(Đã dịch) Dương Thần - Chương 110:
Hư... Cơn phẫn nộ lắng xuống, Minh Vương ẩn mình, ngọn lửa diệt thế cũng tắt lịm. Triệu Phi Dung thét lên, rồi thần hồn của nàng liền bỏ chạy không còn chút tung tích nào.
Hàng loạt biến hóa diễn ra chỉ trong khoảnh khắc ý niệm khẽ động. Nếu tính thời gian bên ngoài, thì cũng chỉ mới thoáng chốc.
Hồng Dịch thầm thở dài một hơi. Hắn cảm thấy tâm hỏa khó mà bình ổn lại được. Hắn hiểu rằng vừa rồi mình đã cưỡng ép Quán tưởng Minh Vương, dùng phẫn nộ của bản thân thay thế cơn giận của Phật để phá tan lốc xoáy ngân hà của Triệu Phi Dung. Đổi lại, cơn thịnh nộ ấy cũng đã làm tổn thương Thần hồn của chính hắn.
Minh Vương là lửa giận của Phật biến thành.
Một khi Phật đã phẫn nộ, lửa giận của Người có thể diệt thế. Đây là oán lực từ ý niệm, một cỗ oán lực khổng lồ.
"Nếu không ở trong thần kiếm, ta chỉ có thể miễn cưỡng dùng ý niệm giết chóc của mình Quán tưởng La Sát Vương, đừng nói chi đến Minh Vương. Loại Đạo thuật nguy hiểm như vậy, về sau dù có ở trong thần kiếm cũng phải cực kỳ thận trọng khi thi triển. Bằng không, sớm muộn gì cũng sẽ tự rước họa vào thân."
Trong lòng hắn không ngừng suy tính, đồng thời vận chuyển ý niệm Đại Phật Quá khứ bất biến hơn mười lần. Cuối cùng, Hồng Dịch cũng dần bình tĩnh trở lại. Soạt! Âm Thần của Hồng Dịch rời khỏi kiếm, quay trở về thân thể. Tru Tà Đào Thần Kiếm cũng đã trở về trong tay hắn.
Tình hình chiến trường đều lọt vào tầm mắt hắn.
Đại cục đã định! Lượng lớn đao bài binh, trường thương binh, nỗ binh, kỵ binh đều đã xông vào bên trong điền trang. Tường bao quanh điền trang không biết đã bị đạp đổ từ lúc nào, binh lính nhờ đó càng ồ ạt xông vào trên đống đổ nát.
Mặc dù bên trong sơn trang vẫn vang lên tiếng binh khí va chạm, tiếng hò hét chém giết đến chấn động trời đất, cho thấy điền trang vẫn đang chống cự quyết liệt, nhưng dù vậy cũng chẳng thể thay đổi được gì. Sớm muộn gì nó cũng sẽ bị nghiền nát dưới binh lực cuồn cuộn không ngừng này.
Đây là kết quả đã định.
Một sơn trang của đại địa chủ dù mạnh đến mấy cũng không thể ngăn cản sự vây quét của tám doanh binh mã trong một tỉnh. Nếu không, triều đình Đại Kiền đã sớm bị diệt vong.
– Xích huynh, đi theo ta! Chúng ta cùng nhau đuổi giết yêu nữ!
– Hầu đại nhân, xin phái cao thủ theo hỗ trợ. Yêu nữ kia đã bị thương, đây là cơ hội tuyệt vời không thể để nàng thoát. Nếu không, mọi việc sẽ thất bại trong gang tấc.
Hồng Dịch quét mắt nhìn chiến trường, tâm tư đã trở nên trầm tĩnh, bỗng nhiên hét lớn.
– Chỉ huy sứ doanh thứ nhất, Chỉ huy sứ doanh thứ hai, Chỉ huy sứ doanh thứ ba, Chỉ huy sứ doanh thứ tư! Các ngươi mau theo Hồng Dịch đuổi giết yêu nữ! Bắt sống nàng về, nếu không được thì mang đầu nàng trở lại đây.
Hầu Khánh Thần vung tay, nhanh chóng ra lệnh. Hồng Dịch cùng Xích Truy Dương, Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ thúc ngựa, nhanh chóng xông vào điền trang.
Cùng lúc đó, bốn kỵ binh từ trong quân xuất phát, cách Hồng Dịch chừng trăm bước, cũng nhanh chóng xông tới.
