(Đã dịch) Dương Thần - Chương 144:
Có địch nhân? Địch nhân ở đâu? Phương tiên sinh, địch nhân ở đâu rồi?
Tên võ sĩ đang nằm rạp trên mặt đường lầy lội, toàn thân ướt sũng, vội vàng nhổm dậy, cảnh giác nhìn quanh. Thế nhưng, hắn chẳng phát hiện được điều gì. Trên trời, mây đen vần vũ, mưa nặng hạt trút xuống không ngừng, tầm nhìn hoàn toàn bị che khuất, chỉ còn một mảng mờ mịt.
Tất cả võ sĩ còn lại bên cạnh xe đều rút đao ra khỏi vỏ, căng thẳng nhìn quanh, nhưng họ cũng chẳng phát hiện được điều gì.
Dù đang là giữa trưa, nhưng mây đen giăng kín trời khiến không gian mịt mờ u ám như đêm đen, ngay cả thị lực sắc bén của võ sĩ cũng khó lòng nhìn rõ xa hơn.
- Ngu xuẩn.
Một giọng nói dịu dàng, mềm mại tựa suối nguồn ấm áp vọng ra từ trên chiếc xe ngựa. Kế đó, rèm xe được vén lên, một nữ tử bước xuống.
Nàng có đôi lông mi cong vút tú lệ, khoác trên mình bộ võ phục mỏng màu lam ánh bạc, sau lưng choàng thêm một tấm áo. Dưới chân là đôi giày da nai được đính vài viên bảo thạch, vừa hoa lệ vừa mạnh mẽ, toát lên khí chất anh dũng kiên cường.
Nàng nhẹ nhàng đặt chân xuống đất không một tiếng động, êm ái như chuồn chuồn đạp nước.
Bùn đất lầy lội trên mặt đường dưới mũi giày nàng như có phép lạ mà tách sang hai bên, khiến đôi giày như được bao bọc bởi lá sen, không một vết bùn nào vương bẩn, vẫn sáng bóng như cũ.
Cái cách nàng đặt chân xuống đất quả thật vô cùng kỳ diệu.
- Văn cô nương.
Thấy nàng vừa xuống xe, đám võ sĩ lập tức cúi đầu, không dám thở mạnh.
- Được rồi, được rồi. Thời tiết âm u, mưa nặng hạt như thế, với võ công của bọn họ, làm sao có thể cảm nhận được luồng sát khí thoắt ẩn thoắt hiện kia? Nhưng ta cũng muốn xem, rốt cuộc đám người chặn đường tập kích này có mục đích gì? Là thổ phỉ, hay là tới để cứu hai người kia?
Một giọng nói già nua vọng ra. Từ một chiếc xe ngựa khác, rèm cửa cũng được vén lên, một lão đầu bước xuống. Ông ta thân hình vạm vỡ, cao chín thước, lưng gù như một mỏm núi nhỏ, toát ra khí thế ngút trời.
Lão đầu mặc chiếc áo khoác cộc màu nâu nhạt, đầu đội mũ da hình quả dưa, trên chóp mũ đính một khối bạch ngọc. Vừa đặt chân xuống đất, lão lập tức tỏa ra cỗ khí thế áp bách nồng đậm.
- Từ lâu đã nghe nói phủ Vương gia có tứ đại cao thủ Chu, Phương, Văn, Sơn. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên võ công cao thâm khó lường.
Vừa lúc Phương tiên sinh, Văn cô nương, Sơn lão xuống xe, từ chiếc xe ngựa cuối đoàn vọng đến một tiếng thở dài khẽ khàng.
- Không dám, chúng ta so với Nguyệt Như tiểu thư thì chẳng khác nào đom đóm mà tranh sáng với vầng trăng.
Phương tiên sinh khẽ khom người nói:
- Lần này Vương gia đặc biệt muốn mời hai vị tiểu thư Nguyệt Như, Nguyệt Đình đến Ngọc Kinh một chuyến để cùng bàn bạc đại sự. Không biết Nguyệt Đình tiểu thư....
- Nguyệt Đình đang b�� quan, tu luyện Thái Âm Thiên Sinh Thần Chương, đột phá Cửu Trọng cảnh giới, đạt đến Quỷ Tiên. Khi đến Ngọc Kinh, ta sẽ bẩm báo với Vương gia. Chờ Nguyệt Đình tu thành Quỷ Tiên đại đạo, tất nhiên sẽ đến Ngọc Kinh phụ giúp Vương gia.
