(Đã dịch) Dương Thần - Chương 121:
Ngân Nguyệt Bát Vệ ư?
Hồng Dịch nhìn qua tám nữ hài tử chưa đầy hai mươi tuổi này. Các nàng đứng chỉnh tề thành một hàng, đầu hơi cúi xuống, mang giày ủng mũi nhọn. Hắn nhìn đi nhìn lại hồi lâu, trong lòng mới thấy thỏa mãn.
Thực ra hắn biết, thần hồn của Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt đều đã bị hắn khống chế. Chỉ cần các nàng nảy sinh ý niệm phản kháng, hắn có thể khiến các nàng hồn phi phách tán. Do vậy, các nàng tuyệt đối không dám giở trò.
Hiện tại Hồng Dịch đang rất thiếu nhân thủ, ngay cả việc giặt giũ, nấu cơm, đun nước đều do một mình Tiểu Mục làm. Nhưng nếu muốn mua thêm nha đầu thì lại có nhiều điều lo ngại, nên việc này quả thực rất khó khăn.
Ngân Nguyệt Bát Vệ, người nào người nấy thân thủ đều rất tốt, lại được trải qua huấn luyện nghiêm ngặt. Họ không những có thể giặt giũ nấu nướng mà còn là những hộ vệ tài ba. Cho nên, họ chính là nhân tuyển thích hợp nhất để phục vụ hắn và hỗ trợ Tiểu Mục.
Năm chiếc Thiết Giáp Phi Luân Thuyền loại nhỏ, mỗi chiếc chở được tám mươi người, vừa cập bến Thái Hồ.
Hoa Lộng Ảnh nhìn Hồng Dịch, suy nghĩ một chút rồi nói:
“Hồng công tử, tỷ muội chúng ta có thể nói chuyện riêng với người một lát được chăng?”
“Nói chuyện với ta ư? Được thôi!”
Hồng Dịch nhìn Tiểu Mục và Xích Truy Dương nói:
“Các ngươi ra ngoài một lát, ta muốn nói chuyện riêng với hai vị đường chủ.”
Tiểu Mục cười rồi đi ra ngoài. Xích Truy Dương sau khi ánh mắt thâm thúy liếc nhìn Hoa Lộng Nguyệt và Hoa Lộng Ảnh một cái, cũng rời đi.
“Hồng công tử, chúng ta có thể làm một giao dịch được không?”
Hoa Lộng Ảnh vỗ tay, lập tức Ngân Nguyệt Bát Vệ lui ra. Trong phòng giờ chỉ còn lại ba người bọn họ.
“Giao dịch cái gì?”
Thấy trong phòng chỉ còn lại ba người, ánh mắt Hồng Dịch lóe lên hỏi.
“Hồng công tử, linh niệm của người vẫn còn trong thần hồn chúng ta, chỉ cần khẽ vận Thần thì chúng ta có suy nghĩ gì, chẳng phải người đều biết sao? Người đã biết rõ rồi còn hỏi ư?”
Hoa Lộng Ảnh ngồi xuống, hai tay đan vào nhau làm lộ ra chiếc nhẫn bạch ngọc tinh xảo.
“Ta không hề thăm dò thần hồn của các ngươi!”
Hồng Dịch ngả đầu ra sau, nói.
Linh niệm của hắn vẫn còn trong thần hồn của hai vị đường chủ Hoa Nguyệt đường của Dao Trì phái. Quả thực, chỉ cần khẽ vận Thần, hắn có thể biết được toàn bộ suy nghĩ của hai nàng.
“Hồng công tử, tên của người là Hồng Dịch phải không? Phụ thân người là Thái Sư Võ Ôn Hầu, là một nhân vật có quyền khuynh thiên hạ. Người ở nhà không được ưu ái nên đầu phục Ngọc Thân Vương, và hiện tại đang ra ngoài lịch lãm một năm để tăng lịch duyệt, sau đó trở về kinh ứng thi tiến sĩ. Nếu đỗ hẳn sẽ thăng quan tiến chức. Hơn nữa, chúng ta còn biết công tử là một người thâm tàng bất lộ, âm thầm tu luyện đạo thuật tới cảnh giới cao thủ Hiển Hình, rồi còn liên thủ với tuần phủ Ngô Uyên Hầu Khánh Thần đánh chết Triệu Phi Dung, mà đoạt được Âm Dương Đào Thần Kiếm.”
