(Đã dịch) Dương Thần - Chương 156:
Đúng là Vương gia có tâm cơ thật kín kẽ!
Chu đại tiên sinh đổi sáo ngọc sang tay phải, vẻ mặt hiện rõ nét hào sảng.
— Đưa hai tỷ muội Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt cho Vô Địch Hầu làm thị nữ, đúng là một kế vẹn đôi đường. Một là sắp xếp người bên cạnh hắn, hai là để hắn không thể từ chối, và hai tỷ muội có thể vu vạ cho hắn. Hai người sống sờ s�� ra đấy, lẽ nào còn sợ bị giết? Kể cả hắn có không quản được thì họ vẫn có thể nhân cơ hội mà bẩm báo những tin tức hữu dụng.
— Chuyện đó là tất nhiên. Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh cũng là chủ của Hoa Nguyệt Đường, nghe nói đạo thuật tu vi khá cao thâm. Nếu dùng họ làm tai mắt thì quá tốt. Chỉ là không biết hai nàng này có chịu nghe lời hay không.
Hòa thân vương đặt bên cạnh một chén bích ngọc khắc hoa sen, nhẹ nhàng hớp một ngụm chất lỏng bên trong.
Chất lỏng trong chén bích ngọc khắc hoa sen trắng sữa, sánh đặc. Đó là sữa, nhưng không phải sữa dê bò thông thường, mà là sữa người.
Đó cũng là thứ đồ uống thịnh hành trong giới quý tộc Đại Kiền. Thường các vương công, Hầu tước kia, trong phủ đệ đều phải nuôi vài bà vú để cung cấp sữa cho mình dùng.
Người ta thường nói, "Sữa người giúp tăng cường lực lượng". Quý tộc Đại Kiền đều cho rằng, người uống sữa người sẽ khiến thể chất trở nên cường tráng. Uống càng lâu dài, thể chất càng tốt, càng khỏe mạnh. Bởi vậy, từ thuở khai quốc đến nay, thói quen t�� nuôi bà vú để lấy sữa vẫn thịnh hành.
— Hai nàng chắc chắn phải nghe lời, nếu không nghe, ta cũng có cách khiến các nàng phải nghe lời.
Chu đại tiên sinh cười cười, vẻ mặt hiện rõ là đã có chủ ý trong lòng.
— Thủ đoạn của Chu đại tiên sinh, bổn vương đều rõ. Nhưng dù sao cũng không nên quá đáng, Dao Trì phái cũng ủng hộ bổn vương. Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt là đệ tử Dao Trì phái, không thể để đối phương sinh lòng lạnh nhạt.
Hòa thân vương nói.
— Vương gia còn thương hoa tiếc ngọc sao? Hai nàng ta cấu kết với ngoại nhân, không chỉ phạm vào điều cấm kỵ của Vương gia, mà còn không tuân theo quy định của Dao Trì phái và tổng hội Ngân Thương. Cho dù Vương gia không đối phó với các nàng thì Dao Trì phái cũng sẽ tự thanh lý môn hộ. Nhưng nói thế nào thì nói, hai nàng cũng là người đầu óc không khôn khéo, tại sao lại đi ngả theo tên kia chứ? Hình như tên là Hồng Dịch gì đó?
Chu đại tiên sinh trầm ngâm nói.
— Hồng Dịch là thứ tử của Hồng Huyền Cơ, trước mười lăm tuổi đều sống trong Vũ Ôn Hầu phủ, cũng không có gì nổi b��t. Hồng Huyền Cơ còn cấm hắn học võ. Nhưng ngay đầu xuân năm nay, hắn đột nhiên tỏa sáng kinh người, thi đỗ thủ khoa đợt thi hương, làm cử nhân, sau đó đầu quân dưới trướng tứ ca, đến Tĩnh Hải Quân gia nhập quân đội. Trong quá trình tiêu diệt hải tặc Cự Kình đảo, hắn giết chết Lục Mi, lập công lớn.
Hòa thân vương từng câu từng chữ kể rành mạch lý lịch của Hồng Dịch, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Vốn dĩ Hồng Dịch chỉ là một tiểu nhân vật, không được một đại nhân vật như Hòa thân vương coi trọng. Thế nhưng, vị Hòa thân vương này dường như đã nắm giữ mọi chuyện trong lòng, tính toán thâm trầm. Bất kể là chuyện lớn nhỏ hay nhân vật nào, trong lòng hắn đều rõ ràng.
