(Đã dịch) Dương Thần - Chương 141:
Bước vào cảnh giới tiên thiên đồng nghĩa với việc thể lực tăng lên đáng kể, và hơi thở trở nên dẻo dai, bền bỉ hơn.
Lấy việc kéo cung bắn tên làm ví dụ, trước kia, khi dùng cây Ô Cốt Thần cung, Hồng Dịch có thể bắn liên tục hơn ba mươi lần. Còn bây giờ, sau khi tu luyện Linh Quy Thổ Tức pháp và thể chất được cải thiện, hắn có thể bắn liên tục năm mươi, thậm chí là sáu bảy mươi lần.
Chừng nào chưa đột phá cảnh giới tiên thiên, dù có tu luyện bí quyết thổ nạp cao thâm đến mấy cũng không mang lại hiệu quả đáng kể, bởi vì, nếu chưa bước vào cảnh giới tiên thiên, người tu luyện căn bản không thể vận chuyển khí tức vào phủ tạng.
Hơn nữa, chỉ khi đạt đến cảnh giới tiên thiên thì phủ tạng mới thông qua tu luyện hô hấp để loại bỏ phế khí và thu nạp thanh khí, khiến toàn thân luôn cảm thấy tươi mới, hoạt bát từng giây từng phút. Sự dưỡng khí bên trong giúp cải thiện gân cốt, da thịt toàn thân, nhờ đó thể lực cũng được nâng lên một tầm cao mới.
Trong việc tu luyện võ đạo, cảnh giới tiên thiên là một bước ngoặt quan trọng, đánh dấu sự chuyển biến từ tu luyện ngoại công sang tu luyện nội công.
Đồng thời, sau khi tiến vào cảnh giới tiên thiên, mỗi khi vận dụng quyền thuật tấn công, người tu luyện có thể tác động đến nội tạng bên trong. Dạ dày, ruột phát lực, khí tức phát ra âm thanh, khiến cho quyền pháp có thêm sức mạnh.
Tuy nhiên, dù có ngẫu nhiên tiến vào cảnh giới tiên thiên, nếu không có phương pháp luyện hô hấp cao thâm, tự ý vận động nội tạng để thổ nạp thì chắc chắn sẽ khiến tạng phủ bị tổn hại nghiêm trọng.
May mắn thay, Hồng Dịch có Linh Quy Thổ Tức Quyết, thậm chí còn có cả Thiên Xà Xạ Tức pháp của Huyền Thiên Quán. Cả hai đều là thuật luyện tạng tối cao vô thượng, nên sau khi bước vào cảnh giới tiên thiên, hắn không thiếu pháp quyết để rèn luyện.
Thân thể trở nên mạnh mẽ là một chuyện, nhưng việc có thể bộc phát uy lực cường đại hay không lại là một vấn đề khác. Trong võ đạo, thân thể cường tráng và võ thuật chiến đấu sát thương hoàn toàn khác biệt, vì thế Hồng Dịch quyết định bắt tay vào tu luyện Lôi Ngục Đao Kinh ngay lập tức.
Các môn võ thuật Hồng Dịch đang tu luyện hiện giờ, bất kể là Hổ Ma Luyện Cốt Quyền hay Ngưu Ma Đại Lực Quyền, đều không phải là quyền thuật mang tính sát thương. Còn bộ Viên Ma Hỗn Thần Bổng của Trầm Thiết Trụ mặc dù lợi hại, nhưng so với tuyệt thế võ công như Lôi Ngục Đao Kinh thì vẫn kém xa một trời một vực.
Lôi Ngục Đao Kinh mà Vệ Lôi từng thi triển thuần túy là đao pháp giết người, khiến Hồng Dịch bây giờ hồi tưởng lại vẫn không khỏi thầm than.
Xích Truy Dương đã chuyển ngữ văn tự Vân Mộng khắc trên Lôi Ngục đao kinh sang văn tự Đại Kiền. Còn những họa đồ thì không cần dịch, ai nhìn cũng có thể hiểu được.
