Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 153:

Ba bộ đại kinh thư Quá Khứ, Hiện Thế, Vị Lai? Nếu ta có được ba kinh thư này thì đã là cao thủ bậc nhất thiên hạ, siêu thoát sinh tử, chẳng còn phải vật lộn khổ cực như hiện tại. Khí Hồn Môn chúng ta cũng đã trở thành thánh địa võ học, đời đời kiếp kiếp trụ vững trong thiên hạ, trăm tỷ người kính ngưỡng rồi.

Nghe lời Hồng Dịch nói, Đoạn đại tiên sinh tựa như nghe phải lời đùa cợt, khẽ hừ lạnh một tiếng.

– Đã như vậy, ta xin hỏi Đoạn đại tiên sinh một câu. Ngươi đã tu luyện thần hồn đến cảnh giới phụ thể đại thành, đạt tới mức phân thần hóa niệm. Vậy từ đó đến cảnh giới quỷ tiên còn cách bao xa, cần bao nhiêu thời gian?

Hồng Dịch vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, cất tiếng hỏi.

– Cho dù là phụ thể đại thành, thần hồn có thể tùy ý phân hóa, nhưng vẫn chỉ là âm thần, không phải quỷ tiên. Nếu từ cảnh giới âm thần đột phá lên quỷ tiên, tuy chỉ là một bước nhưng lại xa vời vợi.

Đoạn đại tiên sinh nhìn Hồng Dịch một hồi lâu, sau đó mới từ tốn nói:

– Âm thần là âm thần, quỷ tiên là quỷ tiên, chênh lệch nhau rất lớn. Âm thần tách khỏi thể xác sẽ từ từ khô kiệt, một khi thân thể tử vong thì sớm muộn gì cũng tiêu tán trong trời đất. Còn quỷ tiên thì nguyên lý lại khác biệt hoàn toàn. Quỷ tiên hoàn toàn có thể đoạt xá chuyển thế. Ta mặc dù tu luyện tới phụ thể đại thành. Nhưng người tu đạo thuật từ xưa tới nay, mắc kẹt ở cửa ải trọng yếu này nhiều không kể xiết. Ta cũng không dám chắc có khả năng đột phá đến cảnh giới quỷ tiên.

– Đoạn đại tiên sinh nói là không dám chắc có thể đột phá đến cảnh giới quỷ tiên. Nói như vậy là tuổi thọ của ngươi vẫn như xưa, thân thể tồn tại được bao lâu thì ngươi sống được bấy lâu. Nhìn tu vi võ học của Đoạn đại tiên sinh, chắc hẳn đã đạt cảnh giới Đại Tông Sư rồi. Tuổi thọ của Đại Tông Sư, nếu như không có chuyện gì xảy ra, thì sống quá trăm tuổi chẳng thành vấn đề. Hiện giờ Đoạn đại tiên sinh nhìn không quá bốn mươi, nhưng thực tế tuổi đã cao hơn nhiều.

Hồng Dịch sớm đã nhận ra, Đoạn đại tiên sinh này tuy tướng mạo chỉ tầm bốn mươi, nhưng tuổi thật có lẽ đã ngoài sáu mươi.

Tu luyện thần hồn, đôi khi cực nhanh nhưng cũng có khi rất chậm. Hồng Dịch đọc rất nhiều phương pháp tu luyện đạo thuật trong kinh sử. Trong đó ghi lại, có người là thiên tài trong tu đạo, tám tuổi đã nhập núi thi giải, tức là đạt tới cảnh giới quỷ tiên khi mới tám tuổi. Mà người tu luyện kém cỏi nhất thì ngay cả cảnh giới dạ du cũng không đạt nổi, thậm chí định thần, xuất xác cũng bất lực.

Tu luyện như thế, một khi vướng mắc ở cảnh giới nào, cho dù tu luyện một trăm năm cũng vô ích.

Hồng Dịch, sau khi tự mình tu luyện đến cảnh giới hiện hình, cũng khó có thể tiến thêm một bước. Nếu không lĩnh ngộ được đạo lý "niệm niệm vô trệ" trong công đức cà sa, thì dù có Qu�� Khứ kinh, e rằng cũng chẳng thể phá tan màn sương mù, chạm tới cảnh giới phụ thể.

– Không sai!

Sắc mặt Đoạn đại tiên sinh có hơi chút khó coi.

– Ta còn có bốn mươi năm thọ nguyên có thể sống. Nếu như trong bốn mươi năm này, đột phá không được cảnh giới quỷ tiên thì cả đời này ta tu võ luyện đạo cũng là phí công vô ích, chỉ có thể trở về với cát bụi mà thôi.

