(Đã dịch) Dương Thần - Chương 143:
Thần hồn hóa niệm! Tan nhập thái hư, niệm niệm tri tâm, quán xuyên hoàn vũ!
Hồng Dịch ngồi thẳng dưới đất, tập trung toàn bộ tinh thần, thúc giục thần hồn. Những luồng ý niệm và ý chí thần hồn từ trong đầu tản mát ra, hệt như băng tuyết dần tan chảy thành nước.
Hắn đang vận chuyển thần hồn, tiêu hao tinh thần, cảm ứng hai đạo lạc ấn bên trong thần hồn của Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt.
Thủ pháp này cực kỳ hao tổn tinh thần, nhưng Hồng Dịch bây giờ đã đạt đến cảnh giới Hiện Hình đại thành, phá tan mê vụ, gần như chạm tới cảnh giới Phụ Thể. Hơn nữa, hắn còn tu luyện Quá Khứ Kinh, khiến thần hồn trở nên vô cùng cứng rắn, vượt xa các đạo thuật khác, nên sự tiêu hao này căn bản chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
Khi hắn vận dụng lực cảm ứng, thần niệm của hắn xuyên qua hư không, vượt qua không gian. Trong thần niệm của Hồng Dịch bỗng hiện lên đủ loại cảnh vật và con người, cuối cùng, thần niệm dừng lại trên thân ảnh hai nữ tử.
Hai nữ tử này chính là Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh.
Họ đang bị giam trong một mật thất, bốn phía đều cắm đuốc. Tường xung quanh mang sắc nâu xám lấp lánh, tựa như được làm bằng sắt, phía trên có khắc những đạo phù chú loằng ngoằng như rồng rắn. Mật thất có giường, có bàn, đủ cả. Song, ngoài ra cũng chẳng có thêm tin tức nào đáng giá.
Đây là cảnh tượng mà Hồng Dịch thông qua tâm linh hai người mà cảm ứng được.
Qua cảnh tượng này, hắn chắc chắn cả hai đang bị giam trong ngục.
***
– Lộng Nguyệt, lần này chúng ta thật sự xong rồi. Bị giam ở nơi đây, tường xung quanh đều là hỗn hợp sắt lỏng và đất tẩm máu hắc cẩu mà thành, hơn nữa còn được các đời trưởng lão dùng thần niệm gia trì lên. Dù chúng ta có thi triển phép thuật cũng chẳng thể thoát ra.
Tại Dao Trì phái, trên Ngọc Liên Sơn, trong Tù Thần Lao.
Tù Thần Lao này là nơi đặc biệt dùng để nhốt cao thủ đạo thuật của Dao Trì phái. Bốn bức tường đều được khắc phù chú, gia trì bằng thần hồn lực của các cao thủ. Bị nhốt trong đó, trừ phi đạo thuật đạt tới cảnh giới Quỷ Tiên, bằng không thì không thể thoát thân.
Đó cũng là nơi giam giữ trọng phạm của Dao Trì phái.
Hoa Lộng Ảnh ngồi trên giường, ánh mắt u tối, khiến người khác nhìn vào chỉ thấy vẻ nặng nề u tối, hoàn toàn mất đi sự tươi sáng thường ngày.
– Không biết phái chủ xử lý chúng ta thế nào đây? Chúng ta dù sao cũng là đường chủ Hoa Nguyệt Đường. Hoa gia chúng ta cũng là gia tộc cự phú, phái chủ chắc cũng không tuyệt tình với chúng ta chứ!
Môi của Hoa Lộng Nguyệt hơi khô, nổi lên một lớp da khô nứt, giống như rất lâu rồi chưa đư���c uống nước, khuôn mặt cũng tiều tụy hẳn đi.
– Sao lại không tuyệt tình chứ?
