(Đã dịch) Dương Thần - Chương 105:
- Ngươi là ai? Vì sao lại chặn đường chúng ta, hơn nữa lại còn dùng tà pháp ám toán nữa?
Xích Truy Dương nhìn nữ tử quỷ dị đang đứng cách đó bảy bước, xa xa mà lớn tiếng quát. Hắn cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì thủ đoạn vừa rồi khiến thiên địa đổi sắc, tạo ra tinh không tráng lệ đã làm cho hắn kiêng kỵ. Mà hiện giờ hắn còn thấy hai con Ngao Sư Vương cứ run rẩy, đủ để hắn hiểu rằng nữ tử đứng phía xa kia không phải là kẻ dễ chọc.
- Hắc hắc, trong số các ngươi quả nhiên có cao thủ. Tinh Tú Âm Dương đại pháp của ta không ngờ lại bị phá giải.
Nữ tử đang đứng trên quan đạo nói. Âm thanh không lớn nhưng lại vang lên rất rành mạch trong tai, văng vẳng, lượn lờ trong tâm trí mỗi người.
- Yêu nữ! Ngươi dám ban ngày ban mặt trên quan đạo thi triển yêu thuật ngăn cản mệnh quan triều đình sao?
Hồng Dịch đưa tay ngăn Xích Truy Dương nói tiếp. Sau đó, hắn chỉ tay về phía nữ tử đằng xa mà quát. Âm thanh phát ra từ đan điền, hùng hồn, trầm ổn và đầy uy lực. Đồng thời, hắn căng mắt muốn nhìn rõ dung mạo nữ tử quỷ dị kia, nhưng gương mặt đối phương dường như bị một làn khói che phủ, không thể nhìn thấy dù chỉ một chút.
Hắn giờ trên người có công văn của Bộ Binh nên cũng được xem là mệnh quan triều đình. Chặn giết mệnh quan triều đình, theo pháp luật Đại Càn, đó chính là đại tội mưu phản.
- Yêu nữ? Hừ!
Nữ tử quỷ dị chợt hừ lạnh. Tiếng hừ lạnh này khiến mọi người trong lòng kinh hãi. Thần hồn như bị sét đánh, trong đầu vang lên tiếng ong ong khó chịu.
“Ngôn xuất pháp tùy!”
Hồng Dịch tu luyện Di Đà Kinh nên không bị tiếng hừ lạnh này ảnh hưởng, song trong lòng hắn lại càng thêm kiêng dè. Người tu Đạo pháp đến cảnh giới cao thâm, từng câu từng chữ nói ra đều mang theo lực lượng áp bách Thần hồn cực lớn, không phải dùng một phép Quan tưởng mê thần đặc biệt nào. Chẳng qua, cảnh giới 'Ngôn xuất pháp tùy' ít nhất phải đạt đến Phụ Thể mới có thể làm được.
Nói cách khác, nữ tử quỷ dị này ít nhất là một đại cao thủ Đạo thuật tu luyện đến cảnh giới Phụ Thể. Cảnh giới Đạo thuật bực này tương đương với Đại Tông Sư trong quyền pháp, hơn nữa, không phải là loại tông sư sơ cấp mới luyện tủy mà là đỉnh cấp Đại Tông Sư, cấp bậc đã bắt đầu hoán huyết, hướng tới việc thoát thai hoán cốt để tiến tới cảnh giới Võ Thánh.
Thần hồn tu luyện đến cảnh giới Phụ Thể có thể khế hợp với mọi loại thân thể huyết nhục, tùy ý phụ thể vào chúng, thậm chí thoát hình, đoạt xá chuyển sinh. Còn cảnh giới Quỷ Tiên có thể Thi Giải để trường tồn, đó là những bước tu luyện phải tiến hành tuần tự từng bước một.
Thủ đoạn của Bạch Tử Nhạc ngày đó khiến đoàn người Hồng Tuyết Kiều và Cảnh Vũ Hành kinh sợ mà phải thối lui chính là thuật phụ thể. Đó là thuật để Thần hồn phụ vào thân ngao khuyển. Thuật Phụ Thể này thần diệu khó lường, khiến người khác khó lòng phòng bị.