– Ha ha, ha ha, ha ha!

Hồng Dịch đột nhiên phá lên cười.

– Ngươi cười cái gì?

Ánh mắt Đoạn đại tiên sinh âm trầm nhìn Hồng Dịch.

– Một tấc thời gian là một tấc vàng. Một tấc vàng khó có thể mua được một tấc thời gian.

Hồng Dịch ung dung nói:

– Đoạn đại tiên sinh đã đến tuổi sáu mươi, khí huyết toàn thân dẫu sung mãn, nhưng đã không còn sự hoạt bát, cương dương của tuổi thanh xuân. Nói thật ra, dù có tiếp tục luyện võ, không thụt lùi đã là may, chứ muốn đột phá thì e là bất khả thi. Nếu như ngươi có thể luyện đến cảnh giới Võ Thánh, thì có thể dễ dàng sống tới một trăm năm mươi năm nữa, thậm chí là một trăm bảy mươi, tám mươi hay là hai trăm năm! Giả dụ bây giờ có thêm một trăm năm thời gian để tìm hiểu Đại Đạo, tu luyện thần hồn. Một khoảng thời gian dài như vậy biết đâu lại có thể thành quỷ tiên.

– Thành Võ Thánh, tuổi thọ kéo dài. Nói dễ vậy sao? Bọn ta lại là người tu luyện thần hồn, linh nhục không thể hợp nhất, nên võ công tiến triển vô cùng chậm chạp. Ta có thể tu luyện đến cảnh giới Đại Tông Sư là nhờ gặp kỳ ngộ. May mắn có được túi mật của Hoàng Kim Mãng năm trăm năm tuổi, phối hợp với Ngũ Sắc Linh Chi, Tuyết Sâm cùng một số linh dược quý giá khác. Tiêu tốn hàng vạn lượng bạc, hao phí mấy chục năm trời mới điều chế được một bộ thuốc tẩy tủy. Nhờ đó mới miễn cưỡng đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư. Võ công của Khí Hồn Môn chúng ta vốn thiếu đi bí quyết luyện tủy toàn vẹn. Võ công tu luyện được đến cảnh giới này đã là cực hạn rồi.

Đoạn đại tiên sinh do dự một chút, nói thật lòng:

– Ngươi chẳng lẽ muốn mang thứ gì đó để đổi lấy Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn của Khí Hồn Môn chúng ta? Nếu ngươi có thể lấy ra pháp quyết của Thái Thượng Đạo, hay hài pháp (bí pháp luyện xương tủy, hình hài) của Ngọc Dịch Quán, thì ta có thể cân nhắc.

– Ngọc Dịch Quán hài pháp sao?

Hồng Dịch ung dung vung tay.

– Ta có một môn tuyệt học. Chính là bộ điển tịch vô thượng của Đại Thiện Tự, Long Tượng Pháp Ấn, một bí quyết luyện tủy chân truyền. Hơn nữa ta còn có một viên Nguyên Tẫn Thiên Châu. Chỉ cần nửa chén canh cũng đủ giúp ngươi thoát thai hoán cốt, khí huyết vững chắc, thậm chí có thể khôi phục mười năm thọ nguyên.

– Long Tượng Pháp Ấn? Nguyên Tẫn Thiên Châu!

Đoạn đại tiên sinh nghe lời Hồng Dịch nói, thiếu chút nữa thì đứng bật dậy. Cây quạt trên tay bị siết chặt đến ken két, những thanh nan tre cũng bị bóp nát bét.

Sau khi qua cơn khiếp sợ, Đoạn đại tiên sinh dùng ánh mắt không thể tin được đánh giá Hồng Dịch một lượt.

Hồng Dịch bình tĩnh uống trà, không nói thêm lời nào.

– Ngươi nói thật không đấy?

Đoạn đại tiên sinh hỏi lại một câu.

– Đoạn đại tiên sinh, ngươi là tông chủ một phái, mà ta cũng đường đường là một tướng quân, là thủ khoa khoa thi Hương của triều đình, hai ta đều là người có thân phận, chẳng lẽ lại nói lời dối trá? Nói thật cho ngươi biết, Lôi Liệt quy thuận dưới trướng ta cũng chính là vì Long Tượng Pháp Ấn và Nguyên Tẫn Thiên Châu đó thôi. Nếu không, một Hoành Luyện Thái Bảo lừng danh như hắn lại cam tâm đi theo ta sao?

