(Đã dịch) Dương Thần - Chương 176:
Hỏng bét rồi! Nghìn vạn lần cũng không ngờ tới chuyện này, đúng là tự đưa mình vào miệng cọp.
Hồng Dịch đột nhiên nhận ra tay mình có chút run rẩy.
Vốn dĩ, dù đã tính toán kỹ càng đến mấy, hắn cũng chỉ lường trước việc Vệ Thái Thương và Ngô đại quản gia sẽ truy sát mình sau khi ra biển. Giữa biển khơi bao la, cho dù Ngô đại quản gia đích thân tới, Hồng Dịch tự tin rằng khi thi triển đạo thuật cũng có thể khiến hắn chết không toàn thây.
Trên biển cả, đạo thuật chính là đạo trời.
Thế nhưng, hắn lại sơ suất không lường trước được rằng trên biển còn có một kẻ thù đáng sợ hơn gấp bội: Ngân Sa Vương Thiện Ngân Sa.
Trong số tất cả kẻ thù hắn từng đối mặt suốt một năm qua, không thể nghi ngờ gì nữa, Thiện Ngân Sa là nhân vật thần bí và khó lường nhất. Thậm chí, nàng còn vượt trội hơn cả võ công của Ngô đại quản gia.
Với thực lực hiện tại của Hồng Dịch, cùng với Chu đại tiên sinh và đông đảo cao thủ dưới trướng, và sự chuẩn bị chu toàn, ngay cả trên đất liền hắn cũng có thể giết chết Ngô đại quản gia.
Thế nhưng, đối đầu với Thiện Ngân Sa, Hồng Dịch không hề nắm chắc phần thắng chút nào.
Đặc biệt là trên biển, đối phương là Ngân Sa Vương – một dị chủng ngân sa tu luyện thành yêu vương, cực kỳ am hiểu về thủy tính, khác xa một trời một vực so với một thủy sư tướng quân nghiệp dư như Hồng Dịch.
Xoạt xoạt xoạt!
Mọi người đang ngồi ăn uống lập tức đứng dậy, ánh mắt dõi về phía âm thanh vọng tới từ đằng xa.
– Gia tăng phòng ngự! Xe bắn tên chuẩn bị! Cung nỏ chuẩn bị!
Dương Anh Minh, chỉ huy sứ lục doanh, hét lớn một tiếng!
Tất cả binh lính vũ trang trên thuyền liền đứng dậy, âm thanh xe bắn tên cùng cung nỏ lên dây vang lên lách cách, lách cách.
Xích Truy Dương nhẹ nhàng kéo thật căng Quán Hồng thần cung, trên đó lắp một mũi tên khắc đầy phù chú, từ thân mũi tên bốc lên mùi hỏa dược nồng nặc.
Đây là một cây Hỏa Phù Tiễn do Phương Tiên đạo luyện chế, sau khi bắn ra, va chạm mạnh với địch nhân sẽ phát nổ. Uy lực của mũi tên này có thể phá nát cả một cổng thành chứ đừng nói gì đến một con thuyền nhỏ, quả là một vũ khí cực kỳ lợi hại trên biển.
Cây Hỏa Phù Tiễn này là vật thu được sau khi giết chết hai đệ tử Tiêu Sơn, Tiêu Vũ của Phương Tiên đạo trước đây.
Đại Kim Chu cũng ngừng thói phàm ăn, âm thần liền xuất hiện. Một đoàn âm phong nho nhỏ xoáy tròn trên đầu nó rồi tiến ra ngoài. Sau đó, đoàn âm phong này chui vào trong một cây châm, cây châm hóa thành một đạo hồng tuyến bay lên.
Đạo hồng tuyến này chính là huyết văn cương châm mà Hồng Dịch không dùng từ lâu, bây giờ tạm thời cho Đại Kim Chu dùng làm pháp bảo tùy thân.
Mặc dù cây cương châm này vốn để bán cho Mộ Dung Yến, nhưng bây giờ chưa đến lúc giao dịch, tất nhiên vẫn phải sử dụng vào việc khác.
