Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 120:

Hải đồ tất nhiên chúng tôi có. Bằng không, trên biển rộng gấp chục lần lục địa, lại không có địa hình rõ rệt để phân biệt, thì nếu không có hải đồ, người ta rất dễ lạc lối giữa đại dương vô biên, vô tận, rồi lâm vào cảnh sống không bằng chết.

Nghe Hồng Dịch đột ngột nhắc đến hải đồ, Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt nhìn nhau, như thể đã đoán được ý định của hắn:

– Hải đồ của Ngân Châu Dao Trì phái chúng tôi là loại tỉ mỉ nhất. Trên đó tổng cộng có hai mươi tám nước ngoài biển, rất nhiều hoang đảo không người, các bãi đá ngầm, hải lưu, nơi những xoáy nước hội tụ, những vùng an toàn, nơi có cá mập, ác kình, giao long, hải mãng, rồi hải quái, hải thú hung hãn. Tất cả đều được vẽ lại trên đó. Nếu có được hải đồ của chúng tôi thì ít nhất có thể đi thuyền trong đại dương mênh mông, và có thể giảm thiểu những sự cố có thể xảy ra tới năm thành!

Hồng Dịch nghe hai người nói xong thì chỉ trầm mặc, không lên tiếng. Dưới ánh lửa chiếu rọi, vẻ mặt hắn không chút biểu cảm, khiến không ai đoán được hắn đang suy tính điều gì.

Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt nhìn hắn không rời mắt. Thần hồn của cả hai giờ đây đều bị ý niệm của Hồng Dịch thao túng, nên họ không khỏi lo lắng cho mỗi suy nghĩ của hắn.

– Các ngươi có thể cung cấp cho ta hải đồ vùng biển phương nam không? Càng tỉ mỉ, chính xác càng tốt. Hơn nữa, gần đây thủy phỉ, hải đạo, hải khấu ở đó rất hung hăng; mà các ngươi lại là ngân thương, hàng năm vẫn phải buôn bán trên biển, vậy hẳn biết rất rõ về vấn đề này. Không biết có thể cung cấp cho ta một vài tư liệu tình báo không?

Hồng Dịch suy nghĩ trong chốc lát rồi bỗng mở miệng, khiến Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt giật mình.

– Đương nhiên, nếu các ngươi có, ta sẽ dùng ngân lượng để mua chúng!

Hồng Dịch ngẩng mặt, nói tiếp:

– Thế nào?

Hoa Lộng Ảnh nhìn khuôn mặt Hồng Dịch rồi lập tức nói:

– Theo lý mà nói, tính mạng của tỷ muội chúng ta đều nằm trong tay ngươi, thì ngươi cần gì phải phí công như vậy? Ngươi muốn hải đồ, muốn tình báo, muốn thuyền thiết giáp phi luân, chúng tôi đều có thể cho ngươi mà căn bản không thể phản kháng chút nào.

Hồng Dịch khoát tay. Dưới ánh lửa, khuôn mặt hắn không hề lộ vẻ tham lam, khiến người ta cảm thấy tin tưởng, yên tâm:

– Ta làm việc đều phải chừa lại đường lui, sẽ không dồn người đến đường cùng. Buôn bán là buôn bán, giao dịch là giao dịch. Đương nhiên, các ngươi phải cấp cho ta những thứ có ích, không thể khiến ta bị tổn hại. Ta nói trước, với cục diện như bây giờ ta đã khống chế được các ngươi, nên lần giao dịch này ta tất nhiên muốn chiếm chút lợi thế, nhưng cũng không thể để các ngươi mất hết vốn làm ăn được.

Lời này của Hồng Dịch có thể hiểu là: Hắn giờ đã khống chế được cục diện, nên việc giao dịch với các ngươi nhất định sẽ phải có lợi thế, nhưng cũng sẽ không quá đáng.

