(Đã dịch) Dương Thần - Chương 102:
Thái Tông, Cao Tông của Đại Kiền không ngờ lại bị ám sát! Đây quả là một bí mật kinh thiên động địa khiến Hồng Dịch cũng phải khiếp sợ. Lúc này, tất cả suy nghĩ của hắn hỗn loạn như lạc vào sương mù.
Hoàng quyền chí cao vô thượng, Hoàng Đế nắm giữ càn khôn, kim khẩu ngọc ngôn.
Bên trong Hoàng thành, Hoàng cung được thủ vệ canh giữ nghiêm ngặt. Có thể nói nơi đó, bất cứ ai cũng khó lòng tự do ra vào, nhưng không ngờ lại có kẻ có thể ẩn nấp rồi ám sát Hoàng Đế thành công. Hơn nữa, không phải một lần mà là hai lần. Vậy thì thần thông của kẻ ám sát này phải đạt đến mức nào?
Hồng Dịch có nằm mơ cũng không nghĩ tới chuyện như vậy. Nhưng nghĩ lại, đây không phải chuyện hắn có thể can thiệp, cũng không phải điều hắn hiện tại có khả năng điều tra. Hắn chỉ có thể giữ trong lòng mà nghiền ngẫm.
- Xích huynh, huynh liếc mắt một cái đã nhận ra đây là Phá Hồn Tiễn, lại còn cảm nhận được sát ý ngưng tụ trên mũi tên. Huynh chẳng lẽ cũng tu luyện Thần hồn Đạo thuật sao? Mà dường như còn rất cao thâm nữa.
Hồng Dịch quay đầu hỏi Xích Truy Dương.
- Ta chỉ tu luyện võ kỹ nên chưa từng luyện qua Đạo thuật và cũng chưa từng vận Thần thoát xác.
Xích Truy Dương lắc đầu:
- Song ta lại biết rất nhiều chuyện liên quan tới Đạo thuật và cũng từng gặp loại Phá Hồn Tiễn này. Hơn nữa, võ đạo của ta đã đạt tới Tiên Thiên, linh giác càng thêm nhạy cảm, nên mới có thể cảm ứng được một chút mà thôi.
- Không biết võ công của Xích huynh bây giờ đã đạt đến cảnh giới linh nhục hợp nhất, đỉnh phong Tiên Thiên Võ Sư chưa?
Hồng Dịch càng thêm hứng thú hỏi.
Người đạt cảnh giới linh nhục hợp nhất trong quyền pháp chính là đỉnh phong Tiên Thiên Võ Sư. Năng lực của họ cực kỳ khủng bố. Nếu nói Tiên Thiên Võ Sư có thể một địch mười, thì đỉnh phong đạt linh nhục hợp nhất lại có thể một địch trăm!
- Cái đó thì chưa. Linh nhục hợp nhất, hồn phách nhất thể cần phải có đại nghị lực, đại trí tuệ, đại tinh thần thì mới có thể tu thành. Ta tiến vào Tiên Thiên Võ Sư chưa được một năm nên mới chỉ ở bậc trung Tiên Thiên. Muốn đạt tới đỉnh phong quả là vô cùng khó khăn. Nhưng nếu cao thủ Đạo thuật tu luyện Thần hồn mà muốn đột phá Tiên Thiên để tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư thì lại càng khó khăn hơn, gần như là không thể. Nhưng theo ta được biết, có vài người khiến ta vô cùng bội phục.
Xích Truy Dương lắc đầu.
Với cao thủ tu luyện Thần hồn, sau khi võ công đạt tới Tiên Thiên nhưng linh nhục không thể hợp nhất, nên việc đột phá càng khó khăn. Nếu không phải là kỳ tài ngút trời với vô vàn kỳ ngộ và linh dược đặc chế, thì gần như sẽ mãi dừng lại ở cảnh giới Tiên Thiên.
Điều này Hồng Dịch cũng biết. Nhưng lúc này, hắn chưa tiện nói nhiều về võ học với Xích Truy Dương, vì ở đây còn có chính sự cần giải quyết.