Hoa Lộng Ảnh cười khổ nói:
– Hoa gia chúng ta có bao nhiêu người? Từ thúc bá, huynh đệ, đại di nương, tiểu di nương, cả một gia tộc có đến mấy ngàn nhân khẩu. Nếu chúng ta không chết thì gia tộc sẽ bị tịch thu tài sản. Lần này chúng ta làm hỏng chuyện, bọn họ không nghiền nát chúng ta thành tro bụi cũng đã là may mắn lắm rồi.
– Vậy cũng đúng.
Hoa Lộng Nguyệt thở một hơi thật dài, trong miệng giống như đang ngậm một viên độc dược.
– Nhưng muội đã sớm biết mọi chuyện không ổn, đêm trước khi trưởng lão trong phái đến bắt chúng ta, muội đã lén truyền tin tức ra ngoài.
– Truyền ra ngoài để làm gì?
Hoa Lộng Ảnh lộ ra ánh mắt tuyệt vọng:
– Ai sẽ đến cứu chúng ta đây?
– Đúng là không có ai đến cứu chúng ta...
Hoa Lộng Nguyệt dùng đầu lưỡi liếm bờ môi khô khốc, khẽ đáp.
– Có ta đến cứu các ngươi...
Khi hai nàng đang trò chuyện, bỗng nhiên một giọng nói vang vọng trong tâm trí họ.
– Ai? Là ai?
Hai nàng nhìn nhau, đứng bật dậy, nhưng không hề phát hiện ra bất cứ động tĩnh nào.
– Ta là Hồng Dịch, dùng thần hồn lực xuyên qua hư không, lấy tâm truyền tâm, đang cảm ứng với các ngươi! Các ngươi chỉ cần dùng tâm niệm đáp lại là được!
Giọng Hồng Dịch vẫn tiếp tục vang vọng trong tâm trí hai nàng.
– Công tử là Hồng Dịch?
Hai nàng lúc này mới hoàn hồn, nhận ra giọng nói ấy đến từ sâu trong tâm linh mình.
– Ở ngoài xa ngàn dặm, lấy tâm truyền tâm, phải có bản lĩnh phi thường của Quỷ Tiên mới làm được. Công tử lại tu luyện thành Quỷ Tiên rồi sao?
Hai nàng mừng như điên, vẻ u ám trên khuôn mặt dần tan biến, khôi phục lại chút huyết sắc.
Sau khi trấn tĩnh lại, Hoa Lộng Nguyệt ngồi ngay ngắn, hỏi trong tâm niệm.
– Ta không phải ở xa ngàn dặm, mà ở một nơi cách Dao Trì phái mười mấy dặm thôi. Hiện giờ đến đây để cứu các ngươi, các ngươi mau nói hết toàn bộ tình hình Ngọc Liên Sơn cho ta biết, để ta xem có cách nào giải cứu các ngươi không.
Giọng Hồng Dịch tiếp tục vang vọng trong tâm trí hai nàng.
– Hồng Dịch, công tử tại sao lại phải đến cứu chúng ta?
Hoa Lộng Nguyệt hỏi.
Nàng ta nằm mơ cũng chẳng nghĩ tới Hồng Dịch sẽ đến cứu các nàng. Bởi lẽ Hồng Dịch cùng các nàng không quen không biết, giao dịch kia cũng chỉ do các nàng bị ép buộc. Hơn nữa, cho dù các nàng có được cứu ra ngoài thì Hồng Dịch chẳng có lấy nửa điểm lợi lộc, không chỉ thế mà còn chọc giận Dao Trì phái. Ngoài ra, cứu người không phải là chuyện đơn giản, chỉ cần sơ sẩy một chút là thân thể lẫn thần hồn đều tan biến.
Chuyện trăm hại chẳng có chút lợi lộc nào như vậy, Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt cũng không bao giờ nghĩ đến một nhân vật tài trí như Hồng Dịch lại dại dột đâm đầu vào.
Nhưng nói gì thì nói Hồng Dịch cũng đã đến tận đây rồi.