Nhất là khi nói đến những chuyện như vậy, nét mặt hắn như thể đã đọc qua sách vở, khiến người ta có cảm giác hắn không chỗ nào không biết, không chuyện nào không hiểu.
— Ồ? Ba đại đảo chủ của Cự Kình đảo: Hoàng Mi, Lục Mi, Thiên Kiếm Thư Sinh Cam Lâm đều là tiên thiên tuyệt đỉnh cao thủ. Thủ hạ hải tặc có mấy ngàn người, hơn nữa, chu vi mười dặm của đảo đều tập trung vô số rắn độc. Khi đại quân tiến công, chỉ cần Lục Mi phất động một cái, hàng ngàn vạn con rắn độc sẽ nổi điên lên cắn xé, khiến Tĩnh Hải Quân tổn thất trầm trọng. Hơn nữa, bên cạnh hắn còn có xạ thủ Vân Mông Thiết Ma Vệ. Tại sao lại bị một kẻ nho nhỏ như Hồng Dịch giết chết?
Chu đại tiên sinh ngạc nhiên nói.
— Nếu là con của Hồng Huyền Cơ thì không thể coi thường.
Hòa thân vương đặt chén ngọc xuống.
— Hồng Huyền Cơ thật sự quá mức lợi hại. Phàm là kẻ nào dính dáng đến hắn, tuyệt đối không thể coi thường.
Như để minh chứng cho lời của Hòa thân vương, ngay lúc đó, từ cổng lớn của vương phủ, một thái giám mặc hồng y ôm một con chim trong ngực chạy vội vào.
— Vương gia! Thư cấp báo!
Hồng y thái giám nói the thé. Trong ngực hắn ôm một con chim màu vàng đen, lông mao sáng bóng, trông như thép. Hơn nữa, cặp mắt lấp lánh màu hồng của nó tựa bảo thạch, toát ra vẻ yêu dị, mỏ như móc sắt, móng vuốt sắc bén, quả thật như muốn ăn thịt người.
Trên đùi của con chim này có gắn một phong thư.
— Có việc gì gấp đến mức phải dùng Kim Kiêu đưa thư?
Hòa thân vương nhíu mày, đưa tay ra, con quái điểu liền đậu lên tay hắn, sau đó hắn nhẹ nhàng gỡ bức thư xuống.
— Cho con Kim Kiêu này ăn một con ngọc thỏ.
Kim Kiêu điểu là loại thần điểu chỉ có thể tìm thấy ở dãy núi mênh mông Đông Thiên Sơn, sâu trong thảo nguyên Vân Mông quốc. Tính cách hung mãnh, ngay cả chim ưng nó cũng dám săn bắt làm thịt, thậm chí cả sói con trên thảo nguyên cũng khó thoát khỏi dạ dày của nó. Nhưng loài chim này rất có linh tính, có thể được người thuần phục. Quý tộc trên thảo nguyên cũng thuần phục loại thần điểu này để thăm dò tin tức địch nhân, cũng như để săn thú.
Điều lợi hại hơn chính là, loại Kim Kiêu điểu này trong quá trình nuôi dưỡng và rèn luyện, chúng có thể bay lên cao tránh né cung tiễn. Tốc độ phi hành cực nhanh, vút đi trong bầu trời chẳng khác nào tia chớp, hơn nữa còn có thể nuốt sống chim đưa thư của địch nhân, khiến thư của địch nhân không cách nào chuyển đi được. Một con Kim Kiêu được huấn luyện tốt thì giá trị cực lớn, là thứ thần vật sánh ngang Ngao Sư vương trên thảo nguyên. Dù là mười vạn lượng bạc trắng, ngàn đầu trâu bò ngựa dê cũng khó mà mua được.
Thư tín do loại Kim Kiêu này chuyển đi đều là những văn kiện tối khẩn.
— Vương gia, công văn khẩn gì vậy?
Chu đại tiên sinh nhìn thấy sắc mặt Hòa thân vương có chút không đúng.
— Đoàn xe áp giải Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh bị tiêu diệt toàn bộ.
Hòa thân vương liên tục cười lạnh:
— Thật to gan...
