Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 154:

Thiên địa thuở sơ khai, vạn vật đều có linh hồn. Một âm một dương, không có gì là không hoàn chỉnh. Thân thể người là dương, linh hồn là âm, huyền diệu khôn lường. Trong kỳ diệu của chúng sinh, ngày có ngũ tặc, theo phép tắc hưng thịnh. Hồn có ngũ âm, theo phép tắc suy vong. Hồn hướng về ngũ âm: Thiểu Âm, Thái Âm, Nguyên Âm, Chân Âm, Huyền Âm ở chính giữa. Ngũ âm cùng chuy��n động, thay đổi càn khôn, trảm quỷ nhiếp hồn...

Gió thu phần phật thổi vào bờ biển. Sắc trời khẽ tối sầm lại. Xa xa ngoài khơi là một mảng xám xịt mông lung. Lá cây trong khu rừng ven biển cũng ngả sang sắc vàng. Gió thổi qua, từng chùm lá đung đưa rồi lác đác cuốn theo chiều gió. Cảnh tượng thật tiêu điều thê lương.

Trời vào thu, chẳng những thiên địa tiêu điều mà ngay cả lòng người cũng dần dần cảm thấy phiền muộn.

Nhưng thu đến, khí trời trong lành. Đây chính là lúc tốt nhất để những văn nhân du sơn ngoạn thủy, ngâm thơ vẽ tranh. Trước kia Hồng Dịch còn ở Ngọc Kinh, mỗi lúc trời vào thu, cũng thường xuyên một mình ngao du xung quanh, tìm linh cảm làm thơ.

Nhưng bây giờ hắn không có tâm tình ấy.

Lúc này, hắn đang ngồi bên bờ biển, trong đầu lẩm nhẩm lại đoạn kinh văn Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp mới dùng Long Tượng Pháp Ấn trao đổi với tông chủ Khí Hồn Môn, Đoạn đại tiên sinh.

“Trời có ngũ tặc. Phách có ngũ dương. Hồn có ngũ âm. Thái Âm. Thiểu Âm. Nguyên Âm. Chân Âm. Huyền Âm! Năm Âm này là ý niệm trong đầu, là những thứ âm ám nhất trong lòng người, cũng giống như trời có ngũ tặc (tức là ngày có khí âm nặng nhất, tổn hại đến vạn vật)... Đoạn kinh văn này của Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp thật sự ảo diệu! Quả thực, có chút gì đó hao hao như Quá Khứ Kinh, Công Đức Cà Sa – những bộ điển tịch vô thượng. Tuyệt nhiên không phải giáo lý Phật môn. Ta mới đọc hai câu đã cảm thấy sự thâm ảo huyền diệu, ẩn chứa sự nghiền ngẫm, sự tuần hoàn vô hạn. Chúng sinh đại đạo, chúng sinh đại đạo! Đáng tiếc! Đáng tiếc chỉ bằng một đoạn kinh văn này thì không đủ để tìm hiểu. Đây chỉ là một phần của bộ bí điển vô thượng chuyên dùng để nuôi dưỡng ngũ ma trong tâm. Tu luyện nó chẳng những không giúp tìm hiểu đại đạo mà trong quá trình tu luyện còn phải đề phòng nguy cơ bị phản phệ! Bộ kinh này cũng giống như Lôi Ngục Đao Kinh, là pháp thuật luyện thần hồn thuần túy sát sinh! Nếu như không có phương pháp dưỡng thần tốt để phối hợp, e rằng khi luyện sẽ phát sinh vấn đề! Cuối cùng, âm ma lớn mạnh, khiến cả người tu luyện chân chính biến thành ma đầu!”

Hồng Dịch càng tìm hiểu càng cảm thấy kinh hãi!

Thì ra Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp chính là tu luyện ma đầu trong lòng, khiến ma đầu lớn mạnh, cuối cùng xoay chuyển càn khôn, ngưng tụ âm niệm mãnh liệt để hút lấy hồn phách con người, trảm sát quỷ thần!

Pháp môn này hoàn toàn là dưỡng ma để hại người, mà hại người cũng chính là tự hại mình.