Hồng Dịch lại uống một ngụm trà nữa.

– Long Tượng Pháp Ấn có phải là nền tảng của bộ Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh không?

Đoạn đại tiên sinh suy nghĩ một chút, khẽ liếm môi.

– Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh là điển tịch bí mật của Đại Thiện Tự, là kiệt tác võ đạo song tu, giúp tu thành quỷ tiên, luyện thành võ thánh. Ai có được kinh này đều có thể tu thành quỷ tiên và võ thánh. Dù không thể giúp tu thành Dương Thần, Nhân Tiên như Quá Khứ, Hiện Thế, Vị Lai kinh, nhưng đây vẫn là vô thượng bí điển. Hay là thế này đi, ngươi hãy truyền thụ Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh cho ta, rồi giao cả Nguyên Tẫn Thiên Châu, ta sẽ truyền Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn cho ngươi.

Đoạn đại tiên sinh lúc này tuy đã trấn định lại nhưng trong mắt tỏa sự cuồng nhiệt.

Phụt!

Hồng Dịch suýt nữa phun cả ngụm trà đang uống ra ngoài.

– Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh, Nguyên Tẫn Thiên Châu cùng đưa cho ngươi? Đoạn đại tiên sinh chẳng lẽ lại không hiểu giá trị của hai thứ này ư? Đạo thuật của Khí Hồn Môn các ngươi không thể thành quỷ tiên, võ học thì không thể đạt Võ Thánh. Chỉ với một bộ Huyền Âm Nhiếp Hồn, mà ta phải trao cả tuyệt học có thể tu thành quỷ tiên, võ thánh cho ngươi ư? Lại còn cả vô thượng chí bảo Nguyên Tẫn Thiên Châu nữa chứ?

– Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn của Khí Hồn Môn chúng ta là một tàn chương của Thượng Cổ Huyền Môn, là tuyệt học có một không hai. Nếu nói về thuật công kích thần hồn, thì ngay cả Phương Tiên Đạo, Chính Nhất Đạo cũng khó lòng sánh bằng chúng ta! Chỉ cần đối phương có thần hồn lực không bằng ta, dưới một trảo, thần hồn lập tức bị lôi ra ngoài, mặc ta tùy ý chém giết! Dù cách xa mấy ngàn bước cũng không ngoại lệ! Hơn nữa khi tu luyện đến cảnh giới tối cao, ý niệm trong đầu vừa động, trong vòng mười đến một trăm dặm, toàn bộ hồn phách người hay động vật đều sẽ bị hút về phía ngươi, ngưng tụ thành oan hồn ma thần, hóa thành ma tượng Huyền Âm vô địch, không gì có thể địch nổi. Mấy trăm năm trước lãnh tụ của Huyền Môn là Thi Ma Hồ Thiên Nhai, chỉ với một chiêu đã rút sạch thần hồn của ba ngàn đại quân. Loại thần thông thế này chẳng lẽ không đáng giá sao?

Đoạn đại tiên sinh nói.

– Vậy tại sao ngày đó một trảo của ngươi không khiến thần hồn của ta xuất ra ngoài?

Hồng Dịch lúc này đã nhận ra Đoạn đại tiên sinh này lòng tham không đáy, trong lòng vô cùng bất mãn.

Thế nhưng Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn kia quả thực thần kỳ. Hồng Dịch nghĩ rằng nếu mình học xong thì trong khoảng cách mấy ngàn bước cũng không cần bắn tên, chỉ cần đối phương không phải là cao thủ Tiên Thiên tuyệt đỉnh linh nhục hợp nhất, thì tung một trảo liền lôi thần hồn đối phương ra. Đạo thuật dạng như vậy quả thật là phương pháp vô thượng.

Hồng Dịch còn biết loại đạo thuật này cũng giống như Lôi Ngục Đao Kinh. Đây không phải đạo thuật tu luyện để nâng cao cảnh giới thần hồn, mà là đạo thuật thuần túy sát sinh nhiếp hồn, khi sử dụng gây thương tổn rất lớn.

Vậy mà Đoạn đại tiên sinh lại đòi trao đổi quá nhiều thứ như thế.

– Thứ nhất là ta không dùng toàn lực, thứ hai là ngươi tu luyện Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh, thần hồn cường đại, trấn áp được ý niệm trong tâm trí.

Đoạn đại tiên sinh nghiêm mặt nói.