- “Lạc lạc lạc lạc. Lạc lạc lạc lạc.”
Sau tiếng hừ lạnh, nữ tử quỷ dị cười vang, điệu cười đầy vẻ trêu tức, tựa như mèo vờn chuột:
- Chặn đường mệnh quan triều đình ư? Đúng vậy! Ta chính là muốn chặn đường ngươi đấy. Chẳng những chặn đường ngươi, hôm nay ta còn muốn giết ngươi nữa kìa! Giờ ngươi tính sao hả?
- À, ngươi đến chặn giết ta sao?
Hồng Dịch cười lạnh băng:
- Ngươi là người phái nào? Chặn giết ta, chẳng lẽ ngươi không coi vương pháp ra gì?
- Vương pháp? Ha ha!
Trong khi nói, Ngọc Liên yêu đái của nữ tử bị gió thổi, phát ra tiếng đinh đương như chuông gió rất dễ nghe. Nàng dường như nghe được điều gì đó từ những âm thanh này, nên cười rất thoải mái:
- Tiểu tử, vậy ngươi nói cho ta biết cái gì là vương pháp đi!
- Được thôi, yêu nữ! Ngươi hãy nghe cho kỹ đây. Ta sẽ nói cho ngươi biết cái gì là luật pháp Đại Càn!
Hồng Dịch đề cao cảnh giác tới mức cao nhất. Thần hồn bên trong phòng thủ, cắn răng rồi vận hơi từ đan điền lên để nói:
- Luật pháp Đại Càn có viết: nếu bắt được yêu nhân sẽ ngâm hắn trong hầm 'vàng nổi' ba ngày để phá vỡ yêu thuật, sau đó lột quần áo, treo ở cổng thành thị chúng! Chặn giết mệnh quan triều đình? Chém ngang lưng!
- Hảo! Hảo! Hảo!
Nữ tử quỷ dị nghe Hồng Dịch nói vậy, liền thốt ra ba chữ "Hảo". Lập tức, Thần hồn bên trong mỗi người cảm thấy sắc trời bỗng dưng tối đen, tinh không, dải ngân hà lộng lẫy liền xuất hiện rồi bắt đầu xoay tròn dữ dội, áp thẳng xuống dưới. Dải ngân hà như một lốc xoáy ép xuống đỉnh đầu mỗi người. Trời dường như sụp xuống.
Tất cả mọi người đều có cảm giác thiên toàn địa chuyển, không thể nhận ra phương hướng.
Không sai! Chính là cảm giác thiên toàn địa chuyển, đấu chuyển tinh di!
Phốc! Phốc!
Năm tùy tùng, ba huynh đệ Hắc Diêu Tử đột nhiên ngã ngựa bất tỉnh. Chỉ còn Hồng Dịch, Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục, Xích Truy Dương bốn người vẫn không bị cảm giác thiên toàn địa chuyển, đấu chuyển tinh di làm đảo loạn Thần hồn. Hồng Dịch đã sớm lặng lẽ giữ vững Thần hồn nên không sợ tà pháp mê hoặc. Còn Xích Truy Dương, thân là đệ tử Huyền Thiên Quán, đã biết rõ sự lợi hại của Đạo thuật nên tất nhiên cũng có chút thủ đoạn để không bị mê hoặc. Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục, cùng ba con Ô Huyết mã và Truy Điện mã, đều dựa vào thần trí kiên định, khí huyết kiên cường mà dồn sức chống đỡ. Song sắc mặt những người này đều tái nhợt, còn ngựa thì vó cũng trở nên tán loạn.
Cảm giác thiên toàn địa chuyển này thật không dễ chịu chút nào.
- Hồng Dịch, vốn ta muốn đùa giỡn ngươi lâu hơn, nhưng không ngờ ngươi lại là một kẻ chẳng có chút hứng thú nào như vậy. Xem ra ta cũng chỉ có thể tiễn ngươi lên đường thôi. Nhưng trước khi chết, ta sẽ cho ngươi làm một con quỷ minh bạch. Ta là người Đại La Phái. Họ Triệu, tên Phi Dung. Ngươi sau khi chết, nếu có đoàn tụ với Mộng Băng Vân dưới địa phủ, thì cũng đừng quên nói cho nàng ta biết rằng ta đã giết ngươi. Lạc lạc. Lạc lạc!
