Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 966:

Địch Nhân Kiệt kêu thảm:

- Nếu gả sư tỷ cho con, chẳng may nàng cũng nổi tâm tư đó thì sao?

Vân Diệp cười gian:

- Không đâu, sống trong hoàng gia có quy tắc của hoàng gia, về nhà con lại có quy tắc riêng. Tiểu Vũ sẽ hiếu kính mẹ con, yêu thương đệ đệ muội muội con. Còn việc nàng đối xử với con thế nào phụ thuộc vào cách con đối xử với nàng, con hy sinh bao nhiêu, nàng sẽ đền đáp con bấy nhiêu yêu thương. Gia đình nàng không tốt, nên nàng càng coi trọng gia đình mình.

- Hai đứa má ấp vai kề đã bao năm, so với việc cưới một kẻ ngu xuẩn, vô tri, chi bằng cưới Tiểu Vũ, tương lai trong khuê phòng sẽ có nhiều chuyện để nói. Mà này tiểu tử, hiện giờ con cũng là yêu nghiệt, cho dù thường ngày con che giấu tốt, vẫn cứ là yêu nghiệt. Sư phụ đã là lão yêu, con và tiểu yêu Tiểu Vũ vài năm nữa sẽ thành đại yêu, rồi tương lai cũng sẽ là lão yêu. Yêu tinh không cưới yêu tinh thì cưới cái gì? Chuyện này cứ thế mà định, về nhà ta sẽ hỏi ý kiến Tiểu Vũ, nếu nàng không có ý kiến, ta sẽ gửi thư cho cha mẹ con, chuẩn bị đính ước cho hai đứa.

Địch Nhân Kiệt đau khổ gật đầu, do dự hồi lâu rồi lại chuẩn bị kháng cự lần cuối:

- Sư phụ đã tính toán mọi khả năng rồi, nhưng không nghĩ đến cảm nhận của con ư?

- Nam tử đại trượng phu, phải tàn nhẫn với bản thân mới mong thành công. Con xem, sư phụ con cưới mấy người vợ ngốc, đó cũng là một kiểu tàn nhẫn. Con cưới người vợ thông minh, đó cũng là một kiểu tàn nhẫn. Trời sập xuống thì lấy vai mà gánh, cứ so đo tính toán mãi thì làm nên trò trống gì?

Địch Nhân Kiệt gật đầu, coi như đã đồng ý cưới Tiểu Vũ. Vân Diệp thở ra một hơi dài, tảng đá đè nặng trong lòng được dỡ bỏ. Từ khi Tiểu Vũ lập ra bảng biểu kia, Vân Diệp đã lo lắng đến mức mặt sắp mọc nếp nhăn. Giờ thì hay rồi, gả Tiểu Vũ cho Tiểu Kiệt, mong chúng sống hạnh phúc mỹ mãn cả đời.

Rất nhiều năm sau Địch Nhân Kiệt mới hiểu rằng năm xưa mình không suy nghĩ kỹ đã đồng ý cưới Tiểu Vũ là một sai lầm lớn đến nhường nào. Mặc dù con cháu đầy đàn, gia đình hòa hợp, người cha già sống đến chín mươi tuổi mới mỉm cười nhắm mắt, năm đứa con trai giỏi giang, là những con rồng trong thiên hạ, Địch gia trở thành gia đình huân quý của Đại Đường, truyền thừa mấy trăm năm không thành vấn đề. Thế nhưng, trong lễ đại thọ tám mươi của sư phụ, sư đồ nhìn nhau không biết nói gì, cuối cùng sư phụ chỉ nhỏ giọng an ủi: "Nhịn thêm chút nữa là qua rồi."

"Ta biết sư tỷ từ năm chín tuổi, đến nay đã bảy mươi tuổi. Sáu mươi năm trời nhịn qua rồi, còn sống được bao lâu nữa mà không nhịn thì sao chứ?"

Thuyết phục đư���c Địch Nhân Kiệt, tiếp đó Vân Diệp về nhà híp mắt cười nhìn Tiểu Vũ đang bưng trà cho mình. Còn chưa mở miệng, Tiểu Vũ đã nói:

- Sư phụ, Tiểu Vũ do người nuôi lớn, chuyện hôn nhân sư phụ cứ xem mà làm là được.

