(Đã dịch) Dương Thần - Chương 157:
Hồng Dịch thực sự không khỏi giật mình!
Hắn giật mình là bởi vì vừa rồi hắn đã dùng thần niệm quét khắp bốn phía, ngay cả con cua nhỏ xíu trong đụn cát, con chuột trong lòng đất, hay thậm chí cả đám côn trùng trong rừng cây cũng không thoát khỏi phạm vi thần niệm của hắn.
Vậy mà, ngay phía sau một đụn cát nhỏ cách hắn hai mươi bước, lão già Ngô đại quản gia lại bất ngờ xuất hiện. Thần niệm mạnh mẽ như vậy cũng không thể quét tới được, giống như lão ta không hề tồn tại ở đó.
Ngay cả con cua đang phun bọt trong đụn cát mà thần niệm còn có thể quét tới, vậy mà hắn lại không thể phát hiện ra một người sống đang đứng sờ sờ sau đụn cát đó. Tình huống như thế thật sự quá đỗi quái dị.
Trong nháy mắt, Hồng Dịch nhắm mắt lại, dùng thần niệm quét tới. Phía sau đống cát kia quả nhiên không có bất cứ khí tức hay âm thanh nào của Ngô đại quản gia, trong đầu hắn cũng không hiện lên bất cứ hình ảnh nào.
Nhưng khi mở mắt ra, Ngô đại quản gia vẫn đứng đó, cách hắn hai mươi bước.
Với tình huống trước mắt, ngay cả kẻ ngu đần như Hồng Dịch cũng hiểu rằng thực lực của vị Ngô đại quản gia này đã đạt đến mức độ vô cùng thần kỳ, khí tức gần như dung hợp hoàn toàn với không khí xung quanh, thu liễm tất cả sinh cơ.
– Đạo thuật của Dịch thiếu gia thật cao cường. Không cần xuất hồn khỏi xác, chỉ cần dùng thần niệm quét khắp bốn phía là có thể đón nhận tất cả sinh cơ của vạn vật vào trong thần hồn, sau đó phác họa lại hình ảnh, lập tức như tận mắt nhìn thấy. Bản lĩnh đạo thuật đến mức này chứng tỏ thần hồn đã tu luyện đạt cảnh giới cực cao, chỉ khi linh hồn đủ mạnh để giao cảm cùng vạn vật mới có được năng lực như vậy. Dịch thiếu gia, cậu chỉ còn vài bước nữa là có thể đạt tới Quỷ Tiên rồi đấy...
Giọng nói già nua của Ngô đại quản gia truyền vào tai Hồng Dịch rất ôn hòa, nhưng trong vẻ ôn hòa ấy lại ẩn chứa một sự mệt mỏi, khiến người ta cảm thấy vô lực không thể đối kháng.
– Lão nô vốn nghĩ Dịch thiếu gia chẳng qua chỉ tu luyện một chút võ công mà thôi. Bởi vì lão nô đã nhìn thiếu gia lớn lên suốt nhiều năm rồi, thiếu gia có thực lực thế nào, không chỉ lão nô mà ngay cả Hầu gia cũng biết rõ ràng. Không ngờ, không ngờ, Dịch thiếu gia lại tu luyện thành cao thủ đạo thuật. Nếu Hầu gia biết chuyện này, không biết trong lòng Hầu gia sẽ nghĩ thế nào đây.
– Ngô đại quản gia, hôm nay ngươi đột nhiên tự tiện xông vào cấm địa đại doanh của Tĩnh Hải Quân vì lẽ gì? Ngươi phải biết rằng, đây là doanh trại phòng thủ bờ biển của quốc gia, người không phận sự không được phép tự tiện xông vào. Ngươi cứ thế mà đi vào, truyền ra ngoài không chỉ làm tổn hại danh tiếng của Vũ Ôn Hầu phủ, mà ngay cả bản thân ngươi cũng phạm vào quân pháp.
Nghe Ngô đại quản gia nói với mình như đang rầy la chuyện thường ngày trong gia đình, trong lòng Hồng Dịch nổi lửa nhưng trên mặt vẫn không chút biểu tình. Hắn cảm nhận Liệt Kình tử sĩ cùng bốn mươi chín tên Huyết Sa vệ phía sau cũng trở nên căng thẳng hẳn lên, trong lòng hắn cũng nhẹ nhõm đi một chút.