Người tu luyện chân chính thường luyện hóa những mảnh vụn âm u, âm niệm của thần hồn đến tận cùng, cuối cùng giúp thần hồn biến thành thuần dương chi thể, đạt tới cảnh giới Dương Thần.

Nhưng môn Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp này không đi tiêu diệt ý niệm âm ma trong đầu, mà ngược lại còn bồi dưỡng ma đầu, để tâm tưởng nuôi dưỡng ma niệm lớn mạnh đến cực điểm. Cuối cùng, năm loại âm ma hợp nhất, sinh ra thần niệm cực lớn xoay chuyển càn khôn, tạo thành lốc xoáy linh hồn khổng lồ! Hút lấy linh hồn của tất cả sinh mệnh.

Trời có ngũ tặc! Hồn có ngũ âm! Phách có ngũ dương!

Trong kinh văn có nói, hồn tính thuần âm. Âm ma là Thái Âm ma, Thiểu Âm ma, Chân Âm ma, Nguyên Âm ma, Huyền Âm ma! Năm loại ma đầu là những ý niệm âm u, đen tối nhất trong lòng người! Đem năm loại ý niệm đen tối nhất trong lòng người nuôi dưỡng lớn mạnh, cuối cùng vỡ ra thành Linh Hồn Qua Toàn (lốc xoáy linh hồn). Bản lĩnh thần thông đến bậc này, tuyệt đối là thủ đoạn kinh thiên động địa.

“Ngũ âm chân ma. Trời có ngũ tặc. Hồn có ngũ âm... Năm loại ma đầu... Năm loại ma đầu... năm loại giai không... không đúng... Năm loại ma đầu trong Quá Khứ Kinh gồm Dạ Xoa Vương, La Sát Vương, Tu La Vương, Kim Cương Vương, Minh Vương – chẳng phải đó cũng là những chấp niệm trong lòng người sao? Hai loại kinh văn này dường như có điểm tương đồng! Chẳng lẽ đại đạo tương thông, dù là Phật hay Đạo đều hướng về cùng một đích!”

Lúc này, một ý niệm bỗng thoáng hiện lên trong đầu Hồng Dịch.

Thì ra trong kinh văn dưỡng ma Nhiếp Hồn Đại Pháp này lại có điểm tương tự với năm loại ma vương trong Quá Khứ Kinh.

Nhưng Hồng Dịch biết, Nhiếp Hồn Đại Pháp hoàn toàn là kiệt tác của Đạo gia, bất kể về ngôn từ, quan tưởng hay phương pháp tu luyện đều không liên quan gì đến Quá Khứ Kinh. Có thể thấy rõ hai bộ kinh văn này không hề có sự liên kết.

Thế nhưng trong đó đều nói hồn là thuần âm, cũng có năm loại ma đầu, rồi khi đại đạo luyện đến thượng thừa lại đạt được những hiệu quả giống nhau.

Nhưng Nhiếp Hồn Đại Pháp là kinh văn không trọn vẹn, chỉ nói về phương pháp công kích, so với Quá Khứ Kinh là chênh lệch rất xa. Quá Khứ Kinh giảng thần hồn bất diệt, chân như bất biến, không nói về công kích. Đó cũng là đặc điểm của bộ kinh văn đệ nhất này: giảng về tính siêu thoát, không giảng về pháp thuật thần thông.

“Phù! Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp này quả thực là một pháp thuật thần thông. Hắc hắc! Môn này là dưỡng ma trong lòng, xoay chuyển càn khôn, bản lĩnh thần thông cường đại tạo thành lốc xoáy linh hồn, gây ra tổn thương cực lớn với thần hồn, tuyệt đối vượt qua những gì có thể tưởng tượng. Khó trách, khó trách lão hồ ly Đoạn đại tiên sinh dùng nó để trao đổi với ta.”

Hồng Dịch vừa ngẫm lại trong lòng, hắn cũng biết được rằng dùng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh để đổi lấy Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp này là hoàn toàn có giá trị.

Môn Nhiếp Hồn Đại Pháp này mặc dù không phải pháp môn tu luyện cho thần hồn trở nên lớn mạnh, nhưng lực sát thương của nó thì không thể đoán trước được.