Tiểu Vũ thẳng th��n nói ra làm Vân Diệp hơi xấu hổ, ho khan một tiếng rồi nói:

- Cũng không thể nói như thế. Nếu con có người mình thích thì nói với sư phụ, sư phụ sẽ đi cầu thân cho con, không cần bận tâm những lời vớ vẩn rằng chỉ nam tử mới được cầu thân. Muốn tương lai sống tốt, chủ động theo đuổi một lần cũng chẳng mất mặt.

Không ngờ Tiểu Vũ ngây ra nhìn trời một lúc rồi thở dài:

- Nếu có nam tử đáng để con theo đuổi, nhất định con sẽ không bỏ qua. Sư phụ đã nâng tầm mắt của con lên rồi, giờ nhìn ra xung quanh, chỉ còn Tiểu Kiệt có thể lọt vào mắt. Thiếu niên khác con nhìn chỉ thấy ghét. Mà người sư phụ hứa gả, chắc chắn là Tiểu Kiệt.

- Địch thúc thúc, thẩm thẩm đều là người rất tốt, rộng lượng, thấu hiểu. Tiểu Kiệt cũng là người duy nhất có thể sánh với con, tuy nó giả ngốc, nhưng bụng dạ đầy mưu mô gian xảo. Có người phu quân như vậy thực ra cũng tốt, chỉ là con hơn Tiểu Kiệt ba tuổi, đợi Tiểu Kiệt mười tám tuổi, bọn con mới thành thân được không ạ?

- Tất nhiên là được, chỉ là lãng phí thanh xuân của con, hơi đáng tiếc.

Vân Diệp sờ sờ mũi:

- Sư phụ không cần ngại. Sư phụ mới là người thân nhất của con, sư phụ cứu con khỏi vòng lửa địa ngục, dạy con học vấn, dạy con đạo lý làm người, chuyện ăn ở chưa bao giờ bạc đãi con. Giờ lại lo lắng đến cả hôn sự của con, cha mẹ cũng chỉ có thể đến thế mà thôi. Đôi khi con nghĩ nếu mình mang họ Vân thì tốt biết mấy, như thế càng thoải mái ở trong ngôi nhà này.

Vân Diệp kéo Tiểu Vũ ngồi xuống, đưa tay vuốt mái tóc mềm của Tiểu Vũ:

- Có câu "gái xấu khó gả", ai ngờ mỹ nhân quốc sắc thiên hương như con cũng thế. Nếu ở một thế giới khác, con sẽ tìm được người mình yêu thương, đáng tiếc đây là Đại Đường. Sư phụ tìm đi kiếm lại cũng chỉ có Tiểu Kiệt là miễn cưỡng xứng với con, những người khác khỏi phải bàn. Sư phụ lại không muốn gả con vào hoàng gia, với tính cách của con, nói không chừng bọn Thừa Càn, Lý Thái sẽ gặp họa. Chi bằng gả cho Tiểu Kiệt là hơn. Đời người mà không trải qua chuyện cưới hỏi, ma chay thì không hoàn chỉnh. Sư phụ không muốn con đi theo số phận bi thảm của Hi Mạt Đế Á. Tiểu Vũ nhà ta là con cưng của trời, con hãy học tập cho tốt, sống cho tốt. Vì trước kia con đã sống không tốt, hiện giờ chúng ta càng phải nỗ lực sống cho thật tốt.

Lời của Vân Diệp làm Tiểu Vũ khóc sướt mướt, gục lên vai Vân Diệp khóc, khóc tới y phục của Vân Diệp ướt cả mảng.

Sư phụ vừa quay về đã đi tìm sư tỷ. Địch Nhân Kiệt đương nhiên biết chuyện gì đang xảy ra, lén lút tới ngoài phòng nghe trộm. Nghe sư phụ và sư tỷ nói chuyện, nhớ rằng cha sư tỷ mất sớm, mẹ bỏ về Thục, hai huynh trưởng tham lam tiền bạc không đoái hoài tình thân, sư tỷ thực sự rất khổ, không ít lần hắn bắt gặp sư tỷ khóc một mình. Địch Nhân Kiệt mắt đỏ hoe, xúc động từ ô cửa sổ thò đầu ra, hết sức chân thành dịu dàng nói với Tiểu Vũ:

- Sư tỷ yên tâm, đệ nhất định đối xử với tỷ thật tốt.

