Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 103:

Hoàng hôn trải dài ba trăm dặm trên hồ Thái Xương. Mặt hồ mênh mông gợn sóng lăn tăn, dường như không thấy bờ bến. Xa xa, vô số cánh buồm trắng muốt của những chiếc thuyền đánh cá đang tấp nập trở về sau một ngày mưu sinh. Tất cả tạo nên một khung cảnh yên bình và đầy thơ mộng.

Cảnh hồ rực rỡ, núi non rực màu, những cánh buồm trắng, những chiếc thuyền chài, đình đài, lầu gác; rồi cả tiếng thông reo vọng lại, đàn bạch hạc cùng muôn loài chim vỗ cánh bay lượn trong rừng tùng... Tất cả đã vẽ nên một bức tranh tuyệt mỹ đến nao lòng. Nơi đây quả đúng là chốn tiên cảnh giữa trần gian.

– Phi Dung, ngươi thật sự muốn tới Trung Châu sao? Hồng Dịch kia chẳng qua chỉ là một tiểu tốt thấp hèn. Phu nhân đã gửi thư cho các trưởng lão trong môn phái, chúng ta cứ việc ban ra Đại La Lệnh. Khắp giới hắc đạo, lục lâm cả thủy lẫn bộ ở mười ba tỉnh Trung Châu tự khắc sẽ phải nể mặt chúng ta. Hắn đáng để ngươi tự mình ra tay ư? Tinh Tú Âm Dương Đạo của ngươi vẫn chưa đại thành, mà trong tương lai, trận quyết chiến cùng Thánh nữ Thái Thượng Đạo Tô Mộc mới là việc đại sự.

Bên trong một căn lầu gác trước hồ, Long Tiên Hương được đốt lên, khói lãng đãng phiêu tán trong không khí như những đám mây nhẹ trôi.

Giữa căn lầu gác, năm lão bà tóc bạc da mồi khoanh chân ngồi. Dù trông có vẻ già yếu, nhưng ánh mắt họ lại sắc bén như dao, dường như có thể lóc da xẻ thịt người ta.

Năm lão bà này chính là các trưởng lão của Đại La Phái.

Ngồi phía dưới năm lão bà là một nữ tử khoác áo lông ngỗng màu vàng, bên hông thắt Thúy Ngọc Liên yêu đái. Năm ngón tay nàng xanh nhạt như ngọc chạm khắc, không hề có chút huyết sắc.

Ngoài ra, bên cạnh nàng còn có hơn mười thiếu nam, thiếu nữ ngồi đó. Dáng người họ cân xứng, cao thẳng, trên khuôn mặt cùng thần thái và khí tức đều toát lên vẻ cao ngạo.

– Phi Dung, ngươi là thiên tài kiệt xuất nhất của Đại La Phái chúng ta. Lần này môn phái đã xuất động mười tám vị trưởng lão để truy tìm tung tích của người đứng đầu Thái Thượng Đạo, Mộng Thần Cơ. Ngươi hãy đi theo bọn họ cùng hành động. Đạo pháp và võ công của ngươi giờ đều đã sắp đại thành, trong nhiệm vụ vây sát này có thể trở thành một trợ lực cực lớn. Nhưng vì sao ngươi lại muốn tới Trung Châu?

Một lão bà tức giận nói.

– Sư muội, Hồng Dịch kia chẳng qua chỉ là một con kiến. Nếu muội tự mình ra tay mà chỉ để giẫm chết một con kiến như hắn thì thật quá lãng phí. Kẻ địch của Đại La Phái chính là Thái Thượng Đạo. Việc này không cần muội nhúng tay, ta sẽ đi. Chỉ mười ngày thôi, ta đảm bảo sẽ mang đầu c��a con kiến đó về đây. Sư muội cứ chờ xem.

Một thanh niên khóe mắt hẹp dài đứng lên, trên khuôn mặt đầy vẻ khinh miệt. Dáng vẻ hắn như thể chỉ cần Phi Dung khẽ gật đầu, hắn sẽ lập tức phi thân đi lấy đầu Hồng Dịch mang về.

