Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 151:

- Thái Thượng đạo, Thái Thượng đạo...

Nhan Chấn nghe Hồng Dịch nhắc lại, càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng, hắn lẩm nhẩm cái tên của môn phái thần bí khó lường này.

- Bắt đầu từ hôm nay, bổn soái đề bạt ngươi làm Thủy sư tướng quân doanh thứ năm. Ta sẽ phân phối sáu doanh quân vào đó. Ngươi có thể thống lĩnh hai ngàn nhân mã, trấn thủ vùng phòng tuyến phía tây nam của Tĩnh Hải Quân, luyện binh dẹp loạn. Đồng thời, tất cả quân lương, lương thảo của Thủy sư doanh thứ năm ta sẽ lệnh trướng phòng chuyển toàn bộ cho ngươi.

Suy ngẫm một hồi lâu, Nhan Chấn cười hắc hắc từ sâu trong lồng ngực, trông như mèo già phát hiện hang chuột, lộ rõ vẻ sắp sửa ra tay.

- Đa tạ đại soái đề bạt!

Hồng Dịch đứng dậy. Trong lòng hắn cũng sáng tỏ rằng Nhan Chấn rốt cuộc đã đưa ra lựa chọn của mình, và bắt đầu coi trọng hắn. Sau này, mượn oai tướng quân, hắn có thể gặp mặt Nhan Chấn, thậm chí làm một số chuyện mờ ám mà các tướng lĩnh cấp trung cũng không ai dám đối phó với hắn.

- Ngươi cứ về doanh trại đi. Sau đó, sẽ có người mang soái lệnh, thủ lệnh, binh phù, văn thư của ta đến cho ngươi. Đồng thời, ta sẽ phái bốn mươi chín cao thủ Huyết Sa vệ đến để tăng cường thực lực cho ngươi!

Nhan Chấn đánh giá Hồng Dịch từ đầu đến chân một lượt, sau đó đảo mắt qua đám cao thủ đứng cạnh hắn. Ánh mắt hắn dừng lại trên thân hình mặc thiết giáp của Lôi Liệt.

- Toái Diệt đao của Vệ Lôi... Ngươi chính là quản gia của hắn, Hoành Luyện Thái Bảo Lôi Liệt ư? Nhưng giờ ngươi đầu phục Hồng Dịch, ngươi có biết người của Vệ Thái Thương đang đi khắp nơi truy tìm ngươi không?

Nhan Chấn nhìn Lôi Liệt liền nhận ra đó là vị đại cao thủ nổi danh ba mươi năm trước.

- Chim khôn biết chọn cành mà đậu. Hồng công tử chính là minh chủ của ta, tất nhiên ta phải đầu phục người.

Lôi Liệt thầm kinh ngạc trước ánh mắt tinh tường của vị đại soái Tĩnh Hải Quân này. Nhưng hắn cũng là nhân vật từng trải, sao có thể sợ hãi trước tình cảnh này? Lập tức thu đao, nói năng có chừng mực.

Hơn nữa, một lời của Lôi Liệt lại hàm chứa hai ý. Câu nói "Chim khôn biết chọn cành mà đậu" vừa âm thầm nhắc nhở Nhan Chấn nên chọn lựa ra sao. Quả không hổ là người từng trải. Hồng Dịch nghe xong cũng thầm gật đầu.

- Hồng Dịch. Ngươi đi đi.

Nhan Chấn nghe Lôi Liệt nói, dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, nhưng hắn chỉ vung tay lên ra hiệu cho Hồng Dịch lui ra ngoài.

Nhìn thấy đoàn người Hồng Dịch rút lui hết ra ngoài, Nhan Chấn quay đầu nhìn về phía Đoạn đại tiên sinh, tông chủ Khí Hồn môn:

- Lão Đoạn, tình cảnh hôm nay theo ông nên xử lý thế nào đây? Ta vốn tưởng rằng Hồng Dịch chỉ là một tiểu nhân vật. Nhưng bây giờ xem ra thì không phải vậy. Nếu như trong triều tình thế như dòng chảy ngầm nhiều phân nhánh, muốn đứng ngoài cuộc dường như cũng không thể được.