Hồng Dịch gom đao kinh cùng những văn tự đã được dịch lại một chỗ. Hắn cẩn thận xem qua một lượt, sau khi khắc ghi vào trong đầu, liền bắt đầu luyện tập.
Kể từ khi tu luyện đạo thuật đến cảnh giới Nhật Du, hắn đã có khả năng nhìn một lần là không quên. Bây giờ tu luyện đến cảnh giới Hiện Hình, năng lực này lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.
Sau khi khắc ghi những họa đồ và văn tự trong đao kinh vào trong đầu, Hồng Dịch cẩn thận suy ngẫm suốt nửa giờ, càng lúc càng cảm thấy kinh văn của đao kinh vô cùng thâm ảo. Trong đó có nhiều đoạn rất khó hiểu, nhưng việc thấu hiểu kinh nghĩa cũng như ý tứ của tác giả vốn chính là sở trường của hắn. Sau một hồi nghiền ngẫm tỉ mỉ, hắn cũng đã lần mò ra không ít đầu mối.
- Lôi Ngục Đao Kinh này tổng cộng có ba chiêu. Chiêu thứ nhất chính là chiêu Lôi Tật Hồ Quang mà Vệ Lôi đã sử dụng. Chiêu thứ hai là Âm Dương Luyện Ngục. Chiêu thứ ba là Thiên Địa Hồng Lô. Những cái tên này mang khí thế khá lớn, nhưng lại thiếu đi vài phần giản dị. Chẳng lẽ võ học Vân Mông cũng phù phiếm, không thực chất?
Hồng Dịch đối với tên những chiêu thức trong Lôi Ngục Đao Kinh đã đưa ra một nhận định, không mất đi bản sắc của một kẻ đọc sách.
Bỏ qua tên chiêu thức, nói về nội dung võ học bên trong đao kinh, Hồng Dịch cũng dần dần nghiền ngẫm và thấu hiểu được.
Chiêu thứ nhất Lôi Tật Hồ Quang là chiêu thức dành cho tiên thiên cao thủ tu luyện. Trong lúc tu luyện, tay phát lực, vận đao, ngưng thần, hội ý, người cùng đao hợp nhất. Tất cả đều là một bộ pháp môn đặc biệt, một chiêu đao đã phức tạp như vậy, một bộ võ công đơn giản căn bản không thể nào sánh được với chiêu đao này.
Chiêu Lôi Tật Hồ Quang này chỉ có tiên thiên cao thủ mới có thể phát huy được uy lực, võ sư bình thường căn bản không thể nào luyện tập. Nếu không, gân cốt toàn thân sẽ gãy lìa, rồi cả đời tàn phế.
Trong sách, Đao Thánh Dương Công Ngu có viết: một chiêu này, sau khi luyện đến lô hỏa thuần thanh, một khi vận đao thế, đao như điện mãng hồ quang, lập lòe quanh thân, chớp giật liên hồi như điện xẹt. Nước không thể chạm vào người, ngàn mũi tên vạn nỏ cũng không thể xuyên thủng. Chiêu này có thể phát huy thực lực của tiên thiên cao thủ đến mức tối đa, nhưng sau khi phát ra một chiêu thì phải tu dưỡng khôi phục, nếu không chắc chắn sẽ khiến thân thể trọng thương, khó lòng tăng tiến trong võ đạo.
Chiêu thứ hai là Âm Dương Luyện Ngục, chiêu này còn được gọi là võ học của cảnh giới đại tông sư. Một khi vận đao thế, cả người như bị đày ải vào địa ngục, không còn phân biệt âm dương, không còn biết sinh tử. Nói một cách đơn giản, đối thủ sẽ chết mà không hề hay biết.
Chiêu thứ ba Thiên Địa Hồng Lô lại càng lợi hại hơn, là đao thế lăng lệ nhất của cảnh giới Võ Thánh. Một khi thi triển, địch nhân liền có cảm giác thiên địa biến sắc, như bị nhốt trong hỏa lò, không thể chạy thoát, không thể tránh né! Chỉ có thể chịu đựng đau khổ trong hỏa lò đó.
