Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 98:

Các học sinh trong thư viện như được cởi trói, tất cả đều thay cẩm y bào phục, trau chuốt lại bản thân. Như Mạnh Bất Đồng, có gì quý giá là hắn mặc hết lên người, tiếng trang sức lủng liểng nghe như ngoài tiệm tạp hóa. Hắn còn kêu ca thiệt thòi, mua về không được khoe khoang mà phải cất trong tủ, lần này đến ngủ cũng không chịu cởi.

Phong thái thiếu niên Trường An với áo gấm ngựa tốt, xe đẹp lông quý được phô bày trọn vẹn.

Vân Diệp còn tiếc rằng thiếu vắng những thiếu nữ thanh xuân, bằng không...

Lời còn chưa dứt, một đám "cầm thú" đã gào khóc đòi chạy về Trường An.

Lão nãi nãi chuẩn bị rất đầy đủ: thủ lợn nguyên vẹn, cả một con dê, cá chép to hai thước, ngan buộc cổ bằng lụa, gà bị trói chân, bánh điểm tâm, cùng với rương tiền giấy, hương nến – tất cả đều do tôn tử mang theo.

Lão nãi nãi trong phủ tướng quân chỉ đạo với phong thái của một đại tướng, khiến tôi tớ trong nhà chạy vòng vòng không ngơi nghỉ. Ngay cả các cô cô, thẩm thẩm cũng không thoát, mỗi người đều dẫn theo một nha hoàn bận rộn. Nghi trượng của Hầu phủ được lau sáng bóng, trên lá cờ cực lớn thêu hình hắc hổ giương nanh múa vuốt, đại biểu cho xuất thân tướng môn của chủ nhân.

Toàn bộ Vân phủ chỉ có hai bộ quan phục: một bộ cho Vân Diệp và một bộ cho nãi nãi, một người tam phẩm, một người tam phẩm cáo mệnh. Chỉ có hai người này nên không có cảm giác được "muôn sao vây nguyệt", điều này khiến lão nãi nãi rất thương tâm. Bà ao ước được như lão phu nhân Bùi gia, tuy chỉ là nhị phẩm cáo mệnh, nhưng bên cạnh lại vây quanh một đoàn tam phẩm, tứ phẩm cáo mệnh, uy phong lẫm liệt.

Lão nãi nãi u oán liếc nhìn Vân Diệp. Bà đã giới thiệu cho y vài khuê nữ tốt, nhưng y vẫn không ưng ai. Ví như tứ tiểu thư của Anh Công gia, nhị tiểu thư của Vương gia, ngay cả biểu tiểu thư của Trưởng Tôn gia cũng không muốn. Chẳng lẽ lại muốn kết hôn với công chúa?

Chuyện này không được, công chúa đâu phải hạng người tốt đẹp dễ gì lấy về. Không chỉ khiến tôn tử phải xa cách bà, mà tôn tử lại chỉ được lấy một người. Vạn nhất công chúa không sinh được con, chẳng phải sẽ khiến Vân gia gặp khốn đốn sao?

Vân Diệp bị lão nãi nãi nhìn mà lòng sợ hãi, biết lão nhân gia đã sớm muốn có chắt bế bồng. Lão nói bên cạnh cô đơn, Vân Diệp cũng chẳng hiểu cô đơn thế nào, bên mình lúc nào chẳng có tám nha đầu ríu rít trò chuyện, sao mà cô đơn được?

— Ai ui, lão tổ tông à, đừng nhìn tôn tử bằng ánh mắt đó có được không? Con nổi hết da gà rồi đây. Lão nhân gia ngài muốn có chắt bế thì đợi thêm vài năm nữa. Lúc đấy chỉ sợ ngài bế không xuể, tay tr��i sờ đứa cháu gái bụ bẫm, tay phải vuốt ve đứa cháu trai, xung quanh một đàn toàn là chắt, lúc đấy sợ ngài không thở nổi ấy chứ.

Vân Diệp nói làm mấy cô cô, thẩm thẩm cười nghiêng ngả. Lão nãi nãi cốc một cái lên đầu Vân Diệp:

— Thằng tiểu tử thối này! Đó là chắt của ta, đâu phải vịt ngan mà 'một đàn' như vậy. Lúc đó dù có bao nhiêu chắt đi nữa, ta mệt cũng có sao?

Khu đất của từ đường tổ tông chỉ cách đây ba mươi dặm, mọi người đi một canh giờ đã tới nơi.

Xa xa đã thấy hai cây bách thụ, đó là hai cây mà hậu thế gọi là "lão gia bách". Hiện tại chúng mới chỉ to bằng vòng tay của một nha đầu nhỏ, lá tầng tầng lớp lớp, giống như hai cây dù xanh che chắn trước cửa từ đường.

Năm ngoái nãi nãi đã cho sơn sửa lại từ đường, cột hành lang đỏ thắm, đại môn cũng đỏ thắm. Lúc này, một lão hán mặc quần áo đỏ, trên đầu cũng đội khăn đỏ, nếu béo thêm chút nữa thì trông chẳng khác gì ông A Phúc.

Lão hán từ xa chạy tới, hành lễ với lão nãi nãi, thấy Vân Diệp có chút kinh ngạc. Lão nãi nãi nói:

— Lão là người hầu cũ của gia đình trước đây. Sau khi Vân gia suy bại thì lão không còn nơi nương tựa, nãi nãi mới cho lão ở lại từ đường. Một là để lão trông nom từ đường cho cẩn thận, hai là cũng để lão có nơi an thân.

