(Đã dịch) Đường Chuyên - Chương 984:
Lý Thừa Càn muốn nhắm nghiền mắt lại, nhưng tên chó má Nghiêm Tùng lại day mí mắt hắn mấy cái. Chẳng còn cách nào khác, Lý Thừa Càn đành mở mắt, và cảnh tượng thê thảm ngay lập tức đập vào mắt hắn.
Vân Diệp lại khác, hắn đang không ngừng la hét, chỉ trỏ:
– Ngu xuẩn, nhanh lên, sắp bò lên rồi kìa! Mau đâm hắn xuống! Á, đâm không đúng chỗ rồi. Đâm một phát chết ngay thì còn gì thú vị, phải từ từ thôi! Ta nghe nói có kẻ bị đâm, ba tháng sau mới chết.
Nghiêm Tùng chẳng mảy may bận tâm Lý Thừa Càn đang khó chịu đến mức nào. Một quân sĩ giáp đen với vẻ mặt vô cảm vẫn tiếp tục nhét thịt vào miệng hắn. Vân Diệp thì khá khẩm hơn, hắn ngoạm từng miếng thịt lớn, miệng vẫn không ngừng bình luận.
– Lão Nghiêm, chỉ có thế này thôi ư? Lão tử năm xưa trên thảo nguyên còn dùng đầu người đá bóng, ở Liêu Đông lão tử từng thấy kẻ ăn thịt người, thậm chí còn theo chân hắn ta tới đại doanh. Thế này thì có đáng gì!
Lý Thừa Càn suýt chết nghẹn. Hắn ăn vào rồi nôn ra, nôn ra rồi lại bị nhét vào, nước mắt giàn giụa. Loáng thoáng nghe tiếng Vân Diệp nói lăng nhăng, hắn chỉ muốn bịt ngay cái miệng quạ của y lại.
Nghiêm Tùng cười lạnh, cầm một cây trường thương thản nhiên đâm xuống hố, khều lên một kẻ đang ra sức vùng vẫy.
Vừa rút thương ra, tên tù binh lập tức ngã vật xuống ngay trước mặt Vân Diệp. Một tia hàn quang chợt lóe lên từ hông Nghiêm Tùng, đầu tên tù binh bay vọt lên không trung. Máu từ cổ phun xối xả xuống bãi cát dưới chân Vân Diệp, thế nhưng người y lại không dính một chút nào.
Mặt Vân Diệp đã vàng như nghệ. Hắn cố nặn ra một nụ cười hung dữ, xé một miếng thịt dê, nuốt chửng mà không kịp nhai, kìm nén cảm giác buồn nôn. Rồi hắn ương ngạnh ngẩng đầu lên:
– Thế này thì là cái quái gì! Lão tử ở Cao Ly còn từng giết đến mười vạn người!
Lý Thừa Càn đã nhũn cả người trên ghế, ý thức mơ hồ. Những lời của Vân Diệp an ủi hắn được phần nào, nhưng giờ đây hắn đã nôn ra cả mật xanh mật vàng. Tên Huyền giáp quân kia vẫn không ngừng nhét thịt vào miệng hắn, khiến hắn có cảm giác mình không phải đang ăn thịt dê mềm, mà là đang nuốt thi thể.
Nghiêm Tùng giơ ngón tay cái về phía Vân Diệp, rồi đá cái xác không đầu vào hố. Hắn lại móc lên một người khác, cười gằn:
– Thử thêm người nữa.
Vừa dứt lời, hắn vung đao rạch bụng tên tù binh. Lập tức, nội tạng đổ ồng ộc xuống ngay chân Vân Diệp.
Vân Diệp vẫn cười, mắt mở trừng trừng, không hề có chút phản ứng nào. Nghiêm Tùng vô cùng kinh ngạc, vội bắt mạch cho Vân Diệp rồi quay sang nói với tên Huyền giáp quân bên cạnh:
– Xỉu rồi.
Hóa ra, những phản ứng kỳ lạ của Vân Diệp nãy giờ là do hoảng sợ quá độ mà thành. Nghiêm Tùng đã chứng kiến nhiều trường hợp như vậy rồi, con người khi hoảng sợ thường có những hành động cực kỳ khó lường.