Mấy đại tiên thiên cao thủ là Lôi Liệt, Văn Phi Yên, Sơn Khâu, Huyết Tích Tử, Trầm Thiết Trụ, Tiểu Mục liền lập tức giương tên lên thiết ô mộc cốt cung, sẵn sàng nhắm bắn.
Chu đại tiên sinh cũng nắm chặt sáo ngọc trong tay, một đoàn âm phong nho nhỏ quấn quanh phía dưới, hiển nhiên cũng đang phân thần xuất xác, chuẩn bị thi triển pháp thuật.
Âm thanh như tiếng địch vang lên, từ phía xa ngoài khơi giọng nói truyền đến, thế nhưng người còn chưa xuất hiện. Chỉ bằng những thanh âm mờ ảo này liền khiến cho đoàn người Hồng Dịch như gặp phải đại địch. Hung danh của Ngân Sa Vương bây giờ đã thể hiện rõ nét.
Lúc này, ngoài khơi tĩnh lặng không một tiếng động. Vầng trăng sáng tỏ trên mặt biển, lơ lửng giữa không trung, ánh trăng chiếu xuống như gột rửa cả không gian, mọi thứ trở nên sáng rõ, khiến tâm hồn con người như được gột rửa mọi bụi trần.
Ngân Sa Vương sau khi nói một câu thì không hề phát ra tiếng động nào nữa, giống như từ trước đến giờ chưa hề xuất hiện.
Nhưng mọi người trên thuyền ngược lại càng cảm thấy nặng nề, đồng loạt đưa mắt nhìn về phía biển rộng dưới thuyền, giống như dưới đáy biển thăm thẳm kia đột nhiên có thể xuất hiện một con hải thú từ thời viễn cổ, nuốt chửng tất cả vào bụng.
Loại tình cảnh như ẩn như hiện này thật sự làm cho người ta cảm thấy vô cùng kinh khủng.
Hải thượng sinh minh nguyệt. Thiên nhai cộng thử thì. Tình nhân oán diêu dạ. Cánh tịch khởi tương tư.
Trên biển rộng mênh mang khôn cùng mọc lên một vầng trăng sáng Nhớ tới bạn bè xa xôi nơi góc biển chân trời dường như cũng giống mình cùng ngắm trăng cao vòi vọi Tình nhân đa tình oán hận đêm trường xa cách Nhưng cuối cùng lại nổi lên nỗi nhớ hoài niệm tương tư
Trên biển trăng sáng rạng đầy Chân trời góc bể lúc này cùng nhau Hận đêm xa cách đớn đau Cô đơn hoài niệm trước sau một niềm...
Hồng Dịch cảm thấy bầu không khí trở nên căng thẳng và đáng sợ, bất chợt cất cao giọng ngâm một bài thơ. Cười ha ha, hắn ngừng lại một lúc rồi truyền ý niệm ra:
– Thì ra là Thiện Ngân Sa cô nương. Ngày đó từ biệt cũng khiến tại hạ hoài niệm khôn nguôi. Biển đêm trăng sáng, chẳng ngờ lại gặp lại nơi chân trời góc bể, đúng là thật tình cờ... Ngân Sa cô nương cần gì phải né tránh ẩn núp, sao không ra đây cùng đối ẩm một phen, đừng bỏ lỡ cảnh đẹp của đất trời?
Hồng Dịch vừa nói vừa dồn lực tập trung bảo hộ huyệt khiếu thần bí Tinh Nguyên Thượng Thai. Hiện giờ, thần hồn của hắn không xuất xác mà nghiêm cẩn đề phòng, toàn bộ ngưng tụ vào trong Tinh Nguyên Thượng Thai, giống như một đứa trẻ sơ sinh đang nằm trong bụng mẹ, không ngừng hấp thu dưỡng chất, dần dần lớn mạnh.
Đây chính là pháp môn tu dưỡng Tinh Nguyên Thượng Thai tinh diệu bậc nhất trong Tinh Nguyên Thần Miếu, pháp môn này được gọi là Kết Thai.
