Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 119:

Không sai, gia gia ta chính là Đại quốc sư của Nhu Thiên. Chẳng qua ta chỉ ra ngoài cho khuây khỏa, vậy mà các ngươi lại truy sát ta?

Giọng nói của âm thần kim chu dường như trở nên gay gắt hơn. Thế nhưng khi nhìn cương xoa trong tay Hồng Dịch, trong mắt nó lại ánh lên tia sợ hãi.

- Nhu Thiên là vùng man di, quốc sư với chả quốc sư, dám đến Đại Kiền ta ra oai sao?

Hồng Dịch giơ cương xoa trong tay lên, cười lạnh nhìn chằm chằm vào âm thần kim chu:

- Cho dù ngươi là yêu nghiệt của Kim Chu Pháp Vương, tại sao lại đến Đại Kiền ta chặn đường giết người, ăn thịt uống máu? Đã đến rồi thì đừng hòng quay về! Nói, tại sao ngươi lại muốn đến Đại Kiền? Lại còn ở trong Hắc Mộc sơn, sát hại cả khách bộ hành lẫn thương nhân qua đường.

- Sát hại người qua đường và thương nhân?

Kim chu lùi về sau một bước, nhìn Hồng Dịch, dường như muốn đọc được điều gì đó trên nét mặt hắn:

- Tất cả những người đó đều muốn bắt ta luyện thân ngoại chi thân. Chẳng lẽ ta phản kháng cũng không được sao?

- Bắt ngươi? Ngươi phản kháng? Vậy chuyện xảy ra hôm nay là gì? Tại sao ngươi đột nhiên xuất hiện trên đường, phun ra mạng nhện, nhằm vây khốn chúng ta?

Hồng Dịch không mảy may rung động trước hoa ngôn xảo ngữ của âm thần kim chu. Ý niệm của hắn càng lúc càng siết chặt lấy âm thần này, chỉ cần đối phương thoáng có hành động thiếu suy nghĩ thì sẽ lập tức một nhát xoa giết chết ngay.

Đạo thuật của kim chu này tu luyện không quá tinh thâm, vừa mới đạt đến mức âm thần sơ thành.

Thế nhưng một con vật có thể tu luyện đến cảnh giới như vậy đã có thể coi là cao thâm khó lường. Phải biết rằng Hồng Dịch có được vô thượng điển tịch là Quá Khứ kinh, trải qua thời gian rất dài tu luyện, đột phá Dạ Du, Nhật Du, mới đạt được cảnh giới Khu Vật Âm thần.

Đồ lão trong u cốc tu luyện đã vài chục năm, nhưng cũng mới chỉ tu luyện đến Nhật Du.

- Ta biết các nàng là tới bắt ta. Ta đương nhiên muốn tiên hạ thủ vi cường rồi.

Âm thần kim chu chỉ một ngón tay về phía Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt, phát ra tiếng nói:

- Trước kia ta đã giết mấy đệ tử của Dao Trì phái, đều là những kẻ đến bắt ta. Hôm nay nhìn thấy các nàng, ta liền biết ngươi cũng đến bắt ta. Chẳng lẽ các ngươi không chịu buông tha ta sao?

- À?

Hồng Dịch quay đầu lại nhìn Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt.

Hoa Lộng Ảnh nhìn âm thần kim chu nói:

- Chúng ta chỉ tưởng nó là một kim chu bình thường, không ngờ tới nó lại là hậu duệ của Kim Chu Pháp Vương, lại còn tu luyện thần th��ng. Khó trách những người Dao Trì phái chúng ta phái đi đều không phải đối thủ của nó.

Hoa Lộng Nguyệt thì lại cười lạnh:

- Nhưng bây giờ ngươi còn chạy trốn được sao? Ngươi đã không phải kim chu bình thường. Chúng ta bất kể thế nào cũng không thể buông tha ngươi, bằng không để ngươi quay về mách Kim Chu Pháp Vương, chẳng phải sẽ tăng thêm phiền phức cho Dao Trì phái chúng ta sao?

Dứt lời, hai nàng nhìn Hồng Dịch, thần sắc rõ ràng là muốn hắn nhanh chóng ra tay.

- Nếu ngươi không phải vô cớ hại người, vậy thì ngươi đi đi, nhanh chóng quay về nơi ngươi đã đến, đừng lang thang ở Đại Kiền nữa.

Hồng Dịch không hề ra tay, cương xoa trong tay sáng lên rồi biến mất. Hắn thu hồi sát niệm, cương xoa cũng tiêu thất không còn tăm hơi.