Nhưng cũng giống như Lôi Ngục Đao Kinh gây tổn thương cho thân thể, môn pháp thuật dưỡng ma, vận ma này cũng gây ra tổn thương rất lớn cho thần hồn người tu luyện.

“Nhưng Đoạn đại tiên sinh không ngờ được ta tu luyện chính là vô thượng điển tịch Quá Khứ Kinh của Đại Thiện Tự. Thần hồn bất luận tổn thương đến mức nào cũng có thể khôi phục như cũ. Hơn nữa ta còn có kinh nghiệm dưỡng ma trước đây. Môn Nhiếp Hồn Đại Pháp đối với ta mà nói quả thực rất hữu ích! Còn đối với Long Tượng Kinh, chưa chắc ngươi có thể luyện đến bản lĩnh cao cường. Còn ta... nhất định sẽ vượt qua ngươi! Lúc đó, ngươi khó có thể tạo thành uy hiếp với ta.”

Hồng Dịch trong lòng tưởng tượng, cảm thấy rất kích động. Hắn biết lần này cuối cùng mình đã làm một cuộc giao dịch không thua lỗ.

Mặc dù Đoạn đại tiên sinh kia gian xảo như quỷ, tham lam đến đáng ghét nhưng vẫn không hề biết Hồng Dịch tu luyện vô thượng điển tịch Quá Khứ Kinh, thần hồn bất luận tổn thương đến mức nào cũng có thể khôi phục lại như cũ. Hơn nữa, hắn còn có kinh nghiệm dưỡng ma trước đây.

H��ng Dịch muốn thực hiện vụ giao dịch này vốn có hai nguyên nhân. Một là Nhiếp Hồn Đại Pháp của Đoạn đại tiên sinh quá mức quỷ dị, không thể không đề phòng. Hai là bản thân hắn thật sự thiếu một môn công kích thần hồn. Trước đây đều là phương pháp quan tưởng, trấn áp thần hồn. Lực lượng không đủ để công kích, trong khi Nhiếp Hồn Đại Pháp lại là một phương pháp công kích siêu cường.

Tập hợp sở trường của trăm nhà, tu luyện đạt đến bản lĩnh cao cường, đó chính là nguyện vọng của Hồng Dịch.

“Trời có ngũ tặc. Hồn có ngũ âm. Ngũ Âm chân ma. Năm phương của trời đất! Xoay chuyển càn khôn! Linh Hồn Qua Toàn!”

Hồng Dịch thầm nghiền ngẫm lại mấy lần toàn bộ kinh văn cũng như sự miêu tả các loại ma đầu và phương pháp vận chuyển tâm ma trong kinh văn.

Hắn kết hợp với sở học đạo thuật của mình, các loại đạo lý cũng như những lĩnh ngộ của bản thân về vũ trụ thiên địa, về hồn phách con người. Tất cả thông suốt rõ ràng, trong lòng lĩnh ngộ sâu sắc. Trong khoảnh khắc ấy, hắn chợt quan tưởng ra năm loại ma đầu trong Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp!

Thái Âm ma. Thiểu Âm ma. Nguyên Âm ma. Chân Âm ma. Huyền Âm ma.

Trong nháy mắt, năm loại ác niệm, âm ám niệm, ma niệm... cấp tốc lớn mạnh trong thần hồn, tràn ngập khắp nơi... Tất cả tạp niệm trong thần hồn của Hồng Dịch đều tiêu tán, hóa thành năm loại ma đầu.

Ý niệm âm ám trong thần hồn trở nên cường đại đến cực điểm.

Không khí bốn phía xung quanh dường như bị sự cường đại của âm ma trong thần hồn Hồng Dịch làm biến đổi. Khí trời càng lúc càng thêm xám xịt. Một đám mây đen nhẹ nhàng kéo lên trên biển, lại còn nổi lên một trận âm phong cuồn cuộn, khiến người ta rét lạnh trong lòng.

Lúc Hồng Dịch quan tưởng năm loại ma đầu, tâm thần hắn dường như không giữ vững nổi! Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp này quả thực quỷ dị! Năm loại âm ma tồn tại trong tâm, cư ngụ ở năm phương trong thiên địa, mạnh mẽ chiếm lấy tâm thần người tu luyện, không chừa một kẽ hở nào.

