(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 976:
Việc các đại tướng lập doanh trại có quy củ chặt chẽ, vị trí càng gần trung quân thì địa vị trong lòng hoàng đế càng cao. Không kể đến các quan văn như Hứa Kính Tông, trong số võ thần, người thân cận hoàng đế nhất là Trường Tôn Vô Kỵ, sau đó đến Lý Đạo Tông, Lý Tích, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt.
Vân Diệp đến, được hoàng đế bố trí ngay trong quân trướng của mình. Việc sắp xếp y ở vị trí này không đơn thuần chỉ là sủng tín, bởi lẽ nơi đây toàn là thân binh của hoàng đế. Đội thủy sư Lĩnh Nam vốn trực thuộc hoàng gia, và tất cả mọi người đều xem Vân Diệp như một thân binh của hoàng đế. Thân binh không bảo vệ hoàng đế thì còn bảo vệ ai nữa?
Trong toàn bộ quân doanh, doanh trại của Vân Diệp có vật tư phong phú nhất. Hắn vốn là kẻ không có đồ ăn ngon sẽ không chịu động đậy.
Một con dê, một sọt bánh bao, chẳng mấy chốc đã bị Tiết Nhân Quý ăn sạch. Vân Diệp dụi mắt mấy lượt, tưởng mình hoa mắt. Tên này ăn không quá nhanh, nhưng lại chẳng ngừng nghỉ lấy một giây, tay trái cầm đùi dê, tay phải cầm bánh bao, thi thoảng mới uống một ngụm nước.
Thấy hắn ăn hết phần cổ dê, Vân Diệp liền đưa luôn cả nửa cái chân dê còn lại cho hắn, muốn xem hắn có còn ăn được nữa không. Tiết Nhân Quý cười chất phác, không chê bai gì, tiếp tục cắn xé.
Mới đầu, Lưu Tiến Bảo và Cẩu Tử còn có ý định thi thố khả năng ăn uống, nhưng đến khi Tiết Nhân Quý vẫn thong thả ăn, còn bọn họ đã cảm thấy no đến nứt bụng chỉ vì nhìn, đành phải chịu thua.
Dã sử có ghi rằng Tiết Nhân Quý có thể ăn hết một con trâu trong một bữa, nhưng Vân Diệp không tin. Đến hổ cũng chẳng ăn được nhiều như thế. Con dê Cao Ly tuy hơi gầy, nhưng cũng nặng tới ba mươi cân, thêm vào sọt bánh bao, số thức ăn này nếu để Vân Diệp ăn thì phải mất mười ngày, vậy mà với Tiết Nhân Quý chỉ là một bữa.
Vân Diệp tò mò nhìn bụng Tiết Nhân Quý, bụng hắn chẳng hề thay đổi đáng kể. Số thức ăn vừa nạp vào đã đi đâu hết? Điều này hoàn toàn trái với định luật bảo tồn.
Chẳng lẽ trong bụng tên này, ngoài dạ dày ra thì chẳng còn tim gan phèo phổi gì khác sao? Cái thân hình hùng tráng kia sinh ra chỉ để ăn ngần ấy thứ thôi ư?
Tiết Nhân Quý cuối cùng cũng ăn no, ợ một tiếng rồi cúi đầu cảm tạ Vân Diệp:
- Hôm nay nhờ hầu gia chiêu đãi, mạt tướng đã được ăn một bữa no nê. Có bữa này rồi, mạt tướng có thể nhịn ăn ba ngày.
Con người không phải lạc đà mà có bướu chứa năng lượng, cũng không phải trâu mà có bốn cái dạ dày để ợ thức ăn ra nhai lại. Vậy mà cái tên này lại hội tụ ưu điểm của cả lạc đà và trâu. Kỳ nhân như thế này phải để Tôn Tư Mạc đến nghiên cứu một phen mới được. Nếu có thể phổ biến được bản lĩnh này, việc đánh trận sẽ vô cùng thuận tiện.
Ăn no rồi, hắn liền vỗ mông đứng dậy, về chỗ Trương Sĩ Quý báo danh, chỉ để lại Vân Diệp ngây ra như ngỗng ỉa nhìn đống xương dê. Con mẹ nó, tên này quả thực là một kẻ giá áo túi cơm.