Bốn kỵ binh này đều mặc Ngư Lân Giáp, cầm chiến đao dài sáu thước. Ngựa mà họ đang cưỡi tuy không phải danh mã Hỏa La như Ô Huyết, nhưng cũng là chiến mã thượng đẳng của Đại Kiền: Bảo Hoàng Câu. Loại Bảo Hoàng Câu này toàn thân không tạp sắc, bờm ngựa màu vàng rực rỡ.
Võ công của bọn họ cũng đạt tiêu chuẩn của một Võ Sư hàng đầu. Đặc biệt là khuôn mặt kiên nghị, thần sắc bất động, xét về tinh thần và khí chất, họ còn lợi hại hơn rất nhiều so với mấy cao thủ hộ vệ bên cạnh Hầu Khánh Thần vừa rồi.
Bọn họ chính là Chỉ huy sứ của bốn doanh trong tám doanh binh mã của tỉnh Ngô Uyên, đều là những tướng lĩnh có cấp bậc.
– Sư muội, chúng ta đi mau! Binh lính bọn chúng quá nhiều. Chúng ta chống đỡ không nổi rồi.
Cùng lúc đó, trên luyện võ trường rộng lớn chừng ba nghìn bước ở hậu viện của Bạch Vân Trang, tám người mặc Ngưu Bì Khải Giáp màu trắng, tay cầm cùng loại trường thương, trông còn rất trẻ, dẫn theo mấy chục người mặc áo đen đang liều chết chống cự.
Liễu Bạch Vân cũng ở trong số đó. Hắn mặc áo giáp bằng da cá mập màu đen, tay cầm Bàn Xà Thương, cưỡi một bạch mã trông thần tuấn, phiêu dật. Bờm của con bạch mã này dưới ánh mặt trời hiện lên màu bạch kim tựa như bờm sư tử.
Những đường cong trên thân con ngựa cao lớn này dường như còn cường tráng, uyển chuyển hơn cả Truy Điện mã. Khi di chuyển, cơ bắp nó căng lên tựa sắt thép, rắn chắc không thể phá vỡ, hơn nữa còn toát ra uy nghiêm của bách thú chi vương như sư tử, hổ báo.
Đây chính là danh mã trăm năm hiếm có: “Chiếu Ngọc Dạ Sư Tử”.
Luyện võ trường là phòng tuyến cuối cùng của Bạch Vân Trang. Phía sau luyện võ trường là một thông đạo, uốn lượn trong hậu sơn, xuyên qua tỉnh Ngô Uyên, chảy thẳng xuống phía nam theo đường thủy, dọc theo con sông lớn Đại Thương.
Sông Đại Thương vô cùng rộng lớn. Nếu chạy được tới đó, bốn ngàn binh mã cũng chẳng có tác dụng gì. Trừ phi Hầu Khánh Thần điều động chiến thuyền Thủy sư tham gia vây quét. Nhưng muốn điều động chiến thuyền Thủy sư, cần có công văn của nha môn Tổng đốc mười ba tỉnh Trung Châu. Vì lẽ đó, Liễu Bạch Vân đã lên một kế hoạch vô cùng kín kẽ: ngăn chặn quan binh tại luyện võ trường này để gia quyến tranh thủ thời gian mang theo tiền bạc, châu báu rời đi. Sau đó, bản thân hắn cũng sẽ theo con đường đó rút lui, dùng con thuyền đã chuẩn bị từ trước để trốn vào dòng sông Đại Thương. Đến lúc ấy, sẽ chẳng còn chuyện gì nữa.
Trước cửa luyện võ trường, quan binh trùng trùng điệp điệp xông vào không ngừng. Liễu Bạch Vân cưỡi ngựa tả xung hữu đột. Cây trường thương vấy đầy máu tươi, đỏ như hoa đào. Mỗi thương đâm ra là lấy đi tính mạng một binh sĩ. Điều này cho thấy võ nghệ của hắn tinh xảo đến cực điểm.
Trên thực tế, hắn là đệ tử Đại La Phái, đến tỉnh Ngô Uyên ở Trung Châu để thống lĩnh hắc đạo, lục lâm, đã tiến vào cảnh giới Tiên Thiên. Nếu không, Liễu Bạch Vân hắn cũng không thể nào áp đảo được những hảo hán hắc đạo, lục lâm trong một tỉnh.
Lúc này, Triệu Phi Dung đang đứng ở phía sau luyện võ trường. Nàng hướng mặt về trận chém giết phía trước mà không chút nhúc nhích, thần hồn như đã du vật bên ngoài.
