(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 97:
Người ta bảo, hình cụ càng đơn giản thì sự thống khổ càng khủng khiếp; hình cụ càng thô sơ, hiệu quả lại càng lớn. Những mật truyền của phái Mô Kim giáo úy các ngươi đối với ta chỉ là chuyện cười. Tầm long định vị? Ấm tử quan? Thanh đồng quách? Thụ táng khanh? Hay là hạp tử phần? Có gì ta không biết?
Vân Diệp vừa nói vừa mỉm cười, giọng điệu nhẹ nhàng, coi Hoàng Thử như một lão hữu thân thiết.
Trong mắt Hoàng Thử tràn ngập sự tuyệt vọng; Vân Diệp càng nhẹ nhàng bao nhiêu, hắn lại càng tuyệt vọng bấy nhiêu. Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng bị trói chặt nên không sao nhúc nhích được. Gân xanh trên cổ nổi lên co giật liên hồi, hắn gào lên:
- Ngươi đã biết rõ đến thế rồi, vì sao còn đối xử với ta như vậy? Có bản lĩnh thì cứ một đao giết quách ta đi!
- Vì sao ư? Nguyên nhân nói ra nghe hơi buồn cười, nhưng ngươi không được phép cười ta đấy nhé. Ta muốn hành hạ ngươi không phải vì cái đạo đào mộ tổ tiên nhà người ta của các ngươi. Theo ta thấy, bọn họ vọng tưởng sau khi chết vẫn được hưởng thụ sung sướng như lúc còn sống, muốn mang tài phú của bá tánh thế gian này sang thế giới bên kia. Đây là hành vi buôn lậu nghiêm trọng, gây lãng phí vô cùng lớn. Các ngươi đào những thứ bọn họ chôn theo lên, để chúng tiếp tục được lưu thông, cũng coi như là có công đấy chứ.
Hoàng Thử không hiểu Vân Diệp muốn nói gì, hắn chỉ nghe Vân Diệp khen mình có công, liền đáp:
- Nếu mỗ gia đã có công, vì sao còn b���t mỗ gia? Sao không để mỗ gia tiếp tục lập công, chẳng phải tốt hơn sao?
Vân Diệp lắc lắc ngón trỏ:
- Không không không, ngươi là tai họa. Tai họa ắt phải bị trừng trị, nếu không thì thiên lý khó dung.
Y lại mang móng lừa đen lấy ra từ chỗ Lý Cương, gõ gõ lên ván gỗ.
- Đây mới là nguyên nhân thực sự khiến ta muốn trừng phạt ngươi.
- Móng lừa đen ư? Đây chẳng qua là pháp khí mỗ gia dùng mà thôi. Ngươi nếu đã quen thuộc Mô Kim nhất mạch của ta, thì nên biết móng lừa đen là vật cần dùng lúc khai quan. Điều này có gì là sai chứ?
Hoàng Thử có phần hồ đồ.
Lừa đen là của ngươi sao? Ngươi vô cớ giết một con lừa đen, suýt chút nữa khiến một nhà sáu miệng ăn tan cửa nát nhà. Ngươi không thiếu tiền mua lừa, vậy mà lại muốn ăn trộm. Như vậy có thể thấy ngươi chỉ là một tên khốn kiếp. Chỉ vì ngươi mà người hương dân kia suýt bị bức phải tự sát, ta trừng phạt có gì sai chứ?
- Chỉ là một hộ hương dân cỏn con mà thôi, Hầu gia ngài sao lại phải ra mặt cho họ?
Hoàng Thử hoàn toàn hồ đồ, làm gì có loại Hầu gia như thế này chứ?
- Câm miệng! Không có hương dân thì lão tử làm Hầu gia cho ai? Con lừa này ta thay ngươi đền, có điều, ta phải lấy bốn, năm cân máu trên người ngươi ra làm đậu hũ ăn.
Nói rồi đâm một nhát dao vào cổ tay Hoàng Thử.
