Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 152:

Liệu giờ ta có thể chỉ huy đến hai ngàn năm trăm người, chẳng phải ngang một quân doanh rồi sao?

Với số quân đông đảo thế này, việc kiểm soát lương thảo, quân nhu, binh khí… cũng cần được chặt chẽ hơn nhiều. Hơn nữa, còn phải đề phòng các quan quân, đô đầu cắt xén quân lương. Chỉnh lý và sắp xếp những thứ này, lượng công việc hàng ngày ít nhất cũng tăng gấp mười lần.

Trong một doanh trướng thuộc vùng bờ biển phía tây nam tỉnh Tĩnh Hải, Hồng Dịch đang ngồi trên chiếc ghế tướng quân trải da gấu. Trước mặt hắn cũng có một chiếc thiết án lớn, trên đó chất chồng văn thư, binh phù, lệnh bài…

Nhìn chồng giấy tờ trên bàn, Hồng Dịch thở dài, day trán, cảm thấy hơi đau đầu.

Từ chỗ Đại Soái Tĩnh Hải Quân trở về lục doanh, Hồng Dịch liền nhận được quân lệnh từ Phủ Nguyên Soái truyền đến, bổ nhiệm hắn làm Đệ Ngũ Tướng Quân. Hắn thống lĩnh hai ngàn binh mã trú tại phòng tuyến phía tây nam của Đại Doanh Tĩnh Hải Quân, mật thiết kiểm soát cả đường bộ lẫn đường biển trên vùng duyên hải chu vi một trăm dặm.

Doanh trại của đệ ngũ quân cách Đại Doanh Tĩnh Hải Quân hơn hai trăm dặm. Nói cách khác, giờ đây Hồng Dịch hoàn toàn một mình trấn thủ phòng tuyến dọc bờ biển này. Trong phạm vi một trăm dặm, hắn chính là lão đại, là chủ nhân của vùng đất này. Hắn hoàn toàn có thể truy bắt, khám xét thương thuyền trên biển, có thể đến các thành trấn ven biển điều tra hải tặc, ngay cả quan địa phương cũng không có quyền chỉ huy hắn.

Mười vạn hùng binh Tĩnh Hải Quân, trừ ba đến năm vạn binh lính đóng trong phạm vi mười dặm quanh doanh trại chủ soái, hơn một nửa số quân còn lại được phân bổ cho các tướng quân suất lĩnh. Mỗi tướng quân được chỉ huy mấy ngàn binh lính, phân bố ở các yếu điểm trên phòng tuyến dọc bờ biển, phòng ngừa hải tặc đổ bộ gây rối.

Đường bờ biển phía nam Đại Kiền kéo dài ngàn dặm. Mười mấy vạn hùng binh Tĩnh Hải Quân cũng không thể tập trung tại một nơi.

– Hồng huynh, giờ huynh đã là tướng quân rồi mà! Vẫn lo lắng chuyện lương thảo, quân lương như khi ở lục doanh trước kia ư?

Xích Truy Dương đứng cạnh Hồng Dịch nói.

– Tại sao không lo lắng? Mặc dù Nhan Chấn kia nói không khấu trừ quân lương của ta, nhưng quân lương được cấp liệu có là bao? Muốn có được một đội hùng binh thì phải có phần thưởng khích lệ. Gấp mười lần số quân lương đó cũng không đủ. Trước kia một lục doanh chỉ có hơn ba trăm người, ta còn có thể ban thưởng được. Bây giờ có bao nhiêu người đây? Hai ngàn năm trăm người đó! Khoản chi phí này lớn lắm!

Hồng Dịch ngẩng đầu nói.

– Hồng huynh tại sao chỉ nghĩ tới việc mình tự bỏ tiền túi ra nuôi binh? Chẳng có quý tộc đệ tử nào từ xưa đến nay lại làm theo cái lẽ đó cả. Quân đội là một cái hố không đáy, dù có nhiều tiền đến mấy cũng không thể lấp đầy được.

