(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 981:
Lý Thừa Càn ném y phục của Vân Diệp tới:
– Ta bao giờ lên mặt với ngươi? Ngươi suýt đốt nhà ta, ta cũng chỉ cười cho qua, không tới lượt ngươi trách ta.
Vân Diệp không thèm để ý, tự mình nói:
– Được rồi, giờ xong chưa? Bệ hạ đày ngươi đi đâu? Nếu tới Nhai Châu thì tốt. Ngươi thích làm hoàng đế thì chúng ta tay trắng lập nghiệp, dựng nên đế quốc trên biển. Biển rộng lớn hơn lục địa rất nhiều, không làm thái tử cũng chẳng sao, dù sao ngươi vẫn là nhi tử của bệ hạ. Bệ hạ sẽ không giết ngươi đâu, đó là cái vốn của ngươi. Còn sống là còn vốn.
– Ta phát hiện ra mấy hải đảo hương liệu, chúng ta kinh doanh hương liệu, dần tích lũy vốn. Khi vốn liếng nhiều rồi, chúng ta đi thật xa lập quốc. À, ngươi ném cho ta cái quần đã, ai lại mặc áo ngoài trước.
Nghe Vân Diệp lải nhải, Lý Thừa Càn cười càng thêm vui vẻ, ném quần cho y.
Nhìn nụ cười của Lý Thừa Càn, Vân Diệp cũng cười:
– Thế là đúng rồi. Bất kể hoàn cảnh tồi tệ đến đâu, chúng ta cũng phải cười đối diện. Lúc này ngươi là phượng hoàng mất lông, chẳng bằng gà. Rất nhiều người đang chuẩn bị hãm hại ngươi. Những người trước kia lấy lòng ngươi, nhận ân huệ của ngươi, nói không chừng chính là người muốn lấy mạng ngươi nhất.
– Huynh đệ của ta dù gặp nạn cũng không phải thứ chó mèo gì cũng ức hiếp được. Chỉ cần diệt trừ kẻ cầm đầu, thủ đoạn phải khốc liệt, xem bọn chúng còn dám sinh lòng dạ không nên có không?
– Thị vệ của ngươi còn mấy người? Hộ vệ của ta sẽ không bỏ chạy. Có họ, an toàn của chúng ta sẽ không phải lo. Không được, chúng ta phải lập kế hoạch ngay từ bây giờ. Trước tiên cho ta biết, bệ hạ định đày ngươi tới đâu? Có địa phương rồi mới dễ lập kế hoạch. Nơi đất cằn cỗi cũng có thể ẩn chứa tài nguyên phong phú, đó là điều phụ hoàng ngươi vừa dạy ta.
Lý Thừa Càn không phục hỏi:
– Ngươi quả quyết ta không thể đối chọi với phụ hoàng đến mức đó sao?
Vân Diệp liếc xéo, khinh bỉ nhìn Lý Thừa Càn một lượt:
– Không phải ta coi thường ngươi. Ngươi, nhạc phụ ngươi và cả đám cơ hội chủ nghĩa đó cộng lại cũng chẳng bằng một ngón tay của bệ hạ. Chỉ cần các ngươi manh động, bệ hạ sẽ vồ tới như hổ đói. Đừng nói Hầu Quân Tập là danh tướng, chẳng qua là cái thá gì. Giờ ta cũng là danh tướng, nhưng chỉ cần bệ hạ xuất hiện trước trận, tướng sĩ sẽ trói nghiến ngươi, dâng lên trước ngựa bệ hạ ngay lập tức. Phải rồi, ngươi bị bệ hạ bắt ra sao? Có phải thuộc hạ phản bội nộp lên không?
Lý Thừa Càn ngồi phịch xuống mép giường, thẫn thờ nói:
– Chẳng ai bắt ta cả, là do ta phát hiện chuyện bất thường nên tự chạy tới. Ta không có ý tạo phản, ta cũng không dám. Ta chỉ muốn có nhiều quyền lực hơn để làm việc, chưa bao giờ hi vọng xa vời đến mức muốn giành lấy hoàng vị.
– Nhưng nhạc phụ ta nói, đây là thời cơ ngàn năm khó gặp. Phụ hoàng ta bị vây ở thành An Thị, Cát Cán Thành Cơ đang ở U Châu, Phong Sư Tiến trấn giữ Đăng Châu. Chỉ cần phong tỏa đường lương thảo thủy lục, đại quân của phụ hoàng ta sẽ tan vỡ. Khi ấy không cần đao dính máu cũng nắm được đại quyền, chỉ cần học theo cách của phụ hoàng ta là đẩy phụ hoàng lên làm Thái Thượng Hoàng, vẫn là cha hiền con thảo.
– Cuối cùng mời cữu cữu Cao Sĩ Liêm chủ trì đại điển trong triều, nhạc phụ ta có thể đưa đại quân thảo nguyên nhập quan, nhanh chóng dẹp chư vương không phục. Chư vị quốc công đều đang xuất chinh, gia quyến của họ đều ở Trường An, chỉ cần dùng uy hiếp là sẽ khiến họ ngoan ngoãn chấp nhận hiện thực, rồi ta đăng cơ.
Vân Diệp cười nhạo:
��� Kế hoạch tốt lắm, sao ngươi lại thấy không ổn?
– Xéo! Nếu làm thế thật, dù có thành công, thì ngoài hoàng vị ra, ta còn lại gì nữa? Phụ hoàng ta dù có mẫu hậu bầu bạn vẫn phải chịu đựng bao năm thống khổ. Ta làm thế thì sẽ triệt để trở thành kẻ cô độc rồi. Hơn nữa, quyền lực của nhạc phụ ta hình như càng lớn, đó không phải thái độ của thần tử.