Thấy quan binh xông vào càng lúc càng nhiều, phía sau còn có kỵ binh, nỗ binh đang lao đến, tên bắn ra liên tục như mưa, khiến tử sĩ của mình chết không ít. Liễu Bạch Vân biết mình không thể nào ngăn được cơn sóng này.
Trường thương khẽ chuyển, đánh rơi mấy mũi tên lực đạo suy yếu. Liễu Bạch Vân điên cuồng hét lên: – Bạch Vân ngũ lão, các ngươi mau đưa sư muội đi!
– Hảo!
Trong đám người đang chém giết, năm cao thủ thân thủ nhanh nhẹn, ra tay như điện, đã nhanh chóng lui về. Thân thủ của năm người này đều là những Võ Sư hàng đầu, có thể sánh ngang với các nhân vật như Lãnh Huyết Thập Tam Ưng. Họ chính là những cao thủ hắc đạo do Liễu Bạch Vân dùng tiền mời về làm cung phụng.
– Không cần, chúng ta đi thôi!
Bỗng nhiên, một trận âm phong thổi tới, khiến những người trong luyện võ trường lạnh khắp toàn thân. Trong lúc đó, Triệu Phi Dung đột nhiên phục hồi tinh thần. Sắc mặt nàng tái nhợt đến dọa người, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sát khí, xen lẫn một tia hưng phấn.
"Minh Vương, Minh Vương! Cơn thịnh nộ của Phật! Diệt thế Minh Vương! Loại Đạo thuật vô thượng đẳng này, trong kinh điển của Đại Thiền Tự căn bản rất ít ghi chép. Vậy hắn tu luyện cái gì đây? Ngũ đại thượng thừa bí điển Đạo thuật luyện Thần của Đại Thiền Tự là Bàn Nhược Bồ Tát Kinh, Bồ Đề Thiên Nhân Kinh, Bát Bộ Thần Vương Kinh, Long Thiện Kim Cương Kinh, hay Chư Pháp Vô Tương Kinh? Không đúng! Không đúng! Mấy điển tịch Đạo thuật thượng thừa này tuy thần diệu, nhưng Thần hồn của Hồng Dịch yếu ớt như vậy thì không thể nào sống sót dưới trận nổ của Bạo Viêm Thần Phù Kiếm được. Mấy điển tịch này đều chưa tới mức thần kỳ như vậy. Chẳng lẽ, chẳng lẽ là Quá Khứ... Quá Khứ Di Đà Kinh trong truyền thuyết?
Không có khả năng! Không có khả năng? Nhưng điều đó cũng không nhất định là không có khả năng! Lạc lạc, lạc lạc! Hay cho một con kiến con, ta đúng là đã xem thường ngươi rồi. Nhưng ngươi đã để ta đoán ra căn nguyên thì làm sao ta có thể bỏ qua ngươi đây? Ngươi tuy đã làm tổn thương Thần hồn của ta, nhưng ta chỉ cần tu dưỡng mấy tháng thì sẽ toàn vẹn như lúc đầu! Đến lúc đó, ta sẽ lại tiếp tục so bì cùng ngươi. Nếu ngươi tu luyện đúng là Quá Khứ Di Đà Kinh thì ta nhất định sẽ đoạt nó từ trong tay ngươi. Kinh văn trong truyền thuyết này, sau khi tu luyện là vạn kiếp bất diệt, là pháp môn cao nhất để thành tựu Dương Thần. Ta nếu có thể luyện thành Dương Thần thì khắp thiên hạ này, ai còn là đối thủ của ta nữa chứ?"
Trong nháy mắt, vô vàn ý niệm đã xoay chuyển trong đầu Triệu Phi Dung.
Ngay trong khoảnh khắc này, vài ba tướng sĩ cưỡi ngựa đang giương cung cài tên xông vào. Những mũi tên mang theo tiếng xé gió, lao nhanh về phía lồng ngực Triệu Phi Dung.
– Hừ!
Đối mặt với mấy mũi tên này, Triệu Phi Dung không hề trốn tránh, tay vẽ thành những đường cong. Xoạt, xoạt, xoạt! Trong khoảnh khắc, mấy mũi tên đó tựa như những chú chim bồ câu ngoan ngoãn mà rơi cả vào trong tay nàng. Sau khi bắt được mấy mũi tên, Triệu Phi Dung lại đưa tay ra. Những mũi tên đó bay đi với tốc độ nhanh gấp mười lần lúc trước, xuyên thủng áo giáp của mấy kỵ binh, đâm thẳng vào lồng ngực bọn họ, khiến họ lập tức ngã xuống, về chầu ông vải!