Không chỉ Vân Diệp ngất xỉu, mà Lý Thừa Càn còn ngất sớm hơn y. Điều khiến người ta rợn gáy là dù cả hai đã bất tỉnh, tên Huyền giáp quân vẫn cứ nhét thịt vào miệng họ, rồi lại móc ra, lại nhét vào, lặp đi lặp lại. Có lẽ dù hai người họ có chết, bọn chúng vẫn sẽ làm vậy. Ý chỉ của Lý Nhị là phải ăn hết cái chân dê, nên đối với bọn chúng, bất kể là thịt dê hay đá, hai người này vẫn phải nuốt theo đúng lệnh.
Được Nghiêm Tùng báo cáo, Lý Nhị đích thân tới kiểm tra mạch của hai người, thở dài:
– Chẳng đứa nào ra hồn. Mềm lòng thế này thì tương lai sẽ ra sao đây?
Nghiêm Tùng nhỏ giọng góp lời:
– Bệ hạ, hay là giao Thái tử và Lam Điền hầu cho mạt tướng? Mạt tướng tin rằng ba tháng sau sẽ tr�� lại cho Bệ hạ hai người với trái tim sắt đá. Sắt tốt vẫn phải rèn mới thành hình.
Lý Nhị lắc đầu:
– Ngươi không hiểu. Trái tim sắt đá có thể được bồi dưỡng, nhưng bản chất kiêu hùng lại khác. Đó là thứ bẩm sinh đã có, dù có bồi dưỡng cũng chỉ là đồ giả.
– Năm xưa Triệu Vũ Linh vương cũng có mối phiền não giống với trẫm. Ông ta đã bồi dưỡng hai nhi tử đầy dã tâm, nhưng lại không chú trọng bản chất của chúng, cuối cùng tự chuốc lấy cái chết. Sử chép rằng: "Triệu chủ ban đầu lập con là Chương làm thái tử. Sau lại sủng ái Ngô Hài, sinh ra Hà. Khi tuổi đã cao, ông ta phế Chương mà lập Hà làm vua. Đến lúc Ngô Hài chết, ông ta mới nhớ đến con lớn, muốn lập hai vương nhưng lại do dự chưa quyết. Cuối cùng sinh ra loạn, cha con cùng chết, trở thành trò cười cho thiên hạ."
Lý Nhị cúi đầu nhìn Lý Thừa Càn và Vân Diệp không ngừng co giật, nôn mửa. Ông giúp hai người lau khóe miệng, rồi bảo Nghiêm Tùng:
– Hai đứa nó là nhi tử tốt nhất của trẫm, và cũng là con rể tốt nhất của trẫm. Chúng là những đứa trẻ trung hiếu, nhân hậu. Đế vương khác có được một đứa con như vậy đã là may mắn lắm rồi, còn trẫm thì có tới ba đứa.
Nghiêm Tùng nịnh nọt rất khéo:
– Bệ hạ hồng phúc tề thiên, ắt có trời cao phù hộ. Có ba người con giỏi như vậy, đó chính là cái phúc Bệ hạ đáng được hưởng.
Lý Nhị không hoài nghi sự chân thành của Nghiêm Tùng, gật đầu nói:
– Đúng là trời cao phù hộ. Nội cung của các đế vương khác thì hỗn loạn, chỉ có chuyện nhà của trẫm là đâu vào đó: nhi tử thì trung hiếu thành kính, nữ nhi thì đoan trang tài cán. Đều nhờ ba đứa này làm gương. Đôi khi trẫm còn tự hỏi, liệu đây có thực sự là nhà đế vương không.
– Thái tử đòi quyền lực là do trẫm ép buộc, cũng là do Thái thượng hoàng với lòng dạ khó lường đã giảng giải cho Thái tử về truyền thống Lý gia. Giờ trẫm ép nó đến đường cùng, không ngờ nó vẫn lựa chọn phụ thân. Cả hai đứa đều biết rõ không nên tới tiền tuyến, đó là lựa chọn tồi tệ nhất, thế nhưng chúng vẫn đến. Như sói già thô bạo xua đuổi hai con sói con đi, chúng vẫn khóc thút thít quay trở lại.