– Hiên Kiệt, võ công của ngươi đã luyện đến cảnh giới Tiên Thiên mà vẫn không thể ổn định tâm thần sao? Xem ra, dù mượn linh dược tôi luyện thân thể có thể giúp thân thể tăng mạnh đột ngột, nhưng tâm tính lại chẳng thể đạt tới mức kiên định dũng mãnh.

Đột nhiên, Phi Dung mở miệng. Giọng nói nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, lại tràn ngập sức sống, tựa như sự sống ẩn sâu dưới lớp tuyết mùa đông.

– Năm vị trưởng lão, các vị cũng không cần nói gì thêm nữa.

Phi Dung khẽ nhếch miệng đầy vẻ trêu tức, cười nói:

– Con kiến thì vẫn là một con kiến. Nhưng đây không phải là một con kiến bình thường, mà là con trai Thánh nữ đời trước của Thái Thượng Đạo, Mộng Băng Vân. Con kiến này dù nhỏ yếu, nhưng thân phận lại khiến ta có chút hứng thú. Mà các vị lại cho rằng ta đến Trung Châu chỉ vì cái này sao? Vậy thì nhầm lớn rồi. Ta thực ra muốn tới Ngọc Kinh. Tình hình trước mắt ở Ngọc Kinh thành ngày càng thú vị. Tô Mộc ở Tán Hoa Lâu, còn có Hương Hồ Vương, Bạch Viên Vương, Vô Sinh Đạo, Chân Không Đạo. Đó mới là nơi ta thật sự hứng thú. Chẳng qua, lộ trình đi Ngọc Kinh dài sáu, bảy ngàn dặm, đường xa tịch mịch, lại vừa đúng lúc có con kiến nhỏ bé Hồng Dịch kia để ta đùa bỡn giải sầu cho đỡ buồn tẻ mà thôi.

– Thì ra là như vậy. Vậy ngươi cứ đi đi.

Năm lão bà thoáng trao đổi ánh mắt với nhau:

– Song Triệu phu nhân rất tức giận tên tiểu tử Hồng Dịch kia. Vậy nên, ngươi cứ tùy tiện giải quyết hắn cho nhanh gọn.

– Đó là điều dĩ nhiên. Đợi ta chơi chán để giảm bớt áp lực cho cuộc quyết chiến với Tô Mộc, thì tự khắc ta sẽ tiễn hắn đi gặp mẹ hắn, để bọn họ dưới địa phủ đoàn tụ.

Nói xong, Phi Dung nhẹ nhàng đứng dậy. Ngọc bội màu ngọc bích bên hông nàng phát ra một chuỗi âm thanh trong trẻo, nhưng âm thanh còn vang vọng mà bóng người đã biến mất không thấy đâu.

Đối với chuyện xảy ra cách xa năm, sáu ngàn dặm, Hồng Dịch hoàn toàn chẳng hay biết gì.

Sau bữa cơm chiều, hắn tắm rửa sạch sẽ rồi thoải mái nằm trên giường, ngửa đầu nhìn màn đêm bên ngoài. Vầng trăng sáng như một chiếc mâm bạc treo trên ngọn phong. Gió đêm thổi, khiến những hàng cây phong xào xạc, tiếng lá reo tựa như tiếng suối chảy trong khe, gột rửa mọi phiền não trong lòng người.

Nơi này là Phong Thụ Trấn.

Đoàn người Hồng Dịch từ đồi Hoàng Nê cấp tốc đến trọ tại một khách sạn lớn trong trấn để dừng chân, nghỉ ngơi một ngày, lấy lại tinh thần và thể lực.

Mấy ngày qua, Hồng Dịch ngồi trên lưng ngựa chạy liền ba ngày từ Ngọc Kinh thành. Cả lộ trình đã đi được khoảng ngàn dặm, tốc độ như vậy có thể nói là cực kỳ nhanh. Hơn nữa, trên đường còn bị chặn giết, khiến người kiệt sức, ngựa hết hơi, nên cần phải nghỉ ngơi để lấy lại sức.