– Cung tám mươi cân mà muốn bắn trúng ta sao? Thật nực cười!
Triệu Phi Dung nháy mắt, một cước đạp mạnh xuống đất, cả người mãnh liệt bay lên, rồi rơi xuống lưng "Chiếu Ngọc Dạ Sư Tử" của Liễu Bạch Vân cách đó mười sáu, mười bảy bước.
– Đi!
Liễu Bạch Vân hiểu ý, hét lớn một tiếng, nhanh chóng quay đầu ngựa, thúc ngựa chạy với mã lực lớn nhất!
Chiếu Ngọc Dạ Sư Tử không hổ danh là thần mã. Lực mạnh mẽ phát ra, cả người tựa như thiên long thăng thiên, nhảy lên mang cả hai người vượt qua bức tường bao rất cao. Trong nháy mắt, cả người lẫn ngựa đã thoát ra ngoài luyện võ trường, nhanh chóng hướng về phía sau, chạy thẳng trên sơn đạo. Phút chốc ngựa đã lao đi hơn năm sáu trăm bước, bỏ truy binh ở rất xa phía sau.
– A?
Đúng lúc này, Hồng Dịch cũng đã xông vào hậu viện, nhìn thấy trọn vẹn cảnh tượng này. Đặc biệt là thủ pháp Triệu Phi Dung đón mũi tên rồi ném ra. Thủ pháp đó khiến hắn trong khoảnh khắc nhớ lại ngày đạo sĩ Vô Sinh Đạo và Chân Không Đạo ngự kiếm tới ám sát phụ thân Hồng Huyền Cơ. Lúc đó, Hồng Huyền Cơ cũng dùng tay không bắt phi kiếm rồi vung ra như thế này, đánh chết địch nhân.
Hồng Dịch tu luyện võ công đã có chút thành tựu, nên hắn nhìn ra được thủ pháp này nhất định phải có một cảm giác võ đạo đỉnh phong, thâm sâu huyền diệu tới mức không thể tưởng tượng nổi mới thi triển được.
"Đây là thủ pháp của Chư Thiên Sinh Tử Luân sao?"
Bằng vào trực giác, Hồng Dịch dễ dàng đoán ra loại thủ pháp này có lẽ là quyền pháp tuyệt thế mà Hồng Huyền Cơ một mình sáng tạo ra: Chư Thiên Sinh Tử Luân.
Mặc dù trong lòng vẫn đang suy đoán, nhưng Hồng Dịch vẫn thúc ngựa tiếp tục đuổi theo. Xích Truy Dương, Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục và bốn vị Chỉ huy sứ phía sau cũng đều cưỡi ngựa tốt, nối gót hắn đuổi theo ra ngoài luyện võ trường, tiến lên sơn đạo phía sau Bạch Vân sơn trang.
Trên sơn đạo, một con Chiếu Ngọc Dạ Sư Tử tuyệt trần cùng tám con ngựa khác đuổi theo phía sau, chỉ trong thời gian ngắn đã chạy được hơn mười dặm. Kẻ chạy người đuổi đã đến đỉnh núi. Từ trên cao nhìn xuống, thấy một dải đất màu trắng vô cùng rộng lớn nằm vắt ngang qua phía bên kia. Đó chính là sông Đại Thương.
Tâm linh câu thông cùng Truy Điện mã, hai tay Hồng Dịch nắm chặt cương ngựa, cố gắng điều chỉnh tư thế để tránh sự lắc lư, đồng thời toàn lực định trụ Thần hồn, cuối cùng là tiến vào trong Tru Tà Đào Thần Kiếm. Kiếm ảnh màu bích lục bay lên không, tốc độ nhanh gấp đôi tốc độ ngựa, trên hư không kéo thành một vệt đuôi trong suốt rất dài, phá không tạo thành những âm thanh đinh tai nhức óc, đánh về phía Triệu Phi Dung đang ngồi trên Chiếu Ngọc Dạ Sư Tử cách đó bảy tám trăm bước.
Lực lượng và tốc độ của kiếm thế đến mức đó đã là vô cùng đáng sợ, tiếp cận với lực lượng của Võ Thánh!
Trong Võ Kinh có ghi: lấy sức mạnh của Võ Thánh mà ném thiết mâu là có thể "phá không minh bạo, có quang vĩ mà giết địch ở ngoài tám trăm, một ngàn bước".
– Thương!
