Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 116:

Ầm ầm!

Một chưởng của Hồng Dịch đã đánh tan Thần hồn lão giả ngự kiếm.

Một luồng âm phong vô hình đột ngột bùng phát, khiến lửa trại và những ngọn đuốc xung quanh chập chờn kịch liệt. Dưới ánh đuốc, những người bị luồng âm phong thổi trúng đều cảm thấy kinh sợ.

Lần giao thủ này, mọi người tại hiện trường chỉ thấy một thanh kiếm lao vun vút tới, sau đó trên đỉnh đầu Hồng Dịch bất thình lình xuất hiện một thân ảnh hình người, tay cầm cương xoa. Y không màng tới kiếm thế mà trực tiếp đánh cương xoa vào khoảng không phía sau phi kiếm.

Kiếm rơi xuống, âm phong tản ra khắp nơi, phải một lúc sau hiện trường mới trở lại như cũ.

Phốc!

Ở cách đó hàng trăm bước, lão bộc đánh xe ngựa, người đang ngự kiếm, Thần hồn bị đánh tan. Thân thể lão ta mất đi sự chống đỡ, đổ sập xuống đất, bụi đất tung mù mịt.

Thần hồn thoáng cái bị đánh tan, thể xác lão ta cũng lập tức mất đi linh hồn, mất đi ý niệm cùng sự cảm ứng, biến thành một cái xác không hồn.

"Ác niệm chi xoa của Dạ Xoa vương quả nhiên phi thường. Với lại, đạo thuật của ta cao thâm, Thần hồn cường đại, ác niệm cũng sẽ theo đó mà mạnh lên. Lão bộc vừa mới tu luyện thần hồn đến cảnh giới Khu Vật thì sao có thể là đối thủ của ta?"

Một chưởng đánh tan đối thủ, Hồng Dịch thu hồi Bảo Nguyệt Quang Vương thân, Thần hồn quay về thể xác, rồi mở mắt.

Khi Quan Vương thân tan đi, mọi người chỉ thấy pho quang thân trên không trung dần tan rã, những hạt bụi sáng như tuyết như hoa rơi xuống và biến mất. Cảnh tượng huyền ảo như tiên nữ rải hoa.

– Lớn mật!

Lão bộc ngự kiếm vừa chết. Hơn mười chiếc xe ngựa của Dao Trì Phái cùng đội ngũ hơn trăm người đồng thời hét lên giận dữ, đặc biệt là các nam tử trẻ tuổi, bội đao của họ đều được rút ra khỏi vỏ. Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng soạt soạt vang lên không dứt.

Những thanh huyền cương đao ánh lên ánh sáng chói lòa.

– Mặc giáp lên. Lập tức giương nỏ!

Vừa trông thấy động tác của những người này, Xích Truy Dương lập tức quát lớn một tiếng. Ba huynh đệ Hắc Diêu Trại, Bạch Vân ngũ lão và năm binh sĩ, tổng cộng mười ba người, đột ngột đứng lên. Cầm lấy nỏ tùy thân, lên tên, đồng thời lấy xe ngựa làm vật yểm hộ. Phi hoàng liên nỗ trong tay lập tức nhắm vào đám người của Dao Trì Phái cách đó trăm bước.

Dọc đường đi, Xích Truy Dương vẫn thường xuyên huấn luyện những người này. Vốn là người từng chiến đấu trong quân đội nên phương thức huấn luyện của hắn t�� nhiên mang thủ đoạn của quân đội. Xích Truy Dương từng lịch lãm trong đại quân của Vân Mộng, đối với phương thức huấn luyện cùng quân pháp cũng có chút quen thuộc, và bây giờ, thành quả huấn luyện đã được thể hiện.

Mười ba người, đao nỏ áo giáp không rời thân, phản ứng cực nhanh, vừa nghe mệnh lệnh, gần như ngay lập tức đã giương nỏ lên.

Nhất là "Bạch Vân ngũ lão" là các Võ Sư đứng đầu, Hắc Diêu tam huynh đệ cũng là người trong giới võ sĩ, võ sư, động tác của họ cũng rất nhanh chóng.