Trong phút chốc, linh hồn Hồng Dịch dường như bị vỡ nát thành năm ma thần. Đệ nhất ma thần là Thái Âm ma, toàn thân xương trắng. Đệ nhị ma thần là Thiểu Âm ma, toàn thân xám xịt. Đệ tam ma thần là Nguyên Âm ma, toàn thân máu huyết rực hồng. Đệ tứ ma thần là Chân Âm ma, toàn thân lập lòe ánh lửa xanh lục. Đệ ngũ ma thần là Huyền Âm ma, ba đầu sáu tay, toàn thân đen nhánh, thậm chí có chút tương tự như Hắc Thiên ma thần của Huyền Thiên Quán.

Linh hồn hoàn toàn phân liệt thành năm đại âm ma, mỗi âm ma đều có tự chủ. Vừa phân liệt ra liền bay nhanh về năm hướng khác nhau.

Đầu của Hồng Dịch vì thế mà đau nhức kinh khủng! Thống khổ như bị người ta dùng cưa cứa vào đầu! Thậm chí, còn thống khổ hơn gấp mười lần! Đây là nỗi thống khổ khi linh hồn bị xé toạc thành từng phần. Đau đến tận chỗ sâu nhất trong linh hồn, so với tổn thương trên thân thể còn gấp vạn lần.

Nếu như là người tu đạo bình thường, khi đến cửa ải này lập tức đã bị âm ma phân liệt thần hồn, hồn phi phách tán, tử vong thê thảm.

Nhưng dù sao Hồng Dịch ngày đêm khổ luyện, làm sao có thể dễ dàng bị phân liệt thần hồn? Hắn dốc toàn lực vận chuyển triệt đ�� Di Đà đại phật trong Quá Khứ Kinh, giữ vững bản tính bất biến, mặc cho năm đại âm ma trong lòng không ngừng lớn mạnh.

Cuối cùng, khi ác niệm vô cùng vô tận trong đầu lớn mạnh tới mức muốn bành trướng thoát ra ngoài, năm loại âm ma dường như đã sống lại với tư tưởng riêng, lúc này Hồng Dịch mới mở mắt! Tất cả ý niệm trong đầu xoáy tròn kịch liệt! Thần hồn tạo thành một trận lốc xoáy khổng lồ, tựa như trận gió lốc trên biển lớn, giống như vòi rồng khổng lồ, lại càng giống như tinh tú trên bầu trời đan xen thành lốc xoáy. Vòng lốc xoáy đen nhánh ấy tựa như một lỗ hổng vô tận, mang theo hấp lực kinh khủng, có thể xé nát mọi thứ thành cát bụi.

Đây chính là Linh Hồn Qua Toàn, là chiêu mãnh liệt nhất, khủng khiếp nhất trong Nhiếp Hồn Đại Pháp.

Một chiêu này chính là toàn lực vận chuyển thần hồn, đem tất cả ý niệm trong đầu biến đổi. Giống như điên đảo xoay chuyển càn khôn, tạo thành một lốc xoáy linh hồn khổng lồ, mang năm đại âm ma trong nháy mắt đánh cho nát bấy, nghiền thành bụi phấn, sau đó dung nhập vào trong vòng xoáy khổng lồ. Ngũ âm hợp nhất, trong khoảnh khắc ấy, lực lượng thần hồn được phát huy đến mức lớn nhất, tạo thành lực chấn nhiếp, rút mạnh thần hồn, tạo ra khả năng cắn nát thần hồn!

Một chiêu này cũng chính là điểm quan trọng nhất trong Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn. Phải có một thần hồn đủ cường đại, ý chí kiên cường như sắt đá, mới có thể hoàn toàn phá nát ma đầu trong tâm tưởng, tăng cường lực lượng của lốc xoáy thần hồn, đẩy sức mạnh thần hồn của mình lên cực hạn.

Nếu như trong lòng không có quyết tâm phá nát tất cả, lực lượng linh hồn không đủ cường đại, thì không thể hình thành được năm đại âm ma. Nếu không, kết quả sẽ vô cùng thê thảm: thần hồn sẽ bị âm ma khống chế hoàn toàn, biến thành một ma đầu thác loạn, một kẻ điên cuồng.