Xích Truy Dương cười nói:

– Chúng ta bây giờ trấn thủ hai trăm dặm phòng tuyến bờ biển phía tây nam. Dọc theo phòng tuyến này đều có quan viên, huyện lệnh của mười mấy trấn lớn. Họ cũng muốn dâng lễ vật để nhờ vả quân đội. Ngoài ra còn những thương nhân lớn buôn đồ cổ, vận chuyển trà, vận chuyển muối, đồ gốm sứ, tơ lụa… chẳng lẽ những đoàn thuyền buôn đó lại không dâng lễ vật hiếu kính cho huynh sao? Chẳng lẽ họ không sợ binh thuyền của chúng ta trong lúc tuần tra trên biển sẽ tịch thu hết hàng hóa hay sao? Hôm qua ta có hỏi một vài người mới biết được, những đệ ngũ tướng quân từng trấn thủ phòng tuyến phía tây nam trước đây, hàng năm đều thu lợi từ quà biếu, lễ vật của đám thương nhân trên biển, huynh biết là bao nhiêu không?

Xích Truy Dương xòe năm ngón tay ra phe phẩy:

– Năm vạn lượng. Năm vạn lượng bạc trắng! Tương đương thu nhập của mười trang viên đấy, hơn nữa đây là khoản thu tư nhân, không tính vào hạng mục xung công cho quân đội. Đấy là còn chưa tính đến có một số tướng quân khác, lấy cớ dẹp loạn, âm thầm cho binh thuyền cướp bóc hàng hóa của các thương nhân trên biển. Ta đoán chừng những tướng quân kiểu đó, chỉ cần nhắm vào thương đội của một quốc gia khác, tìm một cái cớ, vu cho bọn họ là hải tặc, rồi hung hăng cướp bóc một hồi, sau đó giết người diệt khẩu, thế là bọn họ ngay lập tức phát tài, không phải lo lắng cuộc sống sau này nữa. Mấy năm nay, không biết bao nhiêu thương nhân chân chính của Vân Mông quốc chúng ta khi vận chuyển nô lệ, ngựa, cung tiễn trên biển đã bị cướp bóc. Nếu không, việc buôn bán trên biển đã phát triển cực kỳ hưng thịnh rồi.

– Còn có chuyện như vậy sao?

Hồng Dịch lẩm bẩm nói:

– Ta cứ ngỡ Tĩnh Hải Quân vẫn còn chút nghiêm minh. Nhan Chấn cũng rất có uy danh, không ngờ thủ hạ của hắn cũng có kẻ vu khống dân lành, cướp bóc thương thuyền. Nếu vậy thì binh lính với phỉ tặc có gì khác nhau nữa?

– Binh vốn là phỉ, phỉ chính là binh. Hồng huynh đọc nhiều sách như vậy mà vẫn không rõ đạo lý này sao? Hơn nữa họ cướp bóc đều nhằm vào các thương thuyền của quốc gia khác, vu cho đám thương nhân ngoại quốc là phỉ tặc. Làm như vậy cũng không trái với luật pháp Đại Kiền. Sau này khi Binh Bộ biết được cũng chỉ đành mắt nhắm mắt mở cho qua mà thôi.

Xích Truy Dương lạnh lùng cười.

– Cái này cũng đúng. Quả thực, một vài thương nhân Vân Mông quốc, danh nghĩa là giao thương buôn bán, nhưng sau khi lên bờ, thấy các thị trấn ven biển phồn vinh giàu có liền nổi lòng tham, biến thành đạo phỉ, cướp bóc tài vật rồi lên thuyền bỏ chạy. Những việc như thế này không thể không đề phòng.

Hồng Dịch ngẫm lại, cũng khó mà so sánh được. Việc này nếu dùng đạo lý để cân đo tính toán thì khó tránh khỏi những suy nghĩ lệch lạc, thiếu công bằng.