Trong sách, Công Dương Ngu tự nói rằng, ông từng dùng một đao này chém chết Kiếm Thánh của Ô Cốt tộc, từ đó khiến Vân Mông tiêu diệt Ô Cốt tộc, thống nhất phần lớn thảo nguyên.
Ở phần cuối của Lôi Ngục Đao Kinh, Công Dương Ngu tự kể lại một vài chiến tích đáng tự hào của bản thân.
Hồng Dịch bỗng phát hiện ra, dường như tất cả cao thủ võ học đều thích ghi lại những chiến tích đáng tự hào của bản thân ở cuối sách mình viết. Ngay cả Ấn Nguyệt Hòa Thượng, một cao thủ Nhân Tiên, cũng không thể siêu phàm thoát tục, vẫn còn vướng bận vòng danh lợi.
Tuy nhiên, điều này cũng không có gì đáng trách. Lập công, lập đức, viết vào sách để truyền dạy, chẳng phải cũng là một cách để giãi bày bản thân với thế gian đó sao? Chẳng phải đó cũng là cách để tránh bị dòng thời gian chôn vùi đó sao?
- Võ Thánh Kinh không ngờ lại lợi hại đến vậy? Nếu thế thì Nhân Tiên Kinh còn lợi hại đến mức nào đây?
Hồng Dịch khép đao kinh lại, thở một hơi thật dài.
Hắn biết, bộ Lôi Ngục Đao Kinh này chính là tinh hoa tuyệt đỉnh của cảnh giới Võ Thánh, đỉnh cao của lực sát thương, nhưng đây cũng chỉ là võ thuật của cảnh giới Võ Thánh, chứ chưa phải là võ thuật của cảnh giới Nhân Tiên.
Võ thuật của cảnh giới Nhân Tiên, có thể phá toái chân không, ngẫm lại không biết sẽ tạo nên cảnh tượng như thế nào. Hồng Dịch cũng không tài nào hình dung ra được, nhưng hắn lại vô cùng kỳ vọng.
Sau khi khép lại đao kinh, hắn nghiền ngẫm lại chiêu Lôi Tật Hồ Quang này một lần nữa, cho đến khi nghiên cứu lặp đi lặp lại nhiều lần, vô cùng thành thục, trong lòng dâng lên một khao khát mãnh liệt muốn đứng dậy cầm đao, hắn mới bật mạnh dậy.
Hắn cầm thanh đao nằm trên mặt đất. Bất thình lình, hắn vặn mình, chân xoay chuyển theo hình trôn ốc, nội tạng co rút lại, lồng ngực dán chặt vào phía sau, gáy dựng thẳng đứng. Xương cốt toàn thân đan xen vào nhau, gân cốt da thịt giống như những sợi dây thép xoắn lại, bện thành những khối dây thừng bền chắc.
Chỉ thi triển một đao thế như vậy, Hồng Dịch đã cảm nhận thấy toàn thân mình, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, thật chẳng khác nào bị lọt vào giữa đao trận, không chỗ nào không đau đớn. Hồng Dịch có chút nghi hoặc, hắn tự hỏi, liệu một khi mình thả lỏng người thì toàn thân có bị nát thành bùn nhão hay không.
Hắn rốt cuộc cũng biết tại sao môn võ công này phải đợi tới cảnh giới tiên thiên mới được tu luyện. Bởi lẽ, nếu không tới được cảnh giới tiên thiên, đao thế không tài nào thi triển ra được. Chỉ riêng một động tác đơn giản như dán chặt lồng ngực về phía sau, đã đòi hỏi phải vận chuyển nội tạng, mà động tác này, một võ sư đỉnh cấp căn bản cũng không thể nào làm được.
- Lôi Tật Hồ Quang!
Cố nén cơn đau mãnh liệt trong người, Hồng Dịch nhấc mạnh đao lên, thi triển chiêu thứ nhất trong Lôi Ngục Đao Kinh.