Cùng lúc đó, Tiểu Mục và Trầm Thiết Trụ cũng lập tức cầm nỏ trên tay, hộ vệ bên cạnh Hồng Dịch.

Tầm bắn của Phi hoàng liên nỗ khoảng hơn hai trăm bước. Lúc này, người của Dao Trì Phái lại ở ngoài trăm bước, vừa vặn nằm trong phạm vi tầm bắn. Mười lăm nỏ tiễn, mỗi nỏ có thể bắn được năm tên. Loạt nỏ tiễn dày đặc này đủ để tiêu diệt một phần ba số người của đối phương.

– Phi hoàng liên nỗ!

Người của Dao Trì Phái hiển nhiên cũng biết rõ lợi hại. Tuy đao của mỗi người đã ra khỏi vỏ, nhưng họ vẫn khiếp sợ trước thủ đoạn của Hồng Dịch nên không ai dám xông lên mà đều chần chừ nán lại. Thế nhưng, không ngờ phía Hồng Dịch lại không hề khách khí, ngay lập tức giương nỏ, nhắm những mũi tên sắc nhọn về phía đối phương, chỉ chờ hiệu lệnh là sẽ bắn ra.

Cho dù là Tiên Thiên võ sư cũng không dám đỡ hơn mười Phi hoàng liên nỗ này. Nếu bảy mươi lăm mũi thiết tiễn này mạnh mẽ phóng tới, mà đám người Dao Trì Phái, hơn phân nửa đều là võ sĩ, trên người không mặc giáp, cũng không có khiên chắn. Vậy thì mạnh mẽ xông lên chỉ là đi tìm chết.

Vì nguyên do đó, bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, một số người thân thể giật giật, tựa hồ như muốn lui đến phía sau xe ngựa để làm công cụ che chắn.

Hồng Dịch thấy tình huống như vậy, trái lại cảm thấy buồn cười:

"Đám người Dao Trì Phái này tuy rằng ương ngạnh, nhưng cũng không dám mang theo cung nỏ, mặc giáp sắt công khai mà đi giễu trên đường. Đeo đao kiếm mà giấu đi thì không sao, chứ nếu mang cung nỏ, mặc giáp sắt công khai thì lại là chuyện khác."

Tuy rằng hiện tại phía Hồng Dịch đích thực chỉ có mười bảy người, mà đối phương lại đông hơn trăm người. Nhưng với Phi hoàng liên nỗ có ưu thế trong vòng trăm bước chân thì phía Hồng Dịch hoàn toàn chiếm quyền chủ động. Chí ít, đối phương cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

– Liên nỗ, Bạch Ngưu giáp, lại có người bị khắc chữ. Các ngươi là ai? Là người trong quân đội Đại Kiền sao?

Đúng lúc này, một giọng nữ lười biếng vang lên từ trong một chiếc xe ngựa. Chỉ có điều, giọng điệu lười biếng đó đã giảm đi khá nhiều mà thay vào đó là vài phần ngưng trọng.

Xích Truy Dương đứng dậy, chậm rãi nói:

– Dao Trì Phái các người thật là lớn gan. Đại nhân nhà chúng ta nhận công văn của binh bộ, đến Tĩnh Hải quân làm quan. Các người dám chặn giết mệnh quan triều đình? Chẳng lẽ thực sự cho rằng đã đầu phục Hòa Thân vương là có thể một tay che trời?

Đột nhiên từ trong xe ngựa truyền đến giọng của nữ tử kia:

– Xin hỏi vị ấy là công tử của phủ đệ vương công đại thần trong Ngọc Kinh? Chuyện này chỉ sợ là có hiểu lầm. Các ngươi thu đao lại!

Sau tiếng ra lệnh này, nam nữ xung quanh đều tra đao kiếm vào trong vỏ.

– Chúng ta là ai? Không thể phụng cáo!

Xích Truy Dương liếc mắt nhìn Hồng Dịch rồi cười lạnh nói.