Nguyệt Như tiểu thư từ trong xe vọng ra, sau đó khẽ thở dài một tiếng:
- Ái chà! Ngựa tốt! Ba vị, lát nữa xin đừng làm tổn thương ba con ngựa kia nhé.
Xa xa trên quan đạo, không một bóng người, bốn phía mưa gió mịt mù, không gian yên ắng lạ thường.
Nhưng Nguyệt Như tiểu thư thần bí trong xe ngựa vừa dứt lời, chỉ sau ba nhịp hô hấp, bất thình lình, mặt đất lầy lội khẽ rung chuyển, đất đá lẫn bùn bắn tung tóe. Những âm thanh "cộp cộp cộp cộp" từ rất xa vọng lại như sấm rền, càng lúc càng đinh tai nhức óc khi đến gần, khiến người ta có cảm giác như thiên quân vạn mã đang xé mưa lao đến, tiến về phía đoàn xe.
Khí thế ấy khiến tất cả võ sĩ áp tải đoàn xe yết hầu không ngừng co thắt, nuốt nước bọt ừng ực, tay nắm đao run lên bần bật.
Trong chớp mắt, ba người ba ngựa tựa ma thần thấp thoáng trong màn mưa mịt mù, nhanh chóng áp sát đoàn xe.
Ba người ba ngựa này phóng đi vun vút, kéo theo một vệt dài trong màn mưa dày đặc, tựa như xé toạc màn mưa mà lao đến.
Phía trước đoàn xe là Phương tiên sinh, Văn cô nương và Sơn lão. Cả ba người tay cầm dù, vẫn đứng yên bất động, dường như chẳng bận tâm đến ba người ba ngựa đang lao đến.
Choeng!
Ba người ba ngựa mỗi lúc một gần hơn. Bất thình lình, chiếc dù trong tay Phương tiên sinh bỗng nhiên xoay tròn, phóng thẳng lên trời. Một cây cung và ba mũi tên như ma thuật xuất hiện trong tay hắn. Hắn dường như không dụng lực, nhưng dây cung đã được kéo căng.
Đây là một thanh Thiết Mộc Ô Cốt Thần Cung, lớn hơn hẳn loại ô cốt cung thông thường. Cây cung lớn này được chế tạo từ loại sắt Vân Mộng, có thể bắn xa năm trăm bước.
Nhưng ngay khi ba ngựa còn cách đoàn xe tầm tám trăm bước, bỗng nhiên, chín mũi tên bay theo quỹ đạo uốn lượn như rắn bò, xé toạc màn mưa mịt mù, lao vùn vụt tới! Chín mũi tên này bay theo những góc độ quỷ dị, mỗi mũi tên mang theo lực lượng mạnh mẽ, phóng đi cực nhanh trong mưa, kéo theo chín vệt sáng trắng phía sau đuôi! Có thể thấy rõ, trận mưa nặng hạt không hề ảnh hưởng đến chúng.
- Thiên Xà Cửu Tiễn! Thần cung!
Chín mũi tên phá không mà đến, cứ ba mũi tên thành một nhóm, trông như một đầu rắn hung tợn, chia nhau tấn công đồng thời ba cao thủ đứng trước đoàn xe.
Đối mặt với chín mũi tên này, hai đại cao thủ của Hòa thân vương là Văn cô nương và Sơn lão đều đồng loạt gầm lên giận dữ, chiếc dù trong tay rung mạnh, quăng thẳng về phía trước. Trong nháy mắt, binh khí lóe lên, đao quang kiếm ảnh đã bao phủ lấy thân thể bọn họ.
Trong khoảnh khắc đó, Phương tiên sinh cũng vứt Thiết Mộc Ô Cốt Cung xuống, trong tay vung lên một thanh quạt thép kiên cố. Quanh người lấp lánh phiến ảnh, ông dùng cứng chọi cứng, đỡ lại ba mũi tên hung dữ như đầu rắn.
Keng! Keng! Keng! Chín tiếng va chạm liên tiếp vang lên, chín mũi tên đều bị ba đại cao thủ này chặn lại.
Binh khí của Phương tiên sinh là một thanh quạt thép lớn, binh khí của Văn cô nương là một cây nhuyễn tiên đen nhánh. Còn binh khí của Sơn lão là một nhuyễn bổng hai đầu, thân gậy thô kệch, hai đầu là hai đầu rồng sừng bạc.
Nhưng ngay khoảnh khắc họ vừa chặn được chín mũi tên, tiếng dây cung lại vang lên ngay lập tức, chín mũi tên giống y hệt lúc trước lao thẳng tới! Lần này, lực xuyên thấu và tốc độ còn nhanh gấp đôi lần trước. Dễ hiểu thôi, lần đầu bắn ở khoảng cách bảy, tám trăm bước, còn hiện giờ chỉ còn bốn, năm trăm bước!