Nào ngờ Tiểu Vũ trừng mắt lên, hung dữ quát:

- Xéo!

Lý An Lan đứng bên ao từ xa nhìn sang bên này, không biết sư đồ họ đang làm gì, không tiện lại gần. Thấy Địch Nhân Kiệt mặt mày ủ rũ bước đến, nàng nâng mặt hắn lên nói:

- Cái mặt xúi quẩy này.

Địch Nhân Kiệt giận dỗi quay đầu đi, về phòng ngủ.

Lại thấy Tiểu Vũ khóc đến mắt đỏ hoe đi tới, nàng yêu thương vuốt má Tiểu Vũ và nói:

- Tội nghiệp, khóc tới sưng mắt rồi.

Tiểu Vũ cười gượng, cũng về phòng ngủ.

Lý An Lan càng thêm tò mò, rón rén đến bên cửa sổ, nghe thấy phu quân đang ngâm nga:

- Bình minh trời đông, mưa trời tây, nói là vô tình lại hữu tình.

Hình như có ý tứ sâu xa, nàng liền thò đầu ra hỏi:

- Ba sư đồ chàng lén lút làm gì thế? Tiểu Kiệt thì ủ rũ như hoa màu gặp sương muối, Tiểu Vũ cũng không có tinh thần như mọi khi, còn chàng thì nấp ở đây ngâm thơ ra vẻ thâm sâu. Là ai có tình với ai?

Vân Diệp gật đầu:

- Nàng nói không sai. Ta gả Tiểu Vũ cho Tiểu Kiệt, nàng là nữ nhi, tâm tư tinh tế, thấy hôn sự này thế nào, liệu có thỏa đáng không?

Đây là đề tài hấp dẫn nhất với phụ nữ mà, Lý An Lan nhảy bổ từ bên ngoài vào:

- Đương nhiên là thích hợp! Tiểu Vũ xinh đẹp, Tiểu Kiệt thông minh, là một đôi trời sinh. Trên đời này không có đôi nào xứng đôi hơn chúng nữa.

- Nàng cũng thấy Tiểu Vũ không hợp gả cho các đệ đệ của nàng?

Vân Diệp đã nói ý định của Trường Tôn thị với Lý An Lan rồi, nên giờ nàng nhiệt tình như vậy, nguyên nhân chính là không muốn Tiểu Vũ gả vào hoàng gia.

Lý An Lan ngượng ngùng vẫy khăn tay, rồi đặt tay lên vai phu quân, nói:

- Thiếp cứ thấy Tiểu Vũ nhìn thấu được lòng người, như mấy ngày trước, khi thiếp và nó tán gẫu ở nhà thiếp, bất giác kể cho nó nghe rất nhiều chuyện trong cung. Chàng cũng biết rồi, những chuyện đó thiếp chưa bao giờ muốn nhắc tới, trừ khi chàng rảnh rỗi nhắc tới trêu thiếp thì không ai dám hỏi, nhưng hôm đó lại cứ thế mà nói với nó cả buổi chiều, nếu không phải nó nói đến giờ ăn tối rồi thì thiếp còn muốn nói nữa. Quá đỗi không bình thường. Đến tối nằm trên giường nghĩ lại mới phát hiện ra, con nhóc đó lấy thiếp ra làm đối tượng thí nghiệm.

- Trong hoàng gia, thiếp không thông minh nhất, cũng không phải ngốc nghếch. Thiếp thừa nhận Thừa Càn, Thanh Tước, Tiểu Khác thông minh hơn thiếp, nhưng các đệ muội khác thì không hơn thiếp là bao. Nếu gả Tiểu Vũ cho bọn chúng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Nên thiếp nói rằng phu quân gả Tiểu Vũ cho Tiểu Kiệt là một nhân duyên tốt.

***

Kiệt mất khi 7x, Vũ sống tới 8x, khổ cho Kiệt.

Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nơi độc giả có thể khám phá toàn bộ thế giới câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free