– Thôi không cần nói nhiều nữa! Ta liên lạc tâm linh với các ngươi là cực kỳ hao tổn thần hồn. Các ngươi chỉ cần nói những điểm trọng yếu cho ta biết, liệu bây giờ có bao nhiêu phần trăm cơ hội để cứu các ngươi ra?
Hồng Dịch hừ lạnh một tiếng, bây giờ không phải là lúc nói nhảm, hắn không muốn tốn thời gian nói chuyện tào lao với hai nữ nhân này.
– Không có bất cứ cơ hội nào, chẳng có lấy một phần thành công nào!
Tâm tình Hoa Lộng Ảnh suy sụp đến cực điểm, mà giọng điệu yếu ớt chẳng khác nào một hài tử.
– Ngọc Liên Sơn của Dao Trì phái chúng ta có hơn trăm tòa l���u các, miếu thờ, đệ tử lên đến mấy nghìn người. Khắp nơi đều canh phòng cẩn mật, có vô số trạm gác ngầm. Hơn nữa còn có chín đường, đường chủ mỗi đường đều là cao thủ Âm Thần Khu Vật, trưởng lão có đến hơn mười người, người nào cũng là cao thủ Hiện Hình, thậm chí còn có cả cao thủ cảnh giới sâu hơn. Phái chủ của chúng ta hiện đang ngụ ở nơi cao nhất trên đỉnh núi, thâm sâu khôn lường, e rằng đã tu luyện thành Quỷ Tiên rồi! Bên cạnh còn có đệ tử thân truyền của phái chủ, võ công đạo pháp đều cao hơn chúng ta gấp mười lần. Hơn nữa, trong phái còn ẩn giấu thực lực, ngay cả ta cũng không thể biết hết được! Trừ phi công tử có thực lực Nhân Tiên, hoặc thần hồn đã trải qua mấy lần Lôi Kiếp mới có thể xông vào đây, cứu chúng ta ra ngoài. Nếu không, kể cả là Võ Thánh hay Quỷ Tiên cũng chẳng có lấy một cơ hội!
– Dao Trì phái lại có thực lực cường đại như vậy sao?
Hồng Dịch nói:
– Nhưng tại sao bọn họ lại nhốt các ngươi vào đây, vì sao còn chưa xử tử các ngươi?
– Bọn họ muốn mang chúng ta áp giải đến Ngọc Kinh, để cho Hòa Thân Vương xử trí. Ngày mai nhân mã của Hòa Thân Vương sẽ tới đây, sau đó sẽ cùng cao thủ trong phái áp giải chúng ta đến Ngọc Kinh.
Hoa Lộng Nguyệt nói.
– Nếu là như vậy, ta tự nhiên có thể chọn cách chặn đường cướp người, cứu các ngươi ra!
Hồng Dịch nói.
– Áp giải chúng ta nhất định là cao thủ, chỉ bằng một mình công tử e là không ứng phó nổi!
Mắt Hoa Lộng Ảnh sáng rực lên nhưng rồi nhanh chóng xám xịt lại:
– Cho dù công tử có Âm Dương Đào Thần Kiếm trong tay cũng e là không ứng phó nổi. Huống hồ việc chặn đường cướp người của Hòa Thân Vương sẽ mang lại vô vàn phiền phức cho công tử sau này.
– Đừng nói nhiều nữa! Nếu ngày mai có nhân mã đến áp giải các ngươi, ta sẽ vận thần hồn liên lạc với các ngươi, thăm dò tình hình, nửa đường sẽ xông ra cướp người.
Dứt lời, giọng Hồng Dịch biến mất.
– Làm sao bây giờ?
Hoa Lộng Nguyệt hỏi Hoa Lộng Ảnh.
– Không nghĩ tới hắn lại đến cứu chúng ta.