– Ta nếu được tu luyện Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh, sợ rằng có thể đột phá đến cảnh giới quỷ tiên! Khí Hồn Môn chúng ta mặc dù chiếm được Huyền Âm tàn chương. Nhưng Trảm Quỷ Nhiếp Hồn này chỉ là phương pháp công kích, không phải pháp môn tu luyện để tăng cường thần hồn.

Lúc này Đoạn đại tiên sinh cũng đang yên lặng tính toán trong lòng.

– Nguyên Tẫn Thiên Châu này ta không thể cho ngươi. Một kinh đổi một kinh.

Hồng Dịch đột nhiên nói:

– Thiên Châu này ta có được từ tay một nữ tử tên là Thiện Ngân Sa, sau này nàng ấy đến đòi, ta còn phải trả lại cho nàng.

– Thiện Ngân Sa! Ngân Sa Vương Thiện Ngân Sa ư?

Đoạn đại tiên sinh chấn động trong lòng, bật thốt lên.

Hồng Dịch cũng giật mình kinh hãi.

– Thì ra Thiện Ngân Sa chính là Ngân Sa Vương, một trong bát đại yêu tiên thiên hạ ư? Ta lại dám cướp đoạt Nguyên Tẫn Thiên Châu trong tay nàng ấy sao?

Thiên hạ bát đại yêu tiên, ai nấy cũng là nhân vật tung hoành vô địch. Người đứng đầu là Khổng Tước Vương Hạnh Hiên, chính là nhân vật mà ngay cả Ấn Nguyệt hòa thượng cũng thừa nhận khó lòng đối phó.

Một nhân vật như vậy muốn diệt cả trăm Hồng Dịch cũng chẳng thành vấn đề.

– Nếu như sớm biết rằng Thiện Ngân Sa là Ngân Sa Vương, thì cho dù ta lớn mật hơn đi chăng nữa cũng không cướp đoạt Nguyên Tẫn Thiên Châu của nàng ấy.

Hồng Dịch nghĩ lại, trong lòng hơi cảm thấy sợ hãi, nếu hôm đó Thiện Ngân Sa không cố kỵ Kim Chu Pháp Vương, e rằng ta đã chẳng còn sống tới bây giờ.

– Được rồi, nếu là đồ của Ngân Sa Vương, ta cũng không dòm ngó nữa.

Đoạn đại tiên sinh dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm vào Hồng Dịch:

– Hồng Dịch ngươi bản lĩnh cao đến mức có thể đánh lui một trong thiên hạ bát đại yêu tiên ư? Nghe nói ngày đó ngươi giết Lục Mi là nhờ có một con kim chu phá được thuật điều khiển rắn của hắn phải không?

– Hắn biết nhanh như vậy sao?

Ý niệm trong đầu Hồng Dịch nhanh chóng xoay chuyển, hắn hiểu chuyện của mình rất khó giấu diếm Đại Nguyên Soái Tĩnh Hải Quân và vị đệ nhất mưu sĩ này:

– Tất nhiên, Kim Chu Pháp Vương có giao tình với ta. Bạch Viên Vương Bạch Tử Nhạc ta cũng quen biết, từng uống Quỳnh Tương tửu của hắn, Ngưu Ma Đại Lực Quyền của ta cũng do hắn truyền dạy.

– Vậy... thì một kinh đổi một kinh đi!

Đoạn đại tiên sinh càng nghe càng kinh hãi, vờ do dự một lát rồi gật đầu.

– Người này quả là chiếm món hời lớn! Nhưng Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh là đồ của Kim Chu Pháp Vương. Ta cầm vật này đổi lại Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn có uy lực cực lớn kia thì cũng không thiệt lắm. Hơn nữa, Đoạn đại tiên sinh này rõ ràng có ý đồ bất lợi với ta. Nhiếp hồn mê của hắn quá kinh khủng, nếu ta không biết, một khi xảy ra xung đột thì bọn Tiểu Mục sẽ chịu thiệt thòi! Ta tuyệt đối không muốn hắn làm tiêu tán thần hồn của đám Tiểu Mục, Thiết Trụ. Nhưng nếu hắn học xong Đại Uy Thiên Long Bồ Tát Kinh, e rằng đạo thuật sẽ càng cao cường hơn. Quả là con dao hai lưỡi! Nhưng đến lúc đó, nếu xảy ra xung đột, ta cứ kéo hắn vào Đào Thần Kiếm, dùng Hủy Diệt Minh Vương tiêu diệt thần hồn hắn.

Hồng Dịch tính toán trong lòng.

Bản quyền nội dung này thuộc về trang truyện miễn phí truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được gìn giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free