- Dịch ca ca, hòm tài bảo này nên làm gì bây giờ?
Tiểu Mục hỏi.
- Một vạn lượng ngân phiếu là tiền chuộc mạng của chúng ta. Tiểu Mục, muội thu lại. Số vàng bạc châu báu còn lại đều là tiền tài bất nghĩa, hơn nữa lại là của Thái Tử. Thiết Trụ, năm đó Thái Tử nợ Trầm Gia Câu các ngươi một món nợ máu. Vậy thì cứ lấy hòm tài bảo này làm chút lãi đi.
Hồng Dịch lạnh như băng nói.
Người của Thái Tử giết hại người Trầm Gia Câu. Dân thường bị biến thành thổ phỉ, dùng máu người để nhuộm đỏ mũ ô sa. Hành vi như vậy, trời đất khó dung. Dù Hồng Dịch không đầu nhập vào Ngọc Thân Vương, hắn cũng có tâm tư đòi lại công đạo này. Nếu không, hắn cũng sẽ không thu nhận cha con Trầm Thiết Trụ và Trầm Thiên Dương.
- Hảo!
Trầm Thiết Trụ rống lớn một tiếng.
- Xích huynh, cây cung và ba mũi tên này ta tặng cho huynh. Ở đây, chỉ có huynh đạt đến cảnh giới Tiên Thiên, lực lượng hẳn cũng đủ để kéo Quán Hồng.
Hồng Dịch cầm Quán Hồng Cung đưa cho Xích Truy Dương.
- Tặng cho ta?
Xích Truy Dương sửng sốt rồi sau đó ánh mắt lóe lên tia vui mừng. Hắn là người Vân Mông nên am hiểu cưỡi ngựa bắn cung, nhưng lại không dùng cung vì không có một cây cung phù hợp. Cung tốt nhất của Vân Mông chính là Thiết Mộc Ô Cốt cung, nhưng đối với một cao thủ Tiên Thiên như hắn, loại cung này hơi yếu.
Mặc dù loại cường cung hơn cả Thiết Mộc Ô Cốt cung ở trong Vân Mông đế quốc cũng không phải không có, nhưng đó đều là những vật báu vô giá, đòi hỏi đại sư phải chế tác vô cùng tỉ mỉ, nên cực kỳ hiếm, hắn cũng khó lòng có được một cây như vậy.
- Đúng vậy! Tặng cho huynh!
Hồng Dịch chuyển đề tài:
- Chỉ có điều ta hy vọng nếu sau này Vân Mông và Đại Kiền xảy ra xung đột, mà Xích huynh có nhập ngũ, sẽ không dùng cây cung này để bắn giết dân chúng và tướng sĩ Đại Kiền. Nó ở trong tay Xích huynh, ta hy vọng nó sẽ là một cây cung nhân nghĩa, một cây cung không vấy bẩn oan hồn vô tội.
- Cung Nhân nghĩa... Chuyện giết chóc lung tung như vậy, ta hiển nhiên sẽ không bao giờ làm.
Xích Truy Dương nghiêm mặt, giơ một tay lên nói:
- Ta nếu dùng cung này bắn chết dân chúng, tướng sĩ vô tội của Đại Kiền, thì sẽ bị chết dưới vạn tiễn xuyên tâm.
- Hảo!
Hồng Dịch vỗ tay nói:
- Xích huynh tuy là người Vân Mông nhưng sự chân thành này quả đúng là của một anh hùng hảo hán. Cung thần tặng anh hùng. Quán Hồng xem như đã có chủ.
Sau một hồi đối đáp, Hồng Dịch cảm giác khoảng cách giữa mình và Xích Truy Dương đã rút ngắn đáng kể. Nếu nói trước kia hắn nghe lệnh Mộ Dung Yến đến bảo vệ Hồng Dịch, thì nay hai người đã có tình bằng hữu chân thành.
- Bọc tất cả xích kim, ngân phiếu, châu báu lại rồi mang đi.
Hồng Dịch phân phó.
- Vậy ba người kia thì làm sao? Giết hết bọn chúng chứ?
Xích Truy Dương hỏi.