Hoa Lộng Nguyệt vừa quan sát sắc mặt Hồng Dịch, vừa cẩn thận nói ra một đoạn tư liệu.
“Các ngươi chỉ có hai ngày điều tra mà đã nắm rõ đến vậy sao?”
Nghe xong, Hồng Dịch ngả người tựa vào ghế, không mảy may quan tâm.
“Đằng sau Hồng công tử còn có cao thủ Thái Thượng Đạo hỗ trợ phải không?”
Hoa Lộng Ảnh nói:
“Bằng không, chỉ bằng vào đạo thuật của người thì không có khả năng giết được Thánh nữ Đại La phái Triệu Phi Dung, một người thuộc lớp cao thủ trẻ tuổi trong thiên hạ hiện nay, sánh ngang với Thái Thượng Đạo Tô Mộc, Vân Mông Thiên Long Phái Hạnh Vũ Tiên, Nguyệt Đình cô nương của Dao Trì phái chúng ta, Đồng Lâm của Tâm Quyền Phái, Hứa Thanh Tùng của Thái Môn, Trương Thư Ngọc của Chính Nhất Đạo, Tiêu Trường Phong của Phương Tiên Đạo...
Họ đều là những cao thủ có tiềm lực thành thần thành thánh sau này. Những nhân vật như vậy, ngay cả trưởng lão môn phái chúng ta muốn ra tay cũng khó lòng giữ chân được họ.”
“Ta có cao thủ của Thái Thượng Đạo hậu thuẫn sao…”
Hồng Dịch nghe Hoa Lộng Ảnh suy đoán mà không khỏi thầm cười trong lòng. Hoa Lộng Ảnh nào biết rằng Hồng Dịch giết chết Triệu Phi Dung hoàn toàn nhờ vào cơ duyên xảo hợp. Trước tiên dùng Bạo Viêm Thần Phù Kiếm đả thương đối phương để đoạt được Đào Thần Kiếm, sau đó lợi dụng sự khinh địch của đối phương thi triển Minh Vương đả thương thần hồn của đối phương, rồi cuối cùng dùng đại quân bao vây diệt trừ. Tất cả đều chỉ là cơ duyên.
Song, với tình huống như thế này thì sao hắn có thể nói ra đây? Vì vậy, hắn cố tình cười một cách bí hiểm.
“Chúng ta tình cờ biết được nội tình của người mà thôi.”
Hoa Lộng Ảnh nói tiếp:
“Nhưng tỷ muội chúng ta tuyệt đối không cam lòng bị người khống chế như vậy. Nếu người có thể thu hồi ấn ký linh niệm trong thần hồn chúng ta, thì ta sẽ cho người một trăm vạn lượng bạc, một con Thiết Giáp Phi Luân Thuyền lớn chở được cả nghìn người, ba trăm võ sĩ, mười trang viện, mười vạn khoảnh đất. Đồng thời, chuyện này chúng ta cũng tuyệt đối không nói ra. Cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra. Thấy sao hả?”
“Thì ra là như vậy. Một trăm vạn lượng bạc, một con thuyền lớn chở được nghìn người, ba trăm võ sĩ, mười trang viện, mười vạn khoảnh đất. Điều kiện này thật là tốt nha. Mà ta có mấy thứ này liền có thể sánh ngang với vương hầu thế gia, đại quý tộc, đại địa chủ. Nhưng làm sao ta có thể tin tưởng được các ngươi? Hơn nữa, các ngươi biết nhiều bí mật của ta như vậy.”
Hồng Dịch nghe xong điều kiện, ánh mắt lóe lên nhưng trên mặt hắn không lộ chút biểu cảm nào.
“Chúng ta có thể ký hiệp ước. Hơn nữa, Dao Trì phái chúng ta ủng hộ Hòa Thân Vương, trong khi người lại ủng hộ Ngọc Thân Vương. Việc chúng ta cấp người, bán thuyền cho người đã là điều tối kỵ rồi. Nếu để chuyện này lộ ra ngoài thì tỷ muội chúng ta thật không chịu nổi.”
