Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 174:

Trong Chu Thiên Đại La điện phủ rộng rãi, các trưởng lão của Nam Châu Đại La phái chỉnh tề đứng hai bên.

Chưởng giáo Đại La phái ngồi phía sau án ngọc ở chính giữa điện, thân mặc một bộ áo bào gấm thêu vân đoạn óng ánh, tựa như có một tầng nước trong suốt bao quanh.

Trên đầu vị chưởng giáo cài một cây trâm vàng ròng, phần đuôi trâm là hình một con phượng ho��ng lửa đang vỗ cánh, vô cùng tinh xảo. Khuôn mặt nàng được che bởi một lớp lụa mỏng, khiến không ai có thể nhận rõ dung mạo thật.

Tuy nhiên, có thể thấy vị tông chủ Đại La phái này là một nữ nhân.

Trên án ngọc trước mặt nàng có đặt một thanh ngọc kiếm, một hồ lô tử kim và một quyển sách. Hương Long Tiên nghi ngút tỏa khói, tất cả toát lên vẻ tao nhã, tựa như phong thái của một tiên nhân tu chân trong động phủ.

– Phi Dung đã chết, Âm Dương Đào Thần Kiếm rơi vào tay con của Mộng Băng Vân là Hồng Dịch. Chư vị trưởng lão, mọi người nói nên làm sao bây giờ?

Nữ tử thần bí, tông chủ Đại La phái, vừa mở lời, giọng nói tuy nhỏ nhưng lại cực kỳ rõ ràng, vang vọng trong điện phủ, kéo dài không ngớt. Giọng nói ấy tựa hồ sương khói, có thể tồn tại mãi trong hư không.

Dù là con người hay giọng nói, vị tông chủ Đại La phái này đều ẩn chứa sự thần bí vô cùng.

– Không thể nào. Phi Dung đã tu luyện đến phụ thể đại thành, võ đạo đã đạt đến cảnh giới Đại Tông Sư, chỉ cách Quỷ Tiên một bước ngắn nữa thôi, làm sao có thể bị Hồng Dịch kia giết chết? Hồng Dịch đúng là con của Mộng Băng Vân, nhưng nghe nói hắn nhiều năm ở Hầu phủ chỉ biết đọc sách, không hề luyện võ hay tu đạo, tuyệt nhiên không có chút bản lĩnh nào. Ngay cả một vạn tên như hắn cũng chẳng thể giết nổi Phi Dung.

Một lão già tóc bạc da hồng hào, đứng đầu hàng bên phải, lên tiếng.

Râu tóc của lão đầu này đều đã hoa râm nhưng da dẻ sáng bóng như trẻ sơ sinh. Khi mở mắt, ánh nhìn lóe lên như tia chớp, thể hiện tu vi thâm hậu và khí chất nội liễm, rõ ràng là một Võ Đạo Đại Tông Sư.

Trong đại điện, tổng cộng có ba mươi sáu vị trưởng lão ngồi hai bên.

Thế nhưng số lượng trưởng lão ngồi hai bên lại không đều. Bên trái chỉ có sáu người, trong khi bên phải lại có đến ba mươi người.

Nếu có cao thủ đến đây, hẳn sẽ nhận ra sáu trưởng lão ngồi bên trái đều tu luyện đạo thuật, còn bên phải đều tu luyện võ công.

Võ và đạo, sự chênh lệch là rất lớn. Tu luyện võ công dễ hơn, còn tu luyện đạo thuật lại khó khăn bội phần. Đạo thuật không dễ nhập môn, càng khó tinh thông, hơn nữa nếu không đạt tới cảnh giới Khu Vật thì quả thực chẳng khác nào phế vật. Thế nhưng trong một trăm kẻ tu luyện đạo thuật, chỉ có hai đến ba người có thể đạt tới cảnh giới Khu Vật.