Đây chính là cách Hồng Dịch tích tụ toàn bộ lực lượng của mình, chỉ cần Thiện Ngân Sa đột ngột xuất hiện, hắn liền lập tức dùng toàn bộ lực lượng mạnh nhất công kích đối phương.
Đối mặt với một cường giả là một trong thiên hạ bát đ��i yêu tiên, Hồng Dịch không hề có một chút phần thắng nào, chỉ có thể liều mạng tấn công một trận.
Hắn biết tuy ngẫu nhiên xuất ra một bài th�� với ý cảnh cũng khá đẹp, thế nhưng lại mang chút khinh bạc, ví Thiện Ngân Sa như tình nhân. Ý thơ muốn nói rằng hiện giờ trên mặt biển trăng sáng, tình nhân cách xa vạn dặm nơi chân trời, không thể cùng nhau thưởng nguyệt. Vì thế mà không nhịn được cảm thấy u oán giữa đêm khuya, trong lòng dấy lên nỗi tương tư.
Hồng Dịch ngâm bài thơ này là có dụng ý, tự nhiên là muốn chọc giận Ngân Sa. Đối phương cứ ẩn ẩn hiện hiện như vậy khiến người ta có áp lực rất lớn, chi bằng thẳng thắn, sảng khoái bước ra giao đấu một phen.
– Hải thượng sinh minh nguyệt. Thiên nhai cộng thử thì... Thơ hay, thơ hay, quả xứng danh thiên cổ tuyệt cú. Ta còn tưởng ngươi chỉ biết chiếm tiện nghi lúc người khác gặp nguy khốn. Không ngờ ngươi có thể làm ra bài thơ hay như vậy?
Vài câu thơ này của Hồng Dịch quả nhiên khiến Thiện Ngân Sa cất lời.
– Nhưng, ngày đó ngươi thừa lúc ta đang giao đấu nguy cấp mà cướp đi Nguyên Tẫn Thiên Châu, món hời đó không thể đơn giản bỏ qua như vậy. Đỡ thủy lôi của ta đây!
Trong lúc nói chuyện, trên mặt biển, cách thuyền hai, ba lý, bỗng nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, vô số bọt nước phóng mạnh lên cao, từ trong không trung ngưng tụ thành một khối cầu nước đường kính hơn mười trượng.
Hồng Dịch ước chừng một khối cầu nước lớn như vậy có thể đổ đầy cả một chiếc ao nhỏ.
Khối cầu nước khổng lồ này vừa xuất hiện liền lập tức thu nhỏ lại, càng lúc càng bé. Sau đó, nó áp súc lại thành một khối cầu nhỏ bằng chiếc chậu. Khối thủy cầu tròn xoe áp súc đến cực điểm, trong suốt, ánh trăng chiếu xuyên qua tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ, chói mắt bắn khắp bốn phía. Ánh sáng từ khối cầu nước này dường như khiến vầng trăng trên cao cũng phải lu mờ.
Mọi người đều cảm thấy một áp lực vô hình cực lớn.
Nước biển sau khi được ngưng tụ đến cực độ, bên trong ẩn chứa một lực lượng bộc phá cường đại khiến mọi người cảm thấy nguy hiểm khôn cùng.
Nhìn khối thủy cầu cách hai, ba lý ngoài khơi, ánh sáng rực rỡ đến mức mặt trăng cũng phải lu mờ, mọi người trên thuyền không ai không nghi ngờ rằng, nếu khối cầu nước này phát nổ thì sẽ tiêu diệt toàn bộ hạm đội ngay lập tức.
– Đại Nhật Chân Thần.
Trong lúc thủy cầu bỗng chốc ngưng tụ ánh trăng thành luồng ngân quang, Hồng Dịch đang bất động liền bất ngờ xuất thủ.
Từ trong mi tâm của hắn, một luồng âm phong vô cùng nhỏ cấp tốc bắn ra ngoài, vọt xa đến mấy trượng trên biển.