– Nga? Nếu công tử không chịu nói cho chúng ta biết là ai thì ta đây cũng không hỏi nhiều. Bất quá, đoàn người chúng ta muốn đi qua. Xe ngựa của công tử lại chắn giữa đư���ng lớn, xin mời nhường đường, để cho chúng ta thuận lợi đi lại.

Nữ tử trong xe ngựa lại nói.

– Nay sắc trời đã tối, chúng ta đã dựng một doanh trại tạm thời để nghỉ ngơi. Một ngày hoạt động quá nhiều là không thích hợp, các ngươi lui về phía sau năm dặm, cũng có thể an giấc. Sáng sớm ngày mai, lúc chúng ta khởi hành, đường tự nhiên sẽ thông.

Xích Truy Dương đâu có bằng lòng nhường đường.

Vừa rồi Hồng Dịch đã giết một người của đối phương, Dao Trì Phái vốn ương ngạnh, không có khả năng dừng tay tại đây. Vạn nhất đối phương thừa lúc nhường đường phát động tấn công, bên này sẽ lập tức chịu thiệt thòi lớn.

Hiện tại đã có vài chiếc xe ngựa vây quanh ở giữa, cung nỏ đã lên, là một trận thế phòng ngự rất tốt. Mà đối phương nhiều điểm yếu nên sẽ phải trả giá thảm trọng.

Địa hình như vậy, tuyệt đối không thể nhường chỗ.

– Hừ! Đại tỷ, không nói nữa! Từ trước đến nay chỉ có người Dao Trì Phái chúng ta áp chế người khác, chưa từng có người nào áp chế Dao Trì Phái chúng ta. Hôm nay Đại La Phái Triệu Phi Dung đã bị người ta đánh chết, thanh uy tổn hao lớn. Sau này nếu Dao Trì Phái chúng ta nhất thống thiên hạ võ đạo, trở thành thánh địa, còn phải sợ vài người nho nhỏ này sao? Giết chúng đi. Không nên làm lỡ việc bắt Kim Chu.

Đúng lúc này, từ chiếc xe ngựa thứ hai truyền lại một thanh âm băng lãnh, đồng thời chiếc xe ngựa cũng khẽ động. Từ trong đó bước ra một thiếu nữ toàn thân mặc quân áo lam sắc, tóc vấn, mặt lạnh, trong mắt đầy sát khí.

– Nhị tiểu thư.

Nữ tử này vừa ra khỏi xe, nam nữ bốn phía đều cùng kêu lên một câu, thể hiện thân phận của nàng.

Nhị tiểu thư này vừa ra khỏi xe đã giương mắt nhìn chằm chằm vào Hồng Dịch:

– Đạo thuật của người đã luyện đến Hiển Hình cảnh giới, còn có thể ngưng tụ ánh nguyệt quang thành hình để diệt sát Thần hồn. Không hiểu là đạo pháp của phái nào?

Hồng Dịch không đáp hỏi ngược lại:

– Ngươi là ai?

– Ta là Hoa Lộng Nguyệt của Dao Trì Phái.

Hoa Lộng Nguyệt nhẹ nhàng bước lên, đi tới phía trước, khinh miệt nhìn mười lăm Phi hoàng liên nỗ:

– Những trò tạp kỹ mà dám đem ra đây sao? Chỉ cần ta nhấc tay thì có thể phá vỡ, ngươi tin hay không?

– Vậy ngươi cứ thử xem, Hoa tiểu thư. Lúc ngươi hành động, khớp xương còn cứng, có chút trì trệ. Hiển nhiên Cửu khúc liên hoàn của ngươi vẫn chưa đạt tới cảnh giới "lưu thủy linh động, sinh sôi không ngừng" của Dao Trì Phái các ngươi. Võ công cũng chỉ tới cấp Võ Sư, ngay cả bọn họ cũng không bằng nữa mà cũng dám cuồng ngôn sao?

Xích Truy Dương cười cười chỉ tay vào Bạch Vân ngũ lão.

