(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 980:
Lý Tích chẳng bận tâm tới sống chết của những binh sĩ đang tháo chạy, ông nghi hoặc hỏi Trình Giảo Kim:
– Sao tên đó lại bắn phó tướng mà không phải Dương Vạn Xuân?
– Ông đã thấy Dương Vạn Xuân bao giờ chưa?
Lý Tích trầm tư lắc đầu, đoạn quay lại hạ lệnh cho phó tướng chuẩn bị tấn công. Không cần Trình Giảo Kim phải giải thích thêm, chỉ hành động lão tướng trên tư���ng thành kinh hãi ôm lấy phó tướng đã đủ nói lên tất cả. Nếu ông ta là Dương Vạn Xuân thật, thì lúc này phải ẩn nấp đi, chứ không phải coi trọng tính mạng của phó tướng hơn chính mình.
Trình Giảo Kim ngạo nghễ nhìn đám tướng lĩnh phía sau:
– Một lũ ngu xuẩn, hãy nhớ kỹ, khi các ngươi nghĩ kẻ địch ngu xuẩn, rất có thể chính bản thân các ngươi mới là kẻ ngu xuẩn.
– Con mẹ nó, Lão Trình, có phải ông bày kế đâu mà vênh váo thế? Tên vương bát đản Vân Diệp, dùng kế vừa âm hiểm lại độc ác.
Khi mọi người đang trò chuyện, đội hình nỏ tám trâu vừa chạy xa đã quay đầu trở lại. Quân sĩ trong hào như thỏ bị kinh động, hoảng sợ bỏ chạy khỏi hào. Thuốc nổ đã được châm ngòi.
Lúc này, Tiết Nhân Quý mặt mày tím tái chạy về, cõng một thi thể cắm đầy mũi tên trên lưng. Nếu không phải hắn chạy theo hình chữ Z như lời Vân Diệp dặn, thì có lẽ đã phơi thây dưới nỏ tám trâu rồi.
Đoàn Hồng đưa hai nắm bông trắng cho Lý Nhị, nhưng ông ta lắc đầu. Lý Nhị có một sở thích quái đản, đó là ưa nghe những âm thanh đinh tai nhức óc này. Một người ngay cả tiếng sấm cũng ưa thích thì sao có thể bỏ lỡ khoảnh khắc hưởng thụ thế này được chứ.
Tường thành tựa hồ nảy lên, các tử sĩ Cao Ly như mọc cánh bay vút lên không. Tiếng nổ không hề vang dội mà cực kỳ trầm đục, sóng xung kích lan tỏa, khiến người ta ngạt thở.
Chiến mã hí liên hồi, không ngừng giậm chân tại chỗ. Mặt đất rung chuyển khiến chúng cảm thấy cực kỳ khó chịu. Nhìn mảnh vỡ văng tới trước mặt không xa, Lý Nhị thở dài:
– Thành phá rồi.
Không đợi bụi đất lắng xuống, tiền quân của Vân Diệp đã nhanh chóng xông vào. Đội thủy quân lục chiến của Thủy sư Lĩnh Nam, vốn sinh ra là để tác chiến trên những chiến trường chật hẹp như thế này, lập tức phát huy hiệu quả. Tiết Nhân Quý, người vừa thay chiến giáp xông trận, ban đầu còn dẫn đầu, nhưng nhanh chóng nhận ra rằng, quân sĩ của đội lục chiến xung quanh mình càng lúc càng đông, giết địch càng nhanh và hiệu suất hơn cả mình. Lau vội nước mưa trên mắt, hắn vung phương thiên hoa kích đánh thẳng về phía phủ thành chủ, có lẽ ở đó có công huân mà hắn hằng mong muốn.
Người Cao Ly kháng cự cực kỳ kiên quyết, bất kể già trẻ nam nữ đều chiến đấu tuyệt vọng.
– Cẩu Tử, thổi tù và đi! Nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành rồi, phải rút lui thôi. Tay ta không vấy máu dân thường thì hơn, không cần dùng đầu dân thường để lĩnh công.
Vân Diệp nhìn Huyền giáp quân mặc giáp đen xông vào như thủy triều. Hắn biết Lý Nhị đã phải chịu sỉ nhục, nay họ đến báo thù, thì tòa thành này ắt không thể còn người sống.