Đoạn đại tiên sinh vuốt ve chiếc chiết phiến trong tay, ánh mắt ảm đạm một lát, rồi nói:

- Trong triều đình, sự đố kỵ, ganh ghét giữa quân thần và phụ tử không phải là phúc của quốc gia. Triều đình nhìn có vẻ bình lặng, ấm áp yên ổn, nhưng thực chất bên trong là ngọn lửa mãnh liệt đang âm ỉ cháy. Sớm muộn gì cũng sẽ bùng nổ, thiêu rụi tất cả! Đến lúc đó, tất cả đại thần trong triều cũng sẽ bị cuốn vào. Nhan lão Thiếu Bảo để Nhan huynh làm tròn đạo trung dung, quả thật gian nan. Đạo trung dung, ngay cả thánh nhân cũng khó lòng chu toàn, huống chi là đám phàm nhân như chúng ta? Việc khẩn cấp trước mắt là làm sao có thể đứng vững, nếu không sẽ vạn kiếp bất phục, tài sản bị tịch biên, diệt t��c, tổn hại đến cả đời con cháu.

- Vậy trước mắt nên ứng phó thế nào?

Nhan Chấn lại hỏi.

- Thật ra, trong triều đình bây giờ, thái tử là người danh chính ngôn thuận nhất có khả năng ngồi lên ngai vàng. Còn Ngọc thân vương và Hòa thân vương, tưởng chừng có cơ hội, nhưng thực chất đều do Hoàng thượng cố ý sắp đặt mà thành. Để cán cân quyền lực trong triều đình không bị nghiêng lệch, ngài ấy mới để Ngọc thân vương và Hòa thân vương kiềm chế thái tử. Nếu không, chỉ một mình thái tử với thế lực quá lớn sẽ khiến Hoàng thượng gặp bất lợi.

Đoạn đại tiên sinh phe phẩy chiếc quạt rồi phân tích. Trong ánh mắt lóe lên vẻ cơ trí, không hề giống vị cao thủ đạo thuật ngửa tay hô mây, úp tay gọi mưa ban nãy. Bộ dáng hắn bây giờ không khác nào một vị quân sư đa mưu túc trí.

- Nhưng hẳn Hoàng thượng nhận ra, Thái tử dù là thực lực, khí phách hay tài trí đều vượt trội hơn Ngọc thân vương và Hòa thân vương. Là người thích hợp nhất để sau này thống trị đất nước.

- Nói như vậy thì Thái tử là người có hy vọng thừa kế ngôi vị nhất.

- Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đúng là như vậy.

Đoạn đại tiên sinh lắc đầu.

- Hoàng thượng tuy hiện giờ đã ngoài sáu mươi, nhưng thời trai trẻ từng tu luyện thân thể, võ công thâm sâu khó lường. Trị vì thêm sáu mươi năm nữa cũng không thành vấn đề! Thời gian lâu như vậy, Thái tử tất nhiên sẽ không thể chờ đợi nổi! Nhất định sẽ xảy ra biến cố. Ta dám khẳng định! Mà điểm mấu chốt của biến cố này chính là Thái Thượng đạo...

- Thái Thượng đạo thần bí khó lường. Suốt chiều dài lịch sử thay đổi nhiều đời triều đại đều có bóng dáng của nó. Môn phái này mặc dù không truyền giáo ra ngoài, không tiếp nhận hương hỏa, cũng không thu nhận đệ tử. Nhưng các đời hoàng quyền đều vô cùng kiêng kỵ nó. Nói trắng ra, sức ảnh hưởng của Thái Thượng đạo với thiên hạ còn kinh khủng hơn nhiều so với Đại Thiện Tự năm đó. Lịch sử đã chứng minh, nhiều đời hoàng triều có ai không kiêng dè môn phái này ư? Mặc dù căm hận không ít, nhưng đáng tiếc, không có một đời hoàng đế nào có thể làm gì được môn phái này. Thái Thượng... Thái Thượng... Âm thầm đứng sau vòm trời, phế lập thiên tử, giám sát xã tắc, thao túng hoàng quyền. Cái gọi là 'đạo' còn tồn tại sao! Môn phái như thế này thật sự quá mức kinh khủng!

- Bây giờ Thái Thượng đạo đã tuyên bố ủng hộ Ngọc thân vương. Chỉ sợ cho dù Thái tử lên ngôi cũng sẽ có kết cục như Thái Tông, Cao Tông mà thôi.