– Điền trưởng lão. Chuyện này có chứng cớ xác thực. Ngươi không cần phải nghi ngờ nữa. Ngô Đại Tiên Sinh trong phủ của Huyền Cơ được lệnh mang Hồng Dịch về Hầu phủ, đích thân ra tay, vậy mà cũng bị Hồng Dịch đánh lui. Hiện giờ Ngô Đại Tiên Sinh đang ở trong phủ của Hồng Khang.

Giọng nói tựa sương khói của tông chủ Đại La phái lại vang lên.

– Ngô Đại Tiên Sinh đích thân ra tay mà cũng không bắt được Hồng Dịch sao? Mười năm trước ta cũng từng thử sức qua với Ngô Đại Tiên Sinh, võ công của tiên sinh khi đó đã đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư đỉnh cấp, chỉ còn nửa bước nữa là tiến vào cảnh giới Võ Thánh. Bây giờ e rằng tiên sinh đã thoát thai hoán cốt, vững vàng bước vào cảnh giới Võ Thánh rồi. Với một vị Võ Thánh tôn sư mà cũng không bắt được Hồng Dịch sao?

Điền trưởng lão hoảng sợ nói.

– Xem ra ở giữa có Thái Thượng đạo gây khó dễ! Nếu biết sớm, năm đó cứ để Triệu phu nhân hạ độc chết luôn tiểu súc sinh này là xong. Hồng Huyền Cơ hết lần này đến lần khác không muốn giết con, thế nhưng hắn là người của Đại La phái ta, sớm muộn gì cũng phải đối đầu với Thái Thượng đạo, vậy mà ngay cả một đứa con trai cũng không nỡ giết sao?

Một trong sáu vị trưởng lão tu luyện đạo thuật ngồi bên trái the thé nói.

Bà lão này sắc mặt hồng nhuận, mặc dù già cả nhưng trung khí sung túc, rõ ràng võ công đã bước vào cảnh giới Tiên Thiên. Người võ đạo song tu mà có thể đưa võ công đạt tới cảnh giới Tiên Thiên thì quả là hiếm có.

Trong Chu Thiên Đại La điện phủ, ba mươi vị trưởng lão tu luyện võ công, không ai là không phải Võ Đạo Đại Tông Sư.

Thực tế, Đại La phái quả thực xứng danh thánh địa. Cao thủ dưới trướng nhiều như mây, từ ba mươi vị trưởng lão tu luyện võ đạo đều là Đại Tông Sư đỉnh cấp cho đến mấy thanh niên Đại Tông Sư sơ cấp ngồi ở cuối hàng, không một ai là kẻ yếu.

Tông Sư, khai tông lập phái, bản thân đã là biểu tượng c��a sức mạnh.

– Hoàng trưởng lão, việc của Huyền Cơ không cần người khác can dự vào. Hắn bây giờ là thái sư đương triều, là Võ Thánh tuyệt đỉnh, chỉ còn nửa bước nữa là tiến vào nghiệp vị Nhân Tiên. Một khi hắn trở thành Nhân Tiên, Đại La phái chúng ta cũng phải dựa vào hắn làm trụ cột. Một thánh địa võ đạo nếu không có Nhân Tiên thì làm sao xứng là thánh địa?

Ánh mắt của tông chủ Đại La phái xuyên qua lớp lụa che mặt, liếc nhìn vị Hoàng trưởng lão này thật sâu, con ngươi thâm trầm như nước xoáy, khiến người ta không rét mà run.

– Tông chủ, lão thân lỡ lời.

Bà lão được gọi là Hoàng trưởng lão này vội vàng nói.

– Điền trưởng lão, Long trưởng lão, Sa trưởng lão. Ba vị mang theo mười tám Đại La Thần Tướng, hộ tống Hoàng trưởng lão hội họp cùng Ngô Đại Tiên Sinh, phụ trợ tiên sinh bắt Hồng Dịch, nhất định phải lấy Âm Dương Đào Thần Kiếm về.