Lúc này, Triệu Phi Dung đang ngồi trên lưng ngựa, đột nhiên cười một tiếng, rồi duỗi tay đoạt Bàn Xà Thương từ tay Liễu Bạch Vân, quay người đánh ra một kích. Thân thương bạo minh, chuẩn xác đánh lên thân kiếm. Lực lượng to lớn điểm vào thân kiếm khiến nó nghiêng lệch hẳn quỹ đạo, xoay tròn trên không trung hơn mười vòng mới trấn trụ lại được.
Lực lượng một thương này của Triệu Phi Dung cũng rất lớn, nhưng đó không phải Thần hồn chi lực mà thuần túy là lực lượng của thân thể!
– Hồng Dịch! Ngươi cho rằng chỉ bằng phi kiếm ám sát là đủ để đối phó với ta sao?
Triệu Phi Dung đột nhiên cầm thương nhảy xuống ngựa, nhìn phi kiếm đang lơ lửng giữa không trung.
– Ngươi dùng võ công thì sao nào? Vừa rồi cũng không dễ chịu nhỉ? Bị ta làm tổn thương Thần hồn, giờ ngươi chẳng thể xuất xác khu vật, đừng nói chi đến chuyện hiện hình nữa phải không?
Giọng nói của Hồng Dịch từ trên thân kiếm truyền đến.
Hồng Dịch biết Triệu Phi Dung xuống ngựa, dùng thương thi triển võ thuật để ngăn cản phi kiếm của mình, chứ không phải dùng Đạo thuật hiện hình, khu vật. Điều này chứng tỏ Thần hồn đối phương đích xác đã bị thương nặng, chẳng thể xuất khiếu khu vật, đừng nói chi đến chuyện hiện hình mà thi triển các loại Đạo thuật.
Mình ngự kiếm ám sát thì dựa theo tình hình hiện giờ đã ở thế bất bại rồi!
– Kiến con, ngươi chắc đang nghĩ mình ở thế bất bại rồi, đúng không? Đúng vậy, ta giờ đã không thể xuất xác khu vật hay hiện hình, nhưng ta lại có thể thi triển võ công quyền pháp. Ngươi cũng không biết, ta song tu đạo võ, và cái đắc ý nhất của ta không phải là đạo pháp mà chính là võ công.
Triệu Phi Dung cầm thương mà đứng, không có chút động tác nào, nhưng lại nhìn tám con ngựa đang đuổi giết mình từ phía xa xa đang phi tới:
– Ta sẽ giết hết mấy tên truy binh này rồi mới tiếp tục tính sổ với ngươi.
– Không biết ai giết ai đâu?
Hồng Dịch cười lạnh một tiếng, Tru Tà Đào Thần Kiếm màu bích lục trên không trung chấn động, chợt lao vút lên không trung rồi lấy thế lao xuống, đâm thẳng vào đỉnh đầu Triệu Phi Dung.
Triệu Phi Dung cũng không nhúc nhích, chỉ kêu một tiếng:
– Liễu Bạch Vân, ngươi cẩn thận!
Quả nhiên, một kiếm lao xuống này của Hồng Dịch đi được nửa đường thì đột nhiên chuyển hướng, tập kích Liễu Bạch Vân đang cưỡi trên Chiếu Ngọc Dạ Sư Tử mà chạy.
Phác xích!
Đối mặt với phi kiếm ám sát mà trong tay không có thương, Liễu Bạch Vân nhanh chóng rút bội đao của mình, chém ngược về phía Tru Tà. Đinh! Đao kiếm va chạm, bội đao thoáng cái đã bị đánh bay.
Hồng Dịch khu sử Tru Tà Đào Thần Kiếm, sức mạnh trên thân kiếm tương đương với một Đại Tông Sư đỉnh cấp, cũng đã tiếp cận với Võ Thánh. Vậy thì hỏi làm sao với lực lượng của Liễu Bạch Vân có thể ngăn cản được cơ chứ?
Kiếm lướt qua, khẽ cứa vào cổ Liễu Bạch Vân, khiến hắn lập tức ngã xuống ngựa!
Võ công Liễu Bạch Vân tuy là cảnh giới Tiên Thiên, nhưng cũng chỉ là Tiên Thiên sơ cấp, còn kém xa Xích Truy Dương. Mà khi Hồng Dịch ngự Huyết Văn Châm, Xích Truy Dương còn chẳng thể ngăn được, huống hồ là khi hắn ngự Đào Thần Kiếm.