– Những chuyện trên thế gian này vốn dĩ đều là chuyện hồ đồ. Ngay cả thánh hiền cũng khó có thể đánh giá đúng đắn được. Trời đất rộng lớn, đạo lý thâm sâu. Há có thể dùng một cây thước mà đong đếm hết được sao? Ha ha ha ha… Hồng Dịch, ngươi quả thật trong sáng!

Trong lúc Hồng Dịch và Xích Truy Dương nói chuyện, một tiếng cười lớn từ ngoài cửa truyền vào.

Hồng Dịch nhìn ra ngoài, thì ra là Đoạn đại tiên sinh, đệ nhất quân sư Tĩnh Hải Quân, tông chủ Khí Hồn môn đã đến. Đi phía sau Đoạn đại tiên sinh là chín người mặc ngân sa giáp, đầu đội mũ da ngân sa, chỉ lộ ra hai con mắt, chân đi ủng da ngân sa. Toàn thân óng ánh màu bạc xám.

Thoạt nhìn, chín người này hệt như Ngân Thân Đại Thần do đạo gia ngưng tụ thủy ngân mà thành.

Chín người này ngoại trừ hai con mắt lộ ra ngoài, toàn bộ thân thể đều được ngân sa giáp bao bọc. Chiến đao của họ giống hệt Loa Văn Cương chiến đao của Hồng Dịch, hiển nhiên đây là vũ khí cao cấp nhất trong quân đội.

Ngoài ra, chín người họ, mỗi người đều dẫn theo một thớt Bảo Hoàng Câu, trên lưng ngựa treo Thiết Ô Mộc Cốt chiến cung, túi đựng tên và một bộ yên ngựa nhẹ.

Nhưng những thứ này cũng không khiến Hồng Dịch giật mình. Thứ khiến hắn khiếp sợ chính là khí tức của chín người này. Hô hấp của họ đều liên miên không dứt. Chín người này đều là cao thủ cấp bậc tiên thiên! Chín vị tiên thiên cao thủ từ đầu đến chân đều được bọc trong ngân sa giáp ư? Trang bị như thế này, chỉ riêng một bộ cũng trị giá năm, sáu vạn lượng bạc trắng. Nói cách khác, trang bị của chín người này có giá trị ngang tổng số thuế một tỉnh thu trong một năm.

Đây là khái niệm gì?

– Đây là Liệt Kình Tử Sĩ, chính là tinh nhuệ thật sự của Tĩnh Hải Quân ta, so với Huyết Sa Vệ thì còn cao hơn một cấp. Liệt Kình, Liệt Kình. Ý muốn ám chỉ họ có sức mạnh vũ kỹ của cá kình, có thể xé rách biển lớn.

Đoạn đại tiên sinh nhìn ánh mắt kinh ngạc của Hồng Dịch, phe phẩy quạt, khẽ mỉm cười.

– Tất nhiên đây chỉ là cách nói khoa trương thôi. Cá kình là vua biển khơi, trừ phi là võ thánh, mới có thể giữa biển lớn so sánh lực lượng với chúng.

– Đại Soái có mấy người Liệt Kình Tử Sĩ như vậy?

Hồng Dịch hỏi dò một tiếng.

– Cũng không có gì phải giấu diếm. Liệt Kình Tử Sĩ dưới trướng Đại Soái tổng cộng có mười tám người. Đây là lực lượng mạnh nhất mà Đại Soái bồi dưỡng mất mười năm mới thành, nổi danh ngang với Thập Bát Hỏa Thần Thái Bảo của Thần Cơ Doanh Ngự Lâm quân.

Đoạn đại tiên sinh nhìn Hồng Dịch một lát rồi nói ra mấy chữ.

– Thập Bát Hỏa Thần Thái Bảo của Thần Cơ Doanh Ngự Lâm quân?

Hồng Dịch trong lòng chợt động. Đại thống lĩnh của Thần Cơ Doanh Ngự Lâm quân chính là Hồng Hi. Hồng Dịch vốn nghĩ, sau khi có được sáu đại tiên thiên cao thủ Lôi Liệt, Sơn Khâu, Văn Phi Yên, Xích Truy Dương, Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục, thế lực của bản thân coi như đã phát triển, lờ mờ có được tư cách đối kháng với phụ thân mình.