Bỗng nhiên tông chủ Đại La phái hạ lệnh, điểm danh ba vị trưởng lão, cộng thêm tên của lão bà vừa nói ban nãy.

Đại La Thần Tướng của Đại La phái, giống như Kim Thân La Hán của Đại Thiện Tự, đều là Tiên Thiên cao thủ, cũng là lực lượng nòng cốt của Đại La phái.

– Tông chủ, nếu Thái Thượng đạo can thiệp vào, e rằng...

Đúng lúc này, một trưởng lão còn trẻ tuổi đứng lên. Vị trưởng lão trẻ tuổi này không ngờ lại là một thanh niên, thậm chí có lẽ còn trẻ hơn cả Hồng Dịch, trên miệng còn vương chút lông tơ non nớt, toát ra một loại khí tức ngây thơ, nếu nói một cách thô tục thì chính là "miệng còn hôi sữa"!

– Hả? Tiểu Lượng, ngươi muốn nói gì?

Tông chủ Đại La phái nhìn thiếu niên ngồi cuối hàng này, khẽ gật đầu.

– Chẳng qua là sau lưng tên Hồng Dịch kia có Thái Thượng đạo chống lưng. Nếu Thái Thượng đạo can thiệp, e rằng ngay cả tông chủ đích thân ra tay cũng chưa chắc đã bắt được Hồng Dịch.

Thiếu niên được gọi là Tiểu Lượng đứng lên nói.

– Thái Thượng đạo nhân số ít ỏi, Thánh Nữ Tô Mộc hiện giờ còn đang ở Ngọc Kinh.

– Tô Mộc thì không nói làm gì, nhưng nếu Mộng Thần Cơ đích thân ra tay thì dù có bao nhiêu người cũng chẳng làm được gì.

– Bản thân Mộng Thần Cơ còn đang tự thân lo liệu, tính gì chuyện khác! Hiện giờ Khổng Tước Vương Hạnh Hiên, vợ chồng Thiên Xà Vương Tinh Mâu và Huyền Thiên Quán Chủ, Đại Trưởng Lão Đồ Nguyên Thánh Giả của Tinh Nguyên Thần Miếu, Chưởng Môn Chân Cương Môn Bạch Phụng Tiên, năm đại tuyệt thế cao thủ liên thủ truy sát hắn tận hải ngoại! Cho dù tu vi h���n thông thiên thì cũng không thể tự lo liệu được! Lần này ta cùng Chân Tông cũng đã giao thủ với Mộng Thần Cơ một trận rồi.

Tông chủ Đại La phái khẽ mỉm cười, kể lại sự tình.

– Cái gì? Tông chủ đã giao thủ với Mộng Thần Cơ rồi sao?

Thiếu niên Tiểu Lượng khẽ chấn động.

– Không sai, ta cùng Chân Tông đến Thiên Phật đảo, nằm ở cuối Mê Hồn Loan ngoài hải ngoại, thế nhưng cũng không thấy chân thân của hắn, chỉ gặp được thân ngoại chi thân của Mộng Thần Cơ, Cửu Hỏa Viêm Long!

Đôi mắt của tông chủ Đại La phái phía sau lớp lụa khẽ nhắm lại một lát, dường như đang hồi tưởng điều gì đó.

Chân Tông mà nàng nhắc đến chính là trượng phu của nàng, Yến Chân Tông.

– Sáu đại tuyệt thế cao thủ này, ai nấy đều là nhân vật kinh thiên động địa! Bọn họ liên thủ truy sát Mộng Thần Cơ, nhất định hắn sẽ không thể tự lo liệu được thân mình. Nếu đã vậy, ta xin được cùng đi theo, xem xem Hồng Dịch kia có thủ đoạn gì!

Thanh niên được gọi là Tiểu Lượng kia nói.

– Tốt, vậy thì ngươi cũng cùng đi đi.

............

Phủ tổng đốc bảy tỉnh Nam Châu.