Giết Liễu Bạch Vân xong, kiếm của Hồng Dịch chợt bay ngược trở lại, xông tới Triệu Phi Dung. Đây chính là chiêu "Dương Đ��ng Kích Tây" trong Lang Nguyệt Kiếm Quyết.
Triệu Phi Dung nắm thương, nhìn thế tới của kiếm. Bỗng nhiên, nàng chợt dậm chân, đầu thương rung lên, vẽ thành một vòng thương hư ảnh lớn. Bên trong hư ảnh đó, hàn tinh của đầu thương lóe lên không ngừng, khiến người ta không biết đâu mới là mũi thương thật.
– Toái Tinh Kích của Đại La Tinh Tú Thương Thuật! Hồng huynh cẩn thận!
Xích Truy Dương hét lớn một tiếng, rồi từ đằng xa kéo Quán Hồng bắn tới.
Đinh đinh đang đang!
Hồng Dịch ngự kiếm đâm tới. Một kiếm này vừa vặn gặp phải thương ảnh, một đầu của kiếm chui vào bên trong màn thương ảnh đó. Ngay lập tức, hắn cảm giác được thân kiếm đang chấn động kịch liệt. Hai bên tả hữu đưa đi đưa lại, liên tục gặp phải sự xung kích to lớn, khiến Thần hồn hắn bất ngờ không thể điều khiển kiếm dừng lại được.
"Thương pháp của Triệu Phi Dung không ngờ lại xuất thần nhập hóa đến vậy!"
Hồng Dịch biết một kiếm vừa rồi của mình đã bị Triệu Phi Dung dùng Bàn Xà Thương, trong khoảnh khắc kích trúng rồi lại bị liên tục tấn công hơn mười lần. Lực lượng đó khiến thân kiếm không ổn định lại được, cho dù sức mạnh Thần hồn có lớn hơn nữa cũng khó mà khống chế lại được.
May mắn đây là dùng Thần hồn ngự kiếm. Nếu không, dùng võ công chân thực mà đánh với nàng ta thì trên người mình hẳn đã có mấy chục lỗ thủng rồi, hoặc nếu đây là một thanh kiếm bình thường thì kiếm giờ đã bị chấn thành mấy đoạn rồi.
Vù!
Thân thể Triệu Phi Dung di động, tránh khỏi mũi tên Xích Truy Dương bắn tới. Lạc lạc:
– Hồng Dịch, nếm một thương Sinh Tử Chuyển Luân này xem thế nào!
Vừa nói xong, nàng lại xoay chuyển cây thương. Thân kiếm Đào Thần Kiếm giữa không trung còn chưa kịp ổn định, đã lại tiếp tục bị thương xoay thành hình bầu dục. Mà tốc độ của mũi thương còn nhanh hơn cả tia chớp. Thương liên tục vỗ lên thân kiếm, mãnh lực xuất ra khiến kiếm đưa đi đưa lại ở hai bên. Hơn nữa, lực lượng đó lại như keo dính chặt lấy Đào Thần Kiếm, làm cho thanh kiếm tựa như một chiếc chong chóng xoay tròn trên mũi thương.
Hồng Dịch cảm giác kiếm của mình theo thân cây thương mà xoay chuyển kịch liệt. Cho dù mình có dùng sức mạnh tới mức nào đi chăng nữa cũng không thể thoát ra, đều bị thương pháp của đối phương dùng lực ngược lại hóa giải hoàn toàn. Muốn xông ra không được, muốn bay đi cũng chẳng xong.
Đào Thần Kiếm giống như một con diều bị cao thủ tuyệt đỉnh chụp phải, dù có dao động thế nào cũng không thể bay lên được nữa.
"Chư Thiên Sinh Tử Luân lại khủng bố đến mức này sao?"
Lúc này, Hồng Dịch rốt cuộc cũng hiểu được Hồng Huyền Cơ khủng bố đến mức nào. Nếu lúc mình có được Đào Thần Kiếm mà lập tức đi tìm hắn, e rằng khi ấy cũng sẽ bị đánh cho ngay cả một mảnh vụn cũng chẳng còn.
– Thiên Lang Khiếu Nguyệt!
Hồng Dịch đối mặt với thương pháp khủng bố như vậy, Thần hồn liền ngưng tụ, khu sử thân kiếm. Đột nhiên vẫy một cái, mũi kiếm mãnh liệt ngóc lên, trùng kích vào vòng xoáy lúc nuốt vào lúc nhả ra kia. Kiếm tựa như một con cự lang ngửa đầu hú vang lên v���ng trăng sáng. Phát ra một kích mạnh nhất với lực lượng khổng lồ, cuối cùng Hồng Dịch cũng thoát khỏi sự lôi kéo của mũi thương, thân kiếm đã không còn bị trói buộc mà xoay tròn như một chiếc chong chóng nữa.