May mà trước kia Hồng Dịch có kinh nghiệm quan tưởng ra Hủy Diệt Minh Vương. Gặp tình huống trước mắt, hắn liền lập tức hạ quyết tâm phá nát tất cả, từ đó mới phá nát năm loại âm ma này, chân chính tu luyện thành Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp!

“Linh Hồn Qua To��n!”

Sau khi mở mắt, Hồng Dịch gầm nhẹ một tiếng. Hắn chỉ cảm thấy thần niệm trong đầu của mình đạt tới một cực hạn không thể đột phá được nữa! Ý niệm của Hồng Dịch bắn xuống phía dưới, tựa như chính mắt hắn nhìn thấy vô số các loại sinh vật như rùa biển, rắn biển kịch độc, đủ loại hải vực trong phương viên mấy ngàn bước phía dưới.

Không cần dùng âm thần tiến vào biển, chỉ bằng vào ý niệm từ trong đầu bắn ra liền hoàn toàn cảm nhận được hết thảy động tĩnh. Đây chính là năng lực mà trước kia Hồng Dịch không thể có được.

Đây là tiềm lực lớn nhất có thể phát huy sau khi phá nát linh hồn! Cũng giống như Lôi Ngục Đao Kinh sau khi tàn phá cơ thể mình liền phát huy ra lực sát thương cực lớn.

Hồng Dịch đưa tay hướng ra ngoài khơi, chộp lấy một trảo giữa hư không!

Rào!

Một con rắn biển giống như một con giao long, to bằng thân thể một người, chiều dài gần mười trượng (xấp xỉ 33 mét), nổi lên trên mặt biển. Con đại xà này quằn quại mãnh liệt trên mặt nước, bọt biển tung tóe bốn phía, mang theo mùi tanh nồng nặc từ trên thân rắn tản ra khắp nơi.

Vảy của con rắn này lấp lánh sắc u ám, trên đó còn có những đốm trắng. Là một con Bạch Ban Hải Xà.

Bạch Ban Hải Xà là một loại rắn đại dương cực kỳ hung mãnh, ẩn náu trong những khe đá thật sâu trong biển lớn. Nó ăn các loại cá, thậm chí còn bò lên bờ ăn thịt người. Hơn nữa, cơ thể to lớn, vảy lân phiến khiến cho đao kiếm khó đả thương được. Ngoài ra, nó còn có kịch độc, sức mạnh cực lớn, có thể dễ dàng quấn chết cá mập trong biển lớn. Kể cả là gặp cả một bầy cá mập thì cũng không sợ chút nào.

Ở trong biển, cho dù là một vị Tiên Thiên đại cao thủ, một khi gặp phải loại Bạch Ban Hải Xà này cũng chỉ có một chữ “chết”.

Nhưng nếu Bạch Ban Hải Xà sau khi bị giết chết, lột da, trải qua chế luyện thì sẽ được hộ giáp không thua gì Ngân Sa Giáp.

Hồng Dịch mới vừa rồi dùng thần niệm quét qua chu vi ngàn bước trong hải vực, liền phát hiện ra linh hồn cường đại nhất của hải xà. Vì vậy, hắn đưa tay ra chụp lấy một trảo, ngang nhiên cách không chụp lấy linh hồn của con hải xà này. Linh hồn bị kéo ra, con hải xà khổng lồ này liền lập tức nổi lên mặt nước, tạo thành uy thế khổng lồ tựa như giao long xuất biển.

“Toái hồn!”

Hồng Dịch nhìn thấy con hải xà khổng lồ này chui ra khỏi mặt nước, lại chụp vào hư không một cái!

Vụt!

Loáng thoáng có hư ảnh một con rắn lớn từ thân thể hải xà bị lôi ra ngoài. Sau đó nó bị cuốn vào trong lốc xoáy linh hồn của Hồng Dịch, trong nháy mắt bị nghiền nát.

Rầm!

Thân thể của hải xà ở ngoài khơi hoàn toàn mất hết tất cả sinh khí, đổ rầm xuống, nổi lềnh bềnh trên mặt biển, trở thành xác chết!