Bầu trời giống như mở ra một lỗ hổng lớn, trong nháy mắt ánh trăng vô tận đều bị hút về phía luồng âm phong này. Ngay sau đó, âm phong liền biến thành một luồng sáng màu trắng bạc vô cùng tinh khiết. Tiếp đó, luồng sáng bạc càng lúc càng trở nên chói mắt, chuyển hóa thành màu vàng. Một ngọn lửa phừng phừng bốc lên, lay động theo chiều gió, tỏa ra một sức nóng kinh hồn, khiến ai nấy đều cảm thấy khó chịu.
Luồng âm phong màu trắng bạc này, bên trong dường như có ngọn lửa rừng rực màu đỏ đồng, trong nháy mắt bắn nhanh về phía khối thủy cầu kia.
Ầm! Ầm!
Một tiếng nổ cực mạnh vang lên, thật giống như một khối thuốc nổ cực lớn được đốt lên, phát ra ngọn lửa khổng lồ phừng phừng cháy.
Trên không trung thấp thoáng hiện ra một pho tượng phật đà uy mãnh khoác chiếc áo cà sa hỏa diễm. Trên đỉnh đầu là hào quang mặt trời rừng rực cháy, ngồi trên một đài sen rực lửa.
Pho tượng phật đà này vừa xuất hiện liền phóng thẳng đến chỗ khối thủy cầu, đè mạnh xuống, thật giống như muốn trấn áp thủy cầu xuống tận đáy biển, mãi mãi không vùng lên được.
Rầm!
Khối thủy cầu kia va chạm với hỏa diễm phật đà liền lập tức phát nổ dữ dội.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động bốn phía, tai mọi người đau nhức như bị châm đâm. Xa xa ngoài khơi, một cơn sóng khổng lồ cuồn cuộn dâng lên.
Rào Rào!
Đại hạm chở tám trăm người đang neo đậu cũng bị chấn động kịch liệt, mọi thứ đồ ăn thức uống ngon lành trên bàn cũng đổ hết xuống sàn thuyền, khiến Đại Kim Chu tiếc đứt ruột mà kêu rầm rì!
Vụ nổ này đã nghiền nát khối thủy cầu, đồng thời khiến hỏa diễm phật đà tan thành mảnh vụn! Vô số hỏa diễm, đốm lửa rơi lả tả khắp bốn phía xuống biển, cả mặt biển phát ra tiếng xì xì bốc hơi.
Trên mặt biển, một đoàn hơi nước dày đặc bốc lên, sau đó lại bị gió biển thổi tan đi. Nhưng những đám hơi nước đó sau khi tan đi vẫn tỏa ra nhiệt độ nóng bức vô cùng, khiến ai nấy đều cảm thấy như đang đứng trong một nồi nước sôi sùng sục.
Khối thủy cầu kia mặc dù làm tan rã hỏa diễm phật đà nhưng đồng thời cũng bị thiêu đốt bốc hơi thành nước. Nói một cách chính xác, thần hồn lực của cả hai bên đều bị đánh tan.
Bịch!
Sau khi vụ nổ xảy ra, thân thể Hồng Dịch run lên, lùi mạnh về sau một bước, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, giống như người vừa trải qua một trận bạo bệnh, lâu ngày không thấy ánh mặt trời.
Cùng lúc đó, máu chảy ròng ròng từ hai lỗ mũi và khóe mắt hắn.
– A!
Tiểu Mục đang đứng hộ vệ ngay bên cạnh nhìn thấy bộ dạng này của Hồng Dịch liền kêu lên một tiếng sợ hãi. Sau đó, cô bé vội vàng rút chiếc khăn tay trắng như tuyết ra, giúp hắn lau mặt.
– Không sao đâu. Mới vừa rồi huynh vận dụng Trừu Tủy Hóa Nguyên, mượn huyết phách dưỡng âm thần để thi triển đạo thuật, ngưng tụ thành Hỏa Diễm Đại Chân Thần, nếu không thì không ngăn cản được viên thủy lôi kia. Đây chỉ là do huynh vận dụng máu huyết quá mạnh mà thôi.
Giọng của Hồng Dịch có chút khàn khàn, sau đó ho khan một tiếng, nhổ ra một bụm máu, giọng nói có chút rõ ràng hơn nhiều.
– Ngân Sa cô nương, thế nào, thấy đạo thuật của ta thế nào?
Nhắm mắt dưỡng tinh thần khoảng ba nhịp hô hấp, Hồng Dịch móc từ trong người ra một viên thuốc màu vàng, ngậm trong miệng, dùng nước miếng hòa tan rồi nuốt vào, khi đó mới cảm thấy toàn thân dễ chịu hơn một chút. Sau đó, hắn mới vận trung khí, hắng giọng rồi nói to.
Vừa rồi hắn mới cưỡng ép vận chuyển Tinh Nguyên Thượng Thai, cốt tủy, huyết phách dương cương tập trung để dưỡng âm thần, từ đó tích lũy được một lực lượng cực lớn, ngưng tụ hỏa diễm, tạo thành Đại Nhật Chân Thần, ngăn cản thủy lôi.
Nhưng vì vậy mà khí huyết toàn thân hao tổn vô cùng nhiều, giống như vừa trải qua một trận bạo bệnh, thân thể hư nhược đến cực độ.
Nếu bây giờ để Hồng Dịch đánh nhau với một võ sĩ thì e rằng cũng đánh không nổi.
– Phương pháp kích thích Tinh Nguyên Thượng Thai dùng để tư dưỡng thần hồn, quả nhiên là một phương pháp tích lũy lực lượng thần hồn lợi hại! Nhưng quá tổn thương thân thể, ta chỉ có thể sử dụng một lần. Tuy vậy, nếu như ta tu luyện đến cảnh giới Võ Thánh, khi đó sử dụng phương pháp này thì sao nhỉ? Thần hồn có lẽ sẽ trở nên cực mạnh. Nhưng dù sao huyệt khiếu giúp âm dương thông suốt này của ta vẫn còn nhiều thiếu sót, muốn sử dụng phương pháp này thì phải mất thời gian vận chuyển rất dài, nếu là giao thủ đạo thuật thật sự thì thắng bại phân định chỉ trong nháy mắt, căn bản không có đủ thời gian để ngươi vận dương trợ âm.
Đây là lần đầu tiên Hồng Dịch thi triển pháp quyết ép hỏi được từ Chu đại tiên sinh. Thông qua thực chiến, hắn cũng hiểu được sự thiếu sót của pháp quyết này.
– Ấy? Ngày đó ngươi cùng lắm mới chỉ ở cảnh giới âm thần, tại sao bây giờ thần hồn lại có lực lượng của Quỷ Tiên rồi? Mặc dù ngươi thực sự còn chưa đột phá đến cảnh giới Quỷ Tiên, nhưng lực lượng thần hồn lại khổng lồ đến vậy? Chẳng lẽ ngươi là kỳ tài trời sinh trong tu luyện đạo thuật? Hay là chuyển thế của một vị cao nhân nào đó? Không đúng, nếu như ngươi là kỳ tài trời sinh để tu đạo thuật thì đã sớm tu luyện thành Quỷ Tiên rồi, cũng không phải dừng chân lại trước bình chướng Quỷ Tiên như thế này. Vấn đề này cũng không thể làm khó được một vị cao nhân chuyển thế.
Giọng nói mang chút ngạc nhiên của Thiện Ngân Sa từ ngoài khơi truyền lại.
– Ta tất nhiên không phải là kỳ tài trời sinh để tu đạo, cũng không phải là cao nhân chuyển thế, chẳng qua chỉ là tu luyện một chút bí pháp mà thôi. Nếu như Ngân Sa cô nương có hứng thú, kính mời hiện thân nói chuyện. Nguyên Tẫn Thiên Châu ta tất nhiên sẽ hoàn trả. Còn không, nếu Ngân Sa cô nương không đồng ý thì hai ta có thể tiếp tục giao đấu đạo thuật! Nói thật lòng, nếu như ngày đó biết cô nương là Ngân Sa Vương, thì ta tuyệt đối đã không tranh đoạt Nguyên Tẫn Thiên Châu với cô nương.
Hồng Dịch tiếp tục lớn tiếng nói.
Lời nói của hắn lần này, không mềm không rắn, mà là lời nói thật lòng. Ngày đó nếu như hắn biết Thiện Ngân Sa là Ngân Sa Vương trong thiên hạ bát đại yêu tiên thì hắn chắc chắn đã không tranh đoạt với nàng ta.
Bây giờ đang ở trên biển, hắn không hề muốn liều chết tranh đấu với cự yêu như Ngân Sa Vương. Vạn nhất liều mạng giao đấu, để cho người của Ngô đại quản gia, Vệ Thái Thương, Đại La phái đuổi tới nơi chiếm tiện nghi thì có khóc cũng không kịp nữa.
– Ta bây giờ mặc dù trong tay còn chút lực lượng, tu vi bản thân cũng không hề yếu kém. Thế nhưng so với một yêu tiên như Ngân Sa Vương chỉ sợ không bằng. Thiên hạ bát đại yêu tiên, mỗi người đều tung hoành thiên hạ, vô địch bốn phương, liều mạng giao đấu quả thật là ngu xuẩn.
Hồng Dịch sau khi nói xong liền thầm suy tính.
Hơn nữa, Thiện Ngân Sa cùng hắn không có đại thù gì đến mức không đội trời chung. Hồng Dịch tin rằng, chỉ cần đối phương không hạ sát tâm, bằng tài ăn nói của mình thì nhất định sẽ kết giao được với nàng ta.
Điều quan trọng hơn chính là một kích liều mạng vừa rồi của Hồng Dịch đã khiến hắn có đ��� thực lực để nói chuyện với đối phương.
Có thực lực thì lời nói cực kỳ có trọng lượng!
– À? Ngươi nguyện ý trả lại Nguyên Tẫn Thiên Châu cho ta sao?
Thiện Ngân Sa dường như hơi ngạc nhiên:
– Thực lực vừa rồi của ngươi đã cho thấy ngươi có khả năng giữ lại bảo vật này. Tại sao lại muốn trả nó cho ta?
– Ha ha!
Hồng Dịch cười lớn ha ha:
– Chúng ta là những người hiểu lý lẽ, biết nắm biết buông. Đối với một trong bát đại yêu tiên như Ngân Sa cô nương, danh tiếng lẫy lừng, rất đáng để ta kết giao.
– Nếu như vậy thì ta sẽ tới lấy.
Đúng lúc này, từ mặt biển phía nam bỗng nhiên xuất hiện một điểm trắng.
Càng bơi tới gần, điểm trắng này càng lúc càng khổng lồ, trông giống như một con cá voi vậy.
Không ngờ đây là một con cá mập khổng lồ, toàn thân trắng bạc, cả người óng ánh như ngân tệ.
Hồng Dịch cùng mọi người tròn mắt nhìn. Bởi lẽ con cá mập này quả thực đã vượt qua cực hạn trong tưởng tượng của bọn họ.
Hồng Dịch nhìn con cá mập đang bơi đến kia, hắn bỗng nhiên cảm thấy mình chẳng khác nào một con mèo nhỏ đang đứng nhìn một con voi khổng lồ. Sự chênh lệch về kích thước cực kỳ lớn.
Con cá mập khổng lồ này có thân thể lớn gần bằng một phần ba đại hạm của Hồng Dịch.
Có một người ngồi trên lưng con cá mập này, đó chính là Thiện Ngân Sa ngày đó từng gặp Hồng Dịch. Chẳng qua lần này nàng ta thay đổi quần áo, lần trước là váy lụa vàng, còn lần này là một bộ đồ trắng. Nàng ta ngồi trên đầu con cá mập, hai bàn chân hồng nhạt thả xuống nghịch nước biển.
– Hả? Không phải là âm thần, là thể xác sao?
Hồng Dịch vừa nhìn liền nhận ra ngay, Thiện Ngân Sa đang ngồi ở đầu con cá mập khổng lồ không phải là âm thần, mà là một thân thể sống sờ sờ. Mọi nội dung trong bản văn này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.