Hoa Lộng Nguyệt cười khổ nói:
“Như vậy đi, sau này chúng ta còn có thể giao dịch nhiều hơn nữa. Giao dịch càng nhiều thì mối ràng buộc giữa chúng ta sẽ càng thêm sâu sắc. Công tử là một người thông minh nên chắc chắn người hiểu rõ…”
“Một năm sau!”
Hồng Dịch giơ một ngón tay, nói:
“Một năm sau, cuộc giao dịch này ta mới có thể thực hiện. Còn hiện giờ thì không thể. Trong vòng một năm, ta sẽ không giao dịch gì thêm với các ngươi. Các ngươi cứ yên tâm.”
“Nếu như vậy thì cứ quyết định thế đi. Mong công tử sẽ không đổi ý.”
Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt liếc nhìn nhau, đồng thời đứng dậy.
“Đương nhiên là ta sẽ không đổi ý.”
Hồng Dịch đưa tay đặt lên bàn, trong lòng tự tính toán nếu cùng hai nàng giao dịch chắc chắn sẽ khiến nhiều kẻ dòm ngó. Nhưng Hồng Dịch biết rõ thực lực của mình còn nhỏ yếu nên tuyệt đối không nên thực hiện giao dịch vào lúc này.
Một năm sau, Hồng Dịch tự thân thăng tiến võ công và đạo pháp, bước lên một tầm cao mới. Đến lúc đó có đủ thực lực thì tất cả còn có thể nắm trong tay. Hiện giờ việc quan trọng nhất là phải tạm thời khống chế được hai nàng.
“Ta tu luyện vô thượng bí điển Quá Khứ Di Đà Kinh, lại được nhiều linh dược trân quý, rồi cả Long Tượng Pháp Ấn, Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Quán do Kim Chu truyền lại, rồi cả Âm Dương Đào Thần Kiếm. Với mấy thứ này, trong vòng một năm khổ luyện mà thực lực ta không tiến nhanh thì cứ giết chết ta đi.”
Sau khi bàn bạc giao dịch xong với hai nàng, Hồng Dịch liền phân phó thủ hạ lập tức khởi hành tiến đến một cảng trên Thái Hồ.
Màn đêm buông xuống, mặt Thái Hồ rộng vô biên, sóng nước lăn tăn, ánh sáng lấp lánh. Thật là yên bình!
Hai bên trái phải của bến cảng, một đội thuyền gồm năm chiếc màu đen đang yên lặng neo đậu.
Hồng Dịch nhìn qua thì chỉ thấy năm chiếc chiến thuyền tuy nói là thuyền nhỏ nhưng vẫn lớn hơn nhiều so với thuyền đánh cá thông thường. Thân thuyền có hai tầng đều được thiết kế bọc bằng những tấm sắt mỏng, chắc chắn, nghiêm cẩn.
Đạp chân lên thân thuyền, Hồng Dịch có thể cảm nhận được thân thuyền vô cùng kiên cố. Lấy tay gõ vào thành thuyền nghe thấy tiếng vang như gõ vào sắt thép nguội, có thể thấy toàn bộ thân thuyền đều được đúc từ thép. Trên boong tàu đều được bố trí phòng hộ kiên cố để chống cung tiễn bắn tới. Dưới boong tàu, trong khoang thuyền có hai hàng ghế ngồi. Dưới mỗi ghế đều có một trục bánh xe sắt, nơi thủy thủ ngồi để đạp.
Bánh đà bằng sắt hai bên trái phải của thuyền cũng vì thế mà lập tức xoay tròn, khiến thuyền nhanh chóng lao đi với một tốc độ gấp đôi so với những thuyền lớn bình thường khác.
“Một thuyền có khoảng hai mươi tráng hán làm nhiệm vụ, còn có một thuyền trưởng. Khoang thuyền dùng để chứa nước ngọt, lương thực, dược vật, binh khí, cung tên, đồng thời còn là chỗ ngủ.”
Hoa Lộng Nguyệt cùng Hoa Lộng Ảnh đứng trên boong tàu cùng Hồng Dịch rồi lần lượt giới thiệu:
“Thân thuyền vô cùng kiên cố. Nếu gặp phải tàu chiến thông thường của Đại Kiền, không cần bắn, chỉ cần trực tiếp đâm thẳng thuyền đối phương là lập tức vỡ tan.”