Hoa Lộng Ảnh nói:
– Trước mắt hắn chính là cơ hội sống sót duy nhất của chúng ta. Hòa Thân Vương lòng dạ độc ác, tuyệt đối sẽ không bỏ qua chúng ta đâu. Chúng ta một khi bị áp giải đến Ngọc Kinh, chắc chắn sẽ phải chịu cảnh hành hạ kinh khủng, sống không bằng chết. Chỉ còn cách để hắn cứu ra, rồi toàn tâm toàn ý quy phục dưới trướng hắn.
***
– Thế nào?
Thấy Hồng Dịch đột nhiên mở mắt, Kim Huấn Nhi, con nhện vàng to lớn, khanh khách cười.
– Chúng ta đi thôi! Dao Trì phái trên Ngọc Liên Sơn không thể xông vào được. Cho dù ta dùng Âm Thần luồn vào thì các cao thủ đạo thuật bên trong cũng có thể cảm ứng được, đến lúc đó thì khó mà chạy trốn.
Hồng Dịch đứng dậy, sắc trời đã tối thẫm, ánh trăng chiếu xuống đám lau sậy, gió vi vu thổi, tất cả tạo nên một cảnh tượng đặc biệt.
Ba người, cùng một con nhện, cưỡi ngựa, rời khỏi hồ Dao Trì tựa như một làn khói.
Hồng Dịch sau khi nắm được thực lực của Dao Trì phái, hắn biết mình cho dù dùng Âm Thần lẩn vào cũng có thể gặp nguy hiểm. Trong đó còn có Quỷ Tiên trấn giữ. Đối mặt với một cao thủ Quỷ Tiên, cho dù có Đào Thần Kiếm, Hồng Dịch cũng không thể chống lại được.
Huống hồ bên trong còn có vô số cao thủ đạo thuật!
Lúc này tiến vào đó cứu người thì chẳng khác nào tự đi tìm cái chết.
Hồng Dịch đã cẩn thận lên kế hoạch cho hành động lần này. Hắn tất nhiên sẽ không bao giờ làm chuyện lỗ mãng.
Đêm nay hắn muốn nghỉ ngơi thật tốt, chờ ngày mai, lúc hai nàng được áp giải ra khỏi Ngân Châu, trên đường đi sẽ dùng thế lôi đình vạn quân để tiêu diệt nhân mã áp giải, cứu hai nàng rồi trở về Đại Doanh Tĩnh Hải Quân.
Một khi về đến Đại Doanh Tĩnh Hải Quân thì hắn tin chắc rằng Dao Trì phái dù có lợi hại đến mấy cũng không dám động đến. Đại Thiện Tự chính là tấm gương sáng cho bọn họ thấy.
***
Thời tiết ở Ngân Châu thay đổi đột ngột. Hôm qua lúc Hồng Dịch đến đây thì nắng gay gắt chói chang, đường đi mịt mù bụi bặm. Đến đêm thì trăng thanh gió mát, nhưng đến giờ Tý (từ 11 giờ đêm đến 1 giờ sáng), gió thổi lạnh run người, sắc trời âm u, mưa nhỏ rả rích. Đến khi trời sáng thì mây đen giăng đầy trời, chớp giật lóe sáng, tiếng sấm mơ hồ rền vang trên bầu trời, những tia điện lập lòe thỉnh thoảng hiện ra, mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, mặt đất ướt nhão như bùn.
– Trời đúng là không giúp ta.
Hồng Dịch chẳng ngờ sáng ngày thứ hai lại là một ngày mưa gió sấm chớp như vậy.
Ngày mưa dông có nghĩa là không thể dùng được đạo thuật. Nếu thần hồn xuất xác, trên trời bất thình lình có sấm sét đánh xuống, thì hồn phách chẳng lẽ không tan thành mây khói ư?
Cho dù là cao thủ Quỷ Tiên, gặp phải cơn dông cũng không dám tùy tiện xuất xác thi triển đạo pháp, thậm chí ngay cả lưu lạc cũng phải kiêng dè.