— Tại sao bị tiêu diệt? Bị ai tiêu diệt? Đoàn xe có Phương tiên sinh, Văn cô nương, Sơn lão, ba đại cao thủ này thì coi như thiên quân vạn mã cũng có thể vượt qua được. Hơn nữa còn có Nguyệt Như tiểu thư đi theo mà.
— Chẳng lẽ là Thái tử hạ thủ?
Chu đại tiên sinh nhíu mày lại.
Năm đó Hòa thân vương phái người chặn giết đám người dâng lễ vật cho Thái tử. Hai đại thế lực chém giết qua lại không phải là ít. Bây giờ đoàn xe của Hòa thân vương xảy ra chuyện, trước tiên đương nhiên nghĩ tới người của Thái tử.
— Không phải là Thái tử.
Hòa thân vương nói:
— Ngay cả nằm mơ ngươi cũng không thể nghĩ ra là ai đâu.
— Ai?
Chu đại tiên sinh dựng ngược cây sáo ngọc lên.
— Là Hồng Dịch!
Hòa thân vương cười ba tiếng. Chuyện như này xảy ra thế mà vị Vương gia kia vẫn cười được, thể hiện lòng dạ thâm sâu khôn lường.
— Không thể nào!
Chu đại tiên sinh suýt nữa làm tuột cây sáo ngọc trong tay.
— Đây là thư do chính tay Nguyệt Như viết. Tất nhiên, cũng không phải một mình Hồng Dịch ra tay giải cứu. Bên cạnh hắn còn hai đại tiên thiên cao thủ, trong đó có Hoành Luyện Thái Bảo Lôi Liệt! Bổn vương cũng nhìn thấy công văn của binh bộ, ta đã nói rằng Vệ Lôi kia thủ hạ như mây, tại sao lại bị giết chết? Ta dám khẳng định là do Hồng Dịch hạ thủ!
— Cho dù Hồng Dịch có bản lĩnh cường đại thì cũng không thể dưới sự áp giải của Nguyệt Như cô nương cùng ba đại cao thủ mà có thể cứu đi Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt chứ.
— Tất nhiên là không thể, nhưng nếu là Kim Chu Pháp Vương thì lại khác.
Hòa thân vương kẹp bức thư trên hai ngón tay, búng về phía Chu đại tiên sinh. Bức thư bay vút đi như lợi kiếm sắc bén. Chu đại tiên sinh bắt lấy, mở thẳng ra, ánh mắt lướt qua, vừa xem liền hiểu ngay.
Trong thư nói:
— Kim Chu ẩn nấp xung quanh, khiến bản thân không thể không cố kỵ nó...
Bản thân người viết thư này hiển nhiên là Dao Nguyệt Như.
— Tên Hồng Dịch này quả thật không thể coi thường! Bây giờ đã trở thành trợ thủ đắc lực của Ng���c thân vương! Vương gia, bây giờ một mình ta sẽ đến đại doanh Tĩnh Hải Quân một chuyến, để xem tên Hồng Dịch này rốt cuộc là thần thánh phương nào. Nếu có cơ hội, ta sẽ tiện tay cho hắn hồn phi phách tán. Ta có mấy trăm loại thủ đoạn để biến hắn thành kẻ ngu.
Trong nháy mắt, Chu đại tiên sinh đứng thẳng người, ánh mắt trở nên xanh biếc thâm sâu, thật giống như hai đốm quỷ hỏa.
— Ừ, ta tin tưởng vào thân thủ của ngươi, có cần mang thêm người hay không?
Hòa thân vương nói.
— Không cần, nhiều người quá ngược lại càng thêm phiền phức. Huống chi nếu Kim Chu Pháp Vương thật sự ở đó, cho dù nhiều người hơn nữa cũng uổng công.
Chu đại tiên sinh vừa cất bước, thân ảnh liền biến mất giữa đại sảnh, ngay cả tên thái giám đứng bên cạnh cũng không hay biết hắn đã đi bằng cách nào.
— Gần đây xảy ra quá nhiều chuyện, một là giết Vệ Lôi, hai là cướp đoàn xe của Hòa thân vương. Hai chuyện này đều là chuyện lớn, không khéo sẽ gây sự chú ý của vô số người. Thực lực của ta bây giờ dù không kém, nhưng nếu những chuyện này l��� ra ngoài, chỉ sợ vô số phiền toái sẽ kéo đến.