Ba người Hồng Dịch, Xích Truy Dương, Lôi Liệt trong lúc đối phương đỡ tên, liền toàn lực thúc ngựa, rút ngắn khoảng cách ba trăm bước.
Mặc dù trên trời sấm chớp đùng đùng, không thể vận dụng đạo thuật, mất đi ưu thế lớn. Thế nhưng ba người Hồng Dịch, Xích Truy Dương, Lôi Liệt vẫn cứ vọt lên chặn đường đoàn xe này, chính là nhờ vào xạ trình siêu xa cùng lực xuyên thấu cường đại của Quán Hồng Thần Cung.
Không thể vận dụng đạo thuật, thì bất cứ loại võ công, ám khí, thương kiếm thông thường nào, trừ phi có lực lượng Võ Thánh, Nhân Tiên để ném ám khí, thương giáo từ ngoài tám trăm bước mà sát nhân. Còn không, dựa vào chiến thuật này của Hồng Dịch, cho dù đối phương biết trước cũng không có cách nào đối phó. Đây chính là kế sách dùng cự ly áp chế uy lực, bất luận trên chiến trường hay trong giao đấu giữa cao thủ, chiêu này đều vô cùng hiệu nghiệm.
Tất cả kế hoạch này đều dựa trên xạ trình siêu xa của Quán Hồng Thần Cung.
Bây giờ, quả nhiên đã phát huy hiệu quả!
Hồng Dịch trong lúc vừa vượt qua khoảng cách bốn trăm bước, liền lập tức cùng Lôi Liệt giương Thiết Mộc Ô Cốt Cung lên, bắn ra một chùm tên, sau đó ném cung đi, rút đao ra cầm chắc trong tay.
Trong tay Hồng Dịch là Toái Diệt Đao, trong tay Lôi Liệt là một thanh kỵ binh chiến đao chế tạo từ loa văn cương. Thanh đao này vô cùng sắc bén, tản ra hàn khí âm u, khiến người ta kinh hồn phách vía.
- Đối phương lại có cao thủ như thế! Thiên Xà Cửu Tiễn chính là sát chiêu của tiễn thuật Huyền Thiên Quán, ngay cả cao thủ tiên thiên khi sử dụng một lần cũng kiệt sức, cơ bắp bị xé rách. Tuyệt đối không có đạo lý nào để sử dụng được hai lần như thế. Chẳng lẽ trong đám người chặn giết chúng ta lại có một cao thủ cảnh giới Đại Tông Sư?
Trong nháy mắt, Phương tiên sinh, Văn cô nương, Sơn lão bị hai đợt Thiên Xà Cửu Tiễn bắn cho tán loạn đội hình. Tiếp đó, đợt mưa tên của Hồng Dịch và Lôi Liệt lại càng khiến cho trận cước của bọn họ thêm phần rối loạn.
Đồng thời, bọn họ cũng cảm thấy chấn kinh trong lòng. Bởi lẽ, muốn bắn hai đợt Thiên Xà Cửu Tiễn thì gân cốt và nội tạng phải vô cùng cường hãn, phải đạt đến cảnh giới Đại Tông Sư mới có thể làm được như vậy.
Bọn họ đều là đại cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, là đỉnh cấp Tiên Thiên, linh nhục hợp nhất, võ kỹ siêu cường. Nếu không, bọn họ cũng không có địa vị như vậy trong phủ Hòa Thân Vương.
Nhưng gặp phải cao thủ cấp bậc Đại Tông Sư, bọn họ vẫn không khỏi khiếp sợ trong lòng. Mặc dù bọn họ là cường giả đỉnh cấp Tiên Thiên, linh nhục đã hợp nhất, đơn thương độc mã đối đầu với một cao thủ Đại Tông Sư thì chưa chắc đã thất bại, nhưng Đại Tông Sư võ đạo còn ẩn chứa những điều khác, khiến bọn họ không thể không e sợ.
Đại Tông Sư nghĩa là gì? Nghĩa là có bí quyết luyện tủy!
Luyện tủy nghĩa là gì? Luyện tủy nghĩa là có bí quyết thần thông để thoán thai hoán cốt!
Có được bí quyết này, ở chiến trường thời xưa, có thể cùng quân vương chia đất phân ranh giới! Bí quyết luyện tủy là thần kỹ, chỉ có trong thánh địa võ học mới có thể sở hữu, tuyệt đối không truyền ra ngoài.