Trong khi nàng ta liên tục nói những lời vô cùng cay độc, Hồng Dịch thấy đột nhiên một trận âm phong thổi tới. Trên quan đạo, đất bụi bị thổi tung lên mù mịt khắp trời. Chỉ trong vài hơi thở, đất cát bị cuốn lên giữa không trung, rồi đột nhiên, cát vàng, bụi đất tất cả ngưng tụ lại thành một người khổng lồ, mặt mũi hung tợn, mở cái mồm to như chậu máu, với răng nanh cực kỳ sắc bén. Bỗng nhiên, thân người đáng sợ đó lao xuống, hướng về phía bốn người Hồng Dịch mà thôn phệ.
Chiêu này không còn là mê hoặc nữa mà là thực, là Hiện Hình để sát nhân!
Từ trên trời lao xuống. Cự đại nhân kiểm kia nhìn thì đúng là do cát vàng, bụi đất ngưng tụ lại mà thành. Nhưng Hồng Dịch biết, Đạo thuật cao thâm dù chỉ ngưng tụ bằng cát đá, bụi đất cũng cứng rắn như cương thiết. Bốn người Hồng Dịch nếu bị Cự đại nhân kiểm kia thôn phệ thì chắc chắn sẽ giống như một miếng thịt trong cối xay, huyết nhục cả người lẫn ngựa thoáng cái sẽ thành một đống bùn nhão.
- Truy Dương! Tránh mau! Dùng tên!
Đối mặt với nguy cơ, Hồng Dịch lớn tiếng quát, rồi thúc ngựa nhảy lên, bay ra ngoài ba bốn mươi bước, thoát khỏi phạm vi pháp thân đang lao xuống thôn phệ.
Soạt! Kỹ thuật cưỡi ngựa của Xích Truy Dương càng tinh xảo hơn so với Hồng Dịch. Con ngựa dưới thân nhảy về trước năm mươi bước, trong khoảnh khắc vẫn còn trên không trung, Xích Truy Dương rút cây cung Quán Hồng ra, quay người rút ba mũi Phá Hồn Tiễn từ bên trong túi tên được buộc chặt ở bụng ngựa. Loạt động tác như làm ảo thuật. Thủ pháp mau lẹ khiến người ta không kịp nhìn rõ. Cho dù là người tinh thông thuật cưỡi ngựa bắn cung như Hồng Dịch cũng không thấy rõ Xích Truy Dương cầm cung rút tên như thế nào cả.
Hơn nữa, Xích Truy Dương đã giấu cung tên trên ngựa rất kín đáo, nên nếu người nào chỉ nhìn thoáng qua còn chưa hiểu chuyện gì thì hắn đã ngay lập tức có cung tên trong tay rồi.
"Không hổ là cao thủ Vân Mông. Thủ đoạn giấu tên giấu cung này, rồi cả tư thế kéo cung mở tên, ta cũng khó có thể đạt được. Lần này may mắn là có Quán Hồng Cung và cả ba mũi Phá Hồn Tiễn có thể bắn chết Âm Thần! Bằng không thì chắc chắn sẽ gặp khó khăn rồi."
Hồng Dịch thấy Xích Truy Dương lên tên rồi bắn. Một bóng trắng bay tới, xuyên mạnh trúng vào trong miệng của Cự đại nhân kiểm kia. Quả nhiên, uy lực của Phá Hồn Tiễn thật bất phàm! Mũi tên cứ thế mà xuyên vào, và còn nghe Cự đại nhân kiểm kia phát ra một tiếng rống giận dữ. Cát vàng rơi tả tơi. Rốt cuộc pháp thân đã không thể ngưng tụ thành hình liền ầm ầm bạo tán.
Cát vàng đầy trời cuốn lên, bụi đất khắp nơi giống như một trận mưa bụi đất vậy.