Vạn vật đều có linh tính, nếu kim chu đã tu luyện thành thần hồn, thì cũng giống như Tiểu Thù, Tiểu Phỉ – những tiểu hồ ly kia. Không nên vô duyên vô cớ sát hại. Hồng Dịch cũng sẽ không tiêu diệt thần hồn, khiến nàng hồn phi phách tán.

- A?

Âm thần kim chu thấy Hồng Dịch lại bằng lòng buông tha mình thì không khỏi ngẩn ngơ.

- Không thể buông tha nàng.

Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt đồng thời nói.

- Hừ! Thiên nữ Dao Trì phái các ngươi có gì mà ghê gớm chứ! Ta đây không sợ! Rồi sẽ còn gặp lại!

Âm thần của kim chu cũng không tỏ ra khiếp sợ.

- Ngươi còn không mau quay về đi?

Hồng Dịch cũng không thèm để ý tới các nàng, chỉ nhìn âm thần của kim chu.

- Ta không thể quay về, lần này là ta lén chạy đến đây.

Âm thần của kim chu nhìn Hồng Dịch, biểu cảm trên mặt biến đổi liên tục.

- Gia gia ta muốn dùng Đại pháp Di Hồn giúp ta chuyển thế, sau đó gả cho gã gia hỏa Nhu Thiên Vương tử, ta đương nhiên không chịu. Nên ta mới lén chạy tới đây, nhưng không nghĩ tới nhiều người như vậy lại vây bắt ta. Ngươi lại thật sự bằng lòng buông tha ư? Tại sao vậy?

- Nếu ngươi là kim chu bình thường, ta đương nhiên sẽ bắt ngươi. Nhưng ngươi lại tu luyện thành âm thần, hồn đã hóa âm thần. Ngoại trừ cái túi da bên ngoài, ngươi cùng với nhân loại cũng không có gì khác.

Hồng Dịch nói.

- Ồ! Đây là đạo lý mà loài người các ngươi thường nói sao?

Âm thần kim chu nghe Hồng Dịch nói, vùng chân mày nhíu lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, sau đó nó nói:

- Ngươi có thể ngưng tụ ánh trăng thành hình thể, dường như ngươi tu luyện Bảo Nguyệt Quang Vương Thân. Loại thủ đoạn này phải có trong bí kinh của Đại Thiện Tự. Nếu như lại có thể tiến thêm một bước, ngưng tụ Nhật quang, tu thành Bảo Nhật Quang Vương, sau cùng tu luyện thành Đại Nhật Như Lai Chân Hình, thì còn lợi hại hơn cả Cửu Hỏa Viêm Long Hồn của Thái Thượng đạo địa! Thật lợi hại, thật lợi hại! Gia gia ta muốn ta nhanh chóng trở về để chuyển thế thành người. Ta đang cần người che chở. Ngươi lợi hại như vậy, thì che chở cho ta đi! Ta có thể làm thuê cho ngươi! Chúng ta có quy củ, chỉ cần có tiền là có thể thuê người mạnh mẽ làm bảo vệ, phải không?

"Kim chu này tinh thông bí điển! Lại có thể nhìn ra ta tu luyện Bảo Nguyệt Quang Vương Thân?"

Hồng Dịch nghe âm thần kim chu nói một tràng như vậy, trong lòng cảm thấy thất kinh, bỗng nhiên hỏi:

- Ngươi vừa thi triển là Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Quan? Loại đạo thuật tu luyện ra thần hồn này có lực lượng cực lớn, cũng là điển tịch của Đại Thiện Tự. Vậy nó là từ đâu ra?

- Năm đó gia gia ta tới Tàng Kinh Các của Đại Thiện Tự rồi lén trộm đi rất nhiều điển tịch.

Âm thần kim chu lại nói:

- Ngươi có chịu để ta thuê không? Nếu như ngươi chịu để ta thuê thì ta còn có thể nói cho ngươi phương pháp tu luyện. Loại kinh này bao gồm tu luyện cả võ thuật lẫn đạo thuật, ngoài việc tu luyện thần hồn như Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh trong Long Tượng Pháp Ấn, còn có các loại võ công tu luyện của nhân loại. Những loại võ công này ta đều biết rõ. Ngươi chỉ cần thuê ta ba năm. Ba năm là đủ rồi.

Long Tượng Pháp Ấn!

Hồng Dịch nghe xong, ý niệm trong đầu kịch liệt dâng lên.