Gió biển thổi phần phật. Ngoài khơi, từng chiếc binh thuyền, đại hạm xuyên đi xuyên lại trên mặt biển. Binh lính mặc áo khoác ngắn, tay cầm cung tiễn, đao thương, tiếng la hét vang động trời đất.
Đây là thủy sư của Hồng Dịch đang thao luyện.
Hồng Dịch đứng chỉ huy ở trên đại hạm, trong lòng đang suy nghĩ làm thế nào để che giấu thân phận.
Gần đây hắn đã làm hai chuyện lớn, một là giết chết Vệ Lôi, hai là cướp đoàn xe của Hòa thân vương, đây đều là những chuyện kinh thiên động địa. Ngay cả bản thân hắn cũng cảm thấy quá lộ liễu.
Nhưng hai việc này không thể không làm. Không giết Vệ Lôi thì mình sẽ bị giết. Không cứu Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt thì ý niệm trong đầu không thông suốt, linh hồn chìm trong sương mù mông lung, như vậy tu vi đạo thuật vĩnh viễn không cách nào tiến bộ.
Bây giờ làm xong hai chuyện này, cuộc sống cũng tạm thời yên ổn. Một mặt che giấu, một mặt lôi kéo Nhan Chấn, ở trong Tĩnh Hải Quân là cách ẩn núp tốt nhất, là lúc tốt nhất để tích trữ thực lực.
Đối với hoàn cảnh trước mắt, Hồng Dịch cũng phải cẩn thận phân tích.
— Nhưng gần đây coi như đã làm được một chuyện tốt. Đoạn đại tiên sinh kia cả ngày bế quan tìm hiểu thần hồn để đột phá, cũng không còn như oan hồn suốt ngày bám lấy ta nữa. Nhưng đám Huyết Sa Vệ, Liệt Kình Tử Sĩ kia đúng là thật phiền toái. Nếu nói là xung vào làm thân binh của ta thì cũng không có cách nào đuổi bọn họ đi. Nếu ta muốn phát triển thực lực của mình cũng không có cách nào phát triển trước mặt bọn họ, nếu không, bất cứ động tĩnh nào cũng sẽ truyền tới tai Nhan Chấn.
Nhìn đám Liệt Kình Tử Sĩ đứng chỉnh tề phía sau, một thân ngân y che kín cả khuôn mặt, Hồng Dịch trong lòng rất không thoải mái.
Những người này bây giờ là bảo vệ mình, làm thân binh, ra trận giết giặc. Nhưng nếu có biến cố gì xảy ra, không chừng sẽ lập tức kề đao vào cổ mình.
Hồng Dịch càng lúc càng cảm thấy đám người này như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt. Trong lòng có chút muốn ra tay rút hết thần hồn, nghiền nát linh hồn của bọn họ.
Kể từ khi luyện thành Huyền Âm Trảm Quỷ Nhiếp Hồn hôm trước, sau khi giết Bạch Ban Hải Xà, hắn cũng không thi triển ra nữa.
Hồng Dịch vốn không thích bị khống chế, giám thị. Nhan Chấn giờ lại phạm vào điều tối kỵ nhất trong lòng hắn.
— Tiểu Mục, Thiết Trụ, Xích Truy Dương, Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu, thậm chí cả đám Huyết Tích Tử kia đều đang bế quan tu luyện để đột phá cảnh giới. Nếu bọn họ đột phá được, thì thực lực của ta lập tức có thể tiến lên một tầm cao mới, khi đó những kẻ kia khó có thể uy hiếp được ta.
Mắt thấy sắc trời tối dần, thủy sư thao luyện cũng phải thu binh về doanh trại, Hồng Dịch vẫn không nghĩ ra cách nào để ẩn giấu bản thân, không để người khác chú ý đến mình.
— Thu binh, trở về doanh trại!
Hồng Dịch hạ lệnh một tiếng, chuông sắt trên đại chiến hạm vang lên dồn dập. Sau đó, đoàn thuyền của thủy sư chỉnh tề dựa sát vào nhau, hộ tống chiến hạm chỉ huy cập bờ.