Ba đại cao thủ này, mặc dù tư chất rất cao, tiến bộ thần tốc, nhưng bởi vì không có bí quyết luyện tủy nên vẫn dậm chân tại chỗ, đến giờ vẫn chưa tiến vào cảnh giới Đại Tông Sư. Vẫn ở cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong!
Lúc này, Xích Truy Dương liên tiếp bắn hai lần Thiên Xà Cửu Tiễn khiến bọn họ ngộ nhận đối phương là cao thủ cấp bậc Đại Tông Sư. Cao thủ cấp bậc Đại Tông Sư nghĩa là phía sau họ có một môn phái lớn chống lưng!
Nhưng thật ra, Xích Truy Dương cũng chưa đạt đến cảnh giới Đại Tông Sông. Chỉ là do hắn phục dụng canh Nguyên Tẫn Thiên Châu, thoán thai hoán cốt, khí huyết vững chắc, giảm bớt khó khăn khi luyện tủy từ cảnh giới Tiên Thiên bước lên Đại Tông Sư.
Nhưng lúc này, Phương tiên sinh, Văn cô nương, Sơn lão cũng không kịp suy nghĩ thêm nữa, bởi vì ba người Hồng Dịch, Lôi Liệt, Xích Truy Dương đã phóng đến trước mặt bọn họ. Sát khí lẫm liệt tỏa ra, ánh đao chói lòa, một cỗ khí thế vô tiền khoáng hậu ập tới, khiến tâm trí bọn họ dấy lên cảm giác không thể phản kháng.
Cao thủ giao tranh, tranh chính là khí thế, là lòng dũng cảm, là sự vững chắc trong trận cước.
Lẽ ra, với sự liên thủ của ba đại cao thủ như Phương tiên sinh, Văn cô nương, Sơn lão để chống lại ba người Hồng Dịch, Lôi Liệt, Xích Truy Dương, thì thắng bại khó lòng đoán trước. Nhưng hiện tại, ba đại cao thủ này trận cước rối loạn, khí thế bị chấn nhiếp, một hơi dũng khí cũng không thể vận lên. Bỗng chốc, trận giao tranh đã phân định cao thấp.
Hồng Dịch bổ nhào tới trước, điều khiển ngựa đánh thọc sâu, chồm lên một cái, vượt qua khoảng cách mười bước, huýt lên một tiếng xuyên kim liệt thạch. Một chiêu đao Mãnh Hổ Hạ Sơn nhằm thẳng vào Phương tiên sinh mà bổ xuống.
- Cổn Thạch Khí Công!
Phương tiên sinh đột nhiên hét lên một tiếng, không khí xung quanh bị chấn động bởi thanh âm của hắn, hạt mưa cũng bị lệch sang một bên. Hắn thậm chí không lùi mà còn tiến tới, bước lên một bước đón lấy ánh đao của Hồng Dịch. Cây quạt thép lớn trên tay vung lên, đập thẳng vào lồng ngực Hồng Dịch.
Hắn là đại cao thủ cảnh giới Tiên Thiên, linh nhục hợp nhất, kinh nghiệm võ đạo vượt xa Hồng Dịch. Mặc dù khí thế bị chấn nhiếp, trận cước rối loạn, nhưng trong nháy mắt đã nắm được sơ hở của Hồng Dịch, dùng một chiêu lưỡng bại câu thương, buộc đối phương phải cấp tốc thu chiêu.
Chiêu này chỉ cần hắn chiếm được thế thượng phong, toàn bộ thế đao của Hồng Dịch sẽ bị phá hủy.
Nhưng ánh đao của Hồng Dịch chợt lóe lên. Một luồng điện như rắn khổng lồ từ dưới chân hắn cuộn lên quanh thân.
- Lôi Tật Hồ Quang!
Phụt!
Một đao chém mạnh xuống. Đao và quạt va chạm. Một cánh tay và cây quạt sắt bay lên, máu huyết tung tóe. Cánh tay cùng cây quạt của Phương tiên sinh bị Toái Diệt Đao chặt đứt như một miếng đậu phụ, bay vút lên trong màn mưa, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
May mắn thay, trong tình thế nguy cấp, Phương tiên sinh không màng đến hình tượng, lập tức lăn mạnh ra phía sau. Toàn thân dính đầy bùn lầy, hắn lăn lông lốc như bánh xe, sau đó lủi vào bờ ruộng ven đường mới có thể thoát thân.
Rầm!