– Lực lượng của Đào Thần quả nhiên không tệ!
Triệu Phi Dung cười lạnh. Thấy Đào Thần Kiếm muốn bay lên, một vòng thương nữa lại ập tới.
Nhưng đúng lúc này, Xích Truy Dương đã đuổi kịp. Từ trên lưng ngựa, hắn tiếp tục kéo cung. Kẹp năm mũi tên. Bùm! Bùm! Bùm! Bùm! Bùm! Năm mũi tên nhắm thẳng vào Triệu Phi Dung bay đến, hơn nữa còn khóa chặt hoàn toàn mọi đường né tránh của nàng.
"Phi Ngư Liên Châu Xạ?"
Ánh mắt Triệu Phi Dung chợt lóe, xoay chuyển thân thương. Ba ba ba ba ba. Thương khẽ chuyển, dễ dàng chặn lại cả năm mũi tên, ngay sau đó nàng lại chuyển thương ngăn cản phi kiếm Hồng Dịch ám sát.
Cây Bàn Xà Thương trong tay Triệu Phi Dung tựa như một con rồng biến hóa, thông linh, lực lượng mạnh mẽ mà ngang nhiên kháng cự phi kiếm ám sát của Hồng Dịch, khiến hắn không thể chiếm chút tiện nghi nào.
Song đúng lúc này, trên sơn đạo phía xa xa, Kỵ binh và Bộ binh sau khi công phá hoàn toàn Bạch Vân sơn trang đang đuổi theo.
Triệu Phi Dung chú ý thấy tình huống như vậy liền thét dài một tiếng, năm thương liên tiếp đánh ra trúng vào Đào Thần Kiếm, khiến kiếm quay cuồng liên tục. Không lùi mà tiến, cước bộ của Triệu Phi Dung như phi tinh điểm độ, nghênh tiếp Xích Truy Dương đang cưỡi ngựa lao tới.
Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt. Khoảng cách mấy trăm bước mà nàng chạy chỉ trong vài lần hô hấp. Tay cầm thương trùng kích tới trước mặt Xích Truy Dương với ý đồ muốn một thương đâm chết hắn.
Xích Truy Dương thầm kêu không ổn. Thế thương của đối phương lao tới, đâu đâu cũng là thương ảnh, về căn bản hắn không thể chống đỡ nổi. Trong lúc nguy cấp, hắn tụt xuống phía dưới bụng ngựa, sau đó thân hình như một con báo vồ lên mặt đất một chưởng, cả người an toàn thoát ra ngoài.
Ầm!
Xích Truy Dương trong lúc ngàn cân treo sợi tóc đã thoát nạn, nhưng con Ô Huyết mã hắn cưỡi thì lại gặp nạn. Con Ô Huyết mã hí lên một tiếng thống khổ tột cùng, trên người xuất hiện hơn mười lỗ máu.
Rồi một thương sau cùng xuyên từ dưới cổ con ngựa đi vào rồi móc thẳng lên trên.
Một con đại mã nặng cả ngàn cân bị một thương của Triệu Phi Dung xuyên qua, sau đó lại bị nhấc bổng lên trời. Thi thể con ngựa bay lên rồi thương lại tiếp tục rung rung vài đường, xác ngựa tức thì biến thành mấy đoạn, máu ngựa văng đầy trời.
Xích xích xích xích xích!
Cũng trong chớp mắt này, Tiểu Mục, Trầm Thiết Trụ cũng mở Phi Hoàng Liên Nỗ, liên tiếp bắn về phía Triệu Phi Dung.
Triệu Phi Dung lại hừ lạnh một tiếng, thân thể nàng lóe lên. Nỗ tiễn đã thất bại.
Đúng lúc này, một bóng xanh chợt lóe lên với thế sấm vang chớp giật. Oanh oanh long long! Hồng Dịch lại khu sử phi kiếm, cắt vào cổ Triệu Phi Dung.
Sau khi Hồng Dịch vừa ổn định được thế kiếm, lại tiếp tục ngưng tụ Thần hồn chi lực để giúp phi kiếm thi triển với uy lực lớn nhất rồi lại bay tới.
"Một thương vừa rồi không ngờ lại không giết được hắn!"