Nhan Chấn nghe Đoạn đại tiên sinh phân tích, gật đầu, sau đó nói:

- Triều đình ta đang ở đỉnh điểm hưng thịnh chưa từng có từ trước đến nay. Hoàng quyền cực kỳ kiên cố vững chắc. Thái Thượng đạo e rằng cũng khó có thể chân chính nắm giữ thần khí xã tắc. Hơn nữa, gần đây phụ thân cũng gửi thư cho ta, trong đó ý tứ lấp lửng nói rằng Hoàng thượng đã sắp đặt để đối phó với Thái Thượng đạo.

- Hoàng quyền muốn đối phó với Thái Thượng đạo, điều đó thì không cần phải nghi ngờ chút nào. Chỉ có tiêu diệt được Thái Thượng đạo, hoàng quyền mới chính thức là hoàng quyền, có được thiên hạ, khiến tiên phàm đều phải chấn nhiếp. Hơn nữa, hoàng quyền hiện giờ cũng có đủ tư cách để làm như vậy. Sau khi tiêu diệt Đại Thiện Tự, hoàng thất Đại Kiền ta vô cùng cường thịnh, lòng dân ngưng tụ. Mấy năm nay, đã lôi kéo đông đảo cao thủ của Phương Tiên đạo, Chính Nhất đạo. Nếu thực sự động thủ, thì Thái Thượng đạo cũng phải kiêng dè không ít.

- Lão Đoạn, nói cho cùng thì bây giờ ta nên làm gì đây?

Nhan Chấn xoa xoa trán mình, nói.

- Bây giờ chúng ta chỉ có thể khẽ nghiêng về phía Ngọc thân vương.

Đoạn đại tiên sinh xòe quạt ra nói:

- Dù sao Nhan huynh cũng là sinh tử chi giao của Ngọc thân vương. Quan hệ tốt hơn một chút cũng chẳng sao.

- Hoàng thượng vẫn thiên vị Thái tử. Lỡ mà...

- Nhan huynh không nhìn ra ư? Mặc dù Hoàng thượng thiên vị Thái tử, nhưng hiện giờ ngài ấy đang làm suy yếu thế lực của Thái tử. Hoàng thượng muốn là một Thái tử biết nghe lời, chứ không phải một Thái tử dã tâm bừng bừng, lúc nào cũng có thể uy hiếp sự an toàn của ngài ấy. Thái tử nhất định không muốn thế lực của mình tan rã, chắc chắn sẽ phản kích. Trước mắt, nếu đầu phục Thái tử, là tuyệt đối không thể được. Còn về phía Hòa thân vương, đại soái cũng không được tin tưởng. Suy cho cùng, chỉ có thể ngả về phía Ngọc thân vương. Nhưng Hồng Dịch lại là nhân vật mấu chốt. Chỉ có bốn chữ: "Lung lạc. Khống chế". Nếu sau này Thái tử thật sự thắng, huynh mang Hồng Dịch dâng lên, đó cũng là một công lao lớn. Hơn nữa, Hoàng thượng và Thái tử nói không chừng còn bố trí đại cục, muốn tiêu diệt Thái Thượng đạo. Nếu thực sự là như vậy, có Hồng Dịch trong tay huynh chẳng phải là quá tốt sao! Sách lược này cũng sẽ đảm bảo cho Nhan huynh sống bình yên đến cuối đời.

- Lung lạc. Khống chế!

Nhan Chấn ha hả cười to.

- Ta lôi kéo Hồng Dịch. Nếu Ngọc thân vương thắng thế, tất nhiên ta sẽ được thăng quan tiến chức. Còn nếu Thái tử thắng thế, ta sẽ dâng Hồng Dịch lên. Nếu Hoàng thượng và Thái tử liên thủ bày ra cục diện tiêu diệt Thái Thượng đạo, trong tay ta lại càng có Hồng Dịch làm con cờ. Như vậy xem ra, Hồng Dịch này chẳng những không mang phiền toái đến cho ta, ngược lại còn là lá bùa hộ mệnh cực lớn.

- Dường như Nhan huynh phái bốn mươi chín cao thủ Huyết Sa vệ làm thân binh cho Hồng Dịch. E rằng như vậy là hơi ít, không thể khống chế hắn được. Không bằng điều Liệt Kình tử sĩ của ta và của Nhan huynh đến đó.