- Đại nhân, đừng giết chúng ta. Ngài đã đồng ý với chúng ta rằng chỉ cần chúng ta dẫn ngài tới sơn trại thì sẽ tha mạng cho chúng ta mà!
Hắc Diêu Tử, Kim Diêu Tử, Ngân Diêu Tử vội vàng kêu lên. Sinh tử cận kề, bọn chúng không thể không tru tréo lên.
- Đúng vậy. Ta quả thực đã nói như vậy, đương nhiên sẽ không nuốt lời!
Hồng Dịch ung dung đi hai bước:
- Chỉ có điều, cứ thế mà thả các ngươi đi thì sẽ mang lại không ít phiền toái cho chúng ta.
- Chúng ta xin thề độc sẽ không tiết lộ chuyện của đại nhân. Chúng ta sẽ mai danh ẩn tích, tìm một con đường sống.
Kim Diêu Tử nói.
- Tìm một con đường để sống ư? Sao có thể như vậy được. Thật ra, nhiệm vụ chặn giết lần này của chúng ta đã thất bại, chắc chắn lưỡng đạo thủy bộ sẽ không bỏ qua cho chúng ta.
Hắc Diêu Tử đột nhiên nói.
- Đại nhân, bộ hạ của ngài đều là dũng sĩ nhân nghĩa, chúng ta không có tư cách làm nô bộc của ngài, nhưng chúng ta có thể làm nô bộc cho các thủ hạ, binh tướng của ngài. Luật pháp Đại Kiền cũng có quy định người mặc giáp được phép có nô bộc mà.
Ngân Diêu Tử nói.
- Hảo! Hồng huynh không thu các ngươi làm nô bộc thì ta sẽ thu nhận. Đúng lúc trên đường ta cũng thiếu người bưng trà, rót nước, giặt quần áo, cho ngựa ăn. Thân thủ các ngươi cũng tạm, ta nhận! Trên Đại thảo nguyên, những bọn mã tặc hung ác ta cũng từng hàng phục qua, nên cũng chẳng cần đến mấy tên hại dân hại nước nhỏ bé như các ngươi. Các ngươi có thể có tâm tư quỷ quái nào đó, nhưng nếu để ta phát hiện, đừng trách ta khiến các ngươi sống không bằng chết.
Xích Truy Dương đột nhiên lên tiếng, nhưng vẻ mặt âm lãnh khiến người khác không khỏi rợn người.
- Xích huynh hàng phục bọn họ, hiển nhiên là tốt nhất rồi.
Hồng Dịch gật đầu:
- Lên ngựa! Chúng ta hôm nay phải chạy tới Phong Thụ trấn nghỉ ngơi. Ngày mai điều chỉnh một ngày, ngày kia lại tiếp tục lên đường. Ba ngày liên tục như vậy đã là quá sức rồi. Ngay cả thiên lý mã cũng cần phải nghỉ ngơi.
Đoàn người lại cưỡi ngựa lao đi.
..........................................
Phương nam!
Thủy Dương tỉnh, tỉnh lị có phong cảnh tú lệ nhất, với Thái Xương Hồ rộng gần trăm dặm, đối diện là núi Thủy Dương, trên núi có rất nhiều đình đài, lầu các xa hoa lộng lẫy. Những tòa kiến trúc này không phải chùa chiền, cũng không phải đạo quán mà dường như là trang viên cá nhân.
Trên con đường dưới chân núi, còn có những đệ tử trẻ tuổi cầm kiếm đi tuần tra, canh gác.
Đột nhiên, mấy chục con bồ câu đưa tin màu trắng từ xa bay tới rồi đậu trên một tòa lầu gác.
Một bàn tay trắng nõn như ngọc từ trên lầu gác vươn ra, một trảo vươn ra tùy tiện bắt lấy một con chim bồ câu đưa tin:
- Trung Châu mười ba tỉnh không hoàn thành nhiệm vụ chặn giết sao?
Sau khi xem bức thư buộc ở chân bồ câu, chủ nhân bàn tay đó khẽ nói rồi đứng dậy.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.