Lý Nhị nói tới đó mắt hơi đỏ, thương cảm phẩy tay:
– Đưa chúng về doanh trại trước, bảo ngự y chăm sóc cẩn thận. Tinh thần chúng bị đả kích nặng nề, thân thể nhất định suy kiệt. Nếu có chút sai sót nào, hãy bảo ngự y mang đầu tới gặp trẫm!
……
Vân Diệp rống lớn một tiếng, bật dậy khỏi giường, cứ thế chân trần chạy ra ngoài trời tuyết. "Con bà nó! Sợ quá! Sống đến bây giờ ta mới biết lá lách màu vàng, gan màu xanh, thận màu đen, còn ruột thì lộn tùng phèo cả lên. Nghe nói tim lấy ra vẫn đập được... hóa ra đều là thật cả!"
"Tên Nghiêm Tùng chó má! Hắn làm lão tử sợ chết khiếp rồi! Trước kia nhìn Tiểu Ưng mổ lợn đã hơi sợ, giờ nhìn Nghiêm Tùng giết người thì sợ đến mức không nôn nổi nữa."
"Cái thứ thời tiết chó má này! Chân không còn tri giác nữa rồi. Tên Lưu Tiến Bảo chó má, không thể chạy nhanh lên một chút mà giữ lão tử lại à? Lão ôm chăn chạy như con rùa đen vậy sao? Hai chân lão tử không nghe sai bảo nữa rồi."
Đúng như mong đợi của Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo vừa khóc lớn vừa bắt được y, dùng chăn bọc lại rồi khiêng vào lều.
– Việc ta vừa đi chân đất chạy lung tung không được truyền ra ngoài, hiểu chưa? Cẩn thận không thì ta thẹn quá hóa giận mà giết người bịt miệng đấy.
Vân Diệp vừa nằm xuống giường đã trừng mắt hăm dọa, đúng là điển hình của loại người cần thể diện hơn cả mạng sống.
– Ái chà, Vân hầu, ngài hoảng sợ quá độ, chạy loạn là bản năng của con người, có gì mà phải xấu hổ đâu. Chỉ có đám khốn kiếp mới không biết sợ, còn ngài sợ là đúng đấy. Điều này cho thấy ngài là người lương thiện. Thái tử điện hạ còn nghiêm trọng hơn nhiều, đang ngồi đờ đẫn bên bếp lò kia kìa.
Quả không hổ danh là ngự y, chỉ vài câu đã cởi bỏ tâm kết trong lòng Vân Diệp. Nếu là phản ứng của người bình thường thì chẳng có gì đáng nói, và Vân Diệp chưa bao giờ xếp mình vào hàng ngũ những kẻ biến thái. Hắn tự nhủ: "Hàn Triệt mới là biến thái, còn mình là người tốt!"
Vân Diệp cứ không ngừng lẩm bẩm câu "mình là người tốt" rồi mới ổn định lại tinh thần. Hắn uống một bát thuốc tanh thối, chẳng biết có tác dụng an thần bổ não không, nhưng cái bụng trống rỗng lập tức ấm áp, không còn đói cồn cào như vừa rồi nữa. "Phải đi thăm Lý Thừa Càn, tên này còn yếu đuối hơn cả mình."
Không xa, ngay lều bên cạnh, Vân Diệp đuổi ngự y đi, tránh để hai người thảo luận bệnh tình bị trở ngại. Bộ dạng của Lý Thừa Càn khiến Vân Diệp không khỏi lo lắng. Hắn đang nướng khoai tây trên bếp, hơn nữa còn tập trung toàn bộ tinh thần vào việc đó. "Chẳng biết có phải hắn đã hóa thành thằng ngốc rồi không, mà không hề để ý đến việc mình bước vào."
Khoai tây đã bị nướng vàng ươm, sắp chín rồi. Cả lều ngập mùi khoai tây nướng thơm lừng. Dựa vào củ khoai mà phán đoán thời gian, xem ra tên này đã tỉnh sớm hơn mình.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.