Chính vì có lòng tin như vậy hắn mới mang theo nhóm cao thủ này đến doanh trướng Đại Soái để hù dọa Nhan Chấn.

Bây giờ nhìn lại, hắn thấy mình quả thật chẳng khác gì ếch ngồi đáy giếng.

Đại Soái thống lĩnh mười mấy vạn quân chẳng lẽ lại không có lực lượng hùng hậu bên cạnh sao?

Chưa nói đến thực lực bản thân của Nhan Chấn. Chỉ riêng một Đoạn đại tiên sinh này, cộng thêm mười tám tên Liệt Kình Tử Sĩ thì cũng có thể giết sạch đám người của Hồng Dịch.

– Hồng Hi có thủ hạ là Thập Bát Hỏa Thần Thái Bảo, tất cả đều là tiên thiên cao thủ ư? Nhưng dù sao Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu đều là tiên thiên cao thủ tuyệt đỉnh, linh nhục hợp nhất. Đơn đả độc đấu với tiên thiên cao thủ bình thường, một người có thể đấu hai, thậm chí ba người. Ta cũng không tin rằng những Liệt Kình Tử Sĩ hay đám Hỏa Thần Thái Bảo gì đó đều là tiên thiên tuyệt đỉnh, linh nhục hợp nhất. Phải biết rằng bước vào tiên thiên đã rất khó khăn rồi, muốn linh nhục được hợp nhất thì còn khó khăn hơn nhiều. Xích Truy Dương đi theo ta đã lâu, gặp nhiều kỳ ngộ đến vậy, thế mà vẫn còn thiếu một chút mới đạt tới cảnh giới linh nhục hợp nhất, lẽ nào bọn chúng đã đạt được ư?

Hồng Dịch thầm tính toán trong lòng. Lúc đầu hắn cảm thấy kinh sợ, nhưng khi cẩn thận suy nghĩ lại, hắn liền lấy lại sự linh hoạt trong suy nghĩ.

– Nhan Chấn còn có lực lượng hùng hậu như vậy thì không biết lực lượng của Tổng đốc Nam Châu Vệ Thái Thương hùng hậu đến mức nào? Đại La Phái hùng hậu đến mức nào? Đó là còn chưa kể Vũ Ôn Hầu phủ…

– Đúng rồi. Đoạn đại tiên sinh thân là đệ nhất quân sư Tĩnh Hải Quân, lại là chưởng môn một phái. Hôm nay mang những nhân vật cường đại như Liệt Kình Tử Sĩ đến ngũ quân doanh của ta có mục đích gì? Người đâu! Dâng trà! Mời chín vị tử sĩ vào phòng khách, dâng Ngũ Sắc Vân Vụ trà lên. Đây đều là thứ trà mới hái đầu mùa thu, tinh khiết và thơm nồng.

Hồng Dịch nhanh chóng mời một tiếng.

– À? Cái đó thì không cần. Liệt Kình Tử Sĩ có quy tắc riêng, đó là không uống nước, không ăn cơm của người khác, cũng không cần người khác cầm đồ cho họ. Đây là quy củ Đại Soái đặt ra cho họ, theo đến tận lúc chết. Năm đó, hơn ba trăm thanh niên được huấn luyện từ nhỏ, những ai không tuân theo quy định của Đại Soái đều không thể sống sót, cuối cùng chỉ còn lại mười tám người này. Hồng Dịch, ngươi đừng làm khó họ! Ngươi cứ coi họ như mấy khúc gỗ là được.

Đoạn đại tiên sinh lãnh đạm nói mấy câu. Mặc dù không nói gì to tát, nhưng Hồng Dịch nghe xong liền sợ hết hồn hết vía. Chẳng cần nói cũng biết, một câu nói đơn giản như vậy ẩn chứa biết bao máu huyết.