Đao thế xoẹt một tiếng liền triển khai! Một đạo ngân quang từ dưới bàn chân cuốn ngược lên, trong nháy mắt, tia ngân quang này quấn quanh thân thể. Tiếp đó, Hồng Dịch nhấc chân tiến về phía trước, nghiêng người, bổ mạnh xuống một đao.
Xẹt xẹt xẹt xẹt!
Ánh đao dài đến mấy trượng phóng vọt về phía trước, quét trúng cây liễu thân to bằng mấy người ôm trồng giữa sân. Ngay lập tức, cây đại liễu này bị bổ thành bốn năm mảnh rồi đổ sập xuống, vách tường phía sau cũng đổ sập thành một đống gạch vụn. Cả gốc cây đại liễu bị bổ ngang chém dọc thành chín khối gỗ một cách rất chỉnh tề.
- Một đao chém ra liền vượt qua khoảng cách mười bước chân? Hơn nữa lại có lực trảm sát mạnh đến vậy sao?
Hồng Dịch sau khi chém ra một đao, toàn thân không nơi nào không đau nhức, nhất là nội tạng, đau như muốn lộn tung lên. Nhưng khi hắn nhìn thấy uy lực của đao chiêu đó, trong lòng không khỏi cảm thấy vui mừng khôn xiết.
Một chiêu Lôi Tật Hồ Quang này, khi luyện đến lô hỏa thuần thanh, Hồng Dịch tin rằng mình có thể chém chết tất cả các loại cao thủ tiên thiên, cho dù là tiên thiên đỉnh phong cũng khó thoát khỏi uy lực của chiêu đao này.
Nhưng một chiêu này sau khi thi triển ra, toàn thân trong ngoài đều đau đớn, vô lực. Đây là một điểm khiếm khuyết của chiêu đao này, nhưng cũng không còn cách nào khác, bởi lẽ, đây vốn là dạng chiêu thức phải tàn phá thân thể để có thể bộc phát lực lượng khổng lồ.
Liên tiếp ba ngày sau đó, Hồng Dịch đều nghiền ngẫm và suy nghĩ về chiêu Lôi Tật Hồ Quang này. Đồng thời, thân thể hắn cũng được linh dược điều dưỡng, đau đớn dần tan biến, tinh lực lại tràn trề.
Bên cạnh đó, hắn cũng tu luyện Linh Quy Thổ Tức pháp, nội tạng dần trở nên kiên cố, không còn cảm giác đau đớn kịch liệt khi vận lực nữa.
Đêm khuya, trên bờ biển, ánh trăng chiếu xuống khiến bờ cát trở nên lấp lánh, trắng ngần như bạch ngọc. Gió biển hiu hiu thổi, toàn bộ phiền não trong lòng dường như được làn gió cuốn trôi.
Hồng Dịch đang tản bộ trên bờ cát, phía sau là Đại Kim Chu, Tiểu Mục và Xích Truy Dương.
Phong cảnh bên bờ biển có thể nói là tuyệt đẹp. Chỉ cần là đêm trăng sáng, Hồng Dịch đều muốn tản bộ trên bờ cát, cảnh đẹp như vậy vốn là lúc thích hợp để làm thơ.
Hồng Dịch bước vài bước, nhìn vầng trăng lơ lửng trên mặt biển, thi hứng dâng lên, thuận miệng ngâm nga một câu:
- Hải thượng thăng minh nguyệt..... Hải thượng thăng minh nguyệt...
Ngâm nga hai câu, Hồng Dịch đột nhiên ngừng lại, không tìm được câu tiếp theo. Hắn bỗng phát hiện ra kể từ khi mình tu luyện võ công đạo pháp, thi hứng của bản thân giảm đi rất nhiều, mất đi cái cảm giác hạ bút thành văn như trước kia.
- A Dịch, ta thấy ngươi ngâm nga nãy giờ rồi, thế câu phía dưới là gì vậy? Ta muốn nghe lắm. Ở trong hoàng cung Nhu Nhiên, ta còn có lão sư chuyên dạy làm thơ nữa kia.
Đại Kim Chu thản nhiên nói.