Dù sao thần hồn là căn nguyên của sinh mạng. Ai lại muốn lấy tính mạng ra đánh cược, nhất là đùa giỡn với sấm sét hủy diệt? Đúng là nực cười.
Trừ phi là vượt qua Lôi Kiếp một lần, là một siêu cấp cao thủ thần hồn, người sở hữu một tia thuần dương khí thì mới có thể tự do hành động dưới sấm sét.
Nhưng loại cao thủ này, nhìn khắp thiên hạ, xòe mười ngón tay ra đếm cũng khó tìm được mấy người.
Đạo thuật hiện giờ là biện pháp chính để hắn áp chế địch nhân. Mất đi ưu thế đạo thuật thì sức mạnh của hắn cũng chỉ có hạn. Muốn cứu Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh e rằng khó khăn hơn gấp bội.
– Công tử chớ nên chán nản. Công tử không thể thi triển đạo thuật thì địch nhân cũng như vậy. Ngài bây giờ đã là Tiên Thiên cao thủ rồi, hơn nữa lại luyện qua Lôi Ngục Đao Kinh. Ba người chúng ta bất thình lình xông ra tập kích, kể cả là Đại Tông Sư thì cũng sẽ bị giết chết trong nháy mắt! Không thể nào có chuyện Hòa Thân Vương lại phái Võ Thánh đến áp giải tù nhân đâu...
Lời nói của Lôi Liệt khiến lòng tin hắn tăng vọt. Võ công của hắn vốn cũng là trải qua muôn ngàn thử thách, linh nhục hợp nhất. Sau khi phục dụng canh Nguyên Tẫn Thiên Châu, gân cốt, nội tạng toàn thân được ngưng luyện, khí huyết vững chắc, dường như đã chạm tới trình độ đột phá cảnh giới Đại Tông Sư. Hơn nữa, sinh mệnh của hắn cũng được kéo dài thêm mười năm nữa. Lẽ nào đạo lý như vậy lại không khiến lòng tin hắn tăng vọt sao?
Xích Truy Dương chỉ lặng lẽ vuốt ve Quán Hồng Cung, ánh mắt dõi nhìn cơn mưa phía trước.
Đây là con đường lầy lội. Bây giờ dù là buổi trưa nhưng sắc trời vẫn tối sầm. Sáng nay Hồng Dịch mới dùng thần hồn liên lạc với Hoa Lộng Ảnh và Lộng Nguyệt, nên hắn biết xe ngựa áp tải hai nàng đã lên đường, chắc chắn sẽ phải đi qua con đường này.
Đội ngũ áp tải hai nàng chừng hơn hai mươi người, có cao thủ Dao Trì phái, cũng có cả cao thủ của Hòa Thân Vương.
Mưa gió tạt vào mặt Hồng Dịch, nước mưa thấm ướt tóc tai, y phục. Cả người hắn không có một chỗ nào là khô ráo. Toái Diệt Đao để trên lưng ngựa, chỉ cần vươn tay là có thể với lấy, cung tiễn cũng mang theo, võ trang đầy đủ.
Ba con ngựa đứng trong mưa không hề nhúc nhích, cũng không hề hắt hơi hay rên rỉ, cho thấy sức khỏe phi thường của chúng.
Thấp thoáng phía trước, một đoàn xe xuất hiện ở phía xa trên quan đạo. Có hơn mười con ngựa kéo xe, kèm theo là những người cầm ô da dê đi bộ. Đoàn người đang tiến lại gần đây.
– Động thủ!
Hồng Dịch vừa nhìn thấy đoàn xe này, khuôn mặt lạnh như băng khẽ biến sắc, để lộ một biểu cảm rất nhỏ. Hai chân kẹp chặt vào hông ngựa.
Rào!