Mặc dù hắn thoát được một mạng, nhưng chiếc xe do hai con ngựa kéo ngay phía sau hắn bị một đao của Hồng Dịch chém xuống vỡ vụn, hai con ngựa biến thành bốn mảnh, một chiếc xe biến thành hai nửa.
Xác ngựa, bánh xe lăn lông lốc, máu thấm đẫm, mùi máu tanh càng trở nên nồng nặc. Hồng Dịch chém xong một đao liền cưỡi ngựa Truy Điện, thân hình hiên ngang, lưng thẳng tắp, đại đao vác ngang vai, đứng sừng sững trong mưa máu, tựa một thượng cổ ma thần.
Võ sĩ xung quanh nhìn thấy Phương tiên sinh bị một đao chém đứt tay, xe ngựa cũng bị bổ thành từng mảnh, còn ai dám đứng ra ngăn cản nữa? Chúng chỉ hận mình không có thêm một cặp chân nữa để lăn đi thật nhanh giữ lại mạng sống.
- Coi như ngươi may mắn, lại có thể tránh được một đao này. Nhớ kỹ! Ngươi sau này không được múa quạt trước mặt lão tử!
Đây là lần đầu tiên Hồng Dịch thi triển võ kỹ phát ra khí thế lẫn uy lực cường đại đến vậy, trong lòng dâng lên một khoái ý mãnh liệt, khiến lời nói phát ra cũng mang theo vẻ cuồng dã, hào hùng như trong quân đội.
Đát! Đát! Đát! Đát!
Hồng Dịch cưỡi ngựa chồm tới, chuẩn xác bổ xuống chiếc xe ngựa thứ hai một đao! Chiếc xe ngựa phân thành bốn mảnh, lộ ra thân thể bất động của Hoa Lộng Ảnh và Hoa Lộng Nguyệt bên trong.
Lúc sáng, Hồng Dịch đã tâm truyền tâm trò chuyện với Hoa Lộng Nguyệt và Hoa Lộng Ảnh, nên hắn biết các nàng đang ở trong chiếc xe ngựa thứ hai.
Nhìn bộ dáng hiện tại của hai nàng, Hồng Dịch liền biết thần hồn các nàng bị trấn áp, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
- Lên ngựa nào! Đi!
Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên, nhấc tay lên, tay hắn kết một pháp ấn hướng về phía hai nàng.
Đúng lúc này, một tiếng thở dài nhẹ nhàng vọng lên:
- Ngươi thật sự muốn mang các nàng đi sao?
Trong tiếng thở dài, một cánh tay trắng như bạch ngọc xuất hiện. Tốc độ xuất hiện còn nhanh hơn cả giọng nói, trong nháy mắt đã hiện ngay bên sườn Hồng Dịch. Từ chiếc xe ngựa cuối đoàn, một nữ nhân bước ra, nhưng rèm cửa xe vẫn không hề lay động chút nào. Loại thân pháp này khiến người ta hoài nghi nàng có phải là một âm thần vô hình vô chất hay không.
Động tác cơ thể nhẹ nhàng, nhanh nhẹn đến mức ấy, luyện đến mức vô hình như âm thần. Đây là loại võ đạo lợi hại đến nhường nào!
Bất thình lình, Hồng Dịch thu tay lại, đao trong tay lật ngang, một đạo ngân quang như rắn điện lóe lên.
- Dao Nguyệt Như của Dao Trì phái! Ta sao lại sơ suất đến thế!
Hồng Dịch trong nháy mắt biến chiêu, thuần thục vung đao. Nhát đao này dường như đã trải qua muôn vàn nghiền ngẫm, được chuẩn bị kỹ lưỡng đến cực điểm, trong nháy mắt đã phát ra. Một đao này so với nhát đao chém đứt tay Phương tiên sinh ban nãy thì còn hung mãnh hơn nhiều.
Hơn nữa, trong lúc hắn thi triển đao pháp, hông ngựa Truy Điện thuận theo thế đao của hắn, chồm lên lao về phía trước, đầu cúi thấp. Một chiêu này chính là thức mở đầu của Lôi Ngục Đao Kinh – Lôi Tật Hồ Quang.
Sức mạnh của người và ngựa hợp làm một!
Ầm!
Một tia chớp lóe lên ngang trời, sấm sét vang lên ầm ầm! Tựa như thiên địa cũng phối hợp cùng đao thế của Hồng Dịch!
Một đao này, nhân, mã, thiên, lôi, điện! Hoàn toàn dung hợp.
Truyện này được hoàn thiện dưới bàn tay biên tập của truyen.free, và còn rất nhiều diễn biến bất ngờ đang chờ đợi.