Hàng năm, Ngân thương thường phải qua lại trên biển để buôn bán, nên họ có được hải đồ tinh vi, có thiết giáp phi luân hạm cường đại, và có tình báo cơ mật về thủy phỉ. Do vậy, nếu Hồng Dịch có được những thứ này, thì khi làm quan trong Tĩnh Hải quân, việc tiêu diệt thủy tặc để lập công quả thực sẽ thuận lợi như chẻ tre.

Bằng không, mặc dù bên cạnh hắn cũng chỉ có mấy cao thủ, có cung, có nỗ, tiền bạc và ngựa xe cũng không thiếu, nhưng kỳ thực cũng chỉ là một đám người ô hợp, đụng phải cường địch sẽ lập tức hóa thành tro bụi.

Hơn nữa, trong quân cũng không thiếu người tranh đoạt công lao. Trước mắt, trong Tĩnh Hải quân có rất nhiều con cháu vương hầu công khanh làm quan chức, có người làm Chỉ huy sứ, có người làm tướng quân, và thậm chí là cả thống lĩnh. Nếu không có tài lực hùng hậu, nhân lực mạnh mẽ, tình báo tin cậy, cùng thực lực bản thân vững chắc, thì việc muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của những người này để đi trên con đường lập công phong tước quả thực là không có khả năng.

Bao năm qua, trong quân đội, vì cướp đoạt công lao mà sống mái với nhau, âm thầm bắn hắc tiễn, đâm lén một nhát hắc đao, cũng không phải là chuyện hiếm.

Những điều này, suốt dọc đường đi, Hồng Dịch không khỏi suy nghĩ đến.

Nhất là việc chiến đấu trên biển không phải là chuyện có thể so sánh được với việc tác chiến trên mặt đất. Tác chiến trên biển, cho dù là một Võ Thánh cũng không phát huy được quá nhiều tác dụng, vì vậy mọi công tác chuẩn bị đều phải vô cùng chu đáo.

Tài lực của Hồng Dịch yếu kém, nhân lực rất thưa thớt, nên hắn không thể không nắm bắt mọi cơ hội để tích góp thực lực, chuẩn bị cho việc tranh đoạt cùng Ngọc Thân Vương, đòi lại công đạo cho mẫu thân, và diệt Triệu gia Đại La phái để báo thù rửa hận.

– Vậy được rồi, khi nào tới Nam châu Thủy Dương phủ, ta sẽ đưa hải đồ mấy vạn dặm của Nam châu thất hải cho ngươi. Ngoài ra sẽ cung cấp một vài tình báo mới nhất về thủy phỉ cho ngươi. Chỉ có điều, thiết giáp phi luân của chúng ta đã ra khơi buôn bán, có thể phải vài tháng sau mới đến cảng nên tạm thời không có để ngươi thuê. Song chúng ta có một loại thiết giáp phi luân cỡ nhỏ có thể chở được tám mươi người, chúng tôi có thể dành cho ngươi năm chiến thuyền loại đó.

Hoa Lộng Ảnh yên lặng trong chốc lát rồi mở miệng nói.

– Thiết giáp phi luân nhỏ chở được tám mươi người sao? Các ngươi muốn bao nhiêu tiền một con thuyền?

Hồng Dịch nghe vậy thì trong lòng nhất thời vui vẻ, rồi tính toán nói: – Ta vào quân đội thì việc đầu tiên cũng là làm một quan úy, thống lĩnh một trăm người. Chỉ cần loại thuyền nhỏ này cũng đã đủ rồi!

– Loại thiết giáp phi luân nhỏ này chế tạo không hề dễ dàng, phí tổn ít nhất lên tới ba vạn lượng bạc một con thuyền và chúng tôi cũng không bán ra ngoài, cho dù có là người của Hòa Thân Vương mua cũng phải tốn tám vạn lượng bạc một con thuyền. Nhưng ngươi chỉ cần trả cho ta phần phí tổn là được rồi.

Hoa Lộng Ảnh vội vàng nói.

– Tốt rồi! Vậy cứ quyết định như vậy đi!