- Ăn một con dê với một sọt bánh bao có đáng gì đâu? Khi trẫm còn trẻ, cũng ăn chẳng kém gì hắn là bao. Giờ đã có tuổi rồi, không thể ăn uống tùy tiện như vậy nữa.
Khi Vân Diệp vào gặp Lý Nhị, ông ta đang ăn cá hộp, bên cạnh là bát cháo ngô, và hai mớ rau Vân Diệp mang theo được xào. Y nhìn thế nào cũng không thấy ông ta ăn uống kham khổ như Tiết Nhân Quý nói.
- Tiểu tử, ra biển đã biết giá trị của đất đai rồi chứ? Trên hoang đảo còn phát hiện cả rừng hương liệu, chẳng lẽ một Liêu Đông rộng lớn lại không bằng cái hoang đảo ngươi tìm thấy sao?
- Trẫm không ngại gian khổ muốn mở rộng lãnh thổ, nhưng kết quả lại bị người ta nói là ham công lớn, rằng Liêu Đông là nơi chó ăn đá gà ăn sỏi, cách Trường An quá xa, không dễ khống chế, lại dễ gây họa, và việc viễn chinh hao phí tiền lương là một việc không sáng suốt.
- Nếu đúng là như vậy, năm xưa trẫm cần gì phải xông pha mũi tên hòn đạn để đánh hạ giang sơn? Chỉ cần lấy Trường An là đủ rồi. Quản lý một thành trì giàu có, đơn giản nhẹ nhõm như vậy, sao lại không làm?
- Toàn bộ bọn họ đều chỉ muốn sống an nhàn sung sướng, mà không biết rằng khi tranh đoạt thiên hạ, chẳng những phải giác ngộ rằng đã nắm giang sơn, mà còn phải đảm bảo quyền lợi trọn vẹn của nó. Bởi thế, trẫm mới tới Liêu Đông, kiệt lực muốn đảm bảo lãnh thổ cửu châu vẹn toàn.
- Anh linh của các hiền vương đời trước đang dõi theo. Nếu giang sơn xã tắc vẹn toàn trong tay trẫm, thậm chí còn mở rộng hơn, khi trăm tuổi gặp lại bọn họ, trẫm cũng có thể thản nhiên ngồi ngang hàng.
- Nay, nếu chỉ hạ An Thị rồi về nhà, mục đích của chuyến chinh phạt lần này đã đạt được. Cao Ly đã bị áp chế trên bán đảo, cứ để chúng cùng Tân La, Bách Tề tiếp tục giao tranh. Đợi thời cơ chín muồi, phái một viên tướng giỏi xuất chinh là đủ.
- Tướng sĩ đã xuất chinh một năm rồi, phải nghỉ ngơi thôi. Tiểu tử, mau nghĩ cách đi, một tháng sau, khi đất cứng, trẫm sẽ đánh thành. Để giảm bớt thương vong cho tướng sĩ, ngươi cố gắng lên.
Lý Nhị dùng ngữ khí cực kỳ bình đạm, như đang nói chuyện nhà, nhưng hàm ý bên trong đó thì không thể nghi ngờ. Ông ta đã nghĩ vậy và nhất định sẽ làm vậy.
- Thành An Thị đã là đèn cạn dầu rồi, chỉ cần toàn quân tấn công từ bốn phương tám hướng, nhất định sẽ phá được. Nhưng Dương Vạn Xuân vẫn còn đó, ắt sẽ tử chiến. Tướng sĩ gục ngã trước khi thắng lợi đến thì thật không đáng. Chỉ cần giết được Dương Vạn Xuân, thành An Thị sẽ không đánh mà tự phá.
- Ngươi cho Tiết Nhân Quý ăn no là để hắn đi ám sát Dương Vạn Xuân à? Cung thuật của Tiết Nhân Quý tuy cao, nhưng Dương Vạn Xuân nấp trong thành, muốn giết hắn không dễ.