– Ngũ Sắc Vân Vụ trà mới hái ư? Đây chính là loại trà đặc sản chỉ có ở vách đá ngũ sắc trên Dao Trì Ngọc Liên Sơn vùng Ngân Châu thôi ư? Loại trà mới hái này đều là cống phẩm dâng vào hoàng cung, cho dù là Đại Soái cũng khó có phúc hưởng thụ.

Đoạn đại tiên sinh đặt mông ngồi xuống, tay phe phẩy quạt, ngạc nhiên nhìn Hồng Dịch.

Vừa nãy hắn khiến Hồng Dịch kinh ngạc thốt lên một tiếng. Giờ đây, đến lượt Hồng Dịch khiến hắn kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Hồng Dịch chỉ cười không nói gì. Chỉ một lúc sau, một người mặc trang phục võ sĩ, chân đi ủng bưng ba chén trà thơm phức lên, người này không có yết hầu, chứng tỏ là một nữ nhân.

Ba chén trà thơm phức này đều là loại chén thủy tinh đang thịnh hành. Trong chén, lá trà mang theo rễ trôi lơ lửng giữa dòng nước, không nổi hẳn cũng không chìm hẳn. Nước trà lóng lánh dưới ánh mặt trời, thậm chí còn phát ra năm sắc màu nhàn nhạt: Hồng, Lam, Lục, Tử, Hoàng. Thoạt nhìn, giống như có cầu vồng xuất hiện trong chén trà.

Đoạn đại tiên sinh vừa nhìn thấy, vội đặt cây quạt lên bàn. Vội vàng cầm chiếc chén thủy tinh lên, chẳng màng chén trà đang nóng hầm hập, liền uống thẳng một ngụm, sau đó chẹp miệng, than lên một tiếng, dường như đang ngẫm nghĩ dư vị còn đọng lại nơi đầu lưỡi.

– Trà ngon! Trà ngon! Nếu mỗi ngày đều được uống loại trà này thì có thể sống thêm được mười năm! Thật đáng giá!

Đoạn đại tiên sinh sau khi về chỗ ngồi, ánh mắt lộ ra vẻ mê say. Đây không phải vẻ làm bộ mà là cảm thán phát ra từ nội tâm.

– Nếu đã vậy, ta sẽ tặng cho Đoạn đại tiên sinh một cân.

Hồng Dịch cười cười một tiếng.

Thứ Ngũ Sắc Vân Vụ trà này chỉ sinh trưởng ở những khe đá ngũ sắc nằm cheo leo trên núi Ngọc Liên Sơn của Dao Trì Phái. Nó bám vào những vách đá dựng đứng, hút sương ngọt mà sinh trưởng, cực kỳ khó khăn để hái lượm, hơn nữa số lượng cực kỳ ít ỏi, không thua gì linh chi ngàn năm.

Lần này, khi Hồng Dịch cứu hai tỷ muội Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt. Trong đội xe áp giải hai người có ba cân Ngũ Sắc Vân Vụ trà định dâng lên Hòa Thân Vương, cũng bị Hồng Dịch thu giữ luôn.

– Thật ư!

Đoạn đại tiên sinh gần như nhảy dựng lên, nhìn chằm chằm vào Hồng Dịch.

– Thật! Ngân Nguyệt, ngươi cầm một cân trà đến đây.

Hồng Dịch ra lệnh một tiếng. Ngân Nguyệt vừa bưng trà lên liền gật đầu, xoay người lướt nhanh ra ngoài.

– Cửu Khúc Liên Hoàn. Nàng ta là người của Dao Trì Phái?

Đoạn đại tiên sinh cảm thấy nghi ngờ. Hồng Dịch đương nhiên không trả lời hắn.

Một lúc sau, Ngân Nguyệt cầm một hũ ngọc nho nhỏ mang tới đặt trên bàn. Hồng Dịch giơ tay cầm lấy:

– Đoạn đại tiên sinh, đây chính là Ngũ Sắc Vân Vụ trà.