Thế là lão ở đây đã mười sáu năm. Những năm qua may mà có lão, không thì từ đường sớm đã hỏng rồi, con cũng không có cơ hội tới bái tổ tông đâu.

Lão nãi nãi có chút thương cảm, bảo mọi người dừng lại rồi bế Tiểu Nha đang bám trên người Vân Diệp. Hôm nay là ngày quan trọng, bà không muốn bị Tiểu Nha quấy phá, sợ bị tổ tông trách phạt. Tiểu Nha cũng ngậm miệng không dám khóc, Vân Diệp vừa định an ủi thì đã bị thẩm thẩm ôm đi mất.

Lão hán kia không ngờ lại tên là A Phúc. Vân Diệp chỉ đứng xem lão và nãi nãi nói chuyện. Nãi nãi vừa nói chuyện với lão vừa vung tay múa chân, có vẻ rất vui mừng. Vân Diệp cũng không làm phiền họ, bước vào từ đường xem xét khắp nơi.

Từ đường không to lớn như những gì y từng thấy ở hậu thế, nhất là còn thiếu đi hai con sư tử đá lớn. Thay vào đó, bốn bề mái cong, có treo linh đang, gió thổi qua nghe leng keng leng keng. Tiếng chuông này dẫn dắt suy nghĩ người ta, khiến Vân Diệp có cảm giác một không gian thời gian không ngừng biến đổi ở đây. Người tứ gia gia mà hậu thế vẫn thấy ngồi uy nghiêm trên ghế thái sư trong gia phả, miệng không cười mà luôn mắng mỏ con cháu, hóa ra lại là lão A Phúc, người đang cần mẫn lau dọn nơi đây với chiếc quần đỏ áo đỏ. Nhắm mắt lại chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, tường bốn phía đều đang dịch chuyển về phía bản thân.

— Diệp nhi, Diệp nhi.

Nãi nãi gọi vài tiếng mới kéo được Vân Diệp khỏi cơn mê man.

— Diệp nhi, con làm sao vậy, khó chịu chỗ nào sao? Hôm nay tế tổ, con cố gắng chịu đựng một chút, cũng không tốn nhiều thời gian đâu. Vừa rồi có thể là tổ tông đang nhìn con đấy. Đừng lo lắng, đây là từ đường, cô hồn dã quỷ không vào được đâu. Con ra ngồi cạnh cái đôn bên cửa ấy, để tổ tông nhìn cho rõ con thiên lý mã của Vân gia.

Trên tường treo đầy thẻ bài gỗ, linh hồn nam đinh đã chết hàng trăm năm của Vân gia hình như đều đang nhìn Vân Diệp. Không sao, Vân Diệp mặc kệ các người nhìn. Ta chính là tử tôn Vân gia, từ thể xác đến linh hồn, không phải hàng gi��, chẳng phải chỉ khác một ngàn bốn trăm năm thôi sao?

Cái gọi là "nghi thần nghi quỷ" chính là như vậy, chỉ cần không để ý đến nữa sẽ cảm thấy toàn thân khoan khoái. Nhìn nãi nãi, thẩm thẩm đang bày cúng phẩm, y cũng không biết bày biện nên cũng đành bỏ qua, chắp tay sau lưng đi xem khắp nơi, để Tiểu Nha, Đại Nha mò tìm hạt thông trong túi áo y. Vân Diệp không có thói quen cất đồ trong tay áo, nên bảo nãi nãi may hai túi bên hông. Mùa đông cho tay vào túi rất ấm, áo của Trình Xử Mặc cũng được may như vậy, cho hai tay vào túi đi dạo phố trông rất phong độ.

Vân Diệp không muốn cầm nhiều tiền trong túi, nên nhờ nãi nãi dát bạc thành lá mỏng, bên trên dập ký hiệu của Vân phủ. Mỗi chiếc lá như vậy tương đương mười đồng tiền, rất thuận tiện. Chỉ cần không mua đồ xa xỉ thì một chiếc lá cũng đủ vui chơi nửa ngày.

Không có thuốc lá! Tật hút thuốc của y hiện tại, vì không có thuốc nên đành bỏ, và thế là y chuyển sang thói quen mang đồ ăn vặt theo người. Hai tiểu nha đầu hiện giờ đang rất khổ, nãi nãi không chỉ mời thầy giáo dạy chữ, mà còn mời một cung nữ già đã xuất cung tới dạy lễ nghi cho tám nha đầu. Lần trước, thấy Tiểu Nha tội nghiệp quá nên Vân Diệp nói đỡ vài câu, nào ngờ bị các phụ nhân trong nhà "thảo phạt" (quở trách), nói rằng đây là phúc phận của bọn nhỏ, sau này chớ có nói ra nói vào nữa. Vân Diệp đau khổ cầu xin cả buổi trời họ mới chịu buông tha, tiếng hàng trăm con vịt bên tai quả thật không dễ chịu, chỉ đành bỏ mặc Tiểu Nha với đôi mắt đẫm lệ mà chuồn đi.

Dưới làn khói, đám con cháu thành kính bái tổ tông. Trên bàn thờ dài một trượng bày đầy cúng phẩm, chính giữa là thủ lợn, còn có một con dê. Trâu không phải vật phẩm mà một hầu tước nhỏ nhoi có thể dùng để tế tổ, nếu bị phát hiện sẽ bị chém đầu. Vì vậy, Vân gia mới thay thế bằng một con cá.

Truyen.free giữ mọi quyền lợi đối với phần chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free