Chỉ một chiêu liền lôi được thần hồn của một con hải xà khổng lồ, nghiến nát thành bụi phấn. Hồng Dịch cảm thấy uy lực của Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp này quả thật vô cùng lớn.

“Là ai!”

Đột nhiên trong lúc đó, Hồng Dịch quay đầu lại, vành tai vừa động, đưa tay ra chụp vào hư không một cái!

“A!”

Một nữ tử mặc y phục màu vàng bị chụp lấy! Là một âm thần. Nữ tử này xoay tròn mãnh liệt trong Linh Hồn Qua Toàn! Chỉ trong nháy mắt nữa là sẽ bị nghiền nát thành mảnh vụn.

“Là Kim Chu!”

Hồng Dịch vội vàng dừng thần niệm trong đầu lại! Nữ tử mặc y phục màu vàng liền ngừng xoay tròn. Âm thần lảo đảo như muốn ngã. Thấy vậy, Hồng Dịch vội xuất thần hồn ra bảo vệ nàng, từ từ giúp nàng trở về thể xác. Sau khi Kim Chu nhập xác, hắn vận chuyển Di Đà Kinh, một thần niệm mang theo kim quang nhập vào thân xác nàng, từ từ nuôi dưỡng thần hồn.

Rất lâu sau, Kim Chu mới tỉnh lại. Mở mắt, nàng nhe nanh, phát ra âm thanh the thé:

“Hồng Dịch. Ngươi muốn cho ta hồn phi phách tán sao?”

“Không có. Ta mới vừa tu luyện Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp. Thần niệm đang tập trung, cứ tưởng là địch nhân, chỉ tùy ý vung ra một trảo, ai ngờ bắt được âm thần của ngươi. Nhưng dù sao ta cũng đã dùng thần thông giúp ngươi khôi phục lại rồi. Chỉ cần thần hồn của ngươi không bị tiêu diệt, cho dù tổn thương nặng hơn nữa, ta cũng có thể giúp ngươi khôi phục như cũ!”

Hồng Dịch trong lúc nói chuyện cũng cảm thấy thần hồn của mình dâng lên một trận suy yếu, nhưng sau đó hắn chỉ cần vận chuyển Di Đà Kinh, liền lập tức cảm thấy thần thái sáng láng.

“Đoạn đại tiên sinh. Ngươi chắc cũng không nghĩ tới rằng, ngay cả ngươi cũng không dám tùy tiện thi triển Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp, lại càng không dám vận toàn lực, vậy mà ta lại thi triển một cách không hề cố kỵ chút nào! Hai chúng ta một khi giao đấu pháp thuật, ngươi không nhất định thắng được ta đâu.”

Hồng Dịch thầm nghĩ trong lòng.

Cùng lúc đó, trong một gian mật thất, Đoạn đại tiên sinh mở mắt. Trên mặt nở nụ cười lạnh:

“Quả nhiên là thằng ngốc. Mặc cho ngươi ra vẻ lão luyện, suy cho cùng vẫn chỉ là một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi mà thôi. Huyền Âm Trảm Quỷ Đại Pháp này là bí lục sát hồn mấy trăm năm của Huyền Mê, vô cùng tiêu hao thần hồn. Không có quyết tâm phá nát tất cả, thì không cách nào phá diệt âm ma. Nếu ta không phải toàn gia bị sát hại, cũng không cách nào đột phá được cửa ải này. Ngươi cứ ngỡ có được ý niệm phá vỡ tất cả trong đầu là đủ, nhưng cho dù tu luyện sâu vào trong, ngươi cũng tất sẽ bị âm ma cưỡng bức. Ngay cả khi ngươi ỷ vào đạo thuật thần kỳ của Thái Thượng Đạo mạnh mẽ trấn áp đi chăng nữa, thì tu vi cũng sẽ bị thụt lùi! Nhưng ngươi cũng có ánh mắt tinh ranh đấy. Chỉ liếc qua pháp thuật ta thi triển đã nhận ra uy lực cường đại của nó, nên mới muốn giao lưu với ta.”

“Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh này quả thực khó luyện, cũng khó mà tìm hiểu. Muốn dựa vào thứ này để đột phá Quỷ Tiên, e rằng còn cần nhiều kỳ ngộ! Nhưng hắn lại có Nguyên Tẫn Thiên Châu, nếu ta có thể có được thì tốt quá. Với Nguyên Tẫn Thiên Châu cùng Long Tượng Pháp Ấn trong tay, ta có thể đột phá cảnh giới Võ Thánh trong vòng mười năm. Đạt được Võ Thánh! Đó là một cảnh giới hoàn toàn khác biệt!”

Đoạn đại tiên sinh yên lặng tự hỏi, trên mặt nụ cười càng lúc càng tỏ ra hứng thú.

...................

“Kim Huấn Nhi. Ngươi tại sao lại tới tìm ta? Ta không phải đã dặn giờ ta đang luyện công, các ngươi phải làm hộ pháp canh giữ chặt chẽ, nghiêm cấm người bên ngoài tới gần sao?”

Hồng Dịch sau khi cứu Kim Chu về, liền hỏi.

���A Dịch! Ta chợt nghĩ ra! Ta từng nghe gia gia nói. Mấy trăm năm trước, trong đạo môn có một môn phái gọi là Huyền Mê, lấy việc luyện ma dưỡng ma làm phương pháp tu luyện, cực kì quỷ dị. Tu luyện môn đạo thuật này, uy lực mặc dù lớn nhưng có vô cùng nhiều điều cấm kỵ. Hơn nữa còn làm tổn thương thần hồn bản thân. Sau khi Huyền Mê bị tiêu diệt, tất cả điển tịch đạo thuật cũng bị phân tán. Gia gia ta cũng từng có một quyển Huyền Âm Ngưng Khí Kinh, nhưng cũng không dám tu luyện. Ngươi hay là đừng tu luyện nữa.”

Kim Huấn Nhi nói.

“Ta vừa tu luyện thành công đây. Uy lực quả nhiên khổng lồ! So với Hắc Ma Ô Nha Trận dùng để trấn áp thần hồn, hay so với Dạ Xoa Vương, nó lợi hại hơn nhiều. Có thể khiến thần hồn lực phát huy đến mức lớn nhất. Nhưng thứ ta vốn tu luyện là vương của vạn pháp môn. Thần hồn bất diệt. Phối hợp với Trảm Quỷ Nhiếp Hồn Đại Pháp này rất thích hợp!”

Hồng Dịch thở dài một tiếng:

“Nhưng dù sao chuyện này, ngươi không thể nói cho bất luận kẻ nào.”

“Biết rồi, biết rồi.”

Kim Chu nhảy lên. Đột nhiên thấy con rắn biển khổng lồ nằm lăn kềnh trên bờ biển.

“Bạch Ban Hải Xà? Ta cũng biết trong mười mấy dặm hải vực này có một hung vật ẩn núp. Những ngày vừa rồi ta đã muốn bắt nó rồi, nhưng không bắt được. Tên gia hỏa này ở trong biển lớn, chỉ cần đớp một cái là nuốt chửng ta rồi! Tại sao lại chết thế này?”

“Gọi vài người đến đây, mang con rắn biển này về. Lột da, dùng để chế một bộ khôi giáp. Nhưng da của con rắn này chắc cũng chỉ chế được một bộ giáp ngựa nhỏ thôi.”

Hồng Dịch đứng dậy. Trong lòng hắn vẫn nghiền ngẫm lại câu kinh văn.

“Thiên hữu ngũ tặc. Hồn hữu ngũ âm.”

“Trong Di Đà Kinh cũng có năm đại ma đầu... Nếu như đem Dạ Xoa Vương, La Sát Vương, Tu La Vương, Kim Cương Vương, Minh Vương toàn bộ quan tưởng ra. Sau đó lấy Linh Hồn Qua Toàn nghiền nát, thì lực lượng bộc phát ra sẽ lớn như thế nào nhỉ?”

Một ý nghĩ bỗng nảy lên trong đầu Hồng Dịch.

Nhưng ngay sau đó hắn gạt đi. Bây giờ thần hồn lực của hắn không thể nào quan tưởng ra Kim Cương Vương chứ đừng nói là Minh Vương.

Văn bản này là tài sản trí tuệ của truyen.free, chỉ để bạn đọc tham khảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free