– Ồ? Thì ra quyền pháp của ngươi đã luyện tới Tiên Thiên cảnh giới?

Hoa Lộng Nguyệt thoáng nghe Xích Truy Dương nói vậy, ánh mắt càng hung hăng thêm mấy phần, bỗng nhiên cười nhạt:

– Vậy ngươi với ta, cùng nhau tỷ thí đi. Nếu như ngươi thua, các ngươi lập tức rời khỏi đây, đồng thời ngươi sẽ thành nô bộc của chúng ta, thế nào? Khúc bá của đại tỷ ta gặp phải độc thủ của các ngươi nên tỷ ấy đang thiếu nô bộc đó. Mà ngươi nhìn cũng không tệ lắm nên ta tuyệt đối sẽ không ngại khi thu nhận ngươi đâu.

– Truy Dương, huynh không nên cùng nàng nói nhi���u.

Hồng Dịch mở miệng:

– Ngươi không phải tự xưng đạo thuật lợi hại sao? Ta muốn xem xem, đạo thuật của ngươi lợi hại ra sao, xuất ra thủ đoạn lợi hại như thế nào! Ta và ngươi giao thủ một hồi. Nếu ngươi không địch lại, lập tức lui về phía sau ba mươi dặm. Nếu ta không địch lại, liền nhường đường cho các ngươi đi qua.

– Đây chính là ngươi nói đó nhé.

Hoa Lộng Nguyệt cười khúc khích.

– Ta cũng không muốn giết người. Chúng ta sẽ đấu một trận kiếm pháp thì thế nào?

– Đấu kiếm?

Hồng Dịch vừa nghe vui vẻ trong lòng:

– Vậy ngươi đến đây đi.

– Đại tỷ. Hộ pháp giúp ta.

Hoa Lộng Nguyệt vừa nghe, trong ánh mắt lóe lên một tia quỷ sắc, xoay người về phía chiếc xe ngựa thứ hai. Lúc ngồi xuống, đột nhiên một tiếng động vang lên, một chùm lam sắc có kim sắc hoa văn nhẹ nhàng cuộn thành một thanh kiếm lao ra. Sau đó lượn vòng trên không trung, mũi kiếm khẽ động đậy, tựa như đang thị uy về phía Hồng Dịch.

– Ân? Đây là kiếm gì?

Thần hồn của Hồng Dịch vừa thoát xác, lại thấy một thanh kiếm đang lượn vòng trên không trung mà không có thần hồn nắm giữ, điều khiển. Tình huống như vậy là lần đầu tiên y gặp. Hóa ra đó chính là do thần hồn của đối phương đã nhập vào trong kiếm.

Thần hồn nhập vào kiếm sẽ khiến tốc độ ngự kiếm và độ linh hoạt tăng lên gấp mấy lần so với bình thường.

Giống như cương kiếm, thiết kiếm, cho dù là tam đại hoa văn thần binh lợi khí, thần hồn cũng không có khả năng chui vào bên trong. Có thể chui vào chỉ có thể là mộc kiếm được luyện chế tốt, hoặc Huyết văn cương kiếm.

Cho dù là mộc kiếm, cũng không phải loại nào Thần hồn cũng có thể ẩn vào. Cần phải ngâm dược thủy, hương liệu, là thủ đoạn để đả thông chất gỗ, rồi mới có thể ký thác Thần hồn.

Bất quá, mộc kiếm cũng không được quá cứng để khi sử dụng cũng không quá bất tiện.

Nhưng còn có loại gỗ kỳ dị, độ cứng rắn có thể so với sắt thép, cũng có thể dùng để chế tác phi kiếm. Như "Tru Tà" Đào Thần kiếm của Hồng Dịch vậy, nó được làm từ chất gỗ đặc biệt, thuộc về thiên tài địa bảo và cũng là ước mơ của rất nhiều người tu luyện đạo thuật.