Phá Hồn Tiễn có năng lực làm thương tổn Thần hồn. Hồng Dịch biết rõ, với tu vi Âm Thần hiện giờ của hắn, chỉ một mũi là xong đời, cho dù hắn có Di Đà Kinh thì chỉ sợ cũng khó khôi phục lại được.
Soạt!
Lại một tiếng dây cung vang lên. Mũi tên này của Xích Truy Dương sau khi bắn ra, ánh mắt hắn chợt lóe lên như cảm ứng được điều gì đó. Lại một mũi nữa bắn đi. Lần này, cung được kéo tới mức cực điểm, cung lực giờ được phát huy tới mức cao nhất.
Vù! Một mũi tên xuyên qua đám cát vàng nhắm thẳng vào thân thể của Triệu Phi Dung đang ở cách đó bảy tám trăm bước.
Mũi tên này đã thể hiện sự nham hiểm của Xích Truy Dương. Hắn một mũi tên bắn thủng Thần hồn, rồi lại bắn ra một mũi khác nhằm thừa cơ tiêu diệt thân thể đối phương. Hơn nữa, mũi tên này của hắn chính là Điêu linh tiễn, loại tiễn có thể phối hợp rất tốt với Quán Hồng thần cung, một mũi tên có thể xuyên qua tám trăm bước. Nhưng nếu là Phá Hồn Cốt Tiễn thì cũng không bắn được xa như vậy.
"Chết rồi sao?"
Hồng Dịch đang cười lạnh trong lòng. Đột nhiên, Thần hồn thoáng cái xuất xác rồi điều khiển Huyết Văn Cương Châm bay ra ngoài. Cái này gọi là 'Song quản tề hạ'. Hắn không tin, đối phương cho dù có thần thông to lớn đến mức nào cũng phải bị giết chết ngay tại đây.
Đạo thuật cao thâm cũng không phải là bất tử bất diệt, nó cũng có nhược điểm. Nếu tìm được nhược điểm đó thì cũng có thể giết chết!
- Phá Hồn Tiễn? Các ngươi không ngờ lại có cả thứ này? Thần cung bắn được bảy trăm bước? Các ngươi! Các ngươi! Các ngươi thật sự là muốn chết rồi.
Cùng lúc đó, khi Hồng Dịch bay đi, hắn bỗng nhiên nghe được một giọng nói. Giọng nói ấy mang theo sự giận dữ vì bị thất thủ.
Cát vàng đầy trời rơi xuống. Hồng Dịch cũng đã bay tới trước mặt Triệu Phi Dung. Hắn cũng nhìn thấy, sắc mặt Triệu Phi Dung hơi tái nhợt, bên người bỗng nhiên bay lên một thanh bảo kiếm toàn thân màu xanh biếc, sáng bóng như nhục chất. Bên cạnh, một mũi Điêu linh tiễn bị cắt thành hai đoạn.
Thì ra lúc đó, mũi Điêu linh tiễn này cũng không bắn chết Triệu Phi Dung mà bị thanh bảo kiếm này đỡ được rồi chặt gãy.
"Phá Hồn Tiễn rõ ràng đã bắn trúng Âm Thần nàng ta, dù không hồn phi phách tán thì cũng phải trọng thương! Nhưng giờ nàng ta như chẳng có chút hao tổn nào là sao?"
Hồng Dịch cả kinh. Điều này không phải là chuyện nhỏ. Song hắn hiểu rõ rằng, trước mắt là lúc nguy cấp nên không thể do dự. Thế là hắn hướng thẳng vào hai mắt Triệu Phi Dung mà đâm tới.
- Huyết Văn Cương Châm? Huyết Văn Cương?
Triệu Phi Dung cũng kinh ngạc. Thấy Huyết Văn Cương Châm đang phi nhanh tới, thanh trường kiếm màu bích lục như nhục chất sắc bén kia vô cùng khéo léo ngăn Huyết Văn Cương Châm đang ám sát lại.
Đinh đương!