Đọc qua chú giải võ kinh của Ấn Nguyệt hòa thượng, Hồng Dịch biết Long Tượng Pháp Ấn là một môn võ công cực kỳ cao thâm, tác dụng chính là để luyện tủy.

Võ công thiên hạ có trăm nghìn loại, từ luyện cơ thịt, gân cốt, da, tạng phủ, cho đến Pháp quyết Thổ Nạp. Tuy rằng trân quý, nhưng nếu gặp quan to quyền quý, người có thế lực cực lớn, thì đều có thể có được. Chỉ duy nhất bí quyết luyện tủy là căn bản không thể có được.

Phàm là điển tịch luyện tủy thì đều là vật vô giá như ngọc tỷ truyền quốc. Một khi xuất thế, lập tức sẽ dấy lên một trận gió tanh mưa máu không dứt.

Bởi vì quyền pháp siêu việt Tiên Thiên, đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư, đều đòi hỏi phải luyện tủy hoán huyết, mới có thể thoát thai hoán cốt trở thành Võ Thánh!

Mà bí quyết luyện tủy chính là một chìa khóa để mở cánh cửa lớn. Có bí quyết luyện tủy là có thể nhục thân thành Thánh, thành tựu cảnh giới Võ Thánh! Không có bí quyết luyện tủy, dù cho người đó là kỳ tài ngút trời, luyện võ một trăm năm, cũng chỉ có thể dậm chân tại Đại Tông Sư, không thể nào nhập vào cảnh giới Võ Thánh.

Hiện tại Hồng Dịch có Linh Quy Thổ Tức Pháp, Thiên Xà Xạ Tức Pháp. Từ cảnh giới Tiên Thiên đến Đại Tông Sư thì luyện tạng phủ cũng không thể thiếu. Thế nhưng muốn đột phá Đại Tông Sư, tiến vào Võ Thánh, phải có được bí quyết luyện tủy. Không có bí quyết luyện tủy, dù Hồng Dịch có lĩnh ngộ được cảnh giới ‘Vô pháp vô niệm’ thì cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước, tối đa chỉ dừng lại ở Đại Tông Sư sơ cấp mà thôi.

- Cái gì? Vậy...

Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt nghe nói thế, hoàn toàn không ngờ tới. Một tiểu kim chu, trên người lại ẩn chứa bảo kinh của Đại Thiện Tự, bí quyết luyện tủy chí cao!

- Long Tượng Pháp Ấn chính là võ đạo chí cao thần thông của Đại Thiện Tự, lúc luyện thành có thể thành tựu Võ Thánh, lực mạnh vô cùng, lực lượng như long tượng! Loại quyền pháp này rất gần với nhân tiên bí điển Hiện Thế Như Lai Kinh trong Đại Lôi Âm Pháp Ấn!

Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt thở dài, đều giống như kẻ ngốc nhìn âm thần của Kim Chu. Không biết đối phương bị chập mạch hay thực sự ngây thơ như tiểu hài tử ba tuổi.

- Tốt! Ta sẽ bảo vệ ngươi ba năm.

Hồng Dịch nghe thấy thế, lập tức không nghĩ ngợi gì thêm mà đáp ứng ngay.

Nói thật, chuyện tốt như vậy thì không ai có thể cự tuyệt nổi. Cho dù sau này Kim Chu Pháp Vương gì đó có thực sự tìm tới cửa thì đó cũng là chuyện về sau.

- Tốt lắm, ta ở lại trong cánh rừng này cũng đã chán lắm rồi. Đi ra ngoài thì bị người đuổi giết, hiện tại cuối cùng cũng nhờ được một đội bảo vệ có đạo pháp cao cường, thật không dễ dàng chút nào.

Âm thần kim chu chợt đổi giọng:

- Sau khi ra ngoài, ta muốn uống hồng trà sữa. Mỗi ngày ngươi đều phải chuẩn bị, còn phải tìm cho ta nơi ẩn trốn tốt, không nên bị người khác nhòm ngó. Ta muốn mỗi ngày đều an an ổn ổn ngủ, không bị người khác quấy rầy. Còn nữa, ta muốn chăn tơ tằm, xức nước hoa hồng, còn cần tắm bằng sữa bò. Ta không thích có mùi lạ.

- Dịch ca ca đi vào cánh rừng đã lâu rồi mà sao vẫn chưa trở về?

Trên đường, Tiểu Mục lo lắng nhìn vào trong cánh rừng.