Lý Nhị hoài nghi nhìn Vân Diệp một lúc rồi nói tiếp:
- Không được có mưu đồ với Tiết Nhân Quý, người này trẫm còn dùng vào việc lớn. Không cho ngươi mang hắn tới thư viện nữa, nay thư viện đã kết trái trĩu trịt, đã đến lúc trẫm thu hoạch rồi. Hứa Kính Tông không tệ, tư duy mẫn tiệp, kiến thức uyên bác. Nếu còn người như thế, với tư cách là huấn quý, ngươi phải tiến cử, đó là trách nhiệm. Trẫm biết sở thích của ngươi, nhưng không được chiêu mộ nhân tài nữa, cứ như là chuẩn bị mưu phản vậy.
Vân Diệp trợn mắt trắng dã. Mưu phản ư? Kẻ nào lại đổ cho ta cái tội mới này? Nếu không phải tử địch thì ai lại làm vậy chứ?
- Trợn mắt cái gì mà trợn! Làm việc không nghĩ đến hậu quả, để người khác tóm được thóp. Ngươi tự ngẫm lại xem, chiêu mộ quân đội, chế tạo chiến hạm, có cái nào không phải tội chém đầu sao? Tấu chương đàn hặc ngươi gửi về không ngớt, trẫm và hoàng hậu chỉ cười xòa mà thôi. Đến Phòng Huyền Linh cũng lo lắng rồi. Ngươi mang cả nhà theo, rõ ràng là dấu hiệu mưu phản. Đã có kẻ yêu cầu trẫm bố trí trọng binh ở Mai Lĩnh cổ đạo rồi.
- Về sau làm việc theo lẽ thường tình có được không hả? Tuân thủ một số quy củ chẳng có hại gì hết. Thiên hạ thực sự không phải do một mình trẫm có thể định đoạt. Hán Cảnh Đế tin tưởng Triều Thác đến vậy, ngươi biết kết cục của hắn rồi đấy. Từ xưa đến nay, không chỉ có Triều Thác bị chết oan đâu.
- Trước kia ngươi còn nhỏ, có thể chấp nhận được. Giờ ngươi đã để râu rồi, không thể làm thế nữa. Trở về dạy dỗ Tiểu Nha thật tốt, về Trường An gả cho Lý Hữu, như vậy có thể bịt miệng thiên hạ được rồi.
Nói một tràng lời uy hiếp rồi mới vào trọng điểm, Vân Diệp yếu ớt đáp:
- Bệ hạ, Tiểu Nha đã bị thần chiều hư rồi. Vì thể diện hoàng gia, xin bệ hạ nghĩ lại một chút.
- Thì Thì rất tốt. Lý Ảm nay đã tới đất phong, dù có sư phụ quản giáo, nhưng tin tức truyền về thì đã quy củ hơn nhiều. Trước kia nó ở thư viện không tệ, nhưng rời thư viện lại ngựa quen đường cũ, chỉ đến khi thành thân với Thì Thì mới chịu quy củ.
- Lý Hữu cũng thế, khi ở thư viện, trẫm rất hài lòng. Nhưng vừa về tới vương phủ, ngươi xem nó giao du với hạng người nào! Cho nên vương phi của nó phải mạnh mẽ. Cưới khuê nữ nhà khác đoán chừng sẽ hại người ta, nhưng mà Tiểu Nha... ha ha ha, lần trước nhìn thấy Tiểu Nha cưỡi lên người Lý Hữu đấm đá trong hoàng cung là trẫm đã nảy ra ý này rồi.
- Lý Hữu văn không thành, võ cũng chẳng xong. Tiểu Nha cũng vậy phải không? Chẳng phải ngươi lo Tiểu Nha không gả đi được sao? Giờ thì tốt quá rồi, đúng là cặp đôi "cá thối tôm chết", hợp nhau đến không ngờ! Huống hồ Tiểu Nha tuy ngang ngược, nhưng tâm địa thiện lương, hiếu kính trưởng bối. Âm phi hâm mộ Dương phi có con dâu hiền, đã cầu xin trẫm cho Lý Hữu cưới Tiểu Nha.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, được diễn giải lại để mang đến trải nghiệm đọc mượt mà hơn.