– Lý Thừa Càn ta muốn thực hiện hoài bão, nhưng trả giá lớn như thế ta không làm được. Phụ hoàng mẫu hậu sẽ nhìn ta như thế nào, đám Thanh Tước nhìn ta thế nào? Còn có ngươi nữa. Không có các ngươi, cuộc đời này còn ý nghĩa gì nữa? Nên ta đã vận lương tới, ở cùng phụ hoàng. Chắc chắn họ sẽ không còn nảy sinh ý đồ khác nữa, phải không?
Vân Diệp thở phào. Tên này làm đúng cách tốt nhất rồi. Bao nhiêu nghi kỵ sẽ theo đó mà tiêu tan, chỉ là làm vậy sẽ khiến Lý Nhị mất mặt.
– Thành thực mà nói, khi Hầu Quân Tập lập kế hoạch, ngươi có động lòng chút nào không?
Vân Diệp ghé vào tai Lý Thừa Càn hỏi nhỏ:
– Nói thế nào nhỉ, đúng là có tích tắc muốn làm thế, hự! Sao ngươi đánh ta.
Lý Thừa Càn ôm bụng đau đớn ngã ra giường, làm bộ vô tội hỏi Vân Diệp:
Khối đá đè nặng trong lòng đã được dỡ bỏ. Nhìn cái gì cũng thoải mái. Lưu Tiến Bảo cười sao mà hiền lành thế? Cười như vừa được ban thưởng. Ném hạt châu tới, hắn cười càng ngốc.
Mưa tuyết sao mãi chẳng dứt? Trên lều toàn là mảnh băng long lanh, xếp thành từng hàng, trông giống que kem. Nếu rắc thêm ít đường chắc là ngon.
Nghĩ là làm, mút que băng, giữa trời rét buốt đúng là hưởng thụ tột đỉnh.
Tâm tình Vân Diệp tốt, không khí trong doanh trại y trở nên vui vẻ. Mấy ngày trước, mặt hầu gia lúc nào cũng đanh lại như băng, dù thắng trận cũng chẳng vui. Giờ nhìn hầu gia mút que băng chùn chụt, biết ngay tâm tình hầu gia rất tốt.
Thái tử điện hạ mang tới vô số đồ tiếp tế, thịt khô, đồ hộp đều có. Nhân Hùng vừa ngoạm một miếng thịt, vừa cắn quả quýt, mồm đầy nước, sướng khoái vô cùng. Mỗi tội trong quân không cho uống rượu, mất hứng. Trên thuyền mỗi ngày được hai lạng rượu, xét từ điểm này, làm lục quân rất lỗ vốn.
Chỉ cần tâm tình tốt là Vân Diệp muốn làm đồ ăn. Trên đống lửa bắc một cái nồi lớn, ớt đỏ rực quay cuồng, thịt dê to như bàn tay nhấp nhô. Ai thích ăn miếng thịt mỏng tẹo, thịt phải cắn ngập răng mới là chân ái.
Lý Thừa Càn vừa ăn vừa xuýt xoa. Hắn sợ cay, thế nhưng lại thích cảm giác cay rát này. Hôm nay Vân Diệp quá hưng phấn, chẳng những cho nhiều ớt, mà còn lỡ tay cho nhiều hạt tiêu. Hiện giờ miệng cả hai đã mất tri giác. Lý Thừa Càn thống khổ, mấp máy môi ú ớ nói:
– Mất tri giác rồi, lát nữa ta còn phải tấu đối với phụ hoàng, rất bất kính.
– Bất kính cái quái gì, chỉ cần ngươi không tạo phản là tôn kính lớn nhất với phụ hoàng ngươi rồi. Hai cha con ngươi cứ từ từ mà giải quyết.
– Ngươi không thể giúp ta nghĩ cách à? Chuyện này không che giấu được người khác. Ta không tạo phản tất nhiên không sao, nhưng nhạc phụ ta, Cát Cán Thành Cơ, Phong Sư Tiến, Đỗ Chính Luân, Đỗ Hà sẽ gặp họa lớn. Đều là thuộc hạ của ta, nếu bị chém đầu, thì sau này còn ai nguyện trung thành với ta nữa? Ngươi lắm mưu mô, mau nghĩ cho ta m��t cách tốt.
Vân Diệp ăn thịt quá nhiều rồi, mò một miếng khoai tây đã nhũn mềm, vừa ăn vừa nói:
– Với cái tính cách này, mà ngươi còn muốn giành lấy hoàng vị? Thực ra đây mới là lúc ngươi thể hiện bản lĩnh. Chỉ khi đám Hầu Quân Tập bị tiêu diệt hết mới có lợi cho ngươi. Bọn họ chết rồi, thế lực ban đầu tiêu vong. Khi lòng người hoảng loạn, ngươi chỉ cần dùng chút thủ đoạn là có thể khiến họ quy thuận dưới trướng của ngươi.
– Nghĩ mà xem, đám Hầu Quân Tập có mấy kẻ một lòng theo ngươi? Bọn họ chỉ nhìn thấy lợi ích tương lai, ai cũng có toan tính riêng. Chỉ khi đám người đó chết hết, thế lực kia mới thực sự thuộc về ngươi. Lúc này, ngươi đáng lẽ phải mong bệ hạ xuống tay thật nặng mới đúng. Cứu giúp ư? Ngươi định tự rước họa vào thân đấy à?
– Tiểu Diệp, dù sao cũng phải có chút đạo lý chứ? Nghĩ cho họ cũng là trách nhiệm của một người ở vị trí như ta.
Lý Thừa Càn dừng đũa, do dự hỏi:
Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.