- Mục tiểu thư cứ yên tâm, chỉ là một kim chu mà thôi. Hồng huynh thần hồn xuất du, tuyệt đối không có gì trở ngại!

Xích Truy Dương an ủi Tiểu Mục. Trong giọng nói của hắn, mang theo một tia kính cẩn, bởi vì Xích Truy Dương biết Tiểu Mục rất có thể là do Vũ Văn Thái Sư chuyển thế.

Ngay khi hai người đang nói chuyện, một đoàn quang ảnh bỗng nhiên từ trong rừng cây bay ra. Chính là Bảo Nguyệt Quang Vương Thân của Hồng Dịch.

Chỉ có một điều khác biệt so với trước, trên vai quang ảnh của Hồng Dịch còn bám vào một con kim chu nhỏ như mèo con.

- Đây là?

Xích Truy Dương thấy thần hồn của Hồng Dịch nhập xác. Kim chu rơi xuống mặt đất, ung dung tản bộ, tựa như một con mèo lông vàng khoan thai thì không khỏi kỳ quái hỏi:

- Hồng huynh đã hàng phục được kim chu? Ta nhớ rõ kim chu tính tình dữ dằn, không dễ dàng bị hàng phục đâu.

- Hàng phục? Ta không hề hàng phục nàng, chỉ là cùng nàng thực hiện một giao dịch mà thôi.

Hồng Dịch mở mắt, nhìn kim chu như con mèo:

- Nàng không giống kim chu bình thường, nàng là cháu gái của Nhu Thiên Quốc sư Kim Chu Pháp Vương, đào hôn trốn ra ngoài. Giờ muốn thuê chúng ta làm người bảo hộ cho nàng mà thôi.

- Nhện đào hôn? Thuê người bảo vệ?

Nghe Hồng Dịch nói xong, đôi mắt của mọi người đều trợn lên thật to. Hình như trong tâm lý của họ, đây là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Mà lúc này, kim chu lại hừ lên một tiếng. Từ miệng nó phát ra âm thanh quái dị nhưng người nghe lại hiểu được:

- Các ngươi nhìn cái gì vậy? Ta muốn đi ngủ.

Nói xong, nó rụt hàm răng trở lại rồi chậm rãi tiến vào trong lều vải.

Chi chu có thể nói?

Mọi người ở đây, bao gồm cả "Bạch Vân Ngũ Lão", Hắc Diệu tam huynh đệ, năm tên binh sĩ cùng Trầm Thiết Trụ, tất cả đều có một cảm giác ngơ ngác.

Hồng Dịch đã từng thấy lão hồ ly nói chuyện, nên cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ là hướng về phía Xích Truy Dương nói:

- Sao kim chu này lại có thể nói tiếng Đại Kiền tốt như vậy? Đây là kim chu của Nhu Thiên quốc, dựa theo đạo lý, phải nói tiếng Nhu Thiên mới đúng.

Xích Truy Dương nói:

- Kim Chu Pháp Vương đã từng tu hành ở Đại Kiền. Các vương công quý tộc Nhu Thiên đều học được tiếng Đại Kiền.

Đúng lúc này, thần hồn Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt cũng trở về cơ thể. Các nàng mở mắt, nhìn Hồng Dịch.

- Các ngươi là người Dao Trì Phái, là hai vị đường chủ của Hoa Nguyệt Đường. Là hai vị tiểu thư của Ngân Châu cự phú Hoa Gia.

Không đợi hai nữ nhân mở miệng, Hồng Dịch đã nói trước.

- Tỷ muội chúng ta hiện đã rơi vào tay ngươi, như cá nằm trên thớt, mặc ngươi giết mổ. Nhưng nhìn việc ngươi đuổi bắt kim chu vừa rồi, cùng với một dị loại nói chuyện, tuy rằng chiếm thượng phong nhưng cũng không bắt nạt nó, quả là một chính nhân. Chuyện lần này coi như tỷ muội chúng ta gieo gió gặt bão. Ngươi có chuyện gì thì cứ nói ra đi.

Lúc này Hoa Lộng Ảnh đã ngồi xuống, vừa rồi nàng cũng biết, Hồng Dịch này không phải loại người cùng hung cực ác, tâm ngoan thủ lạt.

- Tạm thời không có chuyện gì, nhưng muội muội ta thiếu người hầu hạ. Thủ hạ của tỷ muội các ngươi hẳn không thiếu nha đầu đắc lực. Hiện tại ta cần tám người hầu tin cậy, nhưng không nên là loại người kiêu ngạo ương ngạnh.