Vốn dĩ hắn rất chán ghét những tên hộ vệ này suốt ngày bám theo mình, nhưng hiện giờ hắn lại cảm thấy những hộ vệ này thật sự quá ít! Tốt nhất là có vị Đoạn đại tiên sinh kia cả ngày đi theo bên cạnh mình.
Trong lòng Hồng Dịch tất nhiên hiểu rõ, lão quản gia thần bí nhất trong Vũ Ôn Hầu phủ này tuyệt đối không phải tìm mình để hàn huyên tâm sự, mà đến đây là để gây phiền toái.
Hồng Dịch từ trước đến giờ đối với tất cả mọi người trong Vũ Ôn Hầu phủ, đều không có bất cứ hảo cảm nào.
Dĩ nhiên là bởi vì tất cả mọi người trong Hầu phủ, không ai từng giúp đỡ hắn, vì thế thật sự khó có thể có thiện cảm với họ.
– Dịch thiếu gia, cậu bây giờ cũng có được vài phần uy nghiêm của một vị tướng quân rồi đấy. So với lúc còn ở trong Hầu phủ đúng là mạnh mẽ hơn nhiều... Lão nô nhìn cậu trưởng thành như vậy cũng có chút vui mừng.
Bất chợt, một trận gió biển thổi phần phật qua, xua tan toàn bộ mây đen trên bầu trời, ánh trăng nhàn nhạt nhẹ nhàng chiếu xuống phía ngoài khơi xa xa. Ánh trăng chiếu lên khuôn mặt Ngô quản gia, lão vẫn đứng yên bất động.
– Ngô đại quản gia. Rốt cuộc ngươi tìm ta có chuyện gì? Ta đang mang trọng trách quân vụ, không có thời gian để tán dóc với ngươi.
Hồng Dịch nghe câu này, trong lòng thầm cười lạnh. Những năm trước, vị Ngô đại quản gia lợi hại này khiến hắn rất kiêng kỵ, nhưng bây giờ thì không còn như trước đây nữa.
– Lão nô vâng lệnh của Hầu gia, mang Dịch thiếu gia về phủ, không để Dịch thiếu gia nghịch ngợm bên ngoài thêm nữa. Mấy ngày nay, Dịch thiếu gia chẳng phải đã chơi đùa đủ rồi sao? Hầu gia nói, nhân lúc thiếu gia còn chưa gây ra phiền phức gì lớn, tính mạng chưa đến mức khó giữ được, thì nên dẫn thiếu gia về nhà sớm một chút.
Ngô quản gia nghe thấy Hồng Dịch dùng ngữ khí của một vị tướng quân đang mang trọng trách quân vụ để nói chuyện, lão không hề để trong lòng, khuôn mặt vẫn cười cười, ánh mắt nhìn Hồng Dịch giống như đang nhìn một hài tử tinh nghịch trốn nhà đi chơi.
Loại ánh mắt này càng khiến Hồng Dịch nổi giận trong lòng.
– Mang ta trở về. Lại còn nói là nghịch ngợm đủ rồi sao?
Hồng Dịch dù sao cũng có tu dưỡng thâm hậu, sau khi lửa giận bùng lên trong lòng, chỉ trong thoáng chốc liền trấn định lại. Mí mắt hắn khẽ mở ra. Bỗng nhiên hắn ngửa mặt lên trời ha ha cười lớn. Thanh âm chấn động, mặt biển cũng rung động từng hồi theo.
Ngô đại quản gia nhìn Hồng Dịch cười lớn ha ha, vẫn bất động không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, giống như lão đang chờ Hồng Dịch cười xong.
– Nếu như ta không trở về thì sao?
Hồng Dịch sau khi cười lớn một tiếng, thu lại nụ cười, từ kẽ răng rít lên lạnh lẽo.
– Dịch thiếu gia dù sao cũng là người của Hầu phủ, chẳng lẽ không thể không tuân theo gia pháp của Hầu gia sao?
Ngô đại quản gia lẳng lặng nói.
– Gia pháp! À?
Hồng Dịch từ trong đan điền bật ra một chữ, đột nhiên lạnh lùng nói:
– Ngươi thật to gan! Nơi này là vùng trấn thủ bờ biển của quốc gia. Ta là tướng quân do văn thư của binh bộ đích thân đề bạt! Trấn thủ vùng biển nơi đây, trách nhiệm trọng đại! Chẳng lẽ đây là trò nghịch ngợm của trẻ con sao? Ngô đại quản gia, ngươi nhanh chóng rời đi, không nên ở đây mà tác quái. Nếu không đừng trách ta không nể mặt, khép ngươi vào tội quấy phá vùng trấn thủ bờ biển này.