Hồng Dịch vừa nhìn thấy đối phương điều khiển kiếm, Thần hồn ẩn vào trong kiếm, lập tức biết được kiếm của đối phương đích thị là một loại Thần mộc đặc biệt.

– Lam Đà Kim mộc?

Xích Truy Dương vừa nhìn thấy là đã có thể nhận ra được loại gỗ làm nên kiếm này.

Bất quá Hồng Dịch cũng không để ý, thần hồn y cũng ẩn vào trong kiếm. Bỗng nhiên một đạo ngân quang xông thẳng lên. Tru Tà Đào Thần kiếm đã được quét một lớp bột bạc nên giờ bên ngoài nó không còn màu bích lục nữa.

Thấy ngân quang vọt lên, Lam Đà Kim mộc kiếm của Hoa Lộng Nguyệt lay động trong nháy mắt. Nhanh như chớp vòng qua, thế tới như rắn, nhắm chế trụ phi kiếm của Hồng Dịch.

– Hừ!

Hồng Dịch hừ lạnh một tiếng, Thần hồn trong kiếm đã sớm cùng thần linh dung hợp một thể. Nháy mắt lực lượng tăng vọt. Một chiêu "Lang hành thiên lý" ngự kiếm quét ngang.

Keng!

Lam Đà Kim mộc kiếm lập tức bị đánh bay. Trên thân kiếm phát ra tiếng nứt răng rắc.

Hiển nhiên kiếm này tuy rằng cứng rắn, có thể so với sắt đá, nhưng đâu thể bằng thần kiếm của đối thủ. Thần kiếm này từng chịu qua thiên lôi oanh kích, cho dù là Bạo Viêm kiếm cũng bị nổ tan.

Hồng Dịch chỉ một chiêu đã phá hủy phi kiếm của Hoa Lộng Nguyệt.

Phi kiếm gãy, tổn hại rõ ràng. Thần hồn bên trong cũng không thể lưu lại, thoáng cái đã đi ra ngoài.

Hồng Dịch chỉ thấy Thần hồn Hoa Lộng Nguyệt bật ra khỏi kiếm, mặc kệ thanh mộc kiếm rơi xuống đất. Nàng ta hiện rõ vẻ mặt không tin nổi, rồi kêu lên một tiếng:

– Đại tỷ xuất thủ!

Trong lúc nói, Thần hồn đột ngột bay lên, không ngờ lại tiến nhập vào bên trong kiếm của Hồng Dịch.

Cùng lúc đó, chiếc xe ngựa đầu tiên đột nhiên nhúc nhích một chút, một trận âm phong nổi lên, cuốn lên không trung, rồi cũng quấn tới "Tru Tà" Đào Thần kiếm của Hồng Dịch.

– Không ngờ thanh kiếm này lại thần diệu như thế? Đại tỷ. Chúng ta liên thủ đoạt nó, diệt thần hồn trong kiếm.

Biến hóa chỉ trong nháy mắt, Hồng Dịch "nhìn" thấy hai nữ nhân đang chui vào trong thần kiếm.

Một trong số đó đích thực là Hoa Lộng Nguyệt, mặc váy lụa mỏng màu lam. Mà người còn lại, tướng mạo cùng với Hoa Lộng Nguyệt có chút tương tự, nhưng mặc váy mỏng màu hồng. Chỉ bất quá khí chất thành thục hơn rất nhiều.

– Không sai, phi kiếm này tuy có thần diệu, nhưng hiện tại tỷ muội chúng ta cùng nhau xuất thủ, thì làm sao có thể qua được cơ chứ? Hoa Lộng Ảnh ta muốn thử xem thành quả tu luyện Thiên Nữ trên người hắn.

Nói đoạn, Hoa Lộng Ảnh vung tay lên, cảnh vật xung quanh bỗng biến đổi. Một màn sương phấn hồng dày đặc bao trùm toàn bộ không gian.

"Thiên Nữ Pháp Tướng, Dao Trì thế giới!"