- À....
Hồng Dịch liếc nhìn Đại Kim Chu, nhíu mày, sau đó lắc đầu nói:
- Để sau này nghĩ tiếp vậy, văn chương vốn là tự nhiên, phải ngẫu nhiên mới nắm bắt được sự kỳ diệu. Hôm nay linh cảm của ta tự nhiên hết sạch rồi.
- Hi hi...
Đại Kim Chu vẫy vẫy chân rồi cười.
- Hừ!
Ngay khi Đại Kim Chu cười hi hi, bỗng nhiên Hồng Dịch hừ lạnh một tiếng, vươn tay ra chộp lấy thanh Toái Liệt Đao mà Tiểu Mục đang ôm trước ngực.
Choang một tiếng, đao ảnh tựa như nước suối tuôn trào, hóa thành một thác nước. Chỉ vài bước đã bổ mạnh xuống sâu trong rừng cây bên cạnh. Ánh đao lướt đến đâu, cành lá chỗ đó đều bị nghiến nát thành từng mảnh, căn bản không ai có thể ngăn cản được nhịp phóng mãnh liệt của đao phong.
- Ai?
Cùng lúc đó, Quán Hồng Cung giống như có phép thuật xuất hiện trên tay Xích Truy Dương, dây cung được kéo căng ra, mũi tên đung đưa nhắm về phía rừng.
Xích Truy Dương là vũ giả điển hình của Vân Mông, cung tiễn, gươm đao ngay cả lúc ngủ cũng không rời khỏi người, chỉ cần vươn tay là có thể sờ thấy được.
Hống!
Đối mặt với đao uy mãnh của Hồng Dịch, từ trong rừng cây đột nhiên xông ra mấy bóng người mặc khôi giáp đỏ sậm. Những người này trong tay đều cầm một thanh loan đao cong vút như móc câu. Đám người này vừa chớp động, thân thủ đã vọt lên, còn linh hoạt, nhanh nhẹn hơn cả hổ báo vài phần.
Khi đám người vừa chồm lên, một tên trông như thủ lĩnh, loan đao trong tay hắn rung mạnh, bằng một loại thủ pháp kỳ diệu bổ đao xuống, bao vây Hồng Dịch trong đao phong.
Đao trong tay Hồng Dịch chấn động. Ầm! Loan đao dày chừng ba tấc của đối phương bị chặt đứt giữa không trung. Theo chấn động của đao thế, Hồng Dịch bổ mạnh xuống dưới. Phụt! Khôi giáp đỏ sậm trên người tên thủ lĩnh này bị chẻ làm đôi.
- Thủ lĩnh!
- Hồng Dịch dừng tay!
Nhìn thấy thủ lĩnh gặp nguy hiểm, những loan đao trong tay các bóng người còn lại chỉnh tề bổ xuống người Hồng Dịch. Đao thế của Hồng Dịch lại xoay chuyển một lần nữa, lưỡi đao quét qua, những thanh loan đao tới tấp gãy lìa. Sau đó xoạt một tiếng, mũi đao chỉ thẳng vào mi tâm tên thủ lĩnh.
Tên thủ lĩnh vội lùi mạnh về phía sau.
Nhưng Hồng Dịch cũng tiến theo vài bước, đối phương không cách nào tránh được thế đao.
Đao phong dừng lại ở mi tâm, sát khí lạnh buốt khiến lông tóc của tên thủ lĩnh dựng đứng cả lên.
- Hảo đao pháp!
Bị một thanh đại đao dài sáu thước chỉ thẳng vào mi tâm, chỉ cần khẽ động đậy một cái, đầu lập tức bị chẻ làm đôi, nhưng tên thủ lĩnh này vẫn giữ vẻ mặt không hề đổi sắc:
- Đao thuật của Dịch công tử quả thật cao cường, chẳng trách Vương gia phái chúng ta đến đây để nghe lệnh của ngài.
Choang! Hồng Dịch liên tục lùi về sau hai bước, lùi lại về phía bờ cát, cho đao vào vỏ, rồi phủi tay.