Hồng Dịch trong lúc nói chuyện, thân thể vẫn không nhúc nhích, nhưng trên người đã tích súc lực lượng. Chỉ cần biến cố đột ngột xảy ra, hắn liền lùi vào phía sau đội ngũ Huyết Sa vệ, Liệt Kình tử sĩ.
Đối diện với Ngô đại quản gia, chỉ bằng vào thủ đoạn thu liễm sinh cơ khiến thần niệm của mình không thể rà quét được, đã đủ khiến người ta nghe mà cảm thấy sợ hãi. Hồng Dịch cũng không tự đại đến mức coi thường địch thủ đến như vậy.
Huống chi hắn ở Hầu phủ nhiều năm, loáng thoáng nghe nói Ngô đại quản gia có rất nhiều thủ đoạn lợi hại.
– Lão nô là nô bộc của Hầu gia, chỉ nghe lệnh của Hầu gia. Mặc dù có quốc pháp, nhưng Hầu gia làm như vậy tất nhiên là có đạo lý của mình. Về phương diện quốc pháp, Hầu gia cũng sẽ có cách xử lý thỏa đáng. Chuyện này Dịch thiếu gia không cần lo lắng.
Ngô đại quản gia lại nhìn Hồng Dịch như một đứa trẻ tinh nghịch đang hờn giận. Ánh mắt này Hồng Dịch có thể cảm nhận rõ rệt trong lòng.
Nhưng Hồng Dịch bây giờ đã trấn định được tâm thần, không còn bị ánh mắt như vậy chọc giận nữa.
– Nói vậy ư? Ngô đại quản gia, ngươi thật sự muốn cưỡng ép mang ta đi?
Hồng Dịch lạnh lùng cười khẩy một tiếng. Nghiến răng ken két, sát ý trong lòng dần dần sôi trào.
– Tất nhiên rồi.
Ngô đại quản gia cảm nhận được sát ý trong lòng Hồng Dịch đang dâng lên, lắc đầu nói:
– Dịch thiếu gia, cậu không nên nghịch ngợm nữa. Lão nô cũng biết thiếu gia gần đây tiến bộ không nhỏ, cũng trở thành cao thủ đạo thuật rồi, thủ hạ cũng có vài cao thủ, cũng có chút thủ đoạn rồi. Nhưng những thế lực như thế này, dưới mắt của Hầu gia chỉ là trò đùa của con trẻ mà thôi. Cậu theo lão nô trở về đi, nhận lỗi với Hầu gia. Đàng hoàng sống trong Hầu phủ, không nên nghịch ngợm nữa. Hầu gia cũng không trách phạt cậu đâu.
– Nhận sai. Ta làm gì sai mà phải nhận sai?
Sát khí của Hồng Dịch càng lúc càng nồng nặc, ngưng tụ thành khối.
– Chuyện này lão nô cũng không rõ ràng lắm, nhưng Hầu gia là phụ thân của thiếu gia. Phụ thân nói con mắc lỗi lầm thì nhất định là cậu có lỗi rồi.
Ngô đại quản gia lắc đầu, cực kỳ kiên nhẫn nói:
– Vốn là Hầu gia lần này phân phó lão nô đến đây là để phế võ công của thiếu gia, tránh thiếu gia sau này lại trốn ra ngoài nghịch ngợm, gây ra chuyện nháo nhào, mắc phải đại họa. Nhưng lão nô nghĩ, thiếu gia luyện võ dù sao cũng không dễ dàng, phế đi thì thật đáng tiếc. Vì vậy mới khuyên thiếu gia một câu, cậu nên hướng về Hầu gia mà nhận lỗi lầm, Hầu gia nhất định tha thứ cho cậu.
– Đủ rồi!
Hồng Dịch bất ngờ cắt ngang lời của Ngô đại quản gia.
– Ngô quản gia. Ngươi đừng nói những lời này với ta nữa. Ngươi đã từng ở trong Hầu phủ một thời gian rất lâu rồi. Ngươi đã hầu hạ Hầu gia từ khi ta còn chưa ra đời. Hẳn là có một số việc không thể giấu được mắt ngươi, đúng không? Ta chỉ hỏi ngươi một câu, năm đó, mẫu thân của ta chết như thế nào?