Hai người Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt đột nhiên biến đổi, thân hình bành trướng lên gấp trăm nghìn lần, từ chỗ ngồi nổi lên một bảo tọa tượng phật hoàng kim. Hai nàng ngồi trên bảo tọa, đầu đội kim quan, tay cầm một thanh quyền trượng.

Cùng lúc đó, trong Dao Trì thế giới, hoa rải khắp nơi trên mặt đất, đâu đâu cũng biểu hiện thần uy của Thiên Nữ.

Mà phía dưới bảo tọa của hai nàng, mười tám người mặc kim giáp phủ phục, đều là nam tử tay cầm búa lớn, hình như là Lục Đinh Lục Giáp kim thân trong Đạo giáo, nhưng dường như lại có chút khác biệt.

"Thập Bát Đại Lực Kim Thân. Tìm kiếm thần hồn đang ẩn giấu!"

Tiếng hai nàng vang lên, mệnh lệnh dường như chấp chưởng toàn bộ thiên địa, thật giống như Thượng Cổ Thần Nữ giáng lâm. Khí tức uy nghiêm khiến vạn vật khuất phục.

– Không cần các ngươi tìm kiếm!

Đột nhiên, một ý niệm hung thần cường hãn xuất hiện trong đầu Hồng Dịch, bập bềnh trong không gian vô hạn vô biên kia. Sau đó, một ma trảo to lớn trực tiếp xé rách ý niệm Dao Trì thế giới màu phấn hồng trong đầu hai nàng. Một pho tượng toàn thân đen kịt, ba đầu, sáu tay, cầm cây trượng làm từ xương khô, lang nha kiếm, đao răng cưa, xà đầu cung, hai tay còn lại trống trơn nhưng lại vô cùng hung ác bắt giữ mọi vật. Một ma thần từ khe nứt của ý niệm đó bay vào trong.

Ầm ầm!

Cỗ ý niệm hung ác mạnh mẽ tới cực điểm này quét ngang thiên địa, khiến phiến Dao Trì thế giới lập tức bị phá vỡ!

Tôn Ma thần hung ác này vừa bước chân vào trong đã đạp nát mười tám tôn Đại Lực Kim Giáp Thần, rồi lại một lần nữa nhắc chân dẫm tan bảo tọa của hai nàng, đem Thần hồn của Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt đạp dưới chân mình.

– Đây! Đây... ít nhất, cũng là sức mạnh của Quỷ Tiên. Sao lại như vậy! Sao lại như vậy! Vừa rồi ta thấy thủ đoạn của hắn, rõ ràng còn kém tầng thứ này mà!

Hai nàng bị đạp dưới chân Ma thần. Dù có giãy giụa, quán tưởng thế nào cũng không thể động đậy. Sau đó trong đầu họ chỉ còn những ý niệm khiếp sợ, khuất phục đang ngày càng lớn dần.

– Các ngươi cho ta là cảnh giới Hiển Hình vì vậy muốn liên thủ độn vào trong kiếm, tưởng là có thể tiêu diệt thần hồn của ta sao?

Ma tôn Ma thần này tự nhiên là Hồng Dịch mượn thần lực của Đào Thần kiếm thi triển ra, hóa thân thành hung niệm không gì sánh được Tu La Vương!

– Đây là kiếm gì? Ngươi tiến nhập vào bên trong, vì sao lực lượng lại bạo tăng? Chẳng lẽ là Âm Dương Đào Thần kiếm trong truyền thuyết?

Thần hồn của hai nữ nhân bị Tu La ma vương dẫm nát dưới chân. Kỳ thực là bị hung niệm áp bức không có khả năng nhúc nhích. Trong đó, thân ảnh của Hoa Lộng Ảnh giận dữ giãy giụa, quát lớn.

– Ân? Đến cả Âm Dương Đào Thần kiếm các ngươi cũng biết? Xem ra không có khả năng lưu các ngươi lại rồi? Vốn chỉ là đấu kiếm, chơi đùa một hồi, các ngươi lại ngầm mưu, ta đây thế nào có thể buông tha các ngươi?

Hồng Dịch cười lạnh.