Hồng Dịch bất động thanh sắc, tùy tiện nói ra một yêu cầu.

- Điều này rất dễ. Thủ hạ ta vừa lúc có tám nha đầu thông minh, võ công tu luyện cũng không kém, liền tặng cho ngươi.

Hoa Lộng Nguyệt vừa nghe cái yêu cầu nho nhỏ này, trong lòng cũng yên tâm hơn.

- Ừm. Ngân thương của các ngươi, ở phía nam có một đội thuyền thường xuyên thông thương với hải ngoại. Các thuyền Ngân thương đều vô cùng kiên cố, bên ngoài bọc tấm sắt, còn trang bị các bánh xe đẩy ở hai bên. Không biết có thể bán cho ta một vài chiếc được không?

Hồng Dịch đã nói đến vấn đề then chốt.

Hóa ra Ngân Châu cự thương có việc làm ăn vô cùng lớn, các thương thuyền qua lại trên biển vận chuyển đồ sứ, lá trà, tơ lụa, đồng thời đổi lấy rất nhiều hương liệu, bảo thạch, vàng bạc, các loại vật phẩm hiếm có của hải ngoại. Thế nhưng các hải đảo có rất nhiều sóng to gió lớn, thuyền cần rất kiên cố.

Ngân Châu Thương Hội đã bí mật cam kết với các thợ giỏi tay nghề trong thiên hạ, nghiên cứu chế tạo rất nhiều thuyền. Trong đó, thuyền kiên cố nhất, bên ngoài bọc tấm sắt, dưới boong tàu có gắn những bánh xe lớn bằng sắt, người chỉ cần dùng lực đạp vào bàn đạp là thuyền sẽ lướt như bay trên mặt nước. Loại thuyền này so với chiến thuyền của thủy sư Đại Kiền thì lợi hại hơn rất nhiều.

Điều này Hồng Dịch vô tình đọc được trong bút ký.

Hắn muốn đến phía Nam làm quan trông coi vùng biển, tiêu diệt trộm cướp trên biển. Khẳng định cần xuất binh hải chiến. Nếu như xuất ra một đội ngũ quan thuyền cỡ nhỏ, sẽ rất nguy hiểm. Nếu mua được thiết bì phi luân thuyền của thương nhân Ngân Châu, lập được chiến công, đây không phải là chuyện nhỏ.

- Ngươi muốn mua thiết bì phi luân thuyền? Loại thuyền này, giá trị chế tạo cực kỳ đắt đỏ. Thuyền lớn cần tám trăm người vận hành. Thành phẩm sẽ tốn một trăm ba mươi vạn lượng bạc. Nhân công lên tới nghìn người phân chia làm khung thuyền, tôi luyện giáp sắt cho vỏ thuyền, quét dầu lên ván thuyền... Từ khi bắt đầu chế tạo đến khi hạ thủy thì nhanh nhất cũng phải tới bảy tám năm. Hai tỷ muội chúng ta giờ đang khống chế hai chiếc như vậy. Hằng năm dùng những chiếc thuyền này ra khơi, đến các đảo quốc xa xôi như Thần Phong, Lưu Châu, Xuất Vân, Nhật Hạ, Hành Vũ, Bạch Mục, Đông Xuyên... để buôn bán. Hơn nữa, do sự khó khăn khi chế tạo nên Tổng Hội Ngân thương chúng ta không bán ra ngoài.

Hoa Lộng Ảnh vừa nghe vậy liền nhíu mày.

- Hơn nữa nếu là một chiến thuyền lớn, xung quanh cần có thêm ba mươi sáu chiếc thuyền nhỏ để bảo vệ nữa.

Hoa Lộng Nguyệt nói tiếp.

- Một chiến thuyền giá một trăm ba mươi vạn lượng bạc?

Hồng Dịch vừa nghe xong thì thất kinh. Vừa nãy hắn còn muốn mua, nhưng hiện tại vừa nghe xong thì đành quên đi. Thành phẩm đã hơn trăm vạn lượng bạc, nếu mua đứt còn không phải hơn ba trăm vạn lượng sao? Hiện tại trên tay hắn chỉ có hơn mươi vạn lượng bạc, còn không bằng một góc.

- Thôi bỏ đi, nhưng nó có thể cho thuê không? Còn nữa, Thương hội các ngươi hẳn là còn có hải đồ chứ?

Hồng Dịch khoát tay rồi đề xuất một phương án khác.

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ của đội ngũ truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free