– Là Ngũ Sắc Vân Vụ Trà! Là trà mới hái!

Giọng Đoạn đại tiên sinh có chút run run, cầm hũ ngọc lên mở ra, ghé mắt nhìn kỹ vào. Sau đó vội nhét vào ngực, bộ dạng giống như hài tử giữ đồ chơi, chẳng còn chút khí độ của một vị đại tiên sinh nào.

– Ta xem như nợ ngươi một ân tình!

Đoạn đại tiên sinh sau khi thu hũ trà, ánh mắt trở nên trong sáng trở lại, phe phẩy quạt nói.

– Đoạn đại tiên sinh vẫn chưa cho ta biết, lần này điều động người đến doanh trướng của ta có mục đích gì? Hay là Đại Soái có điều gì phân phó ư?

Hồng Dịch nói.

– Cũng không có gì to tát. Chỉ là ta muốn giao lưu đạo thuật với Hồng Dịch ngươi thôi!

Đoạn đại tiên sinh cầm cây chiến phiến che đi ánh mắt. Tách một tiếng, liền thu chiến phiến lại:

– Huống chi ngươi giết Vệ Lôi, Vệ Thái Thương tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu. Ta điều người đến đây cũng là để đề phòng có chuyện xảy ra.

– Nói hay lắm! Chỉ sợ còn có ý khác. Chắc hẳn là muốn giám thị ta. Nhan Chấn kia quả đúng như dự đoán, không phải là kẻ hết thời. Nhưng, muốn giao lưu đạo thuật ư...

Hồng Dịch sau khi nghe thấy lời này của Đoạn đại tiên sinh, không ít suy nghĩ bỗng nảy ra trong đầu.

– Giao lưu đạo thuật ư? Đúng là hợp ý ta. Ta tu vi còn thấp, mà Đoạn đại tiên sinh là tông chủ một phái, kinh nghiệm phong phú. Ta còn đang muốn lãnh giáo đạo thuật của tiên sinh. Ở trong soái phủ, Đoạn đại tiên sinh một tay nhiếp hồn ta, trực tiếp kéo thần hồn của người sống ra ngoài. Thật sự là lợi hại. Không biết tiên sinh có thể chỉ giáo cho ta được không?

Hồng Dịch cười hắc hắc nói.

Bản lĩnh bậc này thật sự là quỷ dị. Ngay cả Hắc Ma Ô Nha Trận của Huyền Thiên Quán cũng chỉ có thể trấn áp thần hồn. Việc có thể kéo thần hồn ra khỏi một người đang sống khỏe mạnh, thật sự quá sức tưởng tượng.

Trực giác của Hồng Dịch cảm thấy đạo pháp thần thông này quả là một môn pháp thuật siêu cấp lợi hại.

– Nhiếp hồn ư? Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn của Khí Hồn Môn là bí truyền một phái. Ngay cả đệ tử cũng không truyền thụ bừa. Nếu muốn truyền thụ cũng phải xét đến lòng trung thành. Đây chính là chiêu sát thủ lớn nhất của Khí Hồn Môn chúng ta.

Đoạn đại tiên sinh nhìn Hồng Dịch, ánh mắt giống như đang nhìn một kẻ ngốc.

– Nếu ta muốn ngươi giảng giải về Thái Thượng Đan Kinh, Cửu Hỏa Viêm Long thuật của Thái Thượng Đạo thì ngươi có giảng giải không?

– À?

Hồng Dịch há hốc mồm, trông chẳng khác nào cá ngoi lên mặt nước đớp khí.

– Chỉ cần có đủ lợi ích tương đương, thì không có gì là không thể. Nếu như Đoạn đại tiên sinh cầm ba bộ kinh của Đại Thiện Tự là Quá Khứ Kinh, Hiện Thế Kinh, Vị Lai Kinh thì cũng chưa chắc không thể trao đổi với Thái Thượng Đan Kinh.

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free