Triệu Phi Dung vừa rồi muốn một kích giết chết Xích Truy Dương rồi sau đó sẽ ung dung rời đi, nh��ng không ngờ rằng vào lúc đó lại bị Phi Hoàng Liên Nỗ ngăn cản. Hơn nữa, Xích Truy Dương cũng rất nhạy bén, từ dưới bụng ngựa mà chạy đi, thoát khỏi một kiếp.
Tâm niệm khẽ động, nàng biết giờ muốn tiếp tục giết người xả giận thì có chút không thực tế. Nghĩ vậy, nàng lập tức vung thương, một chiêu Sinh Tử Chuyển Luân lại xuất ra, quấn lấy phi kiếm của Hồng Dịch, hoàn toàn ngăn cản thế lao tới của hắn, đồng thời tung người chạy như bay.
– Yêu nữ, ngươi còn muốn chạy sao?
Xích Truy Dương đứng dậy, lòng vô cùng tức giận đồng thời cũng khiếp sợ tới cực điểm. Vừa rồi có thể nói là nguy hiểm chưa từng có từ trước tới giờ. Hắn chỉ cần thoáng chút không chú ý là có lẽ đã chết rồi. Hiện tại thấy Triệu Phi Dung vừa chạy vừa dùng thương ngăn cản phi kiếm của Hồng Dịch, thì hắn cũng biết một lần trùng sát vừa rồi đã tiêu hao không ít thể lực của Triệu Phi Dung, dù sao nàng cũng không phải là Võ Thánh.
Hơn nữa, phi kiếm của Hồng Dịch cũng tạo thành sự kiềm chế rất lớn đối với Triệu Phi Dung.
Triệu Phi Dung phản kích nhưng không giết được người nào nên chuẩn bị bỏ đi, nhưng Xích Truy Dương sao có thể để nàng ta đi được cơ chứ. Hít mấy hơi thật sâu, mắt xếch lên, khuôn mặt căng ra đỏ bừng, toàn thân co thắt lại, mũi hô hấp dồn dập phát ra những tiếng "ti ti ti ti" tựa như loài rắn.
Hoàn thành động tác, hắn bỗng nhiên chụp lấy Quán Hồng, lần lượt rút chín mũi tên từ túi tiễn ra, đưa lên cung kéo, đồng thời chạy về hướng Triệu Phi Dung mà bắn ra.
Chín mũi tên bắn ra! Phốc! Xích Truy Dương cũng phun ra một ngụm máu tươi, hai tay mềm nhũn, không còn chút lực, buông thõng xuống, cả người cũng xụi lơ mà ngã xuống.
Đây là tiễn thuật lợi hại nhất của Huyền Thiên Quán, Thiên Xà Cửu Tiễn – tiễn thuật cao minh, là vô thượng xạ pháp có thể bắn chết đại sư võ đạo. Với sức mạnh của Xích Truy Dương, việc liên tiếp bắn chín mũi tên cũng khiến hắn bị thương tới nội tạng, gân cốt.
Chín mũi tên tựa như linh xà xuyên thẳng tới Triệu Phi Dung. Tám mũi phong tỏa bốn phương tám hướng, còn một mũi lại bay sát mặt đất, bắn vào chân nàng – một mũi tên vô cùng bí ẩn.
– Ân?
Khoảnh khắc Xích Truy Dương kéo cung, trong lòng Triệu Phi Dung dâng lên một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt. Sau khi đưa thương ngăn cản phi kiếm ám sát của Hồng Dịch, nàng lập tức quay lại liền nhìn thấy chín mũi tên đang lao tới như chín con thoi.
Nàng xoay chuyển thương hoành ngang quanh thắt lưng thành một vòng tròn, thân thể lóe lên tránh được sáu mũi, đánh bay hai mũi và giẫm lên mũi tên đang bay sát mặt đất.
– Tốt!
Trong lòng Hồng Dịch nhìn rõ mọi việc, Quá Khứ Đại Phật chợt lóe lên, Thần hồn cô đọng tới mức chưa từng có, Kiếm thế khu sử tới trình độ lớn nhất, rồi đột nhiên bay vút lên trên, hóa thành một cầu vồng xanh biếc bay thẳng xuống.
Trường Hồng Quán Nhật!
Phác xích! Kiếm trực tiếp chặt đứt Bàn Xà Thương, cắm thẳng vào tim Triệu Phi Dung.
Nội dung biên tập này thuộc về truyen.free, rất mong quý độc giả ủng hộ.