Phong Thụ Trấn là một thị trấn nhỏ được xây dựng theo kiểu điển hình. Trong trấn khắp nơi đều có cây phong, cầu nhỏ, kênh nước và những con đường lát đá. Thị trấn mang hơi thở của vùng sông nước. Ngoài ra, đây còn là một đầu mối giao thông trọng yếu, nơi dừng chân cho các khách thương xuôi ngược nam bắc. Vì vậy, đại đa số nhà cửa ở đây đều được xây dựng thành khách điếm, những nơi dừng chân để kiếm tiền.

"Con đường phía trước cũng thật nguy hiểm!"

Hồng Dịch nằm trên giường không ngủ, hai mắt vẫn lấp lánh sinh quang, suy nghĩ về chuyện mình bị chặn giết trên đường.

Đại La Phái phương Nam không ngờ lại hạ lệnh truy sát hắn. Quả thực, đây là điều mà Hồng Dịch không thể ngờ tới. Hơn nữa, từ ba huynh đệ Hắc Diêu Tủ, hắn còn được biết lực lượng Đại La Phái vô cùng cường đại! Không chỉ tự xưng Thánh địa Võ học, chúng còn chiếm cứ mười ba tỉnh ở Trung Châu với vô số lục lâm hắc đạo, và đều được giới giang hồ thừa nhận.

Đối mặt với lệnh truy sát, Hồng Dịch hoài nghi liệu mình có thể thuận lợi đến Tĩnh Hải Quân ở tận phương Nam hay không.

Tuy rằng hắn mang theo thư của Ngọc Thân Vương và cả công văn của bộ binh, dọc đường đi có thể nghỉ tại các trạm dịch và tìm kiếm sự bảo vệ của quan phủ. Nhưng trên lộ trình mấy ngàn dặm từ đây tới phương Nam, vẫn có không ít nơi rừng rậm núi cao mà thế lực quan phủ căn bản không thể vươn tới. Quan trọng hơn, có những nơi quân đội trạm dịch và quan phủ lại không phải thế lực của Ngọc Thân Vương, mà là của Thái Tử.

"Vẫn cần phải tu luyện để tăng cường thực lực! Thần hồn của ta giờ đã tu luyện tới mức có thể điều khiển vật, võ công cũng đạt tới cảnh giới Võ Sĩ. Xích Truy Dương là cao thủ Tiên Thiên lại có Quán Hồng Cung, Phách Hồn Tiễn có thể bắn chết cả Âm Thần, khiến thực lực của hắn tăng mạnh. Ta cũng thu phục được lòng hắn, đồng thời sau này cũng giảm bớt đi một cao thủ của Vân Mông Đế quốc cho Đại Càn. Điều này thật sự đáng giá!”

Hồng Dịch tặng Quán Hồng thần cung cho Xích Truy Dương, bởi vì hắn không thể sử dụng cây cung thần này, nên trao cho Xích Truy Dương cũng là để nó phát huy hết khả năng. Mặt khác, vị cao thủ Xích Truy Dương này dù sao cũng là người Vân Mông. Nếu tương lai Vân Mông và Đại Càn có xảy ra chiến tranh, hắn tòng quân chắc chắn sẽ trở thành một mối uy hiếp cực lớn, nên Hồng Dịch đã lấy bảo vật rồi dùng những lời đại nghĩa để thu phục tâm hắn. Có thể nói, đây đúng là một chuyện nhất cử lưỡng tiện.

Nghĩ đến đây, tư tưởng Hồng Dịch dần ổn định. Hắn vận khởi Quan Tưởng Pháp để Thần hồn xuất xác, dưới ánh trăng gột rửa Thần hồn, rồi vận dụng phương pháp rèn luyện Thần hồn bên trong Di Đà Kinh để tu luyện.

Thần hồn hắn nhờ vậy dần được tăng cường.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free và đã được biên tập cẩn thận.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free