“Nếu mỗi thuyền có thể chứa được khoảng trăm người đi lại trên biển mấy tháng, thậm chí nửa năm cũng không thành vấn đề. Thuyền nhỏ để hộ vệ, còn thuyền lớn dùng để tác chiến. Nhưng vẫn còn một số chi tiết chưa hoàn thiện nên sức chứa vẫn chưa được tối ưu, vì vậy muốn đi xa thì như vậy vẫn còn chưa đủ.”
Hoa Lộng Ảnh nhìn thân thuyền cười nói.
“Năm chiến thuyền muốn hoạt động cần ít nhất một trăm người thủy thủ cường hãn sao?”
Hồng Dịch nhìn khoang thuyền, nhìn những tráng hán đạp bánh xe không chớp mắt. Bọn họ da thịt màu cổ đồng, tràn ngập sức mạnh bùng nổ, rồi thầm cảm thán, những thuyền viên như vậy quả thực không dễ tìm.
“A Thiết! Các ngươi sau khi đưa Hồng công tử đến tỉnh Lâm Hải, tại đại doanh của Tĩnh Hãi Thủy Quân thì để thuyền lại đó rồi lập tức dẫn người trở về, tuyệt đối không được làm chậm trễ công việc của công tử.”
Hoa Lộng Ảnh lớn tiếng phân phó tên thuyền trưởng trên thuyền.
“Rõ, đại tiểu thư.”
Thuyền trưởng A Thiết trịnh trọng gật đầu.
“Hồng công tử, hẹn một năm sau gặp lại. Đến lúc đó rất mong chúng ta có thể giao dịch thuận lợi.”
Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt nhìn Hồng Dịch thật sâu, rồi từ trên thuyền trở lại trên bờ.
“Nhổ neo đi!”
Hồng Dịch phân phó một tiếng rồi cùng Tiểu Mục còn lại trên boong tàu. Trên này cũng có một khoang gác cao chứa được khoảng hai mươi người, bên trong cũng giống như một gian phòng bình thường, có giường chiếu, có trà nước đầy đủ, chỉ là không có gì bày biện, nên trông rất đơn điệu.
Ra lệnh một tiếng, năm chiến thuyền lập tức khởi hành, tiếng nước rẽ sóng ào ào, lập tức tiến vào Thái Xương Hồ.
Lúc này, tại một phủ đệ tráng lệ của tỉnh Thủy Dương. Trong luyện võ đường hậu viện, một người mặc y phục màu nguyệt sắc thêu kim tuyến, hông đeo thắt lưng màu tử kim, da mặt hồng hào, trên mặt có hai chòm râu dài tám thước. Toàn thân mỗi chỗ đều tràn ngập lực lượng và hắn đang luyện quyền.
Người này quyền pháp cực kỳ cao minh, khi thi triển thì đến mưa gió cũng khó lọt qua. Quyền pháp đánh ra cương mãnh không gì sánh được, khắp trường quyền tiếng xé gió phá không không ngừng trong mấy trăm lần.
“Tu Di Luân!”
Quát khẽ một tiếng, thân thể bay lên cao khoảng hai mươi bộ rồi trong nháy mắt tung ra một quyền.
Ầm!
Trên võ đường, một cây gỗ bằng thân người bị trúng một quyền như bị thuốc nổ phá tung, lập tức vỡ vụn, gỗ bay đầy trời.
Nhưng hắn vẫn không ngừng lại, ra quyền liên tiếp, khiến các cọc gỗ thô to lần lượt nổ tung.
“Kim Cương Luân!”
Hắn quát lên một tiếng. Một lò hương sắt ba chân rất lớn trên luyện võ trường, bị một cước của hắn đá dựng lên, xoay tròn trên mặt đất. Tiếp đó, lò hương bằng sắt nặng năm, sáu trăm cân bị hắn một cước đá văng lên trời.
Lò hương bay lên không trung, khi thấy nó sắp rơi xuống, hắn lập tức giơ chưởng nhẹ nhàng bắt lấy rồi đặt xuống đất, đến một hạt bụi cũng không hề bay lên.
Làm xong tất cả, hắn ngay cả hơi thở cũng không gấp gáp. Trong mắt vẫn bình tĩnh như nước, toát lên khí chất trầm ổn, khó lường, một dạng khí chất cực hiếm.