Hồng Dịch sảng khoái gật đầu:

– Tới Thủy Dương trấn, chúng ta sẽ tiếp tục giao dịch!

– Nếu đã như vậy, chúng ta về trước!

Dứt lời, Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt nhìn nhau đứng lên...

Sau khi xác định việc giao dịch với hai vị Đường chủ Hoa Nguyệt đường của Dao Trì phái, tâm tình Hồng Dịch rất tốt.

Những người xung quanh cũng thư thái. Sau khi phân người gác đêm, mọi người đều tự vào lều trại ngủ.

Hồng Dịch ngồi xếp bằng trong chốc lát rồi cũng vào lều trại của mình.

Tiến vào chiếc lều lớn bằng da trâu, hắn lập tức gặp ngay con kim chu, thấy nó đang ở trong một tư thế thoải mái nhất, tám chiếc chân duỗi ra, nằm trên chiếc chiếu tơ lụa. Bộ dạng nó ngủ thật sự rất thoải mái.

Khụ!

Hồng Dịch ho khan một tiếng, kim chu lập tức xoay người đứng dậy, ánh mắt chuyển động liên tục rồi mở miệng nói:

– Ngươi muốn làm gì?

– Muốn tâm sự với ngươi thôi mà!

Hồng Dịch vuốt cằm:

– Ngoài ra ngươi cũng phải ứng trước một bộ phận tiền thuê đi chứ!

– Ngươi giờ muốn ta truyền cho ngươi bí quyết Long Tượng Pháp Ấn sao? Vậy được rồi, dù sao bây giờ ngươi mặc dù có đạo pháp lợi hại nhưng chắc chắn không phải là đối thủ của gia gia ta. Vạn nhất về sau gia gia tìm được ta thì ngươi sẽ không thể bảo vệ được ta. Được rồi, ta giờ sẽ truyền toàn bộ Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Quán và Long Tượng Pháp Ấn cho ngươi.

Mắt Kim chu chuyển động hồi lâu sau rồi mới mở miệng nói.

– Đã như vậy ta cũng không khách khí nữa. Xin mời!

Hồng Dịch không khách khí ngồi ngay xuống đất, nhìn con kim chu để xem rốt cuộc nó thi triển ra sao.

Đột nhiên, con kim chu này bất động, đồng thời, trong lều bỗng nổi lên một trận âm phong.

Hồng Dịch biết, Âm Thần của con kim chu này đã xuất khiếu, do đó Thần hồn của hắn cũng xuất xác bay đi. Ngay lập tức, hắn liền trông thấy một thiếu nữ có khuôn mặt và đôi mắt khá nổi bật đang đứng đó.

– Đại Uy Thiên Long Bồ Tát chính là một vị Bồ Tát chân đạp Kim Long, chân đạp Bạch Tượng, đồng thời tư thế của Bồ Tát tướng này cũng chính là tư thế để luyện tủy của loài người các ngươi... Đại Uy Thiên Long Bồ Tát chính là một tồn tại biểu trưng cho sức mạnh trong thiên địa.

Khi Âm Thần của kim chu này nói chuyện, thì trước mắt Hồng Dịch cũng biến đổi, rồi xuất hiện một kim thân pháp tướng Bồ Tát một chân đạp Kim Long, một chân đạp Bạch Tượng, cơ bắp toàn thân phồng lên, mắt trợn tròn, tựa như đang tập hợp tất cả sức mạnh trong thiên địa vào một thân.

Chỉ có điều, lần này Hồng Dịch không vận dụng Quan Tưởng Pháp để phá vỡ nó, mà tinh tế cảm nhận luồng uy áp của sức mạnh Bồ Tát này đối với tâm linh hắn.

Thấy Bồ Tát lực tướng này, ý niệm trong đầu Hồng Dịch đều nảy sinh một suy nghĩ yếu đuối, vô lực tranh đấu.

Bởi vì hắn cảm thấy lực lượng của đối phương thật sự quá cường đại và rất tinh khiết!