Cẩu Tử tuân lệnh, đứng trong mưa thổi tù và dồn dập. Đây là tín hiệu tập hợp khẩn cấp, bất kỳ quân sĩ nào không đến đều sẽ bị chém đầu.
Tiết Nhân Quý đang chém giết say máu, đột nhiên phát hiện chiến trường chỉ còn lại một mình mình. Những người khác đều nhanh chóng thoát ly trận địa. Khi tiến công, họ luân phiên yểm trợ lẫn nhau; khi rút lui cũng vậy, khiến kẻ địch lầm tưởng họ đang rút chạy trong cảnh thương vong nặng nề.
Tiết Nhân Quý cười hăng hắc. Đây là lúc lập công dựng nghiệp, một mình thì đã sao! Hắn vung phương thiên hoa kích, tiếp tục xông về phía phủ thành chủ cao nhất.
Khi Vân Diệp hoàn tất việc điểm quân số, cả đội báo cáo về. Không tệ, một nghìn hai trăm người đã trở về, tuy không ít người tập tễnh, nhưng còn sống sót là tốt rồi.
– Ha ha ha, Vân hầu quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên! Đám lão phu tấn công hơn nửa năm không làm được gì, Vân hầu dùng ba ngày đã hạ được thành An Thị, lấy máu rửa sạch sỉ nhục của Bệ hạ, lão phu bội phục.
Giọng nói nham hiểm của Lý Đạo Tông vang lên:
– Vương gia, nếu ngài muốn cười thì cứ cười thật lòng ra đi, nếu khó chịu thì cứ mở miệng chửi, ta đều tiếp nhận, chứ nói bóng nói gió kiểu này thì thật quá đáng rồi.
– Ba tháng trước vì sao ông không hạ luôn cứ điểm núi đất đó đi? Vì sao đánh được mà bỏ dở? Chúng ta là tướng quân, không phải chính khách, chúng ta chỉ suy tính chuyện trên chiến trường. Những chuyện khác đã có Bệ hạ và Phòng tướng lo liệu. Nghe nói vì sự lơ là của ông mà bộ hạ đã tổn thất hơn nghìn người trong ba ngày qua, nói cho ta biết, vì sao?
Lý Đạo Tông không ngờ Vân Diệp vốn hiền lành lại bất ngờ bùng nổ như vậy. Bất kể trên triều đường hay ở chốn riêng tư, nói những lời như vậy đã là không thích hợp, lại còn lớn tiếng rống lên thì thật là không biết lễ nghi. Ông ta tính tranh cãi, nhưng khi nhìn thấy hai mắt Vân Diệp đỏ hồng, ông ta chỉ đành hầm hừ nói:
– Nhãi con vô lý!
Rồi vội vã bỏ đi, ông ta có chút hổ thẹn với những tướng sĩ vô tội đã chết.
Vân Diệp kéo lê thân thể mệt mỏi dẫn bộ hạ rời đi, bẩm báo với Lý Nhị. Lý Nhị và đám Trình Giảo Kim đang ngồi dưới chiếc ô lụa vàng trò chuyện vui vẻ, thấy Vân Diệp bẩn thỉu tiến đến, liền vẫy tay gọi y.
– Không tệ, biết cách dùng mưu kế hư hư thực thực, giả giả chân chân. Rèn luyện thêm vài năm nữa có thể nắm đại quân rồi. Tướng quân theo trẫm lập nghiệp nay đều đã già, cứ tiếp tục xông pha gió tuyết e rằng không tốt. Quân ngũ vốn dĩ là nơi lão tướng về hưu, người trẻ lên thay. Ngươi đã giúp trẫm vãn hồi thể diện, cứ nói đi, muốn gì trẫm cũng đồng ý.
Lão Trình, Lão Ngưu, Hứa Kính Tông khẩn trương đến mức không thốt nên lời, lo Vân Di��p đưa ra yêu cầu không thích hợp. Bất kể là yêu cầu Hoàng đế bỏ qua cho thái tử hay tha thứ cho bách tính thành An Thị đều có thể khiến Hoàng đế nổi giận.