- Các ngươi là người của Vương gia?
- Chúng ta là chín võ giả trong Huyết Tích Doanh của Vương gia, đến đây để nghe Dịch công tử sai khiến.
Tên thủ lĩnh này từ trong rừng cây bước ra, huýt lên một tiếng. Tám bóng người còn lại đều từ trong rừng bước ra, chỉnh tề đứng thẳng trên bờ cát.
- Các ngươi có tín vật của Vương gia không?
- Mời Dịch công tử xem! Ở đây còn có thư do đích thân Vương gia viết!
Tên thủ lĩnh từ trong người móc ra một khối kim bài và một phong thư, đưa cho Hồng Dịch xem.
Hồng Dịch đưa tay nhận lấy, nhìn qua kim bài một lượt, sau đó mở thư ra. Bên trong quả nhiên là nét chữ quen thuộc của Vương gia.
- Hiền đệ, tất cả việc đệ làm, vi huynh đều đã biết được. Vì vậy đặc phái chín cao thủ của Huyết Tích Doanh đến để đệ sai khiến. Trong chín gã cao thủ này, có một người đã tiến vào cảnh giới tiên thiên, còn lại toàn bộ đều là đỉnh cấp võ sư. Đệ phải cẩn thận với Vệ Thái Thương...
- Ừ!
Sau khi xem xong thư, Hồng Dịch gật đầu, sắc mặt dịu lại:
- Các ngươi khổ cực rồi. Trong Tĩnh Hải Quân này có nhiều tai mắt, các ngươi hãy thay đổi trang phục, tạm thời chịu ủy khuất mà làm thân binh của ta.
- Lúc đi Vương gia có phân phó, lệnh của Dịch công tử cũng chính là lệnh của Người.
Vị thủ lĩnh này là một thanh niên cao gầy, nói:
- Thanh đao này của Dịch công tử thật là sắc bén, ngay cả Huyết Tích Câu được rèn từ huyền cương cũng bị chém một cái là gãy nát. Khôi giáp của chúng ta bên ngoài là một tầng da bọc, ở giữa là một tầng lưới cương ti, bên trong lại thêm một tầng da nữa, vậy mà cũng dễ dàng bị chém đứt.
Hồng Dịch biết tên thủ lĩnh Huyết Tích Doanh là một tiên thiên cao thủ, nhưng lại thật sự không đỡ nổi một đao vừa rồi của mình, vì thế trong lòng có chút bận lòng.
- Thanh đao này là Toái Diệt Đao của Đao Thánh Công Dương Ngu, cắt ngọc như cắt đậu hũ, huyền cương làm sao có thể cản nổi?
Hồng Dịch vỗ vỗ vai hắn, nói:
- Trở về thay đổi trang phục thôi!
Cứ như vậy, bên cạnh Hồng Dịch lại có thêm một vị tiên thiên cao thủ và tám tên đỉnh cấp võ sư.
Ngay khi Hồng Dịch chuẩn bị luyện võ tu thân, ai ai cũng tích súc thực lực cho bản thân, thì vào một buổi trưa, bỗng nhiên Ngân Nguyệt – đầu mục của Ngân Nguyệt Bát Vệ – vội vã chạy tới chỗ hắn.
Hồng Dịch lúc này đang ở trong sân luyện thổ nạp. Nhìn thấy Ngân Nguyệt toàn thân đầm đìa mồ hôi, hắn ngẩng đầu hỏi: "- Ngân Nguyệt, có chuyện gì thế?"
- Không hay rồi, tiểu tì vừa nhận được tín cấp báo động. Chuyện hai vị tiểu thư của chúng ta bán thuyền cho công tử, không biết vì sao lại lộ ra ngoài, để Hòa Thân Vương biết được. Bây giờ Trưởng lão Dao Trì phái đã bắt nhốt hai nàng lại, chỉ sợ lành ít dữ nhiều.
Toàn bộ nội dung biên tập này do truyen.free chịu trách nhiệm, vui lòng không tự ý sao chép dưới mọi hình thức.