“Hảo, hảo, hảo, quyền pháp của Khang đại nhân, e rằng đã tiến nhập cảnh giới Đại Tông Sư rồi. Ta thấy cho dù là đại thống lĩnh Thần Cơ doanh Hi thì trên phương diện tu luyện cũng kém Khang đại nhân một bậc.”
Ngay khi hắn dừng lại, trên luyện võ đường đi tới một nữ tử mặc quần lụa mỏng, thắt lưng đeo thúy ngọc liên, trang phục nhìn có vẻ tương tự với Triệu Phi Dung.
“Ta nếu không tu luyện bí điển Âm Dương Đạo Kinh của Đào Thần Đạo, tiến vào cảnh giới âm dương hòa hợp thì cũng sẽ không nhanh như vậy đã hợp nhất linh nhục mà bước vào cảnh giới Tông Sư.”
Người này chính là anh em cùng cha khác mẹ của Hồng Dịch, là con của Triệu phu nhân, tuần phủ tỉnh Thủy Dương, Hồng Khang! Hắn mười lăm tuổi bước chân vào quân đội, năm năm sau, ở tuổi hai mươi làm đến tướng quân, hai mươi lăm tuổi làm thị lang binh bộ, sau đó làm tuần phủ Thủy Dương. Mặc dù hắn tuổi còn trẻ nhưng ở trong quan trường cũng đã có vô số kinh nghiệm. Hiện tại hắn đã nắm giữ một phương biên cương trong tay.
Chỉ có điều gia đình hắn quá hiển hách, hơn nữa tại phương nam thế lực của Triệu gia căn bản đã cắm rễ sâu rồi.
Hồng Khang đứng thẳng một cách tùy ý, tuy rằng tuổi hắn còn trẻ nhưng đã có khí thế sắc bén, uy nghi lẫm liệt.
Trông hắn có vẻ già dặn hơn tuổi nhưng thật ra nếu như cắt bỏ bộ râu, tướng mạo có thể trẻ ra mười tuổi.
“Ngươi đã thu được tin tức chưa? Rốt cuộc là thế nào?”
Hồng Khang nhìn nữ tử này, tay vẫn bắt sau lưng không nhúc nhích.
“Thật sự bị độc thủ nhưng không biết là Thi Giải hay hồn phi phách tán. Nhưng ta cũng đã tìm hiểu, đệ đệ Hồng Dịch của người đã tham gia trận chiến vây công Bạch Vân trang ở tỉnh Ngô Uyên. Nếu không nhầm thì hôm nay hắn cũng đã tới đây rồi.”
“Hồng Dịch sao? Hắn chỉ là một tiểu nhân vật nên không thể gây sóng gió gì cả. Với võ công đạo pháp của ta thì không cần ra tay cũng có thể bóp chết một con kiến như hắn rồi. Chuyện vừa rồi có thể sau lưng hắn có Thái Thượng Đạo ra tay! Xem ra phụ thân muốn đích thân ra tay, Thái tử chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua. Nhưng mà Hồng Dịch nếu đến Thủy Dương thì thân là ca ca cũng nên chiêu đãi hắn một phen thật chu đáo.”
Hồng Khang búng tay:
“Người đâu!”
Rầm rập…
Một đội hộ vệ với bước chân chỉnh tề nhanh chóng tiến vào luyện võ đường. Bọn họ thân mặc giáp trụ, tay cầm đao đứng đó.
“Các ngươi lập tức đi tuần tra ở thôn trấn, nếu có tin tức của Hồng Dịch lập tức mời hắn đến gặp ta.”
“Rõ!”
Tiếng áo giáp vang lên rồi trong nháy mắt những người này đã biến mất không còn tăm hơi.
Ngay khi những người này còn đang nói chuyện thì Hồng Dịch đã đi đường thủy, vượt qua Thủy Dương. Năm chiến thuyền thiết giáp phi luân đã chạy tới tỉnh Lâm Hải và đang ở bên ngoài đại doanh của Tĩnh Hải quân.
Truyện dịch được thực hiện bởi truyen.free, hi vọng bạn đọc có những giây phút thư giãn tuyệt vời.