Huyết Văn Cương Châm, cây châm có thể xuyên thạch, xuyên kim thiết nhưng khi gặp cây kiếm kia lại không thể xuyên thấu, hơn nữa trên thân kiếm đó cũng không để lại vết tích dù chỉ một chút.
Hơn nữa, Hồng Dịch cảm giác được khi Huyết Văn Cương Châm va chạm với nó thì đã bị chấn động khiến cho thế khi vận châm cũng chậm hơn rất nhiều.
- Để ngươi dùng bảo vật này đúng là phí của giời. Bắt!
Triệu Phi Dung duỗi tay bắt lấy. Một cái bắt chuẩn xác vô cùng đã nắm được Huyết Văn Cương Châm. Hồng Dịch ngay lập tức cảm giác được Huyết Văn Cương Châm như bị một lực lượng rất lớn kìm kẹp, dù có giãy dụa mãnh liệt thế nào đi nữa cũng không thể thoát ra khỏi.
"Võ công của Triệu Phi Dung không ngờ lại lợi hại đến vậy! Đạo thuật của nàng cũng lại có thể một mặt Thần hồn vừa ngự kiếm, mặt khác khống chế thân thể! Nàng hẳn sắp thành Quỷ Tiên rồi. Đây là thủ đoạn phân thần, hóa niệm khi Phụ Thể đại thành!"
Đúng lúc này, đột nhiên lại có ba mũi tên nữa liên tiếp từ khoảng cách bảy tám bước xa kia xuyên tới. Triệu Phi Dung hừ lạnh một ti��ng. Thanh kiếm màu bích lục tự động phi vũ, chuẩn xác đón đỡ ba mũi tên. Mà tốc độ đón đỡ còn nhanh hơn cả ba mũi tên, tốc độ đó gần như hình thành từng đạo hư ảnh sắc bén rồi vặn một cái, ba mũi tên bị cắt thành bảy tám đoạn.
Sau đó, tay nàng nắm mạnh một cái.
Cách cách! Cách cách!
Hồng Dịch liền cảm giác được Thần hồn đang ở bên trong Huyết Văn Cương Châm nhưng lại bị một cỗ đại lực vô hình liên tục dồn ép ra ngoài. Cuối cùng, Huyết Văn Cương Châm mất đi khống chế, biến thành vật phẩm trong tay người khác. Cứ như vậy, Huyết Văn Cương Châm bị cướp đi.
Đây là đối phương dùng sức mạnh ý niệm của Thần hồn gây áp lực khiến hắn phải chạy ra ngoài.
Hồng Dịch khi mất đi Huyết Văn Cương Châm thì trong lòng trở nên lạnh giá, nhưng ngay trong khoảnh khắc đó hắn đã trấn định lại được. Hắn biết nữ tử này đạo pháp rất cao, vừa rồi tuy rằng có chiếm được chút tiện nghi nhưng đó là do đối phương không để đoàn người của mình vào mắt nên mới bị lật thuyền trong mương.
- Mau lui!
Hồng Dịch nếu còn không thối lui thì Thần hồn bản thân sẽ phải chịu tai ương ngập đầu. Thế là hắn lập tức lùi lại, nhanh chóng bay trở về.
- Các ngươi làm tổn thương Thần hồn của ta thì cũng có thể kiêu ngạo được rồi đấy. Giờ còn bức ta phải dùng Âm Dương Đào Thần Kiếm để chém giết các ngươi, vậy thì dưới cửu tuyền cũng có thể khoe khoang rồi.
Hồng Dịch vừa lui lại thì bên tai đã lại nghe được giọng nói của Triệu Phi Dung. Chỉ thấy đằng xa, Triệu Phi Dung đang lạnh lùng nhìn đoàn người, tựa như không sợ Hồng Dịch hắn chạy trốn, mà nói rất ung dung. Rồi đúng lúc đó, thanh bảo kiếm màu bích lục đang bay quanh người nàng ta bỗng nhiên bay lên không trung, khí thế mạnh mẽ như rồng như rắn. Khi phi hành trên không trung, kiếm mang theo vô số kiếm ảnh màu bích lục, giống như kiếm đang ùn ùn kéo đến, bao phủ khắp nơi.