Nhìn Đại Uy Thiên Long Bồ Tát tướng này, ngoại trừ lực lượng tinh khiết ra, Hồng Dịch rốt cuộc cũng không cảm nhận được thứ gì khác.

Và cũng chính vì vậy, nó lại càng kinh khủng hơn.

Bất luận là Dạ Xoa Vương hay Tu La Vương, thì khi Quan Tưởng ra cũng đều cảm thấy có sức mạnh, nhưng sức mạnh đó lại không tinh khiết. Trong đó hoặc mang theo sự hung tàn, hoặc tàn nhẫn, dâm ác, hay uy mãnh; chứ còn xa lắm mới có được cảm giác sức mạnh thuần túy như Đại Uy Thiên Long Bồ Tát tướng này.

Cùng lúc đó, Âm Thần của kim chu cũng đọc lên một đoạn kinh văn thâm ảo, là kinh văn phối hợp với Đại Uy Thiên Long Bồ Tát đồ tượng.

Bởi vì tu luyện môn thần thông này, thì ngoài đồ tượng để Quan Tưởng ra, còn cần phải phối hợp với kinh văn rồi lý giải sự thâm ảo của kinh văn, qua đó hiểu sâu hơn về môn thần thông này.

Không có kinh văn mà chỉ có đồ tượng thì học cũng không thành, tương tự không có đồ tượng mà chỉ có kinh văn cũng chẳng có tác dụng gì.

Có kinh văn, có đồ tượng cũng cần phải có ngộ tính để lý giải nó mới tu thành thần thông.

Võ công, Đạo pháp, con đường nào mà chẳng như vậy.

Hồng Dịch nghe đoạn kinh văn rất dài, rất thâm ảo này rồi lập tức ghi tạc vào lòng. Sau khi luyện đến cảnh giới Nhật Du, vốn hắn đã có bản lĩnh ghi nhớ mọi thứ đã gặp qua.

Chỉ có điều, đoạn kinh văn này mặc dù đã được hắn nhớ kỹ nhưng Hồng Dịch lại khó có thể lý giải được nó. Hắn biết đạo lý trong kinh văn thâm ảo, nên cần có thời gian tìm hiểu, nghiền ngẫm.

– Long Tượng Pháp Ấn có ba thức: Thức thứ nhất Thiên Long Ấn, Thức thứ hai Cự Tượng Ấn, Thức thứ ba Bàn Nhược Ấn. Một bộ khẩu quyết của ba thức này, từ cách phát âm, tư thế vận chuyển, đều có thể dùng để luyện tủy và đối địch...

Thông qua huyễn cảnh, kinh văn và đồ tượng của Đại Uy Thiên Long Quan Tưởng Pháp đã được Hồng Dịch ghi nhớ hết. Và cả khẩu quyết, cách phát âm, tư thế của tam đại ấn quyết trong Long Tượng Pháp Ấn đều được Âm Thần con kim chu này nói ra tường tận.

Bộ võ công này tuy rằng chỉ có ba thức nhưng khi Hồng Dịch thu được nó mới biết rằng nó so với các loại võ công như Ngưu Ma Đại Lực Quyền, Hổ Ma Luyện Cốt Quyền... còn phức tạp, thâm ảo hơn gấp mười lần.

Cho tới khi trời bắt đầu sáng, sau ba canh giờ, Hồng Dịch mới miễn cưỡng ghi nhớ hết bộ quyền pháp này.

Chỉ là nhớ trong lòng, chứ hắn vẫn chưa thể luyện được nó. Nguyên nhân là do Hồng Dịch căn bản còn chưa luyện tới cảnh giới Đại Tông Sư. Ở cảnh giới Đại Tông Sư, khi vận lực phát quyền có thể khiến cốt tủy rung động, mới có thể luyện bộ quyền pháp đó một cách hiệu quả.