– Âm Dương Đào Thần kiếm không phải là bội kiếm của Thánh Nữ Đại La Phái Triệu Phi Dung, như thế nào lại rơi vào trong tay của ngươi? Lẽ nào người đã giết Triệu Phi Dung? Không thể nào… Không thể nào có khả năng này!

Hai người Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt khiếp sợ vô cùng.

– Bớt nói nhảm đi, các ngươi đã biết bí mật này thì càng không thể lưu các ngươi lại!

Tu La vương nhìn thần hồn hai nữ nhân dưới bàn chân khổng lồ của mình, cúi người xuống, dùng hai ma trảo chụp tới.

– Chậm đã. Ngươi giết chúng ta, không sợ Dao Trì Phái chúng ta trả thù sao? Chuyện của ngươi chúng ta tuyệt đối không nói ra bên ngoài! Sự tình ngày hôm nay, cứ như vậy quên đi.

Hoa Lộng Ảnh giãy giụa, vội vàng la lên.

– Thánh Nữ Đại La Phái ta còn giết, chẳng lẽ không thể giết các ngươi sao?

Hồng Dịch nói oang oang:

– Các ngươi lật lọng vô sỉ như vậy thì ta sao có thể tin tưởng các ngươi?

Trong lúc nói chuyện, lợi trảo của Tu La ma vương đã hoàn toàn chụp gọn hai Thần hồn.

– Chờ một chút, chúng ta có thể mở rộng tâm linh hướng ngươi, thành kính cúng bái. Cho ý niệm người tiến vào sâu bên trong thần hồn của chúng ta. Ngươi có thể triệt để khống chế thần hồn của chúng ta. Chúng ta không thể chống cự ý niệm trong đầu của ngươi.

Hoa Lộng Ảnh dùng hết sức cuối cùng khẽ kêu lên!

– Cái gì là mở rộng tâm linh? Thành kính cúng bái?

Hồng Dịch nghe xong, tay của Tu La ma vương từ từ chậm lại, lắng nghe Hoa Lộng Ảnh nói. Trong lòng Hồng Dịch khẽ động, sau đó nhớ tới những ghi chép trong kinh điển Đạo giáo.

Hóa ra, Thần hồn của con người, tuy rằng có thể bị đánh tan, bị tiêu diệt nhưng căn bản không có khả năng bị khống chế. Muốn khống chế Thần hồn của người nào trừ phi là đối phương hoàn toàn mở rộng tâm linh, hướng người ta tham bái giống như bị mê tín vậy, bái phật, bái đạo t���, bái thánh nhân đều như nhau.

Tham bái như vậy chẳng khác nào tâm linh hoàn toàn bị mở ra. Người tu đạo có thể làm cho ý niệm trong đầu ký sinh trên thần hồn của đối phương. Chỉ cần tâm tư bản thân khẽ động, đối với nhất cử nhất động trong lòng đối phương, chỉ cần tìm cách, là có thể biết rõ hết thảy. Đồng thời chỉ cần ý niệm trong đầu khẽ động, cũng có thể khống chế thần hồn của đối phương.

Điều này chẳng khác nào một pho tượng thần, được tín đồ thành kính đèn nhang cúng bái. Tín đồ thành kính căn bản không có khả năng chống cự lại ý niệm của thần tiên Phật tổ.

"Còn có chuyện như vậy ư?"

Hồng Dịch ngừng tay lại, suy tư trong lòng.

"Hóa ra, Tam đại kinh thư của Đại Thiện Tự: Quá Khứ Di Đà Kinh là thuật luyện hồn, Hiện Tại Như Lai Kinh là võ đạo thuật, còn bí ẩn nhất là Vô Sinh Kinh, thứ tụ tập nguyện lực hương đèn để thành thần thuật. Cả ba hợp nhất sẽ giúp siêu thoát cực lạc. Ta muốn xem thử, nếu được người cúng bái, tiếp nhận nguyên lực hương đèn thì sẽ ra sao?"

Truyện.free giữ bản quyền duy nhất cho tác phẩm biên tập này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free