Vân Diệp mấp máy môi mấy lần, cuối cùng buông một tiếng thở dài:
– Vi thần mệt mỏi cực độ, xin Bệ hạ cho thần về Lĩnh Nam nghỉ ngơi. Gia tổ mẫu còn ở Lĩnh Nam cần thần phụng dưỡng, mong Bệ hạ ân chuẩn.
Lý Nhị nghe thấy đám Trình Giảo Kim thở phào thì bật cười:
– Cũng tốt, đã không có ý làm đại sự, vậy thì giúp trẫm làm việc nhỏ. Ấn tín Thủy sư Lĩnh Nam giao cho ngươi, trẫm muốn ngươi phong tỏa đường biển của Cao Ly, Tân La, Bách Tế.
Vân Diệp chẳng thèm hỏi vì sao Tân La, Bách Tế đều là đồng minh mà lại bị nhốt chúng lại như nhốt lợn. Tính mạng Lý Thừa Càn đang treo trên sợi dây, còn quan tâm gì tới cái khác nữa.
Dẫn quân về đại doanh, sai đầu bếp khao thưởng tướng sĩ, bản thân tới thẳng lều, chuẩn bị ngủ cho xong. Có khi tỉnh dậy phát hiện ra tất cả chỉ là ác mộng.
Thắng trận, quân doanh reo hò vui sướng. Thành An Thị không còn nữa, mọi người có thể v��� nhà rồi. Vân Diệp quấn mình trong chăn kín mít như con tằm, đầu cũng chui vào chăn, dặn Lưu Tiến Bảo trừ phi Hoàng đế triệu kiến, dù Lý Đạo Tông có đến gây sự với mình cũng phải đợi mình ngủ dậy đã.
Nằm trong chăn cũng không yên lành. Trong đầu luôn có tiếng kêu gào thảm thiết, không phải tiếng của Trương Lượng, bởi mấy ngày qua ông ta đã không còn gào thét nữa, còn tập tễnh mò đến nhà bếp trong quân doanh của Vân Diệp để tìm cái ăn. Ông ta rất tốt số, luôn kiếm được bát canh trứng hoặc canh thịt bò. Hình phạt của Hoàng đế còn lâu mới kết thúc, và Trương Lượng dường như đã chuẩn bị tâm lý cho điều đó.
Vân Diệp phát hiện ra tiếng kêu gào không phải tới từ bên ngoài, mà từ trong đầu mình, như máy ghi âm liên tục phát đi phát lại, tiếng kêu khô khốc không hề có chút tình cảm nào.
Hắn bò dậy cầm vò rượu uống rất nhiều. Chẳng những tiếng kêu thảm không còn, ngay cả lời mình nói cũng chẳng nghe rõ nữa. Nhân lúc còn chút lý trí, hắn lại chui vào chăn và cứ thế thiếp đi.
Không biết ngủ bao lâu, Vân Diệp bị tiếng chiến mã đánh thức. Hắn khẽ rên một tiếng, xương cốt toàn thân rã rời, khớp xương như bị gỉ sét. Nhịn đau ngồi dậy, gọi Lưu Tiến Bảo, bảo hắn rằng “Hầu gia ta hiện tay chân mềm nhũn, không mặc được y phục.” Hắn nhắm mắt đợi một lúc không thấy ai vào. Tên nhóc này chạy đâu mất rồi?
Vân Diệp nỗ lực mở mắt ra, phát hiện một người đứng ở đầu giường, rất quen. Mắt hơi hoa, hắn cố gắng nhìn lần nữa, nhìn rõ rồi, là Lý Thừa Càn.
Xong rồi! Tên chết tiệt này bị Hoàng đế đánh bại hay là bị bắt sống? Xem ra trong thời gian mình ngủ đã xảy ra rất nhiều chuyện. Chẳng lẽ mình bị liên lụy, Hoàng đế khai ân nhốt tên chết tiệt này chung với mình sao?
Nhìn thấy hắn khoanh tay đứng cười, Vân Diệp lập tức sôi máu.
– Đứng sững ra đấy làm gì, đưa y phục của ta đây! Giờ ngươi là tù phạm, còn bày đặt ra vẻ thái tử làm gì?
Tất cả công sức biên tập và chỉnh sửa này xin được gửi đến truyen.free, nơi giá trị tri thức luôn được tôn vinh.