Vệ Thái Thương làm tổng đốc ba mươi năm, suốt ngần ấy thời gian chưa hề có tang sự nào.

Lúc này, Vệ Thái Thương đang ngồi trên ghế thái sư, trán nhíu chặt, hiển nhiên là đang vô cùng tức giận, máu dồn lên não.

– Cái gì? Các ngươi điều tra ra Lôi Liệt đầu phục tên Hồng Dịch kia? Hơn nữa Toái Diệt Đao của Lôi nhi cũng rơi vào tay hắn sao? Lôi nhi nhất định đã bị hắn hạ độc thủ! Hồng Dịch! Lôi Liệt! Ta muốn băm vằm các ngươi thành trăm vạn mảnh! Chuẩn bị kiệu, ta đích thân đến quân doanh Tĩnh Hải Quân, ta phải nói cho rõ ràng với Nhan Chấn kia.

Vệ Thái Thương nắm chặt tay, bóp nát tay vịn chiếc ghế, đang muốn đứng dậy.

– Phụ thân không cần tức giận. Hài nhi vừa thăm dò được tin tức, tối hôm qua, Nhan Chấn đã giao nhiệm vụ cho Hồng Dịch ra biển thăm dò, hắn đã lên đường ngay đêm đó, hiện giờ đã ra biển rồi.

Đúng lúc này, một người đàn ông cử chỉ và phong thái như kẻ ba mươi tuổi tiến vào. Đây chính là con thứ hai của Vệ Thái Thương, Vệ Liên Thành.

– Như thế càng tốt! Nói vậy thì Nhan Chấn kia cũng biết Hồng Dịch là họa lớn, muốn tống hắn đi thật xa! Hừ, cả đêm lên đường! Đúng lúc để truy sát!

Vệ Thái Thương đang chịu tang con, khó có thể kiềm chế, sau khi nghe tin này liền ngửa mặt lên trời cười hắc hắc một tiếng đau thương, từ kẽ răng toát ra một cỗ sát khí ngút trời.

– Vệ Phá, Vệ Diệt! Hai người các ngươi mang theo một trăm Ám Vệ Tử Sĩ và mười chiếc khoái thuyền, truy sát Hồng Dịch!

– Dạ!

Hai cao thủ dáng người cao lớn, mặt lạnh như sương đứng phía xa ngoài sân liền lập tức quỳ xuống nhận lệnh.

Vệ Phá, Vệ Diệt chính là hai Đại Thống Lĩnh của Ám Vệ Tử Sĩ!

– Vệ Đồ, Vệ Ngân! Hai người các ngươi mang theo một trăm Nhân Hùng Vệ, năm ngàn mũi hỏa tiễn và mười chiếc khoái thuyền, truy sát Hồng Dịch!

– Dạ!

Hai tráng hán thân cao chín thước, dáng người như thiết tháp, đang đứng trong sân, cũng liền quỳ xuống nhận lệnh. Vóc người của hai kẻ này không khác gì Trầm Thiết Trụ, thân thể cơ bắp cuồn cuộn, lộ ra lực bộc phát vô cùng vô tận, trông chẳng khác nào tượng Đại Lực Thần Vương trong chùa miếu.

Đây là hai Đại Thống Lĩnh Nhân Hùng Vệ của Vệ Thái Thương.

– Vệ Tang, Vệ Thương! Hai người các ngươi cũng mang theo một trăm cao thủ Thủy Quỷ Doanh, mười chiếc khoái thuyền, truy sát Hồng Dịch! Nhất định phải đục thủng thuyền của hắn.

– Dạ!

Hai cao thủ mặc áo da cá mập chống nước cũng lên tiếng nhận lệnh từ giữa sân.

– Vệ Liêm, Vệ Công, Vệ Thương, ba vị quản gia các ngươi mang hai mươi bốn thân binh Thiên Đao Vệ của ta đi cùng bọn họ.

Ba lão nô bộc mặc áo đen cũng bước ra nhận lệnh.

– Vệ đại nhân, đối phương cũng có cao thủ đạo thuật. Những người đại nhân phái đi quả thực có thể tiêu diệt một đội quân lớn, nhưng giao chiến trên biển thì cao thủ đạo thuật lại chiếm ưu thế lớn hơn.

Ngay khi Vệ Thái Thương ban xuống hàng loạt lệnh, càng lúc càng có nhiều cao thủ tụ tập, thì một giọng nói từ ngoài cửa truyền vào.

– Ai?

Vệ Thái Thương biến sắc.

– Phụ thân, là Vũ Tiên cô nương.

Vệ Liên Thành vội vàng nói.

– Không sai, là ta.

Giọng nói cất lên, từ phía xa ngoài cổng, m��t nữ nhân mặc nho phục, đầu đội khăn vuông, trang phục hệt như một vị tú tài, bước vào.

– Vệ bá phụ, ta nên gọi ngài là Thánh Thủ Thiên Đao Công Dương Thương hay Vệ Tổng Đốc đây?

Nữ nhân này vừa xuất hiện liền nói với Vệ Thái Thương một câu khiến người ta kinh hãi.

– Họ Vệ của lão phu là Hoàng thượng ban cho. Lai lịch của lão phu Hoàng thượng cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Lão phu đương nhiên là họ Vệ, Vũ Tiên cô nương. Cô nương là người của Vân Mông Thiên Long phái, lại là Thị vệ trưởng trong Vân Mộng Kim Lang Quân, chúng ta là hai nước đối địch, cô nương tùy tiện tới tổng đốc phủ của lão phu, chẳng lẽ không sợ lão phu hạ lệnh bắt người sao?

Vệ Thái Thương nhìn nữ nhân mặc trang phục tú tài, không hề tỏ ra khiếp sợ trước câu nói gây chấn động của nàng ta.

– Nể mặt phụ thân ta, chắc hẳn Vệ bá phụ cũng sẽ không chấp nhặt lời nói của ta chứ.

Nữ tử này khúc khích cười.

– Hừ!

Vệ Thái Thương nghe thấy nữ tử nhắc đến phụ thân nàng ta liền hừ lạnh một tiếng rồi ngồi xuống, dường như phụ thân của nữ tử này có một lực chấn nhiếp rất lớn.

– Ta lần này theo phụ thân đến Đại Kiền. Vệ bá phụ và ta, mỗi người có một trách nhiệm riêng. Việc công ra việc công, việc tư ra việc tư. Ta lần này tới đây không phải là chuyện công, cũng không phải là để lôi kéo bá phụ ngả về Vân Mông. Nghe nói bá phụ đang để tang con, kẻ thù lại là cao thủ đạo thuật, ta đến đây để góp chút sức lực mà thôi.

Nữ nhân này chính là đệ nhất cao thủ của Vân Mông Thiên Long phái, Hạnh Vũ Hiên, một nhân vật trẻ tuổi nổi danh ngang hàng với Triệu Phi Dung, Tô Mộc, Dao Nguyệt Đình.

– Vì sao Hạnh Hiên tiên sinh lại đến Đại Kiền?

Vệ Thái Thương hỏi.

– Phụ thân cùng Tinh Mâu, Huyền Thiên Quán Chủ, Đồ Nguyên Thánh Giả, Bạch Phụng Tiên Môn Chủ cùng nhau liên thủ truy sát Mộng Thần Cơ.

Mỗi một nhân vật Hạnh Vũ Tiên nói ra đều khiến Vệ Thái Thương toàn thân chấn động! Tựa hồ mỗi nhân vật xuất ra từ miệng Hạnh Vũ Tiên đều có một ma lực khiếp người.

Quả thật, mỗi nhân vật từ miệng nàng nói ra đều là cao thủ kinh thiên động địa, đều l�� những nhân vật chỉ cần dậm chân một cái cũng khiến thiên hạ rung chuyển.

Phụ thân của Hạnh Vũ Tiên là kẻ đứng đầu bát đại Yêu Tiên thiên hạ, Khổng Tước Vương Hạnh Hiên. Vệ Thái Thương cũng không thể không kiêng dè.

.....................

Trên biển, gió yên sóng lặng, trời cuối thu trong lành.

Mùa thu, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, hoàng hôn trên biển mang theo những điểm sáng lấp lánh, dịu dàng và tuyệt đẹp.

Hai chiếc đại nha hạm chở tám trăm người, năm chiếc thiết giáp phi luân thuyền, tất cả đều đã ra biển được hơn một ngày một đêm. Từ tối hôm trước khởi hành suốt đêm, rồi đến nửa ngày hôm nay nữa, hiện giờ đã cách rất xa lục địa Đại Kiền, hướng ra hải ngoại mà lướt đi.

Đoàn thuyền này của Hồng Dịch, trước tiên là hướng về phía Thần Phong quốc, ước chừng mười ngày sau mới có thể đến nơi. Lúc này sắc trời đã hoàng hôn, đi suốt một ngày một đêm khiến tất cả thủy thủ đều rất mệt mỏi, vì vậy Hồng Dịch hạ lệnh thả neo, kéo buồm xuống, nghỉ ngơi nấu cơm.

Bốn phía đều là đại dương xanh biếc, lẻ loi đơn độc, không một bóng gì, cũng không hề thấy bóng dáng lục địa nào. Bảy chiếc thuyền dừng lại trên biển, trông có chút cô lập lẻ loi, bên dưới lại là biển sâu thăm thẳm không nhìn thấy đáy khiến cho người ta cảm thấy một sự khiếp sợ thần bí.

Đây là lần đầu tiên Hồng Dịch ra biển. Lần trước viễn chinh Cự Kình đảo, đội thuyền đi theo đến hơn trăm chiếc, người đông thế mạnh, khi đó hắn cũng không cảm thấy cô tịch. Bây giờ chỉ có một đội thuyền, rốt cuộc hắn cũng cảm thấy cô độc giữa biển rộng, hơn nữa còn có chút khiếp sợ.

– Lần trước âm thần tiến vào biển, đó là vùng biển nông, cách bờ chỉ mười mấy dặm. Bây giờ ta thử tiến vào trung tâm biển lớn để xem dưới đáy biển sâu rốt cuộc có thứ gì không?

Hồng Dịch nhìn bốn phía đều là biển khơi vô tận, đột nhiên trong đầu nảy ra một ý nghĩ, lập tức hóa thành âm phong lao xuống nước.

Dường như mùi thơm của cơm thịt khiến cho một vài loài động vật biển thích thú, ngay khi thần niệm của Hồng Dịch tiến vào trong biển, từ phía xa trên mặt bi���n xuất hiện một đám vây cá mập.

– A Dịch, đó là bầy cá mập. Cá mập rất hung dữ, không biết có thể đánh vỡ thuyền của chúng ta không?

Đại Kim Chu đứng cạnh Hồng Dịch vừa nhìn về phía xa liền kêu lên.

– Yên tâm đi, nha hạm này đều làm từ thiết mộc, hơn nữa còn được ngâm trong dầu cây ngô đồng nhiều năm, thân thuyền rất chắc chắn, ngay cả đao cũng không chém được, xe bắn tên cỡ lớn cũng không bắn thủng, huống chi là cá mập? Thiết giáp phi luân còn chắc chắn hơn nhiều. Bầy cá mập này xuất hiện, chúng ta có thể bắt vài con, coi như bổ sung lương thực! Da cá mập sau khi chế biến có thể làm đồ da thuộc thượng hạng đấy!

Xích Truy Dương đứng bên cạnh nói.

– Đáng tiếc đây chỉ là loại cá mập thông thường. Muội còn muốn nhìn xem cá mập trắng trông ra sao cơ.

Tiểu Mục sờ sờ Ngân Sa giáp trên người mình. Bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free