Kiếm khí phá không, cắt vào không khí phát ra vô số tiếng rít sắc nhọn.
Công phu vận kiếm như vậy mới đáng được gọi là Hạo Đại Kiếm Tiên, so ra thủ đoạn ngự Huyết Văn Cương Châm của Hồng Dịch với kiếm thế trước mặt thì quả là quá yếu ớt.
Đối mặt với kiếm thế khổng lồ đang bao phủ như vậy, Hồng Dịch biết rằng, dưới kiếm thế này, không gì có thể ngăn cản và cũng chẳng thể chạy trốn được.
Mắt Xích Truy Dương híp lại thành một đường, tuy vẫn trấn định nhưng trong ánh mắt, vẻ mặt đã đầy vẻ tuyệt vọng.
Đúng lúc này, Hồng Dịch hét lớn một tiếng:
- Các ngươi mau lui lại!
Sau đó, hắn lại bất động trên ngựa, một cái hộp trên người đột nhiên mở ra, một thanh tiểu chủy thủ bay ra ngoài rồi lấy tốc độ nhanh nhất nghênh tiếp kiếm mạc màu bích lục đang gây áp lực xuống dưới ở trên không trung.
- Thanh chủy thủ nhỏ bé này mà cũng có thể chống đỡ được sao? A! Đây là... không hay rồi!
Sự va chạm xảy ra trong chớp mắt, với thế sét đánh không kịp bưng tai, và thứ mà Âm Thần Hồng Dịch đang nắm giữ chính là Bạo Viêm Thần Phù Kiếm.
Bạo Viêm Thần Phù Kiếm va chạm cùng kiếm ảnh màu bích lục giữa bầu trời. Hồng Dịch cảm giác được Âm Thần bản thân như đang bị cắt thành từng mảnh nhỏ. Cây Đào Thần kiếm này dường như có huyết khí nên chẳng những nó có thể trảm sát nhục thể mà còn có thể đả thương Thần hồn con người nữa.
"Liều mạng!"
Trong khoảnh khắc này, ý niệm của Hồng Dịch dồn toàn bộ lên Bạo Viêm Thần Phù Kiếm.
Ầm! Ầm! Ầm!
Trên bầu trời như đang có sấm nổ, đồng thời kiếm ảnh màu bích lục ở trung tâm đó bùng lên một cỗ yên vân hình nấm màu hắc hồng. Mặt đất cũng bị chấn động dữ dội. Ba con ngựa thì sợ đến mức nằm phục trên mặt đất.
Kiếm ảnh bích lục quét qua hư không, hóa thành một cái bóng màu xanh biếc rơi xuống bụi rậm.
Cùng lúc đó, Triệu Phi Dung đang ở cách đó tám trăm bước cũng thét lên một tiếng tê tâm liệt phế.
- Hồng huynh! Xích Truy Dương cũng rít lên chói tai.
- Xú bà nương! Thần hồn ngươi giờ đại thương rồi. Vậy để xem ngươi còn thủ đoạn gì nữa đây! Ta phải giết ngươi! Ta phải vì Hồng huynh báo thù!
Xích Truy Dương đã nổi điên. Hắn biết vừa rồi, lần bạo tạc kia thì Âm Thần Hồng Dịch sợ rằng đã hóa thành tro bụi.
- Ta không bảo vệ được hắn mà ngược lại để hắn bảo vệ ta!
Cung kéo căng! Tên bắn tới!
Một mũi tên lao đi, bắn thẳng về phía Triệu Phi Dung ở phía xa.
- Hừ! Tính ra các ngươi cũng thật lợi hại đấy. Không ngờ còn có cả Thần Phù Kiếm Tử Lôi Hỏa Dược! Nhưng mà Hồng Dịch hắn đã tự tìm đường chết, ta đỡ phải lãng phí chút công phu!
Đối mặt với mũi tên đang lao tới, Triệu Phi Dung miễn cưỡng nói, còn Huyết Văn Cương Châm trên tay nhanh chóng bay lên rồi thân châm hoành ngang va chạm với mũi tên khiến hướng bay của mũi tên chệch đi. Sau đó, Triệu Phi Dung nhanh chóng hướng về phía xa chạy đi.