Nếu Hồng Dịch giờ mà luyện tập, thì cho dù có luyện hơn vạn lần cũng không có chút tác dụng. Đó là bởi vì lực lượng của hắn căn bản còn chưa thẩm thấu vào cốt tủy.

Môn bí quyết luyện tủy này không biết khi nào mình mới có thể tu hành. Song một khi đã tiếp nhận bí pháp của con kim chu này rồi, về sau lại phải gánh vác hậu quả... Nếu Kim Chu Pháp Vương tìm tới thì không biết hắn có thần thông gì đây?

Sáng sớm, trên cây cỏ ven đường đọng đầy sương sớm se lạnh. Sau khi thức dậy, Hồng Dịch vừa suy nghĩ, vừa chỉ thị cho thủ hạ thu thập đồ đạc để lên đường.

Dọc đường đi không hề có phong ba gì nữa. Tới sáng ngày thứ ba, đoàn người Hồng Dịch rốt cuộc đã vượt qua Nam châu cổ đạo, tiến vào tỉnh lỵ lớn nhất phương nam, Thủy Dương đại thành.

Tỉnh Thủy Dương kề bên Thái Xương Hồ rộng ba trăm dặm, ở đây sản vật phong phú, gạo cá sung túc. Từ Thái Xương Hồ có thể cho thuyền ra kh��i. Mà từ thượng du Thái Xương Hồ thông với sông Bạch Lãng, nên có thể vận chuyển rất nhiều các loại vật tư của phương nam đi các nơi. Cho nên trong tỉnh, bến tàu mọc lên như rừng, hàng hóa trung chuyển qua các cảng khiến những trấn nhỏ ở đây trở nên phồn thịnh, lấy Thủy Dương đại thành làm trung tâm. Tất cả tạo thành một hệ thống cảng biển chằng chịt như bàn cờ.

Hơn nữa, sự phát triển này lấy việc sản xuất tơ lụa làm trọng tâm. Việc sản xuất tơ lụa của cả Đại Kiền chủ yếu tập trung tại đây. Tiền thuế thu hàng năm từ các loại thuế như thuế tơ tằm, thuế thương nghiệp, hải quan, thuế cá... lên tới mấy trăm vạn lượng bạc.

Thuế thu của một tỉnh này gấp mười lần so với tỉnh Ngô Uyên!

Cho nên bảy tỉnh Nam châu giàu nhất thiên hạ, mà tỉnh Thủy Dương lại là tỉnh giàu có nhất Nam châu.

Đoàn người Hồng Dịch sau khi tới Thủy Dương cũng không hề vào thành, mà lại tới một thôn trấn ngoại thành tên là Thanh Lưu trấn để nghỉ tạm.

– Tuần phủ của tỉnh Thủy Dương này, và cũng là tướng soái đại quan ở đây, lại chính là Hồng Khang. Mặc dù ta với hắn là huynh đệ cùng cha khác mẹ, nhưng người này lòng dạ thâm sâu. Hơn nữa, ta trước mắt đã giết Triệu Phi Dung của Đại La phái, nên ta với hắn đã trở thành thế bất cộng đái thiên rồi. Nếu để hắn biết, ta sẽ không thể đi khỏi đây. Các ngươi cũng phải cẩn thận một chút. Nghỉ ngơi một ngày, rồi sau đó khi Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh đưa hải đồ, tin tức tình báo cùng thiết giáp phi luân nhỏ tới, chúng ta sẽ theo đường thủy từ Thái Xương Hồ thẳng đến đại doanh của Tĩnh Hải quân ở Lâm Hải tỉnh để báo danh. Chúng ta sẽ không tạt qua Thủy Dương nữa.

– Dạ!

Nghe Hồng Dịch dặn dò, những người đi theo hắn đều răm rắp nghe lệnh. Người cho ngựa ăn thì cho ngựa ăn, người cho chó ăn thì cho chó ăn, người luyện võ thì đi luyện võ, người trông hành lý thì trông hành lý, rồi giặt quần áo, nấu ăn... tất cả mọi việc diễn ra rất có thứ tự.

