẽ được khoan hồng.
Không ai nói gì, Vân Diệp thấy kỳ lạ. Học sinh của thư viện đều xuất thân từ gia đình công thần, có ai lại quan tâm tới một con lừa? Cơ bản không ai có hứng thú với móng lừa cả. Xảy ra chuyện này, hắn chỉ mong có người đứng ra nhận lỗi để dễ bề giải quyết. Chứ để điều tra ra, đến lúc đó còn mặt mũi nào nữa?
**********
Vân Diệp hỏi liền ba lần, nhưng vẫn không có ai trả lời.
Mắt Lý Cương như muốn lồi ra ngoài, phẫn nộ đến sùi cả bọt mép. Chỉ là trên đầu lão không còn mấy cọng tóc, lại còn phải mang mũ nho nặng nề, cho nên chỉ biết trừng mắt nhìn.
Vân Diệp bảo Hỏa Trụ chú ý đến lão Lý cho cẩn thận, hiện tại thư viện không thể thiếu vắng lão nhân gia ấy. Bản thân thì tới trước mặt bọn hương dân hỏi:
- Bọn họ không ai thừa nhận, các ngươi có thể chỉ ra kẻ nào không? Đừng sợ, ta đảm bảo sau này sẽ không có kẻ nào dám báo thù các vị đâu.
Bọn hương dân nhìn nhau lắc đầu.
Một gã hán tử trông cao lớn vạm vỡ đứng ra nói: - Hương thân đều sống trong phạm vi mười dặm quanh đây, nên con lừa của nhà Tôn Cẩu Nhi ai cũng tường tận. Hương thân chắc chắn không có ai lại đi làm việc trời tru đất diệt này. Chỉ có các ngươi là người ngoài, nếu không phải các ngươi làm thì còn ai nữa?
Người Quan Trung tính tình đều lỗ mãng. Ngươi không bằng không chứng cứ mà chạy đến trách móc một đám con cháu quan lại, nói bọn họ giết lừa của ngươi. Chưa nói họ có thật sự giết con lừa đó hay không, dù cho họ có giết, thì dân kiện quan thì dễ lắm sao? Nếu như vu cáo, bị đày đi ba ngàn dặm còn là nhẹ, đúng là một đám thiếu suy nghĩ.
- Người đâu, bắt tên dâm tặc này lại cho ta!
Vân Diệp hét lớn một tiếng, lập tức có hộ viện gia tướng động thân ra, vung tay một cái liền trói gã tráng hán kia xuống đất.
Tên kia nằm trên đất gào thét: - Ta không phải dâm tặc! Ta không phải dâm tặc!
Bọn hương dân liền kích động, muốn lao lên giải cứu gã tráng hán.
Lý Cương lên tiếng: - Im miệng hết cho lão phu! Vân hầu, hôm nay nếu ngươi không thể cho lão phu một công đạo, thì lão phu sẽ buộc tội ngươi!
Đám hoàn khố cười cợt hóng chuyện, xung quanh đám hương dân vẻ mặt đau khổ.
Vân Diệp không để ý đến bọn họ, tới bên gã đại hán vẫn đang gào thét, vỗ vào mặt hắn nói: - Theo như lời ngươi nói, thì thư viện ta vì có nhiều học sinh, cho nên con lừa ấy nhất định là do bọn họ giết đúng không?
Gã hán tử cứng họng đáp: - Không sai! Không phải bọn họ thì còn là ai? Dù hôm nay ngươi có chém ta, ta có thành quỷ cũng không tha cho ngươi! Ngươi đừng có bôi nhọ danh dự ta!
- Theo cách nói của ngươi, chúng ta tiếp tục suy diễn. Nếu kẻ có tiền sẽ giết con lừa, thì trên người ngươi mang theo dâm cụ, chẳng phải sẽ giở trò gian dâm phụ nữ sao? Điều này có gì sai sao?
Lời vừa nói xong, lập tức khiến cho người thư viện cười ồ lên một tiếng. Lý Cương vốn là người công chính, nghe Vân Diệp nói như thế cũng không khỏi mỉm cười. Lão cũng hiểu Vân Diệp không muốn làm gì bọn hương dân, mà chỉ đang khuyên bảo mà thôi.
Gã đại hán đứng đơ người, câm như hến. "Đúng rồi, c�� tiền sẽ giết lừa? Đây là đạo lý gì? Vậy cái kia của mình..., chẳng phải gặp cơ hội sẽ...?" Hắn không thể hiểu nổi mọi chuyện sao lại biến thành thế này.
Một gã hán tử gầy gò khoảng 30 tuổi chạy đến quỳ xuống đất, nói với Vân Diệp: - Tiểu nhân không dám nữa! Con lừa không thể nào do học sinh thư viện gây ra được, là tiểu nhân nghĩ sai rồi. Mong đại nhân rộng lượng bỏ qua cho tiểu nhân chúng tôi. Cầu xin ngài thả Mãn ca, tiểu nhân nguyện chịu mọi đánh phạt, mong lão gia rủ lòng thương!
Bản văn này được sưu tầm và biên tập bởi truyen.free, mong bạn đọc ghé qua để ủng hộ.