Nhan Chấn lại ha hả cười một tiếng:

- Đúng là Lão Đoạn có khác. Bốn mươi chín cao thủ Huyết Sa vệ cùng chín gã Liệt Kình tử sĩ. Như vậy, hoàn toàn có th�� khống chế được Hồng Dịch. Nhưng mà Lão Đoạn này, ông phải nhớ kỹ, ông không phải đến để kiềm chế Hồng Dịch, mà phải dùng cách hỗ trợ hắn. Không được để hắn cảm thấy bị khống chế.

- Ta tất nhiên là biết. Ta thấy Hồng Dịch này tuổi tuy nhỏ nhưng tâm cơ thâm trầm. Hắn vì Ngọc thân vương mưu đồ đại sự, nhất định sẽ lôi kéo các tướng lĩnh cấp trung của Tĩnh Hải Quân chúng ta. Cũng chưa chắc là không có ý định lôi kéo cả ta. Lần này ta đi chỉ là lấy danh nghĩa thương nghị, bàn luận với hắn. Cùng hắn nói chuyện, thổ lộ tâm sự.

Đoạn đại tiên sinh cười cười.

.............................

- Mùa thu đến thật nhanh.

Lúc này, trên một con thuyền lớn được chạm trổ hoa văn đang xuôi dòng sông lớn Bạch Lãng về phương nam. Một lão đầu thân mặc áo khoác màu đen, chắp hai tay sau lưng, ánh mắt mệt mỏi, trông chẳng khác gì một ông lão mang bệnh tật trong người. Lão đầu này đang đứng nhìn cảnh sắc hai bên bờ sông Bạch Lãng.

Lá cây đã ngả sang màu vàng, hiển nhiên mùa hạ đã trôi qua, trời đã vào thu.

Lão giả mặc áo khoác đen, trông như một ông lão bệnh tật này chính là Ngô quản gia của Vũ Ôn Hầu phủ, cũng là Ngô đại tiên sinh, một trong tam đại tiên sinh ở Ngọc kinh thành.

Lần này lão ta phụng lệnh Hồng Huyền Cơ đi đến phương nam, tìm Hồng Dịch về, phế bỏ võ công của hắn, rồi lôi hắn về Vũ Ôn Hầu phủ.

- Ngô đại tiên sinh. Hầu gia chỉ muốn mang nghịch tử Hồng Dịch về mà thôi. Hồng Dịch đó ở trong Hầu phủ ta đã từng nhìn qua. Đó chỉ là một thư sinh, hơi có tài văn chương, trên người không hề có chút linh khí nào, quyền pháp võ công cũng không hề có chút nào. Muốn lôi hắn trở về cũng không cần Ngô đại tiên sinh đích thân ra tay mới phải chứ.

Đúng lúc này, rèm thuyền buồm khẽ động, từ bên trong thuyền, một người trẻ tuổi thân mặc cẩm y bước ra. Thanh niên này cũng có nét giống như Hồng Dịch, cũng mang bóng dáng Hồng Huyền Cơ. Nếu cẩn thận phân biệt, người ta sẽ cảm thấy bọn họ có quan hệ huyết thống.

- Thì ra là Chiếu thiếu gia.

Ngô đại quản gia cúi người cung kính. Thanh niên này chính là con trai của Hồng Huyền Cơ và một tiểu thiếp, tên là Hồng Chiếu. Mặc dù cũng là thứ tử, nhưng sinh ra trước Hồng Dịch.

- Không dám, không dám. Ngô đại tiên sinh, ta làm sao dám nhận lễ của ông.

Hồng Chiếu vội vàng nói. Sau đó lại hỏi:

- Hồng Dịch mặc dù đỗ thủ khoa, nhưng tại sao lại không ra sức giúp phụ thân? Lại còn đến phương nam gia nhập quân đội nữa?

- Chiếu thiếu gia. Hầu gia vì muốn thiếu gia học thành tài mới để người đến dưới trướng Khang thiếu gia ở phương nam mà rèn luyện. Những chuyện còn lại, không nên biết, không nên tìm hiểu.

Giọng nói già nua của Ngô đại tiên sinh vang lên.

Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free