Bốn vó ngựa phi nước đại dựng lên, phóng thẳng về phía trước năm trượng, đạp mạnh xuống đất. Tiếng vó ngựa vang rền như sấm, mặt đất chấn động mãnh liệt, nước bùn văng tung tóe, trông chẳng khác nào một con cự thú thời hồng hoang chưa từng xuất hiện, khí thế vô cùng mãnh liệt.
Trong lúc Hồng Dịch lao lên, trong nháy mắt, Lôi Liệt và Xích Truy Dương liền lập tức thúc ngựa phóng lên theo, hộ vệ sát sao hai bên Hồng Dịch. Ba con ngựa lao đi tạo thành một dòng thác lũ cuồn cuộn ập tới, như muốn nghiền nát đám người trên đường.
***
– Hai người kia là phản đồ, tại sao Vương gia không hạ lệnh giết chết luôn, lại sai áp giải về Ngọc Kinh để tra hỏi, làm khổ chúng ta phải áp giải trong thời tiết như thế này...
Trên con đường lầy lội, hơn mười chiếc xe ngựa được mười mấy con ngựa kéo theo, chậm rãi lăn bánh về phía trước. Bên cạnh xe ngựa là mấy võ sĩ hộ vệ tinh nhuệ, hông mang bội đao, người mặc khôi giáp, chân đi ủng da, tay cầm ô da dê. Bọn họ vừa đi vừa thì thầm nói chuyện với nhau.
– Vương gia có thói quen của đế vương. Hai đường chủ của Hoa Nguyệt Đường này, Vương gia đã sớm muốn nạp các nàng làm thiếp rồi. Bây giờ mặc dù các nàng phạm tội, nhưng làm sao có thể một đao mà giết chết ngay? Làm sao có thể khiến các nàng hồn phi phách tán được?
Một võ sĩ khác khẽ cười, nói.
Mưa to, sấm chớp, đường lầy lội, dọc đường đi nhàm chán. Ngoại trừ nói chuyện cho đỡ buồn thì cũng không còn niềm vui nào khác nữa.
– Hừ... câm miệng! Bên trong xe ngựa là Phương tiên sinh, Văn cô nương, Sơn lão. Ngươi nói này nói nọ về Vương gia, chẳng lẽ không muốn sống nữa sao? Còn có cả một vài cô nương của Dao Trì phái. Các ngươi mà khiến các nàng phật ý, thì chỉ cần một cái liếc mắt thôi là các ngươi xong đời rồi!
Một người võ sĩ khác vội vàng nói nhỏ một tiếng.
Đúng lúc này một chiếc xe ngựa bỗng nhiên dừng lại. Rèm xe được vén lên, một nam tử thân mặc cẩm phục bước ra khỏi xe. Chân vừa chạm đất, mặt đất dường như khẽ rung chuyển, cả đoàn xe liền dừng lại.
Sau đó ánh mắt nam tử đó quét về phía hai võ sĩ vừa trò chuyện. Xẹt! Một tia chớp lóe sáng, chiếu thẳng vào đồng tử hắn, khiến người ta có cảm giác đồng tử hắn như một vũ trụ thu nhỏ, huyền ảo phi thường.
– A!
Võ sĩ vừa mở miệng nói chuyện lúc nãy bị nam tử này nhìn sang, thân thể không kìm được, nằm rạp xuống bùn đất, toàn thân run rẩy như gà rù:
– Phương tiên sinh tha mạng, tha mạng! Tiểu nhân vừa rồi tuyệt đối không dám bất kính với Vương gia đâu.
– Mười dặm phía trước có địch tập kích. Các ngươi chuẩn bị đi!
Nam tử gọi là Phương tiên sinh này nói chuyện bình tĩnh chẳng khác nào một hài tử vừa mới tỉnh ngủ.
– Nguyệt Như cô nương, địch tập kích cũng không phiền cô nương phải xuất thủ. Chúng ta có thể tự giải quyết được.
Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.