Hoàng Thử hồn xiêu phách lạc, hắn nghe tiếng máu của mình đang tí tách nhỏ xuống chậu đồng.
- Ngươi khóc đấy à? Chẳng phải vừa nãy ngươi tự xưng vào Nam ra Bắc không sợ gì cơ mà? Mới có thế này mà đã không chịu nổi rồi sao? Điều này làm ta nhớ lại chuyện trước đây, có một vị phụ nhân vô cùng kiên cường. Nàng phải chịu đựng loại hình phạt mà ngươi không tài nào tưởng tượng nổi, nhưng nhờ một lý tưởng vĩ đại, tư tưởng của nàng đã chiến thắng nỗi đau thể xác, đứng vững trước mọi cực hình, tỷ như loại hình này.
Vân Diệp cầm cây trúc châm trên mộc bàn lên, nhẹ nhàng đâm vài cái lên mặt Hoàng Thử:
- Dùng búa chầm chậm đóng chiếc châm này vào dưới móng tay ngươi, cho đến khi móng tay ngươi bật hẳn ra. Có lần ta không cẩn thận bị cửa kẹp tay mà đã đau điếng rồi, không biết vị phu nhân dũng cảm kia làm thế nào mà chịu đựng nổi. Ngươi chuyên trộm mộ, chắc hẳn gan lớn lắm, cứ từ từ mà hưởng thụ đi. Người tốt còn có thể chịu được hình phạt, thì ác nhân như ngươi hẳn cũng chẳng thành vấn đề gì.
Mồ hôi trên mặt Hoàng Thử túa ra như hạt đậu, hắn cố mở to hai mắt, không dám chớp. Con ngươi chuyển động theo tay Vân Diệp, một cái chớp cũng không dám.
Vân Diệp dường như sực nhớ ra điều gì đó, lại lấy từ mộc bàn ra một ống chích làm bằng gậy trúc. Kim tiêm thô to, được làm từ nhánh tre cứng nhất, kém xa so với kim tiêm thời sau này, nhưng nếu chỉ để đâm thủng da thịt thì cũng chẳng thành vấn đề gì.
- Ngươi đã từng nghe về thi độc chưa? Đây là thứ ta lấy từ trong miệng thi thể đấy.
Nói xong thì nhẹ nhàng đẩy ống chích, khiến dịch thể màu lục rỉ ra, rỏ xuống ván gỗ xèo xèo, chớp mắt ván gỗ đã biến thành màu đen.
Hoàng Thử cố gắng giãy giụa, tìm cách tránh ống chích chạm vào người, miệng gào lên:
- Ta chịu rồi! Ta sẽ làm công trình sư cho ngươi, ta sẽ làm công trình sư cho ngươi!
Ống chích vẫn cứ đâm vào cơ thể hắn, Hoàng Thử tuyệt vọng run rẩy vài cái rồi bất động...
Cửa bị đẩy mạnh bật ra, Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Uất Trì, Lý Thái, Lý Khác cùng một đám học sinh xông tới. Cả đám bịt mũi nhìn tên trộm mộ đã tè dầm bất tỉnh trên ván.
- Tên trộm mộ chết tiệt này thật vô dụng, còn chưa thực sự rút máu hắn, mới chỉ hù dọa hắn một chút đã chết ngất rồi. Gan lớn cái nỗi gì, phì.
Trưởng Tôn rất tức giận.
- Tiểu Xung, mau đưa 200 văn đây, không được quỵt tiền đâu đấy! Ai bảo ngươi dám cược tên trộm mộ có thể chịu đựng được cơ chứ. Ta chỉ biết tiểu Diệp đã ra tay thì tên kia chắc chắn chẳng có chỗ tốt đẹp gì đâu.