Nhưng Xích Truy Dương sao có thể buông tha cho nàng? Chân kẹp vào ngựa cho nó chạy nhanh về trước, rồi lắp mũi Phá Hồn Tiễn lên, bắn về phía hậu tâm Triệu Phi Dung.
Huyết Văn Cương Châm của Triệu Phi Dung lại tự động bay lên, va chạm với Phá Hồn Tiễn. Lần va chạm này, khiến cả hai đều rơi xuống mặt đất, Thần hồn phụ trên châm đã bị tiêu hao không còn một chút nào. Và Triệu Phi Dung cũng bất chấp việc quay lại để nhặt Huyết Văn Cương Châm, thân thể nàng lóe lên một cái, chỉ trong chớp mắt đã biến mất trong rừng cây không còn thấy tăm hơi.
- Người phụ nữ này thật đáng sợ. Thần hồn mạnh mẽ đến mức như vậy!
Xích Truy Dương nhặt Huyết Văn Châm và Phá Hồn Tiễn lên, rồi thúc ngựa quay lại, và trong lòng hắn giờ vô cùng hối hận.
- Hồng huynh! Huynh!
Thúc ngựa trở về, Xích Truy Dương ngạc nhiên phát hiện Hồng Dịch vẫn còn sống sờ sờ và đang ngồi trên ngựa, chỉ là sắc mặt hắn giờ trắng bệch, thần sắc suy yếu, còn trong tay cầm thanh Âm Dương Đào Thần Kiếm vừa bị rơi xuống bụi rậm kia.
- Triệu Phi Dung kia, Thần hồn nàng ta phụ lên thân kiếm đã bị nổ tan thành tro bụi, nên dù cho nàng luyện đến cảnh giới Phụ Thể đại thành nhưng giờ, ngay cả hiện hình cũng không có khả năng nữa. Lần sau gặp mặt, ta nhất định phải giết nàng.
Hồng Dịch nhìn Âm Dương Đào Thần Kiếm trong tay, phát hiện thanh kiếm này không bị tổn hại dù chỉ một vết.
- Đây là kiếm gì vậy?
- Kiếm này được làm từ gỗ cây bích đào ngàn năm ở Thần Phong quốc. Cây bích đào ngàn năm sau khi bị sấm sét đánh nhiều lần trở thành bất tử, và lõi của cây sẽ sinh ra loại Đào Thần Mộc này. Loại Thần mộc này thì dù thần binh lợi khí nào đi nữa cũng không có khả năng làm tổn hao đến nó một chút nào cả. Hơn nữa, theo truyền thuyết, lõi của cây bích đào bị sét đánh trong vạn năm sẽ dần trưởng thành và có dáng dấp của con người, nên Thần hồn của người có thể sống nhờ trong đó. Nơi đó so với thân thể còn an toàn, cứng rắn và cường đại hơn gấp cả trăm lần. Song đó cũng chỉ là trong truyền thuyết và cũng chưa từng có ai gặp được. Nó là một trong Lưỡng Đại Thần Hồn Khu Vật trong thiên hạ. Một là Huyết Văn Cương, còn thứ hai chính là loại Đào Thần Mộc này. Thanh kiếm này nhìn bên ngoài thì đã trưởng thành, rất giống với nhục chất của người. Và nó cũng chính là phi kiếm của tông chủ Đào Thần Đạo, Lạc Thiên Nguyệt ngày đó. Hai mươi năm trước, Lạc Thiên Nguyệt đối đầu với Vân Mông đại quân của chúng ta ở trên biển và bị cao thủ vây sát. Trong lúc hỗn loạn, kiếm cũng không biết rơi xuống chỗ nào, song không ngờ nó lại rơi vào tay yêu nữ Triệu Phi Dung này.
Xích Truy Dương nhìn cây kiếm trong tay Hồng Dịch. Ánh mắt hắn chăm chú, rồi từng chút một kể ra.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép.