Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dương Thần - Chương 175:

Một con cá mập đen lớn như trâu bất ngờ nhảy vọt lên khỏi mặt nước, hung hăng đâm thẳng vào chiếc thiết giáp phi luân thuyền, khiến cả con thuyền chấn động mạnh, vang lên tiếng kim loại va đập nặng nề.

Cả thân thuyền rung lắc một lúc rồi mới dần lấy lại được thăng bằng.

Phụt!

Một ngọn thương mạnh mẽ phóng ra, đâm xuyên qua thân thể con cá mập đen này, ghim chặt nó xuống mặt biển, máu bắn ra tung tóe. Mùi máu tanh nồng càng lúc càng thu hút bầy cá mập kéo đến, chỉ trong chớp mắt con cá mập xấu số kia liền bị vô số con khác xé xác thành mảnh nhỏ.

– Đáng ghét! Bổn cô nương muốn ăn vây cá tươi cơ!

Đại Kim Chu thấy vậy liền lớn tiếng la lên.

– Mỗi con cá mập này nặng ngàn cân, cho dù giết chết hết cũng không thể nào kéo lên được, lưới cũng không đủ sức chịu đựng. Nếu không thì sao vây cá mập lại quý giá đến thế. Ở Vân Mông, một tấm vây cá mập có thể đổi được mấy thớt ngựa đó.

Xích Truy Dương nhìn thấy Đại Kim Chu đang nhảy nhót la hét, liền khoát tay nói.

– Vây cá mập ở Nhu Nhiên cũng là thứ hiếm có. Ta mới ăn có vài lần, thứ mùi vị ấy thì… Chậc chậc…

Đại Kim Chu nhìn bầy cá mập rất đông đang bơi lượn dưới thuyền, quẩn quanh một chỗ, nước dãi cứ thế mà chảy ra.

– Xích Truy Dương, huynh cũng là võ đạo đại tông sư, lên núi có thể đánh hổ, xuống biển cũng có thể bắt cá mập, nhanh nhảy xuống biển đi, giúp muội bắt một con lên đây! Muội muốn ăn vây cá mập, muốn uống canh cá mập.

Đại Kim Chu hét lớn.

– Muội cho ta là nhân tiên hay võ thánh vậy? Xuống biển bắt cá mập? Lên núi đánh hổ thì còn có thể. Xuống biển bắt cá mập thì làm sao được! Bên dưới không chỉ có một con cá mập, ta nhảy xuống để chúng xé xác à?

Xích Truy Dương nhìn Đại Kim Chu bằng ánh mắt bất lực.

Phía dưới thuyền là cả một bầy cá mập đen sì, bọt nước tung tóe, trông thật đáng sợ. Mỗi cái bóng cá mập lờ mờ dưới mặt biển đều to bằng một con trâu, sức mạnh vô cùng, đôi khi có một con nhô mình lên mặt biển khiến người ta nhìn thấy mà khiếp sợ.

Mặc dù Xích Truy Dương là võ đạo đại tông sư, nhưng bảo hắn nhảy xuống biển, giữa bầy cá mập để bắt một con, quả thực chẳng khác nào bảo hắn tự tìm cái chết.

Cá mập ở trong biển, sức mạnh ngang với một con hổ.

Nếu như ở trên đất liền, khi đối mặt với mấy trăm con hổ, Xích Truy Dương với vũ khí đầy đủ thì còn có thể ứng phó được. Nhưng ở trên biển, đối mặt với mấy trăm con cá mập hung mãnh thế kia thì chẳng còn chút hy vọng nào. Kể c��� là cao thủ võ đạo, vũ kỹ khi thi triển dưới nước cũng giảm đi đáng kể, không bằng một phần mười sức mạnh trên cạn.

Nước biển đập vào thân thuyền vang lên rào rào!

Mặc dù Hồng Dịch hạ lệnh bắt cá mập, nhưng binh lính trên mấy chiếc thuyền cũng đành bó tay đứng nhìn. Vốn dĩ bọn họ cũng có lưới lớn, nhưng khi vừa quăng xuống liền bị bầy cá mập xé nát, có một binh lính suýt bị kéo xuống biển.

Bầy cá mập lớn như vậy, ngay cả lưới thép cũng khó có thể bắt lên được.

– Nếu như là thuyền đánh bắt chuyên dụng, trước hết bố trí lưới thép nặng, sau đó dụ bầy cá mập vào. Sau khi chúng kiệt sức rồi mới bắt được. Đáng tiếc chúng ta cũng không có nhiều chuẩn bị như vậy.

Lôi Liệt nhìn bầy cá mập bên dưới, cũng có một loại cảm giác chó cắn phải nhím, không biết phải làm sao.

– Hừ! Ta dùng phi kiếm thì sẽ rất dễ dàng giết chết bầy cá mập này, thế nhưng kéo chúng lên thuyền thì lại vô cùng khó. Hơn nữa sau khi dùng phi kiếm giết chúng, lớp da bên ngoài cũng khó mà giữ được nguyên vẹn để làm y phục.

Đại Kim Chu đảo mắt liên hồi, rồi đột nhiên đứng yên.

Một trận âm phong từ trên người nàng tỏa ra rồi cuốn vào nước biển. Bỗng nhiên một khối nước biển lớn đột ngột ngưng tụ lại, hóa thành một bàn tay khổng lồ, hung hăng bắt một con cá mập lên, hướng về phía thân thuyền.

Rất nhiều binh lính ngây người ra nhìn.

Thế nhưng con cá mập đen to như trâu này hung hăng giãy giụa, quẫy đạp điên cuồng. Rầm! Dưới sự giãy giụa mãnh liệt của nó, bàn tay lớn bằng nước biển kia lập tức vỡ tan tành, hóa thành vô số bọt nước, đổ rào rào xuống mặt biển. Con cá mập một lần nữa lại thoát được.

– Hừ! Thần hồn ta không đủ mạnh để bắt cá mập.

Đại Kim Chu vừa rồi mới vận dụng thần hồn, ngưng tụ nước biển để bắt cá mập. Nhưng sức mạnh của con cá mập này quá lớn, thần hồn lực của nàng không sao chế phục nổi. Kể cả là một con cá mập đã chết, thần hồn lực của nàng ta cũng không thể ngưng tụ nước biển để kéo lên được. Một con cá mập dù chết thì thân xác cũng nặng tới cả ngàn cân.

– Kim Huấn Nhi? Muội tu luyện đến cảnh giới hiện hình rồi à?

Hồng Dịch thấy Đại Kim Chu ngưng tụ nước biển thành hình cũng cảm thấy kinh ngạc, nói.

– Không sai. Muội đi theo huynh, cũng thu nhận không ít lực lượng từ linh hồn đào thần, tất nhiên phải có chút thành tựu chứ.

Mấy con mắt của Kim Huấn Nhi đảo đảo, nói:

– A Dịch. Mau mau giúp muội bắt mấy con cá mập còn sống lên đây đi!

– Được rồi!

Hồng Dịch cười cười. Khẽ búng đầu ngón tay vài cái, lập tức có bảy tám luồng âm phong phóng tới mặt biển. Bỗng nhiên nước biển ngưng tụ thành từng khối cầu nước khổng lồ rồi dần dần nổi lên mặt nước.

Mỗi khối cầu nước đều nhốt một con cá mập đen khổng lồ. Những con cá mập bên trong cho dù giãy giụa, vẫy đuôi mãnh liệt nhưng không thể phá vỡ được khối cầu nước.

Trong chớp mắt, một khối cầu nước lớn mang theo cá mập bay thẳng tới phía mọi người. Sau đó đột nhiên khối cầu nước mở ra, con cá mập từ bên trong rơi phịch xuống thân thuyền. Những khối cầu nước còn lại vẫn lơ lửng giữa không trung, điều này cho thấy khả năng khống chế thần hồn vô cùng tinh chuẩn, đồng thời cũng thể hiện lực lượng hiện hình khổng lồ của Hồng Dịch.

Chu Đại Tiên Sinh đứng bên cạnh nhìn thấy một chiêu này của Hồng Dịch, toàn thân run rẩy không ngừng, mọi ý định phản kháng trong đầu đều tan biến thành mây khói.

Bảy tám con cá mập đen giãy giụa mãnh liệt trên sàn thuyền, đuôi đập liên hồi phát ra những tiếng "rầm rầm rầm rầm", tựa như chưởng lực của các đỉnh cấp võ sư!

May mà chiếc chiến hạm tám trăm người này rất lớn, giáp thuyền lại dày, chắc như thép, nếu không đuôi cá mập chỉ cần đập vài cái là vỡ vụn.

Mặc dù bị lôi ra khỏi nước nhưng những con cá mập đen khổng lồ này vẫn rất hung hãn, khiến ai nấy đều liên tưởng tới một con trâu to lớn đang giãy giụa điên cuồng.

– Ngay cả cao thủ như chúng ta cũng khó mà bắt được cá mập. Khó có thể tưởng tượng ra những ngư dân bình thường kia, bọn họ không có thuyền bè chắc chắn, không có võ công cũng như đạo thuật, thì làm sao mà họ bắt được chứ?

Tiểu Mục đột nhiên thở dài, nói.

– Đám cá mập thế này còn chưa là gì. Nếu như là ngân sa (cá mập trắng) thì còn lớn hơn gấp hai ba lần. Chúng rất hung mãnh lại còn có linh tính, có thể nhảy lên trên mặt biển ba bốn trượng, hơn nữa có thể phun ra cột nước biển ngậm sẵn trong miệng, cột nước này đủ sức đánh gục một người trưởng thành! Một con ngân sa trưởng thành có thể dễ dàng giết chết mười mấy con cá mập bình thường. Đó mới gọi là bá vương của biển khơi, cũng là thứ cá mà ngư dân ở hải ngoại muốn bắt nhất.

Văn Phi Yên đứng bên cạnh thở dài, nói.

– Người đâu, mang những con cá mập này vào phòng bếp, cắt vây, lột da.

Hồng Dịch phân phó.

Lập tức một đội binh lính vui mừng chạy đến. Từng nhóm binh lính xông vào, ghì chặt những con cá mập, dùng dây thừng trói chúng thật chặt rồi kéo đi.

– Rút máu của chúng ra, rồi đựng vào các thùng gỗ. Máu cá mập cũng là một dược liệu tốt.

Hồng Dịch phân phó thêm. Hắn cũng đọc nhiều sách thuốc, biết được máu cá mập có rất nhiều công dụng, có thể làm cho thân thể cường tráng, tiêu trừ trùng độc trong nội tạng, đồng thời còn có thể sắc thành thuốc bổ sung thể lực cho binh lính trên biển.

– A Dịch. Mau mau bắt nốt đám cá mập kia đi. Chúng ta mang đến Thần Phong quốc bán đi, sẽ kiếm được không ít tiền đó.

Đại Kim Chu vội vàng nói.

– Ở đây có mấy trăm con cá mập, tổng cộng hơn mười vạn cân. Nếu bắt hết lên thì thuyền làm sao mà đi nổi? Trừ phi muội mang Càn Khôn Đại Bố hay thứ gì đó tương tự đến đây thì may ra còn được.

Hồng Dịch nhấc tay lên, đặt Đại Kim Chu đang nhảy lăng xăng lên vai hắn.

– Bảo vật trấn phái của Đại Thiện Tự là Càn Khôn Đại Bố đã thất lạc không biết nơi nào. Nếu biết được nó ở đâu, gia gia của muội chắc đã trăm phương ngàn kế đoạt lấy rồi.

Đại Kim Chu cười khúc khích.

Mọi người ở lại trên boong thuyền một lát, cùng nhau nói chuyện, thưởng thức cảnh biển. Mặt trời dần lặn xuống biển. Ngoài khơi, một vầng trăng tròn từ từ nhô lên, mặt biển lấp lánh ánh bạc.

Cùng lúc đó, bữa cơm tối cũng được mang lên.

Một chiếc bàn khổng lồ được đặt trên boong thuyền. Hai bên đặt những chiếc ghế hồng mộc. Trên bàn tr��nh bày rất nhiều món ăn thơm phức, nào cua hoàng đế vàng óng nặng ba bốn cân, nào tôm hùm đỏ rực như lửa, nào trứng cá, còn có cả một nồi nước lớn đang sôi sùng sục, một đĩa thịt cá mập thái lát mỏng tinh tế. Bên cạnh nồi nước còn đặt một đĩa gia vị. Chỉ cần cho thêm chút gia vị vào nồi nước là lập tức dậy mùi thơm ngào ngạt.

Ngoài ra còn có rau tươi xanh mát, nước trái cây thì có nước dừa, nước chanh. Những thứ này đều mang từ đất liền ra.

Đi biển quan trọng nhất không phải là cá thịt, mà là rau xanh, nước trái cây, nếu không có những thứ này, ở trên biển lâu ngày, ai cũng sẽ đổ bệnh.

– Rượu này hay quá. Là rượu gì vậy? Uống ngon thật.

Đại Kim Chu hớn hở hỏi một thị nữ đang hầu hạ bên cạnh nàng. Trước mặt nàng đang đặt một chiếc chén ngọc lưu ly, bên trong chén là một loại rượu có màu đỏ tươi giống như máu. Khi uống vào toàn thân nâng nâng như muốn thành tiên, hơn nữa lại không có mùi vị nồng gắt như những thứ rượu thông thường.

– Đây là Bồ Đào Nhưỡng Tửu, đặc sản của Hỏa La quốc, trải qua hai trăm năm ủ lên men mới thành. Chỉ có hoàng cung Hỏa La quốc, đại tế tự, đại trưởng lão của thần miếu mới có thể dùng. Tỷ muội chúng ta đã gom góp tích lũy được mấy năm nay, chuẩn bị mang ra hải ngoại buôn bán. Phải biết rằng loại rượu này ngay cả quý tộc Hỏa La quốc cũng rất khó có được. Khi đến Thần Phong quốc, Xuất Vân, và các quốc gia khác thì có thể đổi được một lượng hoàng kim khổng lồ.

Hoa Lộng Ảnh, Hoa Lộng Nguyệt nói.

– Ta cũng từng uống qua loại rượu này, nhưng cũng chỉ là loại được ủ một trăm năm.

Chu Đại Tiên Sinh tinh tế uống một ngụm, ánh mắt lóe lên.

– Loại rượu ủ hai trăm năm này, hương vị đúng là thuần hậu hơn loại trăm năm rất nhiều.

– Tất nhiên rồi. Rượu bồ đào này cũng giống như đồ cổ, càng ủ lâu năm càng trân quý.

Hoa Lộng Ảnh nói.

– Nghe nói Tinh Nguyên Thần Miếu của Hỏa La quốc có một loại thần tửu được ủ một ngàn năm, tên là Đồ Cổ Lạp Tư, dịch ra tiếng Đại Càn là Tà Thần Chi Huyết. Không biết Chu Đại Tiên Sinh đã từng nếm thử loại rượu này chưa?

Hồng Dịch nhìn Chu Đại Tiên Sinh, đột ngột hỏi một câu. Nhắc đến loại bồ đào tửu này của Tây Vực Hỏa La quốc, Hồng Dịch chợt nhớ lại một cuốn sách viết về phong thổ và con người Tây Vực, trong đó có ghi chép về một loại thần tửu bí mật nơi đây.

– Đồ Cổ Lạp Tư! Máu Tà Thần.

Chu Đại Tiên Sinh nghe thấy câu này của Hồng Dịch, toàn thân chấn động, chén Bồ Đào tửu trên tay suýt chút nữa đổ hết ra ngoài.

– Làm sao ngươi biết Tà Thần Chi Huyết! Nói mau.

Lời vừa thốt ra, Chu Đại Tiên Sinh lập tức hối hận. Bây giờ Hồng Dịch là chủ tử của hắn, ngữ khí như vậy thật sự là hỗn xược.

– Công tử, ta chẳng qua vì kinh ngạc mà lỡ lời. Công tử thật sự biết về Tà Thần Chi Huyết sao?

Chu Đại Tiên Sinh thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình đầy sát ý, liền vội vàng hạ thấp giọng nói.

– Ta đọc nhiều sách, nhất là những sách về phong thổ nhân tình Tây Vực nên cũng biết loáng thoáng đôi chút. Ở các quốc gia Tây Vực, thần quyền lớn hơn vương quyền. Nghe nói hoàng đế của Hỏa La quốc khi lên ngôi cũng phải do thần miếu cử hành lễ đăng cơ, điều này khác hẳn với Đại Càn chúng ta.

Hồng Dịch nói.

– Thiên triều chúng ta tồn tại mấy ngàn năm, trải qua mấy chục triều đại, bất kể là Phật hay Đạo đều không dám can dự vào xã tắc, làm lễ đăng cơ cho hoàng đế, xúc phạm đến quyền uy thiên tử như vậy. Cho dù là Đại Thiên Tự, uy thế như vậy cũng bị hoàng quyền tiêu diệt.

Trên biển, dưới ánh trăng dùng tiệc, đột nhiên Hồng Dịch cảm thấy việc mình ra khơi, dương buồm tiến ra hải ngoại, tìm một vùng đất thiên đường để cư ngụ, giống như một vị vương giả khai hoang mở đất nơi hải ngoại, cảm giác này cũng không tệ chút nào.

Nhưng tiếp đó hắn lại nghĩ đến mối thù cho mẫu thân còn chưa báo, lòng không khỏi chùng xuống.

Ngoài Hỏa La quốc, ở Tây Vực còn có rất nhiều quốc gia nhỏ khác. Hồng Dịch đối với việc giáo phái nơi này làm lễ đăng cơ cho hoàng đế cũng ngạc nhiên vô cùng.

Hoàng đế chính là thiên tử, là con của trời. Trong điển tịch của những người đọc sách cũng có ghi lại, hoàng đế khi ra ngoài tuần tra, những vị thần linh như thần gió, thần mưa cũng phải mở đường và hộ giá. Một vị quân vương như thế làm sao có thể bái thần được?

– Văn hóa các nước ở Tây Vực không giống như chúng ta. Triều đình tất nhiên cũng khác biệt.

Chu Đại Tiên Sinh nói:

– Chúng ta cảm thấy bọn họ kỳ quái. Họ cũng chưa chắc đã không thấy chúng ta kỳ quái.

– Nói không sai. Nhưng vừa rồi nhắc tới máu Tà Thần, thứ đó là gì vậy? Muội nhớ có một lần gia gia cũng ngẫu nhiên nhắc tới. Lúc đó muội cũng không chú ý lắm.

Đại Kim Chu hỏi.

– Tà Thần Chi Huyết là rượu của Tinh Nguyên Thần Miếu ở Hỏa La quốc. Nghe nói thời thượng cổ, giáo chủ của họ đã chém giết một tà thần, dùng máu tươi của hắn để ủ thành rượu. Loại rượu này, mỗi giọt đều là linh dược mà người luyện võ hay tu đạo mơ ước có được. Truyền thuyết kể lại rằng, chỉ cần nhỏ một giọt rượu này vào mi tâm, rồi rót vào Tinh Nguyên Thượng Thai sẽ lập tức khiến khí huyết toàn thân được nuôi dưỡng đến cực đại, đồng thời thần hồn cũng sẽ phát triển mạnh mẽ! Chỉ một giọt rượu, sau khi hấp thụ, lập tức có thể đột phá bình chướng Quỷ Tiên.

Chu Đại Tiên Sinh nói đến đây liền liếm môi liên tục, như thể chén Bồ Đào tửu đang cầm đã hóa thành Tà Thần Chi Huyết.

– Đột phá bình chướng Quỷ Tiên? Thiên hạ có vật như vậy sao?

Hồng Dịch khẽ mỉm cười.

– Bất kể là võ công hay đạo thuật cũng đều là do bản thân khổ luyện, lĩnh ngộ từng chút một. Linh dược chỉ có thể đóng vai trò phụ trợ mà thôi. Ngay cả Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu dù dùng nhiều linh dược như vậy mà vẫn chưa bước vào được cảnh giới Đại Tông Sư. Võ học đã vậy, huống chi là lĩnh ngộ tu luyện đạo thuật.

Hồng Dịch vốn cũng không tin có loại linh dược nào có thể đột phá bình chướng Quỷ Tiên.

Bình chướng Quỷ Tiên là thứ phải tự bản thân lĩnh ngộ. Nếu như dùng linh dược có thể đột phá, thì khi hắn hấp thụ linh hồn đào thần, thần hồn đã đạt đến trình độ không thể tưởng tượng nổi, đã sớm có thể đột phá Quỷ Tiên rồi. Nhưng hiện giờ hắn còn bị ngăn cách bởi một tầng bình chướng rất dày này, không thể với tới bờ bên kia.

– Công tử nói cũng phải, nhưng dù sao chuyện này cũng chưa ai từng thử qua, ta cũng không thể biết được.

Chu Đại Tiên Sinh nói.

– So với Đồ Cổ Lạp Tư - Tà Thần Chi Huyết, Nguyên Tẫn Thiên Châu mặc dù là thiên tài địa bảo, nhưng cũng chênh lệch rất nhiều đấy…

Đúng lúc này, một tiếng sáo ngâm nga vang lên, sau đó là một giọng nói t��� rất xa ngoài khơi vọng lại.

Hồng Dịch đột nhiên biến sắc.

Hắn nhận ra rất rõ tiếng sáo đó. Là Thiện Ngân Sa. Là nữ tử trước đây!

Thiên hạ bát đại yêu tiên. Ngân Sa vương!

Bản biên tập tinh chỉnh này là thành quả thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free