Lý Hoài Nhân hớn hở đòi Trưởng Tôn Xung. Mỗi người trong thư viện mỗi tháng chỉ được phép tiêu một số tiền cố định, dùng số tiền đó để trả các loại phí. Thương thay cho Trưởng Tôn Xung, những ngày còn lại phải cạp bánh màn thầu sống qua ngày. Trong nhà có nhiều tiền đến mấy cũng vô dụng, vì ở thư viện chỉ nhận ngân phiếu do thư viện làm ra.
- Diệp tử, ngươi muốn tên trộm mộ này làm gì? Loại người như hắn thì cứ việc treo cổ, ngươi cứ chích thi độc giết hắn luôn đi cũng được, như vậy thế gian cũng trừ được một mối họa.
Lý Thái không hổ là người của hoàng gia, gặp chuyện liền quyết đoán, không chút do dự.
- Ngươi chỉ biết giết. Người này có bản lĩnh đào động. Chúng ta muốn tìm mỏ than, đào ngọc thạch, khai quật hang động, sửa đổi dòng nước, đều cần đến bản lĩnh này. Một người tài giỏi như vậy thì tìm được ở đâu? Hơn nữa, tên hỗn đản này tự biết mình tội nghiệt, chưa chuộc hết tội lỗi thì còn lâu mới được chết.
- Vậy Diệp tử, việc này có thể cần đến những người Đột Quyết quy thuận đó không? Vài ngày trước, Triêu Nghị lang Đậu Trung có tấu lên rằng, có một đám người Đột Quyết bị Hiệt Lợi truy sát, không còn nơi nương tựa, đành bỏ chạy đến Đại Đường ta cầu xin giúp đỡ. Phụ hoàng cũng không biết phải làm sao, không phải vì sợ Hiệt Lợi, mà vì đám người này mặc y phục Kim quốc, an trí đến đâu cũng không tiện. Quan lại khắp các châu huyện lớn nhỏ đều không chịu dung nạp người Đột Quyết.
Lý Khác chợt nảy ra ý kiến.
- Có bao nhiêu người?
Vân Diệp lập tức tỏ ra hứng thú.
- Nghe nói già trẻ gái trai có khoảng hơn một vạn người, người đứng đầu tên là Bác La gì đó, hiện tại đang ở Vân Trung lay lắt sống qua ngày.
Lý Khác kể lại chuyện lúc trước gặp Đậu Trung ở cửa cung.
Năm nay, Lý Nhị đúng là muốn ra tay với Đột Quyết rồi. Đây là thắng lợi hiếm thấy trong lịch sử chiến tranh với các dân tộc du mục. Trong trận đại chiến này, Lý Tịnh, Sài Thiệu, Tiết Vạn Triệt tỏa sáng vạn trượng, nhất là Lý Tịnh, người đã dùng đầu của dân Đột Quyết để khẳng định địa vị nhất đại quân thần của mình.
Tháng Tám, vào lúc tiết trời đẹp đẽ cuối thu, Đột Quyết sẽ suy tàn.
- A Khác, vì sao không cho đám tráng niên vào quân ngũ? Trên chiến trận, công chiếm một thành, làm một tử sĩ cũng không tệ. Còn những kẻ khác thì phái tới các châu huyện, mở đường, xây cầu, cũng đỡ cho triều ta phải trưng thu lao dịch, khiến dân tình oán thán.
Kỳ nghỉ của thư viện, ngay cả bốn vị phu tử cũng rời khỏi, v�� tiết Thanh Minh đã đến. Tế tự tổ tông là việc đại sự của gia tộc, Vân gia cũng không ngoại lệ.
Lão Ngưu đã rời đi, còn bảo sau này sẽ không quay lại nữa. Điều này khiến Vân Diệp rất khổ sở; không có lão tướng quân tọa trấn, y lo thư viện sẽ mất trật tự. Có điều, Lão Ngưu thần bí nói:
- Sẽ không đâu. Ta đi rồi sẽ có người khác đến thay, là ai thì tạm thời không thể nói.
Mọi quyền đối với bản dịch này đều do truyen.free nắm giữ.