Chỉ trong chốc lát, hơn ngàn binh lính thủy sư thu xếp thuyền bè ổn thỏa, chỉnh tề bước xuống thuyền, đi về hướng doanh trại. Bọn họ đều tự trở về doanh trại của mình, ăn cơm, nghỉ ngơi, đây chính là cuộc sống đơn giản hằng ngày của bọn họ.
— Tướng quân, chúng ta cũng về doanh trại thôi.
Một gã đầu lĩnh Huyết Sa Vệ bước tới nói.
— Các ngươi về trước đi, ta muốn một mình đi dạo trên bờ biển.
Ánh mắt Hồng Dịch chợt lóe lên.
— Chúng ta được đại soái phái tới đây bảo vệ tướng quân. Gần đây tử sĩ của Vệ Thái Thương hoạt động mạnh ở vùng phụ cận đại doanh.
Huyết Sa Vệ đầu lĩnh nói:
— Chúng ta nửa bước cũng không được rời xa tướng quân.
— Khó có được tâm tư cẩn mật như các ngươi.
Hồng Dịch cũng không màng tới bọn họ, chắp tay sau lưng, từng bước tản bộ trên bờ biển.
Sắc trời dần tối sẫm xuống, bờ biển bao phủ một sự tĩnh lặng, rất thích hợp với tâm trạng của một người đang trầm tư. Bốn mươi chín tên Huyết Sa Vệ, chín gã Liệt Kình Tử Sĩ dường như cũng biết Hồng Dịch đang trầm tư điều gì đó, liền vô thanh vô tức kéo giãn khoảng cách với hắn.
Hồng Dịch gật đầu. Những binh lính này tuy đến đây để âm thầm giám sát mình, nhưng thái độ lại rất cung kính, tuyệt đối không ngang ngược, hống hách như tên Triệu Hàn. Nếu không, Hồng Dịch đã sớm động thủ giết người.
Đi trên bờ cát, Hồng Dịch từng bước cảm nhận được sự mềm mại của cát dưới chân. Hắn vểnh tai lên, tập trung toàn bộ tinh thần. Nhất thời, tiếng côn trùng kêu từ trong rừng, tiếng những động vật nhỏ trong đất đều thu vào tai hắn.
Những thanh âm này khắc họa nên những hình ảnh sống động, tất cả đều hiện lên rõ ràng trong thần niệm của Hồng Dịch.
Hồng Dịch có cảm giác, thật giống như sau khi nghe được những thanh âm này, hắn tựa như "nhìn" thấy được tận mắt hình dáng của những động vật nhỏ bé đang ẩn núp trong bụi cỏ nơi rừng cây, hay đang đào bới trong lòng đất.
Đôi tai mở rộng ra, Hồng Dịch thậm chí cảm giác được trong một đụn cát cách đó hai mươi bước, có một con cua đang đào hang, thở bong bóng nước. Cảnh vật hiện lên trong đầu vô cùng sống động, tựa như tận mắt nhìn thấy vậy.
— Đây là hiện tượng chỉ khi thần hồn đại thành, bước lên cảnh giới phụ thể mới xuất hiện.
Hồng Dịch vui vẻ trong lòng, hắn biết kiểu rà quét bằng thần niệm này là hiện tượng chỉ xuất hiện sau khi tiến vào cảnh giới phụ thể. Sau khi bản thân đột phá chướng ngại, trải qua quá trình khổ tu, cuối cùng hắn cũng đã tiến vào cảnh giới phụ thể.
— Phụ thể đại thành, ngồi bất động, nhưng thần niệm lại có thể giăng đầy bốn phía trong vòng mười trượng, cũng không sợ bất cứ ám sát hay quấy rối nào.
Hồng Dịch biết được những chỗ tốt của phụ thể.
— Dịch thiếu gia, lão nô đã đợi cậu ở đây rất lâu rồi.
Bất thình lình, một tiếng ho khan nhẹ vang lên, lôi Hồng Dịch thoát khỏi cảnh giới thần niệm rà quét.
— Ai!
Hồng Dịch thu hồi thần niệm, ánh mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy cách hắn hai mươi bước, phía sau một đụn cát nhỏ là một lão già mặc áo đen đang khom lưng.
— Ngô đại quản gia!
Hồng Dịch ngẩng đầu, hít một hơi thật dài, xốc lại tinh thần.
Nội dung truyện được truyen.free độc quyền chuyển ngữ và phát hành.