Nghỉ ngơi một canh giờ, sau khi tỉnh dậy Hồng Dịch thấy Tiểu Mục đang dùng một chậu đồng rồi đổ đầy sữa vào trong đó, và con kim chu kia lại ở trong chậu ��ó ngâm mình, trông có vẻ rất hài lòng.

Hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Không biết tại sao, Tiểu Mục thường xuyên nói chuyện phiếm với con kim chu.

Tiểu Mục quả là rất cô đơn. Dù sao nàng vẫn chỉ là một cô bé. Giờ rốt cuộc có một người bạn đồng lứa. Con kim chu này tuy là yêu vật nhưng thực chất bên trong Thần hồn đã tu luyện thành hình hài một cô gái nhỏ. Hai người trò chuyện với nhau cũng là để đỡ buồn tẻ.

Hồng Dịch nhìn thấy hết thảy, trong lòng cũng rất vui vẻ.

Hắn sớm đã nhìn ra, con kim chu này mặc dù là yêu vật nhưng xét trên phương diện tâm tính thì cũng chỉ là một tiểu cô nương tinh nghịch. Nó và Tiểu Mục lại rất hợp nhau, hơn nữa kim chu này có được truyền thừa rất lợi hại, nên khi cùng Tiểu Mục nói chuyện thì Tiểu Mục nàng chắc chắn có được không ít chỗ tốt.

Kim Chu Pháp Vương là một trong thiên hạ bát đại yêu tiên. Võ công, đạo pháp của hắn đều tới mức thông huyền khó lường, nhất là năm đó khi hắn đi lịch lãm khắp thiên hạ, đã học trộm được võ công, đạo pháp của các môn phái khác nhau. Sau này lại làm quốc sư của Nhu Nhiên, có quyền cao chức trọng nên việc dạy cháu gái mình đương nhiên sẽ phải dồn hết tâm sức.

Những điều mà con kim chu này biết được, Hồng Dịch hoài nghi nó còn biết nhiều hơn hắn rất nhiều.

Tối đó, hai tỷ muội Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt cuối cùng cũng tới đây.

Khi tới đây, hai người quả nhiên còn mang tới tám nữ hài tử. Họ trông khỏe mạnh, cơ trí khéo léo, thân thủ cũng không tệ, mỗi người đều có cấp bậc võ sĩ, tuổi khoảng mười lăm, mười sáu. Hồng Dịch vừa nhìn thấy tám nữ hài tử này thì biết rằng với thân thủ của bọn họ, mỗi người đều có thể chiến thắng bốn năm tên đại hán. Thấy tám người này, trong lòng hắn cũng phải thầm giật mình.

Thể chất lẫn khí chất của tám nữ hài tử này còn cao hơn bọn Tử Ngọc, Lam Ngọc, Hồng Ngọc, Hoàng Ngọc ở Võ Ôn Hầu kia một bậc.

Sau khi thấy rõ ràng, trong lòng Hồng Dịch âm thầm gật đầu.

Có tám nha hoàn này đến hầu hạ Tiểu Mục quả là không tệ chút nào!

– Những nữ hài tử này là do Hoa Nguyệt đường chúng tôi huấn luy��n ra. Các nàng từ nhỏ đã là cô nhi, rất trung thành, và được tập luyện Cửu Khúc Liên Hoàn Quyền của Dao Trì phái chúng tôi, nên có thể ra sức trợ giúp khi cần.

Hoa Lộng Nguyệt nhìn Hồng Dịch nói:

– Các nàng vốn là nha đầu bên cạnh tôi, là Ngân Nguyệt Vệ, bao gồm Ngân Nguyệt, Ngân Vũ, Ngân Vân, Ngân Doanh, Ngân Tú, Ngân Kiếm, Ngân Phong, Ngân Ngữ. Là Phong Vũ Vân Nguyệt, Doanh Tú Kiếm Ngữ.

Nội dung bạn vừa đọc đã được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free