– Mẫu thân của Dịch thiếu gia sao? Là phổi bị bệnh nặng, ho ra máu mà qua đời. Lúc ấy Dịch thiếu gia mới bảy tuổi, khi mẫu thân mất cậu cũng ở bên cạnh. So với lão nô thì cậu còn rõ ràng hơn nhiều chứ, tại sao lại đi hỏi lão nô?
Khuôn mặt của Ngô đại quản gia khẽ giật giật, thậm chí lão còn thở dài một hơi.
– Bệnh nặng, ho ra máu mà chết...
Ánh mắt Hồng Dịch khinh thường nhìn Ngô đại quản gia.
– Thánh nữ của Thái Thượng đạo, võ công đạo thuật thiên hạ khó ai sánh bằng, mà lại có thể ho ra máu mà chết sao? Thật quá hoang đường!
– Thì ra là Dịch thiếu gia cũng biết hết. Vậy còn cần gì phải hỏi lão nô nữa?
Ngô đại quản gia vừa thở dài vừa nói.
– Biết. Ta tất nhiên biết rõ. Thù của mẫu thân mà không biết thì cũng uổng công làm con.
Hồng Dịch cười thảm, nói:
– Nhưng ta còn có chỗ không rõ. Ngươi nói Hầu gia cái gì cũng nắm rõ trong lòng bàn tay. Vậy thì chuyện này, hắn có rõ ràng hay không, có biết không? Ngô đại quản gia, ngươi không nên gạt ta, cũng đừng quanh co lấp liếm.
– Biết rõ....
Da mặt Ngô đại quản gia liên tục giật giật mấy cái, nói:
– Hầu gia đúng là biết chuyện này. Nhưng Hầu gia cũng có nỗi khổ trong lòng. Nhưng đây là những chuyện riêng của phụ tử Hầu gia và Dịch thiếu gia. Lão nô không tiện nói rõ. Hay là Dịch thiếu gia hãy theo lão nô trở về, sau đó cùng Hầu gia tâm sự xem sao.
– Tâm sự? Ha ha ha ha.
Hồng Dịch giống như vừa nghe được một câu chuyện thật nực cười. Đến bây giờ, hắn từ miệng của Ngô quản gia đã xác thực được một việc. Cái chết của mẫu thân mình năm đó Hồng Huyền Cơ cũng biết, nhưng Hồng Huyền Cơ không ngăn cản, mà chỉ trơ mắt nhìn.
– Kẻ này! Tâm địa độc ác! Lang tâm cẩu phế! Thiên hạ không ai bằng hắn!
Trong lòng Hồng Dịch sinh ra một nỗi tức giận chưa từng có trong đời. Hắn trăm triệu lần không thể ngờ, phụ thân của mình, vị Thái sư Đại Kiền, Vũ Ôn Hầu Hồng Huyền Cơ kia lại độc ác đến thế, lang tâm cẩu phế đến mức ấy.
Nếu là Hồng Dịch đứng ở vị trí ấy, hắn tự hỏi lòng mình, tuyệt đối sẽ không làm như thế.
Đừng nói đến người con gái mình từng hứa hẹn sống đến bạc đầu, ngay cả hai nữ tử không có giá trị như Hoa Lộng Nguyệt, Hoa Lộng Ảnh, hắn cũng không ngại ngàn dặm xa xôi, mạo hiểm chặn đầu đoàn xe, cứu hai nàng. Sau đó còn thu xếp cho các nàng ra hải ngoại sinh sống, cũng không còn khống chế các nàng nữa.
– Hầu gia trong lòng có nỗi khổ riêng. Dịch thiếu gia chỉ cần trở về, tin chắc rằng Hầu gia sẽ giải thích rõ cho thiếu gia nghe. Sau khi nghe xong, thiếu gia sẽ bình tâm lại, cũng nhất định sẽ nghe theo sự sắp xếp của Hầu gia.
Ngô quản gia vẫn lặp đi lặp lại mấy câu này, ngữ khí bình tĩnh, không hề thay đổi chút nào.
– Giết chết lão già này cho ta!
Hồng Dịch lúc này cũng không thể nghe nổi bất cứ lời nói nào của Ngô đại quản gia nữa. Hắn trong lòng đã xác định được sự thật bấy lâu nay, đã có một cảm giác được giải thoát.
Thân thể lùi mạnh về phía sau, trong nháy mắt đã lùi vào trận thế của Huyết Sa vệ. Trong lúc lùi về sau, Hồng Dịch h��� lệnh.
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.